File "HonNhanDiChung.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/CungNgamNghi/HonNhanDiChung.htm
File size: 19.29 KiB (19751 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, hon nhan, di chung, giáo dục tâm lý, giáo dục con cái, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<meta name="description" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, hon nhan, di chung, giáo dục tâm lý, giáo dục con cái, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>HÔN NHÂN DỊ CHỦNG</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
div.BodyTM
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	text-align:justify;
	font-size:12.0pt;
	font-family:Arial;
	}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">HÔN NHÂN DỊ CHỦNG</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade style="color: #0000FF">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt&nbsp; </i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trường hợp 1:</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				thiếu nữ Việt Nam có cao học computer. Cô đẹp và thông minh. 
				Nhận được một việc làm tốt tại một hãng điện tử thuộc thung lũng 
				Hoa Vàng, California. Trong sở làm của cô, giám đốc cô là một 
				người Hoa Kỳ. Hào hoa và lịch duyệt. Ngày ngày tặng hoa, và 
				chiều chiều mời cô đi ăn tối tại các nhà hàng sang trọng. Giầu 
				có, lịch duyệt và địa vị. Đây là ba điểm làm cô rất đắc ý đến 
				nỗi những chàng thanh niên Việt Nam làm cùng sở đều bị cô chê là 
				những thứ mọi rợ và cù lần.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Hôn 
				nhân cô đã diễn ra một cách hết sức long trọng. Sau đó cô được 
				đưa về sống tại một lâu đài trên một triền núi. Cô nghỉ việc, và 
				ngày ngày nhàn hạ với những luống hoa, mảnh vườn đầy hoa thơm, 
				trái ngọt sau nhà, và tại những thương xá thời trang đắt tiền.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Nhưng rồi chỉ sau 5 năm, người mà cô cho là lịch sự, học rộng, 
				biết nhiều, tư cách và tưởng như không bao giờ bỏ được cô ấy, đã 
				lạnh lùng đưa cho cô một tấm giấy ly dị. Lý do rất đơn giản: Dị 
				biệt không thể hàn gắn giữa hai nền văn hóa và lối sống.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cô 
				hận đời và hận người. Cô tưởng như muốn chết. Cô đã gào thét và 
				chửi rủa sự phản bội ấy. Nhưng rồi cô cũng phải ra đi với tờ 
				giấy ly dị.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trường hợp 2:</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				thiếu nữ Việt Nam với mảnh bằng cao đẳng của 2 năm đại học. Cô 
				đã quen một người thanh niên Pháp qua mai mối. Vì tự cho mình 
				hơi quá tuổi so với tuổi lập gia đình của những thiếu nữ Việt 
				Nam, và cũng có thể vì muốn được qua Pháp, nên cô đã lập gia 
				đình với người thanh niên Pháp ấy lớn hơn cô 10 tuổi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Hôn 
				nhân này đã cho cô 1 người con trai. Dù được chồng cô thương, bố 
				mẹ chồng cô thương và mến, nhưng qua những tâm sự thường ngày, 
				cô tự nhận là không có hạnh phúc. Cái mà cô gọi là hạnh phúc 
				không phải là những thứ mà ông tây, bà đầm cho được. Ngược lại, 
				những cái mà họ gọi là hạnh phúc và cố đem lại cho cô, chỉ là 
				những điều làm cô chán ngấy và sợ hãi. Cô tuy không bỏ chồng cô, 
				nhưng cho tới nay, vẫn chưa tìm được cái yếu tố hòa đồng của văn 
				hóa, và những cái mà qua nền văn hóa cô muốn tìm thấy nơi một 
				người chồng Việt Nam như những gì cô vẫn hằng mơ ước.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trường hợp 3:</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ông 
				là một thương gia có tên tuổi và giàu có tại Pháp. Tuổi trẻ, ông 
				đã được gửi qua du học ở Pháp và rồi lấy một người vợ Pháp. Cuộc 
				hôn nhân của ông đã cho ông hai người con trai lúc này đã thành 
				đạt.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Nhưng khi con cái thành đạt và trưởng thành, cũng là lúc ông cảm 
				thấy cô đơn và trống vắng. Cảm tình của người vợ đầm dù là hơn 
				40 năm nay trở thành lạnh giá. Văn hóa dân tộc, tình tự dân tộc 
				như sống lại trong tâm tư ông, khiến ông chỉ muốn gần gũi và 
				trao đổi với những người cùng một ngôn ngữ và văn hóa. Một cách 
				tương tự, người vợ ông cũng từ từ tìm đến với những người bạn và 
				đồng hương của bà.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">“Trâu ta ăn cỏ đồng ta”. Và rồi kết thúc, cả hai 
				mỗi người tìm về với cội nguồn và văn hóa của riêng mình.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Hôn nhân dị chủng. Đây là một vấn nạn mà tôi đã 
				từng gặp thấy nhiều lần trong môi trường và nghề nghiệp của 
				mình. Một vấn nạn không những làm trăn trở và suy nghĩ nhiều đối 
				với thành phần phụ huynh là những người đã từng sinh ra, lớn lên 
				và hít thở bầu khí Việt Nam. Nó cũng là một vấn nạn cho cả những 
				người trẻ đã sinh ra hoặc lớn lên tại xứ người. Đặc biệt là giới 
				trẻ sinh ra, lớn lên tại Hoa Kỳ cũng như tại các quốc gia Châu 
				Âu.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Khi nêu lên vấn nạn về hôn nhân dị chủng, ta sẽ 
				phải đối diện với ít nhất hai luồng tư tưởng khác nhau, nếu 
				không muốn nói là chống đối lẫn nhau: Tư tưởng chấp nhận, khích 
				lệ, và cổ võ. Ngược lại, tư tưởng phản đối, phê bình, và không 
				chấp nhận. Và trong những trao đổi ấy, mỗi thành phần, mỗi tư 
				tưởng đều có những nhận xét và phán đoán lợi cho lập trường của 
				mình. Tuy nhiên, với cái nhìn của tâm lý phát triển, tâm lý xã 
				hội, và tâm lý giáo dục, việc hòa nhập đời sống của mình với một 
				người khác mầu da, chủng tộc, và văn hóa không phải là một việc 
				dễ làm, và có nhiều cơ may thành công. Đây không phải là hành 
				động kỳ thị hoặc phân biệt mầu da, chủng tộc, văn hóa, mà là một 
				cái nhìn đứng đắn và có tính cách khảo cứu.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Nhớ lại năm 1982, khi tôi học một khóa về tâm lý 
				xã hội tại Đại Học Long Beach, California, sinh viên chúng tôi 
				trong khóa học này được chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm đại diện 
				cho một số quốc gia trên thế giới và phải nghiên cứu về đề tài 
				“hôn nhân dị chủng”. Tôi được chia vào nhóm Á Đông, tức gồm một 
				số quốc gia như Nhật, Phi Luật Tân, Trung Hoa và Việt Nam. Và 
				bản đúc kết của chúng tôi cũng như của các nhóm sắc dân khác đã 
				mang lại một kết quả bất ngờ: 80% đều công nhận hôn nhân dị 
				chủng không có yếu tố vững để đem lại một đời sống hôn nhân gia 
				đình hạnh phúc. Còn lại 20% thì tùy thuộc vào trình độ văn hóa, 
				khả năng hội nhập, và ảnh hưởng giáo dục. Dĩ nhiên, trong nhưng 
				yếu tố chủ quan ấy, vẫn không loại bỏ những yếu tố khác có tính 
				cách phụ thuộc, thí dụ, những nước tiếp cận với nhau bằng những 
				luồng tư tưởng và văn hóa gần kề nhau. Đó là những quốc gia có 
				cùng một nguồn gốc văn hóa như Trung Hoa và Việt Nam, Đại Hàn và 
				Nhật Bản, Phi Luật Tân và những nước Nam Dương, Mã Lai, hay Thái 
				Lan. Những quốc gia thuộc khối Đông Âu, Phi Châu, Mỹ Châu, Úc 
				Châu và Âu Châu.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Tuy đã có dịp nghe và nghiên cứu về tâm lý, đặc 
				biệt là tâm lý hôn nhân, gia đình, tôi lúc đầu cũng nghĩ rằng 
				mình có thể dễ dãi hòa nhập với một luồng tư tưởng và văn hóa 
				khác. Và như thế, việc tiến tới hôn nhân với một người khác 
				chủng tộc không phải là một vấn đề gây nhiều phức tạp. Nhưng khi 
				đi sâu vào những khó khăn của đời sống hôn nhân, càng có dịp 
				nhận diện những dị biệt của các nền văn hóa khác nhau, tôi mới 
				nhận ra rằng hôn nhân dị chủng không phải là một việc làm dễ 
				dàng, và cái may mắn đem lại hạnh phúc cho những cuộc hôn nhân 
				ấy không phải là dễ kiếm và có nhiều.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Thống kê chung cho thấy, hiện tại có hơn 50% các 
				gia đình đã đi đến tan vỡ, và ly dị. Con số này nếu xét chung đã 
				là một con số cao vì đạt tới quá bán, nhung nếu đi sâu và nghiên 
				cứu kỹ hơn về từng trường hợp đổ vỡ ấy, hẳn là những cuộc hôn 
				nhân dị chủng trong số những đổ vỡ này còn có sác xuất cao hơn. 
				Điều này dễ hiểu vì nó liên quan không những đến cá tính của con 
				người, sự khác biệt tâm lý nam nữ, mà chìm lắng trong tâm thức, 
				sự khác biệt về văn hóa và triết lý sống là những yếu tố hết sức 
				quan trọng.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Vậy văn hóa là cái gì? Chúng ta hãy bỏ ngoài 
				những định nghĩa có tính cách triết lý, hoặc văn chương về văn 
				hóa, nhưng hãy nhìn văn hóa bằng một nhận xét thực tế đó là 
				những gì “làm cho tôi là người Việt Nam thành người Việt Nam” 
				hay những gì “làm cho tôi là người Mỹ thành người Mỹ” thì ta sẽ 
				thấy ngay việc hòa đồng là một điều khó khăn hầu như cảm tình 
				nhất thời, cái nóng bỏng của tình yêu, và sự hấp dẫn của tính 
				dục vẫn không đủ mạnh để thắng vượt. Thí dụ, người Việt Nam nào 
				cũng có sằn trong tâm tư mình một hình ảnh về quê hương, về quê 
				cha đất tổ, về những lề thói, phong tục và tập quán Việt Nam. 
				Rồi cơm ăn, nước uống, rồi áo mặc, rồi tiếng nói. Làm sao cắt 
				nghĩa cho một người Mỹ hay Pháp biết được cái thú hút thuốc lào. 
				Cái thú ăn cà ghém mắm tôm, canh chua, cá kho tộ, cái mùi vị của 
				bát canh rau đay, canh mồng tơi. Cái cảm tình thiêng liêng của 
				xóm làng, của anh chị em trong cùng một huyết tộc.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				người Mỹ hay Pháp dù có thương người Việt Nam mấy đi nữa, thì 
				việc chấp nhận ngồi vào bàn ăn với những món quốc hồn, quốc túy 
				trên vẫn không thoải mái. Hoặc những cảm tình ràng buộc từ gia 
				đình đến gia tộc và chòm xóm kia vẫn là một cái gì mà anh ta 
				hoặc cô ta dù muốn hay không muốn vẫn không thể lột tả được qua 
				những nét đặc thù mà chỉ nền văn hóa Việt Nam mới có. Những cái 
				dệt nên tinh hoa và văn hóa Việt Nam. Cũng một hình thức tương 
				tự, một thanh niên Việt Nam hay một thiếu nữ Việt Nam khi cố 
				khuôn mình vào một nền văn hóa Pháp, hay Mỹ chẳng hạn, họ vẫn 
				không thể nào lột tả một cách đầy đủ, thoải mái với văn hóa của 
				người bạn đường mình.&nbsp;&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Nhận xét trên đã được chứng minh bằng tâm lý xã hội và hội nhập. 
				Theo tâm lý xã hội, thì không phải là đời thứ nhất của lớp người 
				tỵ nạn gặp phải khó khăn với nền văn hóa mới mẻ hay nền văn hóa 
				riêng mình khi hội nhập vào dòng chính. Người của thế hệ thứ 
				nhất trong tiến trình hội nhập vì phải tranh đấu để sống còn, 
				nên tư tưởng và ý nghĩ về văn hóa tạm như quên lãng. Nhưng rồi 
				khi đến đời thứ hai hoặc thứ ba của lớp người di dân như chúng 
				ta, con và cháu chúng ta sẽ trở lại câu hỏi tự ban đầu mà chúng 
				ta quên sót ấy, đó là “Tôi là ai? Tại sao tôi có mặt ở miền đất 
				này? Cha tôi, mẹ tôi, ông tôi, bà tôi từ đâu tới, và họ là những 
				ai?” Lúc đó, con cháu chúng ta sẽ tự động tìm về với cội nguồn 
				của mình. Và cũng lúc đó, cái mà chúng ta gọi là văn minh, hội 
				nhập, và hôn nhân dị chủng sẽ tạo nên một phiền phức lớn lao cho 
				thế hệ mai sau.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Nhưng đừng vội nghĩ đến hậu quả của những thế hệ tương lại, 
				chúng ta hãy trực diện với những gì mình đang nhìn thấy trước 
				mắt, đó là nhiều chị, nhiều cô, nhiều bà Việt Nam đã từng có gia 
				đình với một số người Mỹ hoặc Pháp, thì hầu như đa số chỉ tồn 
				tại được một số ít thời gian. Con số những thiếu nữ, các bà Việt 
				Nam thành công với những người chồng Mỹ hay Pháp đã là hiếm, 
				càng hiếm hơn nếu muốn tìm một thanh niên hay một ông Việt Nam 
				thành công và hạnh phúc với người vợ đầm hay Mỹ của họ. Ngay 
				trong những cuộc hôn nhân của người Mỹ trắng với người Mỹ da mầu 
				hoặc một người Pháp trằng với người Pháp da mầu đã là ít oi, 
				việc tìm được những cặp hôn nhân khác mầu da ấy hạnh phúc lại 
				càng ít hơn nữa.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tóm 
				lại, tùy vào nhận định mỗi người và mỗi hoàn cảnh, chúng ta 
				không khẳng định rằng hôn nhân dị chủng hạnh phúc hay không hạnh 
				phúc, nên hay không nên. Nhưng trước khi tiến đến một cuộc sống 
				hôn nhân trong trường hợp này, có ít nhất 3 vấn nạn mà ai cũng 
				cần phải đối diện. Đó là, sự khác biệt về ngôn ngữ. Sự khác biệt 
				về văn hóa. Và sự khác biệt về triết lý sống đến từ những khác 
				nhau của nhiều nền văn hóa. Vậy nếu phải đối diện với những 
				thách đố hầu như khó lòng vượt qua ấy, thì cách tốt nhất vẫn là: 
				“Trâu ta ăn cỏ đồng ta”.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager