File "TamBanDoNoiTam.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/CungNgamNghi/TamBanDoNoiTam.htm
File size: 37.39 KiB (38284 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="noi tam, gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<meta name="description" content="noi tam, gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>PHÁT HIỆN NHỮNG TẤM BẢN ĐỒ TRONG NỘI TÂM...</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">PHÁT HIỆN NHỮNG TẤM BẢN ĐỒ TRONG NỘI 
	TÂM...</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Tác giả:&nbsp; Gs. Nguyễn Văn Thành<br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="Item1"><b>&nbsp;1.-Chức năng của bản đồ&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM">Sau bao nhiêu năm xa cách, về lại thăm viếng 
				bà con xa gần ở Sàigòn, tôi cần phải luôn luôn mang theo trên 
				mình một tấm bản đồ, để nhận ra những con đường, tìm kiếm những 
				địa chỉ...Trái lại, khi có bạn bè hoặc người thân cùng đi, tôi 
				không cần ôm theo lè kè những phương tiện định hướng như vậy. 
				Sau&nbsp; nhiều năm sinh sống và di chuyển, họ đã hội nhập tấm bản 
				đồ&nbsp; của Thành Phố trong đầu óc họ. Tôi chỉ cần hỏi họ, để có thể 
				quyết định đi tới hay là trở lui, quẹo qua tay trái hay là chọn 
				hướng bên phải...&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Trong lãnh vực gia đình và nghề nghiệp, chính 
				trị cũng như tôn giáo hay là xã hội,&nbsp; rất nhiều người cũng có xu 
				thế «&nbsp;tấn phong&nbsp;» kẻ khác làm tấm bản đồ chỉ đường cho mình như 
				vậy. Và trên mỗi đường đi nước bước, họ nhắm mắt đi theo, không 
				cần xét lại làm gì cho nhọc thân nhọc trí. Lợi dụng và lạm dụng 
				cơ hội, một số người khác đã biến thân thành người «&nbsp;chỉ đường 
				chuyên nghiệp&nbsp;», thậm chí trong những vấn đề không thuộc về 
				chuyên môn và khả năng hiện hành của họ. Chẳng hạn người làm 
				chính trị lại khoác vào mình vai trò chỉ đạo, trong địa hạt tôn 
				giáo. Người làm công tác tôn giáo lại hô hào đá đảo bên nầy, lật 
				đổ phía kia, xuống đường, biểu tình, tuyệt thực, đập phá...&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Thông thường, đối với những người «&nbsp;chỉ đường 
				và chỉ đạo như vậy&nbsp;», khi có một vấn đề xảy ra trong lòng xã hội 
				và Quê Hương, nguồn gốc hay là nguyên nhân tạo ra vấn đề luôn 
				luôn nằm ở đằng trước, phía bên kia, nơi kẻ đối phương và người 
				đối diện. Còn họ&nbsp;: họ coi mình là con&nbsp; người luôn luôn trong 
				trắng và vô tội. Họ chỉ là nạn nhân của bao nhiêu người đang có 
				mặt trên giới tuyến «&nbsp;phản động, ác ôn côn đồ&nbsp;» hay là «&nbsp;mặt 
				trận của Bóng Tối&nbsp;».&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Để tránh những ngộ nhận có thể xảy ra do vấn 
				đề sử dụng ngôn ngữ, tôi xin phân biệt&nbsp;: Chỉ đạo là điều khiển, 
				lèo lái, áp đặt hoặc cưỡng chế từ trên hoặc từ ngoài, một cách 
				độc tài, đơn phương và độc lộ. Trong địa hạt giáo dục, trái lại, 
				người có trách nhiệm như cha mẹ, thầy cô... chỉ làm công việc 
				soi sáng và hướng dẫn. Họ tạo điều kiện cho con cái và học sinh 
				càng ngày càng trở nên tự lập và trưởng thành. Nhờ đó, từ từ con 
				cháu của chúng ta có khả năng hội nhập, chuyển biến những bài&nbsp; 
				học thành xương da, máu thịt và hơi thở ra vào của mình.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Trong tinh thần ấy, có bao giờ những người 
				«&nbsp;chỉ đạo từ trên và từ ngoài&nbsp;» biết dừng lại , thay vì đưa tay 
				lên, trỏ thẳng vào mặt phe bên kia để qui lỗi và tố cáo&nbsp;? Có bao 
				giờ họ đặt lại câu hỏi, để thú nhận một cách bình tâm và trung 
				thực&nbsp;: «&nbsp;Tôi có thể lầm đường lạc lối, vì tấm bản đồ, mà tôi 
				đang mang lè kè trong đáy sâu của nội tâm, đã lỗi thời, lạc hậu, 
				không còn thích ứng với tình huống &nbsp;ở đây và bây giờ&nbsp;»&nbsp;?&nbsp; Tôi 
				không tìm ra đường và địa chỉ ở Sàigòn, phải chăng vì tôi đã cầm 
				lộn tấm bản đồ Hà Nội, khi đi ra khỏi nhà&nbsp;? Hay là tấm bản đồ 
				tôi đang sử dụng đã được xuất bản cách đây hơn một nửa thế kỷ&nbsp;? 
				Bao nhiêu tin tức mới mẽ chưa có mặt trên đó. Tệ hại hơn nữa là 
				tôi nói về Quê Hương và anh chị em đồng bào của mình, bằng cách 
				qui chiếu vào những tấm bản đồ được phát hành ở những thủ đô của 
				Nước Ngoài như Paris, Rome, Moscou, Bắc Kinh và Washington...&nbsp;</p>
				<p class="Item1"><b>2.-Tấm bản đồ trong nội tâm&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM">Trong lãnh vực làm người, hay là trong những 
				quan hệ với anh chị em đồng bào, chúng ta cũng thường gặp nhiều 
				vấn đề tương tự, với những tấm bản đồ không được cập nhật hóa 
				của chúng ta. Bao nhiêu hiện tượng tranh chấp, xung đột, hận thù 
				và chiến tranh đang ngày ngày xảy ra giữa tôi và người khác, 
				phải chăng đều xuất phát từ những tấm bản đồ nội tâm không còn 
				tính hiện thực, trong điều kiện và hoàn cảnh hiện nay.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Lối nói «&nbsp;Tấm bản đồ nội tâm&nbsp;» đã được nhà tâm 
				lý người Anh Kenneth CRAIK sử dụng lần đầu tiên, vào những năm 
				thuộc thập niên 1940. Lúc ban đầu khi mới thành hình, tấm bản đồ 
				là những lối nhận thức, những cách thuyên giải hay là những kết 
				quả suy luận có mặt trong sinh hoạt hằng ngày của một người. Vì 
				được lặp đi lặp lại nhiều lần, những hoạt động tâm linh nầy đã 
				từ từ trở thành một tập tục tin tưởng, hay là một định kiến, 
				thuộc loại trí nhớ dài hạn. Khi có một hay nhiều yếu tố dẫn khởi 
				tương tự như trước đây tái xuất hiện trong môi trường, cả một 
				kinh nghiệm thuộc quá khứ được đánh thức và ào ạt chỗi dậy, trấn 
				áp toàn bộ nội tâm của con người, một cách tự động và máy móc.</p>
				<p class="BodyTM">Trên bình diện ngôn ngữ, những tấm bản đồ bên 
				trong có thể toát ra bên ngoài bằng những lời tố cáo, phê phán, 
				những cách chụp mũ, gắn nhãn hiệu... có sẵn ở đầu môi chót lưỡi 
				của mỗi người trong chúng ta.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Theo cách giải thích và trình bày của tác giả 
				Peter SENGE, loại bản đồ nội tâm làm bằng nhiều hình ảnh, nhiều 
				giả thuyết chưa được kiểm chứng. Có thể đó là những câu chuyện, 
				những điệp khúc ... được lặp đi lặp lại, được kể lui kể tới 
				nhiều lần, mỗi khi chúng ta nói về mình, về người khác hay là về 
				môi trường sinh thái bao quanh chúng ta. Tấm bản đồ nội tâm 
				thường được so sánh như những cặp kính tôi mang trên hai mắt. 
				Nếu mặt kính có màu đen, mọi sự vật tôi nhìn thấy, đều nhuộm màu 
				đen. Trái lại, khi mặt kính của tôi có màu đỏ, đối với tôi toàn 
				thể cảnh vật lúc bấy giờ đều mang màu đỏ.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Cũng y hệt như vậy, tấm bản đồ có mặt trong 
				nội tâm có tác dụng bóp méo, xuyên tạc lối nhìn hay là cách thức 
				tôi thuyên giải sự vật và con người đang có mặt ở đằng trước hay 
				là bao quanh tôi. Thuyên giải một sự cố hay là tác phong của một 
				người, có nghĩa là khoác vào cho sự cố và tác phong ấy một ý 
				nghĩa chủ quan, thể theo cách nhận thức, lề lối tư duy hay là 
				tâm tình vui buồn đang xảy ra trong hiện tại của tôi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Nói khác đi, những tấm bản đồ nội tâm đang 
				điều hướng và điều hợp mọi đường đi và nẻo về của chúng ta trong 
				lòng cuộc đời. Khi thay đổi tấm bản đồ nội tâm, chúng ta sẽ có 
				cơ may và khả năng tác động, gây ảnh hưởng trên toàn diện con 
				người của chúng ta, nhất là trong năm địa hạt&nbsp;: tác phong, ngôn 
				ngữ, lối nhìn, xúc động và quan hệ giữa người với người.&nbsp;</p>
				<p class="Item1"><b>3.- Tầm ảnh hưởng sâu rộng của tấm bản đồ 
				nội tâm&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM">Nhằm xác định tầm ảnh hưởng rộng lớn của tấm 
				bản đồ nội tâm trên toàn diện cuộc sống hằng ngày của con người, 
				tôi cần cả một tác phẩm dài hơn 300&nbsp; trang hay là nhiều hơn nữa. 
				Trong khuôn khổ của bài chia sẻ nầy, tôi chỉ muốn nhấn mạnh một 
				vài điểm then chốt sau đây&nbsp;:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM"><b>Thứ nhất&nbsp;:</b> Tấm bản đồ nội tâm là kết 
				quả của một tiến trình học tập, từ ngày chúng ta sinh ra làm 
				người. Xuyên qua tấm bản đồ, chúng ta ghi nhận, tiếp thu và hội 
				nhập tất cả những kinh nghiệm, mà chúng ta đã kinh qua. Tấm bản 
				đồ ấy phản ảnh một phần nào những định luật đang chi phối cuộc 
				sống, trong môi trường bao quanh chúng ta.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Tuy nhiên, tấm bản đồ không thể đồng hóa với 
				xứ sở hay là thực tế cụ thể và bao la, đang có mặt chung quanh 
				chúng ta. </p>
				<p class="BodyTM">Trên tiến trình học tập, chúng ta đã sử dụng 
				ba cơ chế, để thiết lập tấm bản đồ nội tâm ấy. </p>
				<p class="BodyTM">&nbsp; - Cơ chế thứ nhất là tổng quát hóa. Từ hai 
				ba sự kiện mà chúng ta ghi nhận, quan sát, chúng ta rút ra một 
				định luật thường hằng và bất biến. Chẳng hạn, có dịp tiếp xúc 
				với ba hoặc bốn người Bắc, tôi thấy họ ăn nói khéo léo và làm ăn 
				rất tài tình. Từ đó, tôi kết luận&nbsp;: người Bắc - bất cứ ở chỗ 
				nào, bất cứ vào thời buổi nào - luôn luôn ăn nói khéo và làm ăn 
				giỏi.</p>
				<p class="BodyTM">&nbsp; - Cơ chế thứ hai là gạn lọc. Nói về người 
				Bắc, tôi chỉ đưa ra hai tư cách là ăn nói khéo và làm ăn giỏi. 
				Kỳ thực, tôi đã vô tình hay hữu ý bỏ qua mọi yếu tố khác, có khi 
				còn quan trọng và đáng được lưu ý hơn, trong những lãnh vực khác 
				như chính trị, tôn giáo hay là nghệ thuật.</p>
				<p class="BodyTM">&nbsp; - Cơ chế thứ ba là chủ quan hóa. Với tôi, 
				người Bắc toát ra hai đặc điểm vừa được tôi đề cao và nhấn mạnh 
				lui tới nhiều lần, khi có dịp trình bày ý kiến hay là quan điểm. 
				Một người bạn khác ở sát cạnh nhà tôi có một kinh nghiệm khác và 
				đề xuất một ý kiến khác, hoàn toàn ngược lại với lối nhìn của 
				tôi. Tuy nhiên cả người ấy và tôi, không một ai SAI hoàn toàn 
				một trăm phần trăm. Và cũng không một ai có khả năng chiếm hữu 
				sự thật một cách toàn diện và tuyệt đối. Mỗi người đều dựa vào 
				một số sự kiện cụ thể và khách quan, để rồi suy diễn, rút ra một 
				kết luận hoàn toàn tổng quát, có khi xa rời khỏi thực tế&nbsp; được 
				ghi nhận lúc ban đầu.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM"><b>Thứ hai&nbsp;: </b>Tấm bản đồ nội tâm là một 
				dụng cụ cần thiết cho cuộc sống của con người.</p>
				<p class="BodyTM">Với bao nhiêu hạn chế ắt có, tấm bản đồ nội 
				tâm vẫn là một bàn đạp hay là một điểm tựa đầu tiên, cho phép 
				tôi càng ngày càng đi xa hơn, trên con đường học tập và hiểu 
				biết. Không biết một, làm sao tôi có thể biết mười.</p>
				<p class="BodyTM">Hẳn thực, nhờ biết một, tôi có thể so sánh 
				điều tôi đã biết với bao nhiêu điều còn lại, để bổ túc, kiện 
				toàn hay là sửa sai. </p>
				<p class="BodyTM">Trái lại, nếu mỗi ngày phải bắt đầu từ số 
				không, tôi không bao giờ có một cơ sở vững chắc, để tiếp xúc và 
				trao đổi qua lại hai chiều với những người chung sống hai bên 
				cạnh và chung quanh tôi, để thu hóa những bài học mới.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Chúng ta hãy nhìn, quan sát và lắng nghe một 
				em bé vừa mới bặp bẹ học nói. Lúc ban đầu, em chi biết gọi lui 
				gọi tới&nbsp;: mẹ mẹ. Không nói được tiếng «&nbsp;Mẹ&nbsp;», làm sao em có thể 
				học nói thêm tiếng «&nbsp;Ba&nbsp;»...Dựa trên cơ sở ấy, em sẽ ngày ngày 
				tiếp tục học, để gọi tên Trời, tên Đất và tên của cả Vũ Trụ Càn 
				Khôn.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM"><b>Thứ ba&nbsp;:</b> Mọi tấm bản đồ đều bất toàn và 
				phiến diện.</p>
				<p class="BodyTM">Để có thể càng ngày càng tiến xa hơn, trên con 
				đường học tập, làm người và tu luyện nhân cách của mình, chúng 
				ta cần ý thức một cách rõ&nbsp; ràng và chắc chắn về tính cách bất 
				toàn và phiến diện của mọi loại bản đồ đang có mặt trong nội tâm 
				của chúng ta.</p>
				<p class="BodyTM">Khi ý thức về điều quan trọng nầy, chúng ta sẽ 
				biết lắng nghe và cẩn trọng người đang tiếp xúc, trao đổi và trò 
				chuyện với chúng ta. </p>
				<p class="BodyTM">Hẳn rằng tôi có một câu chuyện phản ảnh tấm 
				bản đồ nội tâm của tôi. Nhưng người khác cũng có một câu chuyện 
				độc đáo của họ. Cả hai có thể bổ túc, kiện toàn hay là sửa sai 
				cho nhau, thay vì khai trừ, loại thải hay là xung đột lẫn nhau.</p>
				<p class="BodyTM">Đàng khác, tuy dù bất toàn và phiến diện, tấm 
				bản đồ nội tâm đang ngày ngày điều hướng mọi chương trình hành 
				động. Khi ý thức về điều ấy,&nbsp; chúng ta sẽ không ngừng tìm mọi 
				phương tiện, để làm mới, đánh sáng lại tấm bản đồ trong nội tâm 
				của chúng ta. </p>
				<p class="BodyTM">Người Xưa đã thường nhắc lui nhắc tới về bài 
				học và trách nhiệm cập nhật hóa ấy, nhất là trên con đường làm 
				người và trong mỗi quan hệ trao đổi với anh chị em đồng bào. 
				«&nbsp;Nhật tân, nhật nhật tân, hựu nhật tân&nbsp;», phải chăng đó là gia 
				tài và gia sản, mà Tổ Tiên và Cha Ông đã cô động và trối trăng 
				lại cho chúng ta. Và ngày nay, chúng ta có bổn phận truyền thừa 
				lại cho con cái và cháu chắt sau này. Mỗi ngày, đổi mới. Ngày 
				ngày không ngừng đổi mới. Đổi mới hôm nay. Và ngày mai lại tiếp 
				tục đổi mới tấm bản đồ nội tâm hay là lối nhìn của chúng ta. Tự 
				khắc lúc bấy giờ, chúng ta sẽ trở nên «&nbsp;con người mới&nbsp;» có khả 
				năng xây dựng Quê Hương và phục vụ anh chị em đồng bào,một cách 
				thiết thực và hữu hiệu hơn.&nbsp;</p>
				<p class="Item1"><b>4.- Phương thức đổi mới tấm bản đồ nội tâm&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM">Tác giả Chris&nbsp; ARGYRIS là một trong những 
				người đã trải qua suốt cuộc đời của mình để nghiên cứu và đề 
				xuất một phương pháp nhằm đổi mới những tấm bản đồ có mặt trong 
				nội tâm.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>
				<p class="Item1">Phương pháp đổi mới ấy bao gồm những điểm then 
				chốt sau đây&nbsp;:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM"><b>Thứ nhất&nbsp;:</b> Mang tấm bản đồ nội tâm ra 
				vùng ánh sáng để khảo sát.</p>
				<p class="BodyTM">Những tấm bản đồ nội tâm thường bám chặt vào 
				các tầng sâu của tâm hồn. Hơn nữa, chúng nó đã được thành hình, 
				trong những ngày tháng xa xưa cổ đại, lúc chúng ta vừa bắt đầu 
				học nói. </p>
				<p class="BodyTM">Trong tình huống hiện tại, chúng nó đã được 
				chôn vùi, quên lảng ở đáy sâu của Vô Thức. </p>
				<p class="BodyTM">Tuy nhiên, như trước đây tôi đã trình bày và 
				nhấn mạnh, những tấm bản đồ nội tâm tuy vô thức, vẫn ngày ngày 
				điều hướng và điều hợp những chương trình hành động của chúng 
				ta. Dưới hình thức ngụy trang, chúng nó len lỏi nằm vùng trong&nbsp; 
				mọi sinh hoạt của chúng ta như&nbsp;: lề lối ghi nhận và gạn lọc 
				những tin tức, cách thức thuyên giải các sự kiện, những phản ứng 
				xúc động và tình cảm, chiều hướng kết dệt những quan hệ tiếp xúc 
				và trao đổi với người khác. </p>
				<p class="BodyTM">Một cách đặc biệt, chúng nó thoát ra ngoài, 
				qua con đường sử dụng ngôn ngữ mập mờ, úp mở, thiếu chính xác.</p>
				<p class="BodyTM">Nếu ngày ngày học hỏi, thực tập, tôi luyện khả 
				năng LẮNG NGHE mình và LẮNG NGHE người khác một cách cẩn trọng, 
				chúng ta có thể tiếp cận và chuyển hóa những tấm bản đồ nội tâm. 
				Nhờ đó, chúng ta tránh được bao nhiêu ngộ nhận, tranh chấp và 
				xung đột. Cũng nhờ đó, chúng ta có thể làm vơi bớt bao nhiêu khổ 
				đau cho mình và cho người khác, trong lòng&nbsp; Quê Hương và cuộc 
				đời.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM"><b>Thứ hai&nbsp;:</b> Lắng nghe và chuyển hóa ngôn 
				ngữ.</p>
				<p class="BodyTM">Ba cơ chế - tổng quát hóa, thanh lọc và ý 
				nghĩa chủ quan - là những phương tiện rất cần thiết trong công 
				việc học tập. </p>
				<p class="BodyTM">Nhờ những cách làm nầy, chúng ta rút gọn, tóm 
				lược, sắp xếp những bài học và kiến thức vào trong kho tàng hoài 
				niệm. </p>
				<p class="BodyTM">Tuy nhiên, khi nói về mình, về người khác hay 
				là khi mô tả một sự việc được chúng ta chứng kiến, chúng ta cũng 
				dễ dàng bóp méo và xuyên tạc nhiều tin tức, vì những cơ chế 
				nầy.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- Với những lối nói như «&nbsp;luôn luôn, không bao 
				giờ, khi nào cũng vậy...&nbsp;», chúng ta chuyển biến những tin tức 
				cụ thể, khách quan và chính xác... thành những mệnh đề phê phán, 
				tố cáo, chụp mũ. Chẳng hạn, khi nói với bạn đồng liêu&nbsp;: «&nbsp;Bạn 
				luôn luôn đến chậm&nbsp;», chúng ta đã phát biểu một qui luật bất 
				biến và thường hằng. Trong thực tế, người bạn ấy đã đến chậm khi 
				nào&nbsp;? Mấy lần&nbsp;? Vì lý do gì&nbsp;?&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- Khi đưa ra những nhận xét về «&nbsp;người Trung, 
				người Nam, người Mỹ, người Pháp...&nbsp;», một cách chính xác chúng 
				ta đang nói đến người nào&nbsp;? Tên gì&nbsp;? Mấy tuổi&nbsp;? Ở đâu&nbsp;? Phái 
				tính&nbsp;?&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- Khi sử dụng những mệnh đề trình bày «&nbsp;một 
				việc làm&nbsp;» như «&nbsp;yêu Nước, phục vụ đồng bào, sống đạo, hy sinh 
				vì Tổ Quốc&nbsp;», có bao giờ chúng ta xác định những động tác cụ thể 
				mà chúng ta đã thực hiện&nbsp;: «&nbsp;Khi bạn yêu Nước, bạn làm những 
				điều gì, mà tôi có thể quan sát và ghi nhận&nbsp;?&nbsp;»&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- «&nbsp;Người ta nói xấu tôi ở đây, họ làm những 
				điều phản động, các anh là những thành phần thích bôi nhọ kẻ 
				khác...&nbsp;». Trong những câu nói ấy,&nbsp; chủ từ «&nbsp;ngưới ta, họ, các 
				anh...&nbsp;» là những người nào&nbsp;? Những mệnh đề mơ hồ như vậy có 
				phần vụ và hiệu năng gây hỏa mù trong tâm hồn của những người 
				đang nghe chúng ta.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- Trong những câu chuyện hằng ngày, chúng ta 
				cũng thường có xu thế nêu lên những cách so sánh như&nbsp;: «&nbsp;tốt 
				hơn, thích hợp hơn, hay hơn...&nbsp;». Và chúng ta không giải thích&nbsp;: 
				chúng ta dựa vào những tiêu chuẩn hợp lý và hợp pháp nào, để có 
				thể xếp đặt và so sánh như vậy.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- Sau hết, với những lối nói như&nbsp;: «&nbsp;Mày PHẢI, 
				mày KHÔNG NÊN, mày CẦN...&nbsp;» chúng ta áp đặt cho kẻ khác những 
				qui luật, những mệnh lệnh từ trên và từ ngoài. Có bao giờ chúng 
				ta giật mình, tĩnh thức, đặt ra cho mình câu hỏi&nbsp;: Ai đã thiết 
				lập những qui luật ấy&nbsp;? Tôi nhân danh người nào, để ra lệnh như 
				vậy&nbsp;? Nếu người ấy không tuân phục, cái gì sẽ xảy đến&nbsp;?&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Qua bao nhiêu nhận xét ấy, tôi muốn nhấn mạnh 
				một điều&nbsp;: trong những quan hệ trao đổi với người khác, ngôn ngữ 
				được chúng ta dùng hằng ngày, là nguồn gốc có phể phát sinh 
				nhiều ngộ nhận, gây ra những tranh chấp và xung đột trầm trọng. 
				Cho nên khi ý thức về ảnh hưởng của ngôn ngữ, chúng ta đã bắt 
				đầu tôn trọng con người đang tiếp xúc với chúng ta. Nhờ vào đó, 
				chúng ta có thể chuyển hóa những quan hệ giữa chúng ta và người 
				ấy, từ tiêu&nbsp; cực thành tích cực. Từ tê liệt hoặc phá hoại thành 
				xây dựng và năng động.</p>
				<p class="BodyTM"><b>&nbsp;Thứ ba&nbsp;: </b>Suy diễn một cách khoa học&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Để có thể chung sống hòa bình và hợp tác với 
				anh chị em đồng bào, chúng ta không thể không học tập lý luận và 
				suy diễn một cách có hệ thống và khoa học.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bước đầu tiên trong tiến trình suy diễn là 
				trình bày một cách trong sáng những sư kiện cụ thể và khách 
				quan. Chúng ta đã thu thập và ghi nhận những sự kiện nầy, trong 
				những hoàn cảnh được chúng ta xác định một cách nghiêm chỉnh.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bước thứ hai là dựa vào các sự kiện ấy, để đề 
				xuất một hay nhiều giả thuyết.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bước thứ ba là rút ra một kết luận cuối cùng, 
				sau khi rà soát lại những dữ kiện và tin tức, cũng như chứng 
				minh tính hợp lý hợp tình của giả thuyết.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bước thứ tư là tiên liệu một chương trình hành 
				động ăn khớp với kết luận cuối cùng.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Không từng bước đi lên một cách có thứ tự như 
				vậy, chúng ta sẽ nhảy vọt lung tung, lộn xộn như vượn chuyển 
				cành. Hệ quả tất yếu là chúng ta không còn có khả năng chia sẻ, 
				trao đổi, góp chung lại và cùng nhau sáng tạo, với những người 
				đang chuyện trò và thảo luận với chúng ta. Thay vào đó, sẽ bùng 
				nổ lên những vụ tranh chấp «&nbsp;tao hơn mày thua&nbsp;», hay là những vụ 
				xung đột, hận thù và bạo động «&nbsp;mày phải chết, để cho tao 
				sống&nbsp;».&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM"><b>Thứ bốn&nbsp;:</b> Nêu lên những câu hỏi đóng 
				góp và xây dựng&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Khi lắng nghe kẻ khác trình bày ra ngoài tấm 
				bản đồ nội tâm&nbsp; của mình, qua con đường lý luận và suy diễn, 
				chúng ta cần nêu lên những câu hỏi xây dựng và đóng góp, nhằm 
				xóa tan những mây mù còn tồn đọng.</p>
				<p class="BodyTM">- Xin bạn làm ơn xác định&nbsp;: Những điều bạn vừa 
				trình bày là những tin tức cụ thể, hay là những kết luận của 
				bạn&nbsp;?</p>
				<p class="BodyTM">- Nếu đó là những tin tức, xin bạn bổ túc&nbsp;: 
				Bạn đã thu thập các tin tức ấy khi nào&nbsp;? Ở đâu&nbsp;? Trong hoàn cảnh 
				nào&nbsp;? Có ai chứng kiến cùng với bạn&nbsp;?</p>
				<p class="BodyTM">- Nếu đó là kết luận của bạn, xin bạn bắt đầu 
				nêu ra những dữ kiện làm bàn đạp cho cách suy luận của bạn&nbsp;?</p>
				<p class="BodyTM">- Dựa vào những tin tức mà bạn đã đưa ra, bạn 
				thuyên giải như thế nào. Giả thuyết của bạn là gì&nbsp;?</p>
				<p class="BodyTM">- Với kết luận mà bạn đã rút ra, bạn tiên liệu 
				chương trình hành động như thế nào&nbsp;? Trong bao lâu&nbsp;? Giai đoạn 
				đánh giá kết quả lần đầu tiên sẽ được tổ chức thế nào&nbsp;? Ở đâu&nbsp;? 
				Khi nào&nbsp;? Có ai tham dự&nbsp;? Chương trình sẽ được thực hiện, trong 
				những điều kiện nào&nbsp;?...&nbsp;</p>
				<p class="Item1"><b>5.- Hóa giải những xúc động&nbsp;</b></p>
				<p class="BodyTM">Xúc động có thể là «&nbsp;con sâu làm rầu nồi 
				canh&nbsp;», trong những quan hệ giữa chúng ta và người khác. Xúc 
				động là những phản ứng tự động và máy móc xảy ra trong nội tâm, 
				như buồn, lo, giận, sợ, ghét, trầm cảm, hận thù, tuyệt vọng. 
				Những phản ứng nầy phát sinh từ những lối nhìn hay là tấm bản đồ 
				có mặt trong nội tâm. Tuy nhiên, một khi đã xuất hiện, chúng nó 
				trở lại làm ô nhiễm hay là khống chế những sinh hoạt của tư duy. 
				Chẳng hạn khi đang ở giữa những tình huống giận hờn, trầm cảm, 
				và lo âu... khả năng lý luận và suy diễn của tôi không còn hoạt 
				động một cách bình thường. Lúc bấy giờ tuy có tai, tôi không còn 
				nghe. Tuy có mắt, tôi không còn thấy. Trong những quan hệ với 
				tha nhân, những động tác như lắng nghe, hiểu biết, đồng cảm, hợp 
				tác, đối thoại...lúc bấy giờ sẽ bị tổn thương và suy đồi, một 
				cách trầm trọng.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Không ngày ngày học tập hoặc tôi luyện những 
				phương thức diễn tả, bộc lộ ra ngoài, chúng ta sẽ dễ dàng đánh 
				mất khả năng tự chủ và kiểm soát tình hình. Xúc động, trong 
				những điều kiện như vậy,&nbsp; sẽ xô đẩy chúng ta đi vào con đường 
				bạo động, hận thù, xung đột và chiến tranh.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Nhằm hóa giải những&nbsp; rối loạn trong địa hạt 
				xúc động, tác giả M. B. ROSENBERG đề nghị cho chúng ta bốn bước 
				đi lên như sau&nbsp;:</p>
				<p class="BodyTM"><b>- Thứ nhất&nbsp;:</b> xác định môi trường. Tôi 
				thấy, tôi nghe những gì&nbsp;? Ai&nbsp;? Ở đâu&nbsp;? Khi nào&nbsp;? Bao lâu&nbsp;? Thế 
				nào&nbsp;?...</p>
				<p class="BodyTM"><b>- Thứ hai&nbsp;:</b> Đặt tên hay là gọi tên một 
				hay nhiều xúc động đang thành hình và từ từ xuất hiện trong nội 
				tâm.</p>
				<p class="BodyTM"><b>- Thứ ba&nbsp;:</b> Khám phá nhu cầu cơ bản đang 
				ẩn núp ở đằng sau hoặc bên dưới mỗi xúc động.</p>
				<p class="BodyTM"><b>- Thứ bốn&nbsp;:</b> Chia sẻ với những người 
				đang có mặt lời yêu cầu tích cực và cụ thể, cũng như bao nhiêu 
				nguyện vọng chính đáng của mình.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Khi có nhiệm vụ nâng đỡ ai, chúng ta cũng giúp 
				họ đi qua bốn bước hóa giải vừa được giới thiệu và trình bày.&nbsp;</p>
				<p class="Item1">&nbsp;6.- Kết luận&nbsp;: Tự do và sáng suốt chọn lựa cho 
				mình một tấm bản đồ năng động và xây dựng, thay vì khoán trắng 
				cho trời đất hoặc thời tiết chỉ huy, lèo lái chúng ta.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Khi thực hiện hai động tác «&nbsp;chọn lựa và quyết 
				định&nbsp;», tôi là con người tự do, có khả năng làm chủ bản thân và 
				cuộc đời. Trái lại, khi «&nbsp;phản ứng một cách máy móc, bốc đồng và 
				tự động&nbsp;», tôi chỉ là đối vật và nạn nhân. Tôi khoán trắng cho 
				kẻ khác toàn quyền chỉ đạo mọi đường đi nẻo về của tôi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Đối với tấm bản đồ nội tâm, chúng ta cũng đứng 
				trước hai ngả đường&nbsp;tương tự như vậy: </p>
				<p class="BodyTM">Một bên, tôi chịu đựng, đầu hàng, làm nạn 
				nhân.</p>
				<p class="BodyTM">Bên kia, tôi chọn lựa cho tôi tấm bản đồ nội 
				tâm thích ứng với bản chất, nhu cầu và nguyện vọng làm người của 
				tôi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Với tấm bản đồ thứ hai nầy, tôi có những quyết 
				định sáng suốt sau đây&nbsp;:</p>
				<p class="BodyTM">- Thực tế của tôi là những gì tôi thấy, tôi 
				nghe, tôi xúc cảm... Những gì còn lại không ở trong tầm hiểu 
				biết và quyền làm chủ của tôi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- Lối nhìn của tôi bao gồm hai trọng điểm. Tôi 
				là một con người toàn phần với những giá trị độc đáo. Người 
				khác, trước mặt tôi cũng là một con người toàn phần được tôi 
				kính trọng vô điều kiện, mặc dù họ đã và đang có những hành vi 
				sai trái, trong cuộc đời. Trong bất cứ hoàn cảnh và điều kiện 
				nào, lối nhìn của tôi về người khác là lối nhìn Yêu Thương và 
				Tha Thứ, Đồng Cảm và Đồng Hành.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- Xúc động tiêu cực và tê liệt có thể phát 
				xuất từ con người của tôi. Với khả năng hóa giải, tôi làm chủ 
				đời tôi. Trong một phút giây thiếu thức tĩnh, tôi có thể đánh 
				mất tâm hồn an lạc. Nhưng thậm chí trong tình huống nầy, tôi vẫn 
				có khả năng tìm lại con người đích thực của tôi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">- Trong lãnh vực quan hệ, tôi chọn lựa con 
				đường «&nbsp;Người Thắng, Tôi Thắng&nbsp;». Với tinh thần ấy, cả hai chúng 
				tôi hợp tác với nhau, sáng tạo với nhau, cùng nhau bắt tay xây 
				dựng «&nbsp;Trời Mới, Đất Mới, Con Người Mới, Quê Hương Mới&nbsp;».</p>
				<p class="BodyTM">Nói tóm lại, tấm bản đồ trong nội tâm của tôi 
				là tấm bản đồ của một con người «&nbsp;biết mình và biết người...&nbsp;»&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">
				&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
				Lausanne Tháng 10-2004&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM"><b><i>&nbsp;Sách tham khảo&nbsp;:&nbsp;</i></b></p>
				<p class="BodyTM">&nbsp;1.-&nbsp; Chris ARGYRIS&nbsp; </p>
				<p class="BodyTM">&nbsp;-&nbsp;&nbsp; Overcoming Organizational Defenses&nbsp; -&nbsp; 
				Needham, Mass. 1990.</p>
				<p class="BodyTM">&nbsp;- Reasoning, Learning, and Action&nbsp; - 
				Jossey-Bass, San Francisco 1982.</p>
				<p class="BodyTM">&nbsp;- Action Science&nbsp; -&nbsp; Jossey-Bass, San 
				Francisco 1985.</p>
				<p class="BodyTM">&nbsp;2.- P.M. SENGE&nbsp; -&nbsp; The Fifth Discipline, 
				Fieldbook&nbsp; - Currency NewYork 1994.</p>
				<p class="BodyTM">&nbsp;3.- Marshall B. ROSENBERG&nbsp; -&nbsp; Nonviolent 
				Communication&nbsp; - Pudle Dancer Press, Encitas CA 2001.</p>
				<p class="BodyTM">&nbsp;4.- NGUYỄN Văn Thành&nbsp; - Huyền Sử Việt Nam&nbsp;: 
				Con đường luyện vàng của Con Rồng Cháu Tiên&nbsp; - Tình Người, 
				Lausanne 2004.</p>
				</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager