File "CaiNoiCuaDoiSong.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaDinhKitoHuu/TongHop/CaiNoiCuaDoiSong.htm
File size: 18.62 KiB (19068 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Gia Đình: Cái Nôi của Đời Sống và Tình Yêu </title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">Gia Đình: Cái Nôi của Đời Sống và Tình Yêu
	</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<b><font size="2" color="#FF0000">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Nguyễn Kim Ngân </span></font>
	</b></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<span lang="EN-US"><font size="3">Những mong chờ sai lạc về gia 
				đình</font></span></b><font size="3"></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Cũng cần ghi nhận rằng có nhiều người còn trẻ 
				mà đã có một thứ quan niệm duy tưởng và sai lầm là cho rằng đời 
				sống đôi lứa là một tình huống hoàn toàn hạnh phúc, thỏa no khát 
				vọng mà không cần phải trả một giá nào cả. Thế là phát sinh một 
				thứ mâu thuẫn giữa khát vọng trở nên một với người kia và ước 
				muốn bảo vệ tự do của mình. Ngày càng thấy có thêm sự hiểu lầm 
				về vẻ đẹp của đời sống lứa đôi chân thật, về các giá trị cố hữu 
				trong sự khác biệt và tính cách bổ túc hỗ tương trong tương quan 
				nam-nữ. Sự hiểu lầm này dẫn đến sự hiểu biết mập mờ lộn xộn về 
				căn tính của tính dục, mà chóp đỉnh của nó là ý thức hệ về nữ 
				quyền. Mặt khác, hiện trạng nghề nghiệp của đôi vợ chồng không 
				còn cho phép họ dành nhiều thời giờ cho nhau trong gia đình, 
				cũng như giới hạn khả năng đối thoại của hai người lại. </span>
				</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<span lang="EN-US">Gia Đình: Cái Nôi của Đời Sống và Tình Yêu</span></b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Đến khi xẩy ra khủng hoảng thì hai người 
				thường hay tự giải quyết lấy với nhau. Không có ai lắng nghe hay 
				giải thích cho họ, khiến cho họ không thể quyết định ngược trở 
				lại được nữa. Thiếu sự trợ giúp này, vợ chồng cứ khép kín trong 
				vấn đề của mình, không còn thấy đâu là giải pháp cho các khó 
				khăn đang ập đến để rồi chỉ còn một con đường duy nhất là ly 
				thân hay ly dị. Thật ra, nếu được một cộng đồng nhân loại và 
				mang chút ít tính cách của Hội Thánh giúp cho, thì có nhiều cuộc 
				khủng hoảng đã có thể tan đi và cũng có thể đã vượt qua được.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<span lang="EN-US">Yếu tố kinh tế và tiêu thụ của đời sống gia 
				đinh</span></b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Dù mang đầy những nét phức tạp, các yếu tố 
				kinh tế đã tạo ra các ảnh hưởng mãnh liệt trong việc hình thành 
				mô thức gia đình, trong việc thành lập các giá trị, trong việc 
				tổ chức các công việc, và trong việc xác định chính đời sống gia 
				đình. Thu nhập và chi tiêu để quân bình hoá cán cân chi thu 
				trong gia đình, gia sản và công ăn việc làm, ít nhiều ảnh hưởng 
				đến cha mẹ và con cái, tất cả các yếu tố này đều xác định, một 
				cách nào đó, các khía cạnh khác nhau của đời sống gia đình.<br>
				Hãy nghĩ đến các đôi lứa “công lệ” (tạm gọi thế), là những kẻ 
				thực sự không chỉ sống chung mà còn không thể kết hôn vì quá 
				túng thiếu. Một tình huống đáng lo ngại khác nữa là những kẻ 
				nhập cư, buộc phải rời bỏ gia đình và xứ sở đi kiếm việc làm để 
				nuôi sống gia đình, để rồi dần dà vì cứ mãi vắng xa, hoặc là vì 
				các lý do khác nữa, đã đi đến chỗ bỏ bê rồi buông luôn mái gia 
				đình đã bỏ lại sau lưng. </span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Các động cơ kiến tạo ra bầu khí tiêu thụ hằng 
				bủa vây gia đình cũng mang một nguồn gốc kinh tế. Chính từ căn 
				bản này mà người ta xác định ý nghĩa cho hạnh phúc, và hậu quả 
				là bị cụt hứng rồi bị loại ra bên lề xã hội. Chính kinh tế đã 
				xác định những điều quan trọng như vùng không gian sống của gia 
				đình, nghĩa là, kích thước nhà cửa, khả năng sở hữu nhà đất. 
				Cuối cùng cũng chính kinh tế đã điều kiện hóa các khả năng giáo 
				dục cũng như các dự phóng tương lai của con cái.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Trong ánh sáng này, ta không thể không mang 
				lấy một mối thương cảm sâu xa đối với cái được gọi là, và lẽ ra 
				phải là, cái nôi của đời sống và tình yêu, cũng là mái trường 
				nơi ta học được bài học làm người.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<span lang="EN-US">Gia Đình: Đường Đưa Con Thiên Chúa Trở Thành 
				Con Người</span></b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Việc Con Thiên Chúa nhập thể, sinh bởi một 
				người phụ nữ và phục tùng lề luật nhằm cứu chuộc những kẻ đang ở 
				dưới ách lề luật ngõ hầu trở thành nghĩa tự như là Con Thiên 
				Chúa (x. Gal 4:4-5) không phải là một biến cố chỉ gắn liền với 
				thời gian Chúa giáng trần, mà còn bao gồm trọn vẹn quãng đời 
				nhân thế của Chúa Giêsu, cho đến khi Ngài chết trên thập giá, 
				như Thánh Phaolô nói (x. Phil 2:8). Thánh Công Đồng Vatican II 
				cũng diễn tả ý nghĩa ấy khi bảo rằng Con Thiên Chúa đã lao động 
				với đôi tay nhân loại và yêu thương bằng trái tim nhân thế (x. 
				GS 22). Vì thế, nhân tính không hề là một trở ngại cho việc Ngài 
				biểu tỏ thiên tính của mình, mà thực ra, đó lại là bí tích mạc 
				khải Thiên Chúa cũng như khiến cho Ngài trở nên hữu hình và đụng 
				chạm được. Thật là kỳ diệu khi chiêm ngắm một Thiên Chúa yêu 
				thương con người đắm đuối đến độ biến mình trở thành con đường 
				mà con người có thể bước đi để đến với Ngài. Bởi đó, con đường 
				của Hội Thánh chính là con người, là đối tượng mà Hội Thánh hằng 
				yêu thương, phục vụ và giúp đỡ để có thể đạt tới mức sung mãn 
				của cuộc đời.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Chính bởi vì muốn nhập thể, cho nên Thiên 
				Chúa đã phải chọn tìm một mái gia đình, một người mẹ (x. Lk 
				1:26-38), và một người cha (x. Mt 1:18-25). Nếu Thiên Chúa đã 
				trở thành con người trong cung lòng đồng trinh của Mẹ Maria, thì 
				chính từ trong đáy gia đình Nazaret mà Thiên Chúa nhập thể đã 
				học được cách làm người. Để được sinh ra, Thiên Chúa cần đến một 
				người mẹ; để lớn lên và thành người, Thiên Chúa cần đến một mái 
				gia đình. Maria đã không chỉ là một người đã cưu mang Chúa Kitô, 
				mà là một người mẹ chân chính, cùng với Giuse, đã làm cho mái 
				nhà Nazaret trở thành một tổ ấm nơi đó Con Thiên Chúa đã có thể 
				thành người (x. Lk 2:51-52).</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Do bởi việc nhập thể của Con Thiên Chúa là 
				một biến cố chân chính, do đó việc phát triển của Ngài sau đó 
				diễn tiến tự nhiên như cho mọi con người; cần có một mái gia 
				đình để chấp nhận và chào đón Ngài, đồng hành với Ngài, yêu 
				thương và cộng tác với Ngài trong việc phát triển tất cả mọi 
				chiều kích nhân bản khiến cho Ngài thực sự trở thành một “ngôi 
				vị” con người; tất cả những điều này đều diễn tiến trong một kế 
				hoạch đời sống có khả năng làm khả hữu sự phát triển các tài 
				năng của chính mình và tìm ra ý nghĩa cũng như thành quả trong 
				đời sống.<br>
				Trách vụ cần thiết và mang tính chất giáo dục đầy công hiệu mà 
				gia đình cống hiến cho các thành viên được minh chứng qua trường 
				hợp gia đình Nazaret được diễn tả trong trang Phúc Âm theo thánh 
				Luca nói về việc tìm thấy Chúa Giêsu trong đền thờ: “Sau ba 
				ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Đền Thờ, đang ngồi giữa 
				các thầy dậy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi. Ai nghe cậu nói cũng 
				ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu. Khi 
				thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người: ‘Con 
				ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con 
				và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con!’ Người đáp:’Sao cha mẹ lại 
				tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con 
				sao?’ Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói. Sau đó, Người 
				đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nazaret, và hằng vâng phục các 
				ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong 
				lòng. Còn Đức Giêsu ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và 
				thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta. (Lk 2:48-52).</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Trong bản văn này, ta thấy được ba điểm giá 
				trị mà gia đình được mời gọi thực hiện cho con cái để chúng có 
				thể trở thành “các công dân lương thiện và các Kitô hữu gương 
				mẫu.” Từ quan điểm này, thiết tưởng thật là có lý khi lấy tinh 
				thần Salesian để giải thích cái nguyên lý nhập thể theo chiều 
				hướng của một kế hoạch giáo dục.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Trước hết, không phải là vô lý khi thánh 
				Giuse và Mẹ Maria đã đem Chúa Giêsu lên Đền Thờ vào lứa tuổi một 
				người con trai đang học hỏi cách hoàn toàn đảm nhận vai trò của 
				mình trong đời sống dân Ngài, theo đúng các truyền thống vốn đã 
				nuôi dưỡng và nâng đỡ niềm tin của cha mẹ mình. Gia đình Chúa 
				Giêsu đã đem Ngài lên Đền Thờ tuân theo lề luật và các thực hành 
				đức tin, cho dù các ngài biết rằng con mình chính là Con Thiên 
				Chúa. Nguồn gốc thần linh của Chúa Giêsu không hề tha phép cho 
				Ngài không phải tuân giữ các bổn phận chung của người Do Thái, 
				là tuân giữ lề luật Chúa; Con Thiên Chúa đã học cách làm người 
				bằng việc vâng phục con người.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Cũng cần ghi nhận rằng thái độ tôn trọng cha 
				mẹ Ngài dành cho Ngài khi Ngài đang tìm biết ý Chúa thể hiện 
				trong đời mình. Câu trả lời của Chúa Giêsu cho thấy một vẻ kinh 
				ngạc, y như bảo rằng: “Sau khi dậy con gọi Thiên Chúa là Abba, 
				Cha ơi, và tìm cách làm tròn ý Người, thì giờ đây, con đang ở 
				trong nhà Người vào dịp lễ mà con đang hoàn toàn trở thành ‘đưá 
				con của lề luật’, sống hoàn toàn tuân hành ý Cha, thì cha mẹ lại 
				hỏi rằng con đã ở đâu và tại sao con lại làm thế?” (x. Lk 2:49). 
				Dù chưa hoàn toàn trưởng thành, Chúa Giêsu vẫn nhắc cha mẹ rằng 
				chính các ngài đã dậy cho Ngài như thế này là: Thiên Chúa và các 
				việc của Người thì cao trọng và ưu tiên hơn là gia đình và các 
				công việc của gia đình.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				</font><span lang="EN-US"><font size="3">Sau cùng, ta có thể ghi 
				nhận rằng sự thiếu hiểu biết của cha mẹ đã không trở thành trở 
				ngại cho việc vâng phục của người con khi đi theo các ngài về 
				sống tại Nazaret. Chúa Giêsu vẫn tùng phục cha mẹ cho dù các 
				ngài không còn hiểu Ngài nữa. Và do đó, tác giả phúc âm đã kết 
				luận rằng, trong khi Maria ‘ghi nhớ tất cả những điều ấy trong 
				lòng’ (Lc 2:51), thì Chúa Giêsu ‘ngày càng thêm khôn ngoan, thêm 
				cao lớn, và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta’ (Lk 
				2:52). Chính nơi đây, ta thấy được điểm son nổi bật nhất: đó là 
				khả năng giáo dục của Giuse và Maria. Đó cũng là ý nghĩa thực tế 
				khi bảo rằng cần phải biến gia đình thành một mái nhà và một mái 
				trường, “một cái nôi của đời sống và tình yêu, nơi đó, ta học 
				được bài học vỡ long về cách làm người.”</font></span></p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">Chính từ bên trong 
				một mái gia đình mà Chúa Giêsu đã học cách vâng phục lề luật và 
				chìm đắm trong nền văn hoá của một dân tộc. Chính từ bên trong 
				một mái gia đình mà Chúa Giêsu đã biểu lộ ước vọng dành chỗ cao 
				trọng nhất cho Thiên Chúa, và chỉ rắp tâm lo lắng đến việc của 
				Chúa. Dù ý thức mình là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu vẫn trở về 
				với đời sống gia đình như một con người ở giữa mọi người, “càng 
				thêm tuổi, càng thêm nhân đức và khôn ngoan.” Con Thiên Chúa đã 
				có thể bắt đầu cuộc sống bằng việc được sinh ra bởi một người mẹ 
				đồng trinh mà không cần đến một mái gia đình, nhưng nếu không có 
				một mái gia đình thì Ngài đã chẳng thể lớn lên và trưởng thành 
				như một con người. Một trinh nữ đã cưu mang Con Thiên Chúa; một 
				mái gia đình đã làm cho Ngài trở thành con người hoàn toàn. Ta 
				còn có thể nói gì về giá trị thánh thiêng của gia đình hơn nữa 
				đây? </span></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager