File "~Model.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaDinhKitoHuu/TongHop/~Model.htm
File size: 24.09 KiB (24664 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Gia Đình Kitô Hữu</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body background="../../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">ÐỐI THOẠI VỚI CON CÁI THEO GƯƠNG THÁNH GIA</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<i><font color="#FF0000" size="2">Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt <br>
	</font></i><font color="#FF0000" size="2"><i>Theo Công Giáo Việt Nam</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
				<font size="3">Trình bày trong buổi Hội Thảo và mừng Ðại Lễ 
				Thánh Gia Bổn Mạng Gia Ðình Nazareth, chương trình Mục Vụ Gia 
				Ðình Cộng Ðồng Công Giáo Việt Nam Giáo Phận Orange, California. 
				Thứ Bẩy, 27 tháng 12 năm 2008.&nbsp;</font></i><font size="3"></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thánh Gia là một gia đình “thánh” và “rất thánh”. Vì trong gia 
				đình này, tất cả đều là “thánh”: Giuse là người công chính, 
				Maria là người đầy ơn phúc, còn Giêsu là Con Ðấng Tối Cao. Tóm 
				lại, từ vợ, chồng, cha, mẹ, con đều là những nhân vật rất thánh 
				thiện. Nhưng có lẽ rất ít người dám tin rằng sự thánh thiện ấy 
				không phải là món quà tặng không của Thiên Chúa. Và từ đó, không 
				mấy ai dám nghĩ thêm là các Ðấng cũng phải chấp nhận nhau, như 
				bất cứ ai trong chúng ta trong đời sống hôn nhân gia đình. Cách 
				riêng, trong vai trò làm cha, mẹ, và trong mối liên hệ giữa cha 
				mẹ và con cái.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thánh Luca đã tiết lộ những chi tiết rất ngạc nhiên trong gia 
				đình thánh này. Ðây là một bài học rất cần thiết và quí giá cho 
				tất cả những phụ huynh đang gặp những khó khăn khi đối thoại với 
				con cái.&nbsp;</p>
				<p class="StyleBodyTMBold" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b>BỐI CẢNH TIN MỪNG&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thánh Luca trong trích đoạn về cuộc thất lạc trẻ Giêsu trong Ðền 
				Thờ đã cho biết ít nhất những chi tiết đáng chúng ta suy nghĩ 
				sau:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trẻ Giêsu lúc ấy đã được 12 tuổi. Tuổi của các em bước 
				vào thời kỳ chuyển tiếp và phát triển bản lãnh, cá tính, và nhân 
				cách riêng của mình. Tuổi mà rất nhiều phụ huynh và các nhà giáo 
				dục đã coi như một khúc quanh rất gắt và rất quan trọng cho một 
				đời người. Vì ở tuổi này, các em bắt đầu loại bỏ những dấu vết 
				của tuổi thơ để mặc cho mình một nhân cách, suy tư, và cá tính 
				của riêng mình.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trẻ Giêsu đã tự ý ở lại Giêrusalem sau khi xong buổi 
				lễ. Thánh Luca đã ghi rằng: “Khi buổi lễ kết thúc, trẻ Giêsu ở 
				lại mà cha mẹ không hay biết” (Lc 2:43).&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hành động của Giêsu đã tạo ra một sự khó xử cho cha 
				mẹ. Vì sau một ngày đường mới hay biết mình đã thất lạc con. Sự 
				kiện này đã khiến cho Ông Bà phải mất thêm một ngày nữa lận lội 
				đi ngược lại tìm con. Thánh Kinh ghi: “Vì không thấy con, ông bà 
				đã trở lại Giêrusalem tìm con. Ngày thứ ba họ đã tìm thấy con ở 
				trong đền thờ” (Lc 2:45-46).&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và khi tìm được con, thì mẹ ngài chỉ nói một câu hết 
				sức nhỏ nhẹ: “Hỡi con. Sao con làm chuyện này cho cha mẹ. Này 
				coi, cha và mẹ đã đau khổ tìm con” (Lc 2:48).&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng dường như trẻ Giêsu đã không nhận ra sự vất vả 
				và đau khổ của cha mẹ. Ngược lại, còn nói một câu mà với quan 
				niệm của người đời thường là “hỗn”, cái hỗn của một em ở tuổi 
				mới lớn: “Tại sao ông bà tìm tôi. Ông bà không biết là tôi phải 
				ở lại trong nhà Cha tôi sao?”(&nbsp;Lc 2:49). Một câu nói khiến cả 
				cha lẫn mẹ đều không hiểu: “Nhưng họ không hiểu ngài nói gì” (Lc 
				2:50).&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng rồi trẻ Giêsu cũng trở lại Narareth, và hơn thế 
				nữa, đã vâng lời cha mẹ, để rồi lớn lên trong khôn ngoan và ân 
				sủng trước mặt Thiên Chúa và con người. (x Lc 2:51-52)&nbsp;</p>
				<p class="StyleBodyTMBold" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b>TỔNG QUÁT VỀ TÂM LÝ PHÁT TRIỂN&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Qua 
				tóm lược trích đoạn Tin Mừng trên, chúng ta tự hỏi, “Thánh Gia 
				muốn dậy các phụ huynh điều gì? Phải chăng đây là những điều mà 
				các phụ huynh cần phải học để đối thoại với con cái, đặc biệt, 
				khi con cái bước vào tuổi dậy thì?&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ðể 
				hiểu được bài học trên, và để khám phá ra những giá trị đẹp đẽ 
				của bài học Tin Mừng, chúng ta cần dừng lại để tìm hiểu sơ qua 
				về sự phát triển tâm, thể lý của một em bé.&nbsp;</p>
				<p class="Item1" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				1. Tuổi thơ:&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				&nbsp;Ðây là thời điểm đẹp và hồn nhiên nhất của một em bé từ khi 
				sinh ra đến lúc các em chấp dứt tuổi 12. Tuổi cha mẹ đào nền, 
				đắp móng cho ngôi nhà tâm lý, tâm linh, và thể lý của một người 
				con sau này.&nbsp;</p>
				<p class="Item1" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				2. Tuổi trẻ:&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<br>
				Ðây là thời kỳ em bé bắt đầu đi vào cuộc sống và suy tư của thế 
				giới riêng mình. </b>Các em phát triển không những về thể lý, mà 
				còn về tâm lý và tâm linh nữa. Những phát triển này chỉ có một 
				mục đích duy nhất là tạo cho các em một nhân cách mới, một nhân 
				dáng mới, và một lề thói suy tư mới. Tất cả để làm nên một em 
				như em sẽ là sau này.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				3.</b>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <b>Tuổi trưởng thành:</b>&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Tiếp theo thời kỳ phát triển, bắt đầu từ 30 tuổi, một em trai 
				hay một em gái đã trở thành một ông hay một bà, một cô hay một 
				cậu thanh niên, thanh nữ để rồi mọi suy tư, nhân cách, và nhân 
				dáng mà em đã có trước đó trở thành một người như em có hiện 
				nay.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				4.</b>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <b>Tuổi già:</b>&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Tuổi từ 60. Nếu lấy đích tối đa như hiện nay khoa học đang cố 
				gắng, là sẽ giúp con người sống đến 120 tuổi, thì từ 60 tuổi trở 
				đi là thời gian con người đang đi gần đến kết quả cuộc đời này. 
				Tuổi hưu, “nợ trần hoàn trang trắng vỗ tay reo”. Thời gian rút 
				dần vào bóng tối, để nhường đất cho những thế hệ đang lên.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Và 
				theo Thánh Ký, thì trẻ Giêsu lúc ấy đang sắp sửa bước vào giai 
				đoạn thứ hai của đời mình. Nói theo một cái nhìn tâm lý, là đang 
				bắt đầu tạo cho mình một nhân dáng, suy tư và nhân cách mới. 
				Chúng ta có thể tìm thấy điều này qua câu trả lời mà Giêsu đã 
				nói với cha mẹ mình: “Tại sao ông bà tìm tôi?”.&nbsp;</p>
				<p class="StyleBodyTMBold" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b>BÀI HỌC CỦA THÁNH GIA&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong suốt biến cố vừa kể trên, chúng ta không thấy Thánh Ký ghi 
				lại một động tĩnh, ngay một lời nói dù ngắn gọn nào của Giuse. 
				Ðây là một điểm tâm lý hết sức cần thiết của phụ huynh, đặc 
				biệt, của các người cha trong vai trò giáo dục.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Phần đông, nhất là con trai, ít muốn nghe cha mẹ nói nhiều; 
				ngược lại, muốn nhìn thấy cha mẹ, đặc biệt, cha mình làm nhiều. 
				Thánh Giuse đã áp dụng tâm lý này một cách hết sức hiệu quả.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				1. Giá trị lời nói:&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Phần đông phụ huynh mỗi khi nói với con đều nói nhiều và nói 
				giai. Lặp đi, lặp lại một vấn đề với quan niệm cho rằng nói 
				nhiều thì sẽ thấm, sẽ lọt vào lỗ tai. Nhưng đây là phản ảnh tâm 
				lý tiêu cực, vì hình ảnh nói nhiều của người mẹ hay người cha sẽ 
				chỉ đưa đến một người con ưa nói nhiều và thích nói sau này.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Qua 
				cách thức nói năng với con mình, Giuse và Maria đã để lại cho 
				phụ huynh một bài học tâm lý rất quí báu, đó là cả hai đều nói 
				ít và làm nhiều. Và kết quả là chúng ta thấy Giêsu sau này cũng 
				phản ảnh tâm lý ấy. Sống ẩn dật 30 năm trong nhà Nazareth, và 
				chỉ công khai rao giảng Tin Mừng có 3 năm.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thánh Giuse tuy không học về tâm lý, nhưng ngài hiểu được ứng 
				dụng của tâm lý về giá trị của lời nói. Ðó là giá trị của lời 
				nói người cha mạnh bằng 5 lần giá trị lời nói của người mẹ. Có 
				lẽ chính vì thế mà ngài thường yên lặng, chỉ nói khi cần phải 
				nói. Trong trường hợp không nói, chắc chắn là ngài đứng sau để 
				hỗ trợ và khuyến khích vợ mình.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				2. Cách nói:&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thánh Kinh đã ghi nhận rất ít những câu nói của Giuse và Maria 
				đã nói với con. Nhưng mỗi khi ghi lại, chúng ta đều thấy Maria 
				biểu lộ cách nói của mình qua hình ảnh một người mẹ nhẹ nhàng, 
				từ tốn, và hiểu biết. Biến cố lạc con là một thí dụ: Trước những 
				khó khăn, cực nhọc của hai ông bà suốt mấy ngày đường đau khổ 
				tìm con, khi gặp mặt, Mẹ chỉ nói có một câu: “Này con. Sao con 
				làm chuyện này cho cha mẹ. Này cha con và mẹ đau khổ tìm con” 
				(Lc 2:48),&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Như 
				vừa trình bày, cả Maria và Giuse đều tỏ ra rất bình tĩnh và biết 
				tự kìm hãm. Vẫn biết việc làm của trẻ Giêsu lúc đó là không đúng 
				với mình, và làm bực mình, nhưng cả hai đều đã làm được công 
				việc giáo dục hết sức cần thiết: kìm hãm được những bức xúc và 
				khó chịu của mình.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong đời sống giáo dục, rất nhiều lần phụ huynh chúng ta phạm 
				phải lỗi lầm to lớn này là nhân danh giáo dục, nhân danh tình 
				yêu để la mắng, chửi bởi, hoặc đánh đập con cháu cho thỏa cái 
				nóng nẩy, và cái tôi ích kỷ của mình. Về điểm này Thánh Kinh đã 
				nhắc nhở chúng ta: “Ðừng sửa phạt khi nóng giận”.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Là 
				cha mẹ, chúng ta nhiều khi đã hành động vì nóng giận, vì bực tức 
				hơn vì giáo dục, do đó, thái độ bình tĩnh của Maria và Giuse là 
				một bài học cho chúng ta. Trong chiều hướng giáo dục, “Chúng ta 
				phải giáo dục một đứa trẻ 20 năm trước khi nó chào đời”. Nói một 
				cách khác, mình phải giáo dục chính mình, phải nên gương cho con 
				cái.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				3. Cách hỏi:&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi 
				con cái khó bảo, hư hỏng, hoặc làm phiền lòng cha mẹ, đa số phụ 
				huynh thường càm ràm, la hét, hoặc chửi bới. Nhưng tất cả những 
				việc này đều đem lại phản ứng tiêu cực đối với tâm lý tuổi trẻ.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi 
				nói với con: “Này con. Sao con làm chuyện này cho cha mẹ. Này 
				cha con và mẹ đau khổ tìm con” (Lc 2:48), Mẹ Maria chỉ muốn biết 
				sự thật như thế nào chung quanh biến cố này, mà không hề kết án 
				trẻ Giêsu, mặc dù hành động ấy gây đau khổ cho gia đình.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Việc làm của Maria hoàn toàn phù hợp tâm lý, khác với lối phản 
				ứng võ đoán, chủ quan của phần đông phụ huynh chúng ta, đặc 
				biệt, khi con cái có lỗi. Trở lại cách thức nói chuyện với con 
				cái của chúng ta, nhiều khi chưa hiểu, chưa biết con mình như 
				thế nào, nhưng hễ có chuyện liên quan đến mình là lập tức “quyết 
				đoán”. Tâm lý này làm cho các trẻ em rất bực tức. Ða số các em 
				phàn nàn và cho rằng ba má “assume”, võ đoán, hoặc “suy bụng ta 
				ra bụng người”, và kết quả là rất nhiều lần la mắng con cái, 
				chúng ta chỉ la cho thỏa cái tính nóng nảy, thỏa cái tôi của 
				mình mà không hề có một tác dụng giáo dục nào.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tuy 
				nhiên, khi hỏi con, chúng ta phải hỏi như Maria đã hỏi, tâm lý 
				gọi là những câu hỏi “mở ngõ”, những câu hỏi “muốn nghe sự 
				thật”, chứ không phải những “câu hỏi chết” mà người được hỏi dù 
				trả lời có hay không cũng đều đáng trách cả.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				4. Lắng nghe:&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				“Ông bà tìm tôi làm gì. Ông bà không biết rằng tôi phải ở lại 
				trong nhà Cha Tôi sao” Lc 2:49). Ðấy là lối nói của những em 
				bước vào tuổi dậy thì. Những câu nói mà không chỉ chúng ta, mà 
				ngay cả đến Giuse và Maria cũng “khó hiểu”. Thánh ký đã ghi lại 
				điều này: “Nhưng ông bà không hiểu gì”. Vì không hiểu gì, nên 
				Maria đã ghi nhận và suy nghĩ trong lòng. Hành động này chính là 
				một cử chỉ lắng nghe.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mẹ 
				suy nghĩ gì? Không phải suy nghĩ như chúng ta suy nghĩ để la 
				mắng, nhưng là một sự bình tĩnh tìm hiểu và lắng nghe. Ðối với 
				Maria, thì trường hợp này là tìm hiểu Thánh ý Thiên Chúa, và 
				cũng tìm hiểu xem tại sao con mình lại hành động như vậy.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Chúng ta thường thấy hiện tượng con cái xỏ tai, xỏ mũi, xỏ 
				lưỡi... Hoặc tóc tai bù xù, áo quần chim cò, nhưng có bao giờ 
				chúng ta tự hỏi, những việc làm ấy mang ý nghĩa gì không? Câu 
				trả lời là tuổi trẻ muốn chứng tỏ với chúng ta rằng, chúng đã 
				lớn, và chúng muốn ta lắng nghe. Mà bởi vì không được lắng nghe, 
				nên chúng đã dùng thêm những ngôn ngữ bề ngoài như thế.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				5. Ðồng nhất trong giáo dục: Maria đã được Giuse hợp ý và đồng 
				nhất trong việc dậy dỗ trẻ Giêsu. </b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sự 
				yên lặng của Giuse cho chúng ta một khái niệm về giáo dục, đó là 
				cả hai cha mẹ đều phải có cùng một quan tâm và một ý hướng. Tuổi 
				trẻ tuy không biết nhiều, nhưng chắc chắn chúng biết giữa cha và 
				mẹ ai chiều mình hơn, và vì thế trở ngại giáo dục nằm ở chỗ “ông 
				nói gà, bà nói vịt”. Ở đây chúng ta thấy Giuse yên lặng, và sự 
				yên lặng này có nghĩa là “Mẹ con nói đúng”.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trở 
				lại biến cố lạc mất Giêsu. Ai có lỗi trong việc lạc mất con? 
				Thiết tưởng cả hai. Giuse và Maria đều có lỗi trong việc này, 
				nhưng đây chỉ là những lỗi vô tình vì cả hai đều nghĩ rằng con 
				đi với mẹ hoặc đi với cha. Trong đời sống gia đình, và trong 
				việc giáo dục con cái cả hai đều có trách nhiệm đồng đều, và 
				phải có bổn phận đối với nhau và đối với con cái. Người con nếu 
				hư hỏng, thất bại thì sự hư hỏng hay thất bại ấy không chỉ là do 
				cha, hoặc ngược lại, do mẹ. Và cũng như Maria, Giuse, cả hai 
				phải hối hả trở lại Giêrusalem tìm con, có nghĩa là cả hai phải 
				cộng tác để giáo dục, sửa sai con cái một khi có lỗi, tuyệt 
				nhiên, không đổ lỗi cho nhau và bỏ bê trách nhiệm giáo dục.&nbsp;</p>
				<p class="StyleBodyTMBold" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b>HÃY HỌC CÙNG THÁNH GIA&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tóm 
				lại, gương Thánh Gia đã để lại cho chúng ta hôm nay là một tấm 
				gương giáo dục hết sức giá trị không chỉ ở khía cạnh tâm linh, 
				mà còn ngay trong khía cạnh tâm lý và tình cảm sống nữa. Kết quả 
				của những việc làm trên là đã tạo nên một Giêsu biết vâng lời, 
				trưởng thành trong sự khôn ngoan và nhân đức như Thánh Ký ghi 
				nhận: “Ngài trở về Nazareth vâng phục ông bà. Chúa Giêsu lớn lên 
				trong khôn ngoan và ân sủng trước mặt Thiên Chúa và con người. 
				(Lc 2:51-52) .&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ðó 
				là những điều lý tưởng mà mọi phụ huynh chúng ta đều mong mỏi. 
				Nhưng nếu nhìn vào gương của Thánh Gia, thì điều đó không phải 
				là nhưng không mà có mà hiển nhiên phải có sự cộng tác và chịu 
				khó của mọi người. Giuse, Maria, và cả Giêsu.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager