File "HonNhanDiChung2.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/CungNgamNghi/HonNhanDiChung2.htm
File size: 20.8 KiB (21303 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, hon nhan, di chung,giáo dục tâm lý, giáo dục con cái, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<meta name="description" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, hon nhan, di chung,giáo dục tâm lý, giáo dục con cái, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>HÔN NHÂN DỊ CHỦNG 2</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
div.BodyTM
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	text-align:justify;
	font-size:12.0pt;
	font-family:Arial;
	}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">HÔN NHÂN DỊ CHỦNG 2</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade style="color: #0000FF">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt&nbsp; </i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Khác biệt tiếng nói - Văn hóa&nbsp;- Triết lý sống</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong bài “Hôn Nhân Dị Chủng” trước, tôi đã nêu lên 3 vấn nạn 
				cần thiết và có tầm mức quan trọng như những yếu tố tấu tạo một 
				cuộc hôn nhân hạnh phúc giữa những người không cùng một nòi 
				giống. Trong bài này, tôi muốn đi sâu vào những gợi ý ấy, bằng 
				những dẫn chứng cụ thể qua kinh nghiệm sống thường ngày với cái 
				nhìn của tâm lý hôn nhân gia đình và xã hội.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<span style="text-transform: uppercase">KHÁC BIỆT TIẾNG NÓI:</span></b><span style="text-transform: uppercase">&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Tiếng nói là một phương tiện chuyên chở của văn hóa và tư tưởng 
				con người. Những em nhỏ mang hội chứng Autism là những em tuy có 
				khả năng tri thức, nghe được tiếng nói, nhưng khả năng tiếp nhận 
				và diễn đạt tư tưởng không được phát triển, nên các em này trở 
				thành nạn nhân của xã hội, và thế giới chung quanh.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tâm 
				lý các em biến đổi bất thường, vui và buồn, bực tức và cau có. 
				Các em không làm chủ được tình cảm của mình. Tự cảm thấy xa lạ 
				và lạc loài giữa thế giới chung quanh, vì thiếu khả năng diễn 
				đạt tư tưởng bằng tiếng nói.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong tâm lý học, khả năng diễn tả tư tưởng đi liền với khả năng 
				của lý trí. Mức độ phát biểu của một người tùy thuộc vào trình 
				độ hiểu biết và ngôn ngữ của người đó dùng khi nói năng và giao 
				tiếp. Vì thế, khi đề cập đến vấn đề liên quan đến văn hóa, người 
				ta đã chia ngôn ngữ thành hai cấp bậc: Ngôn ngữ bình dân dành 
				cho những người bình dân. Và ngôn ngữ bác học được xử dụng trong 
				những thành phần trí thức và hiểu biết.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Ngoài ra, khả năng diễn tả tư tưởng và khả năng dùng ngôn ngữ 
				trong cách thức diễn tả ấy, dưới cái nhìn của tâm lý hôn nhân 
				gia đình, lại trở thành một điểm hết sức quan trọng và cần thiết 
				để xây dựng một gia đình hạnh phúc. Phần lớn, những cuộc cãi vã, 
				chửi bới, và ẩu đả nhau trong gia đình giữa vợ chồng, cha mẹ và 
				con cái đều đến từ những bất đồng ý kiến, và hiểu lầm nhau những 
				cái rất nhỏ mọn. Trong những trường hợp ấy, việc trao đổi và đạo 
				đạt ý kiến của mình với người mình muốn nói là một cách thức 
				giải quyết tốt đẹp nhất. Nhưng nếu ta không thấu suốt, không lưu 
				loát, và không hiểu một cách đầy đủ và có khả năng thuyết phục 
				với ngữ vựng dồi dào, thì sự hiểu lầm kia sẽ ngày càng trở thành 
				trầm trọng và sẽ đi đến đổ vỡ.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tóm 
				lại, nói được tiếng Anh, tiếng Pháp hay một ngôn ngữ nào đó chưa 
				bảo đảm là mình đã thấu hiểu ngôn ngữ ấy bằng chính văn hóa của 
				dân tộc ấy. Chính vì vậy, mà người ta thường nói tiếng Anh, 
				tiếng Pháp, tiếng Việt, tiếng Trung Hoa không phải là tiếng mẹ 
				đẻ hay ngược lại là tiếng mẹ đẻ của tôi, của anh hay của chị. 
				Đây là hai điều khác biệt rất lớn lao khi nói về một người Mỹ 
				nói tiếng Mỹ và một người Việt hiểu và nói tiếng Mỹ. Hoặc một 
				người Mỹ, người Pháp biết và nói tiếng Việt Nam.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				hôm, trên con đường chở con từ trường về nhà. Hai con tôi ngồi 
				dưới ghế sau. Bỗng một đứa lên tiếng hỏi:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- 
				Bố! Con kể cho bố nghe một câu truyện vui được không?</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- 
				Được! Con kể đi.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thế 
				là con tôi bắt đầu kể một truyện vui nó cho là vui, nhộn, và hài 
				hước nhất mà nó biết. Cả hai anh em chúng đều cười một cách 
				khoái chí. Khi thấy tôi không cười, thằng anh mới lên tiếng:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- 
				Bố! Bố có biết cười không?<br>
				&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Sao con lại hỏi bố như thế?</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- 
				Bố biết không. Nó tiếp tục giải thích: Con kể truyên vừa qua ở 
				lớp con, bà giáo và bọn học sinh đều cười lăn ra lớp. Ngay cả em 
				con nó cũng vừa cười bố thấy không. Vậy tại sao chỉ có mình bố 
				không cười.<br>
				<br>
				Rồi nó ngồi thừ người ra chiều bất mãn. Nhưng cuối cùng thì nó 
				cũng tỏ ra thông cảm với tôi bằng một câu nói mà tôi không bao 
				giờ quên mỗi lần sau này khi phải nói truyện với hai con tôi về 
				sự khác biệt văn hóa:</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- 
				Con biết rồi. Bố không cười vì bố là người Việt Nam.
				<span lang="IT">Còn con cười vì con là người Mỹ. Bố đẻ ở Việt 
				Nam, con đẻ ở Mỹ. Bố cười khi người Việt Nam nói chuyện vui cho 
				bố nghe. Con cười khi người Mỹ nói chuyện vui cho con nghe, hay 
				khi con kể truyện vui cho họ nghe.<br>
				&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<span lang="IT">KHÁC BIỆT VĂN HÓA:</span></b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Đúng thế, sẽ có người nêu lên câu hỏi và cho 
				rằng, vậy nếu tôi nói tiếng Pháp, tiếng Mỹ, tiếng Trung Hoa trôi 
				chảy. Hoặc nếu tôi sinh ra ở Mỹ, ở Pháp, hay ở Hồng Kông thì như 
				vậy sự khác biệt về tiếng nói đâu có là một trở ngại cho việc 
				hôn nhân của tôi với một người bản xứ?</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Như tôi đã trình bày ở bài trước bằng một định 
				nghĩa về văn hóa, theo đó cái làm cho tôi là người Việt Nam là 
				văn hóa Việt Nam, và cái làm cho bạn là người Mỹ là văn hóa Mỹ. 
				Và cái làm cho anh, cho chị là người Pháp là văn hóa Pháp. Đó là 
				cơm ăn, nước uống, áo mặc, khí trời, khung cảnh gia đình, dòng 
				tộc và huyết thống. Những cái đó quyện lẫn với nhau và vào nhau 
				để làm nên một con người như tôi, như anh, như chị hiện nay. Vì 
				thế, ảnh hưởng văn hóa Việt Nam trong tôi là cái mà không thể 
				tìm thấy nơi một người Hoa Kỳ, Pháp, anh Trung Hoa.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Trước năm 1975, tôi có gặp một sĩ quan người Hoa 
				Kỳ. Anh đã tình nguyện ở lại Việt Nam sau thời gian quân ngũ. 
				Anh học tiếng Việt và có bằng cử nhân Văn Chương Việt Ngữ. Anh 
				nói tiếng Việt một cách sành sõi và biết nhiều tiếng lóng. Anh 
				đọc và cắt nghĩa thơ Hồ Xuân Hương một cách rất mùi mẫm. Một lần 
				anh tâm sự với tôi là để làm quen với món ăn Việt Nam, nhất là 
				tiết canh, lòng lợn, và thịt chó, anh đã tự ép mình ăn những món 
				ấy. Kết quả, anh đã phải vào nhà thương nằm 3 tháng vì kiết lỵ, 
				một chút là bỏ mạng. Đó là cái gía để làm quen với văn hóa Việt 
				Nam mà anh đã trả.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Nhưng rồi càng ngày, trong những câu truyện anh 
				càng tỏ ra cho biết là anh vẵn không thể nào ăn cơm, canh, và 
				rau muống chấm tương hay cà pháo thay bánh mì, thịt bò. Anh cũng 
				chưa thể làm quen với nước chè, nước dừa hay rượu đế như anh vẫn 
				thường thích uống Coca-Cola, 7Up, hoặc bia. Anh yêu tiếng Việt, 
				nhưng anh vẫn thấy ngọt ngào, và thoải mái hơn khi nói truyện 
				với người đồng hương của anh bằng Anh ngữ, dù người đó là một 
				người Mỹ da mầu.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Một người thiếu nữ Việt Nam mặc chiếc áo dài, 
				với chiếc nón trong tay là một tác phẩm tuyệt vời mà chỉ tìm 
				thấy ở quê hương và con người Việt Nam. Nhưng nếu một người phụ 
				nữ Hoa Kỳ, Pháp, Anh mặc chiếc áo dài và đội chiếc nón lá thì 
				đấy chỉ là một thời trang và kiểu cách vay mượn. Cũng thế một 
				người Hoa Kỳ, Pháp, hay Anh với bộ râu quai nón mặc một bộ vét 
				và đi giầy trông đẹp và lịch sự khác hẳn với một người Việt Nam 
				mặc bộ vét, đi giầy với bộ râu chòm phất phơ trước gió.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Khi nói về văn hóa, hay văn chương Việt Nam, 
				chúng ta cũng đã có dịp đọc một số hồi ký của các tác gỉa ngoại 
				quốc. Dường như nội dung các tác phẩm ấy nói lên một điều là đó 
				chỉ là lối nhìn và phán đoán của một người Pháp, người Mỹ, hay 
				người Anh về Việt Nam. Nó giống như câu truyện 5 người mù xem 
				voi mà nhiều người đã có dịp đọc ngay khi còn ngồi ở ghế nhà 
				trường bên quê nhà.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Tóm lại, khác biệt về văn hóa là một cái gì mà 
				khả năng ngôn ngữ hay tiếng nói vẫn không thể hóa giải. Và như 
				tôi đã trình bày ở bài trước, không phải là bây giờ, mà đến đời 
				con, cháu chúng ta, những khác biệt ấy mới là một câu hỏi và trở 
				thành một đề tài nhức nhối.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<span lang="IT" style="text-transform: uppercase">KHÁC BIỆT 
				TRONG TRIẾT LÝ SỐNG:</span></b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Xã hội Việt Nam, và xã hội tại các nước Âu Mỹ 
				với những cấu trúc khác nhau về địa lý, phong thủy, kinh tế, xã 
				hội. Truyền thống gia đình và luân lý gia đình tuy vẫn là cái gì 
				mà mọi nền văn hóa đều tôn trọng, nhưng ở mỗi nền văn hóa đều có 
				những nét khác nhau và đặc thù. Cấu trúc gia đình người Việt ảnh 
				hưởng sâu đậm truyền thống đại gia đình, mà mặc dù ngày nay một 
				số đang sống tại hải ngoại vẫn không sao quên được. Ngược lại, 
				phần lớn các quốc gia Âu Mỹ theo chế độ tiểu gia đình. Sự khác 
				biệt ở quan niệm và triết lý sống ấy là đối với người Việt Nam 
				việc lấy vợ, lấy chồng là một việc trọng đại liên quan đến cả 
				giòng họ. Nhưng đối với đa số người Âu Mỹ, việc này chỉ là hành 
				động có tính cách cá nhân.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="IT">Triết lý sống của một dân tộc, do đó, là hậu quả 
				tất yếu của nền văn hóa và triết lý của dân tộc ấy. Khác biệt 
				này dẫn đến những khác biệt về vũ trụ quan và nhân sinh quan của 
				mỗi người. Một người con rể hay con dâu ngoại quốc sẽ không hoặc 
				khó lòng cảm nhận được sự gần gũi, gắn bó của truyền thống gia 
				đình người Việt. Ngược lại, một người con dâu hay con rể Việt 
				Nam cũng sẽ không thoải mái khi giao tiếp với những người trong 
				gia đình của chồng hay vợ mình là người ngoại quốc. Đó là chưa 
				nói tới những hình thức cảm nhận tình tự dân tộc liên quan đến 
				những phong tục, tập quán về hôn nhân, gia đình.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Người Việt Nam, nhất là cha mẹ Việt Nam thường lấy việc săn sóc 
				và lo lắng cho con cái như một lẽ sống của mình. Phải hỏi, phải 
				lo lắng không những vấn đề công ăn, việc làm, việc học hành, 
				việc vợ chồng mà còn cả khả năng sinh sống của con. Nhưng dường 
				như sự khác biệt văn hóa và triết lý sống ấy đang gặp phải những 
				ngãng trở lớn lao khi con trai hay con gái họ lập gia đình với 
				một người ngoại quốc, hoặc đang cố bắt chước lối sống vọng ngoại 
				của những người bản xứ. Vì hành động ấy của họ lúc này là một lo 
				lắng thái quá, và là một xúc phạm đến đời tư của con mình.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Người Việt Nam, nhất là những bậc cao niên gần đây tại hải ngoại 
				vẫn thường kể cho nhau những câu truyện cười ra nước mắt về con 
				dâu, con rể hay cháu nội, cháu ngoại của mình là người ngoại 
				quốc hoặc mang hai dòng máu. Đối với các vị cao niên này thì 
				không bao giờ có thể hiểu được rằng họ phải xin phép trước để 
				mới được phép đến thăm cháu. Hoặc phải rửa tay sạch sẽ trước mới 
				được bế cháu. Văn hóa, văn minh hay là một sự xỉ nhục cho các 
				cụ.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Triết lý sống của người Việt còn đặt nặng trên tình tự dân tộc, 
				quê hương như triết lý Trống Đồng, huyền thoại Lạc Long Quân và 
				Âu Cơ, huyền thoại các vua Hùng dựng nước. Những chiến thắng anh 
				dũng của tiền nhân trải qua các thời đại lịch sử. Những cái này 
				đã thẩm thấu, đi vào xương tủy của ta và tạo nên con người Việt 
				Nam của chính chúng ta.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tóm 
				lại, sự hòa nhập vào một dòng văn hóa khác, và nhất là sự hòa 
				nhập vào đời sống của một người khác mầu da, tiếng nói, phong 
				tục và tập quán là một việc làm đòi hỏi nhiều suy nghĩ. Thành 
				quả lệ thuộc không những trên những yếu tố khách quan, mà còn 
				bao gồm cả những yếu tố chủ quan. Đó là những khác biệt về tiếng 
				nói, văn hóa và triết lý sống của mỗi dân tộc. Tình cảm nhất 
				thời, ngay cả tình yêu nóng bỏng và cuồng nhiệt của một người 
				cũng không đủ bảo đảm rằng sự phối hợp kia sẽ mang lại kết quả 
				tốt. Và đây là những vấn nạn liên quan đến một cuộc hôn nhân dị 
				chủng. Ngòai câu nói: “Trâu ta ăn cỏ đồng ta”, người Việt Nam 
				còn có một câu khác mà ý nghĩa rất thâm thúy liên quan đến ảnh 
				hưởng tâm lý xã hội này, đó là: “Ta về ta tắm ao ta. Dù trong, 
				dù đục ao nhà vẫn hơn”.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager