File "Ghen.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/CungNgamNghi/Ghen.htm
File size: 55.9 KiB (57242 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, giáo dục con cái, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly, ghen">
<meta name="description" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, giáo dục con cái, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly, ghen">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>GHEN</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
div.BodyTM
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	text-align:justify;
	font-size:12.0pt;
	font-family:Arial;
	}
span.apple-converted-space
	{}
span.apple-style-span
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">GHEN</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade style="color: #0000FF">
		<p align="right" style="line-height: normal; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px" class="MsoNormal">
		<i><font size="2" color="#FF0000">Lm. Lê văn Quảng</font></i></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">ỚT NÀO ỚT 
		CHẲNG CAY - GÁI NÀO GÁI CHẲNG HAY GHEN CHỒNG (ca dao).</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Hai câu tục 
		ngữ ca dao trên đây cho chúng ta thấy rằng bản tính tự nhiên được trời 
		phú cho đàn bà con gái là hay ghen. Nếu mỗi lần trở về nhà, cảm thấy bầu 
		không khí trong gia đình không được ổn thoả, hãy nhớ rằng trời cho bản 
		tính của người phụ nữ là như vậy, nên không có gì đáng để chúng ta phải 
		bực bội khó chịu để rồi lại tạo nên một sự căng thẳng hay tranh cãi vô 
		ích.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Ghen tương là 
		cơn bệnh rất thông thường mà chúng ta thường hay gặp phải trong hôn 
		nhân. Nó ám chỉ sự chiếm hữu và sự trung thành với nhau trong quan hệ 
		hôn nhân, nhưng thường mang đến một sự quấy rầy và rối loạn hơn là sự 
		cảm thông và hòa hợp. Sự ghen tương không phải chỉ xảy ra giữa nam và 
		nữ, mà còn nam với nam và nữ với nữ sự ghen tương càng xảy ra ác liệt 
		hơn, vì sự nghiên cứu về vấn đề nầy đã cống hiến nhiều cơ hội để thám 
		hiểm nhiều nền tảng của những xung khắc trong hôn nhân, cũng như những 
		khác biệt giữa sự đồng ý của họ về lý trí và tâm lý rất thuận lợi để 
		dùng đề tài nầy như sự khởi đầu phân tích những vấn đề cụ thể.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">CÓ PHẢI GHEN 
		LÀ DẤU HIỆU CỦA TÌNH YÊU?</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Chung chung 
		người ta tin rằng ghen và yêu không thể tách rời nhau đến nỗi yêu mà 
		không ghen không thể được. Ghen thường được xem là thước đo thật của mực 
		độ và chiều sâu của tình yêu. Nhiều người nhận thấy rằng họ chỉ thật sự 
		yêu khi họ cảm thấy ghen tương. Với họ sức mạnh bất khuất của tình yêu 
		được mạc khải một cách có ấn tượng bởi sự đau khổ bất hạnh của ghen 
		tương. Họ không ngừng nhận ra biết bao nhiêu là dằn vặt, khổ đau, hận 
		thù, giận dữ để khám phá ra tình yêu. Dẫu có người muốn trốn thoát kinh 
		nghiệm đau thương sự ghen tương, khó có ai hiểu được ý nghĩa thật sự và 
		cấu trúc của nó. Chúng ta mất tri thức khi chúng ta sa vào ghen tương và 
		ngay cả sau khi chúng ta lấy lại được phán đoán bình thường chúng ta vẫn 
		không hiểu được bản tính của ghen tương. Bản tính của những cảm giác thù 
		hận thường ngăn cản một sự chấp nhận những khuynh hướng phù hợp với ước 
		muốn bảo tồn ý kiến đáng kính về chúng ta. Chúng ta xử dụng một trong 
		những ý hướng độc ác nhất để xúc phạm đến người chúng ta yêu, bằng cách 
		chuyển sang những giá trị được chấp nhận cách rộng rãi nhất trong cuộc 
		đời như: tình yêu, tận hiến, trong trắng, tin tưởng. Người ghen tương 
		biểu lộ quan tâm của họ về những bộ mặt đạo đức và luân lý trong khi 
		quên mất qui luật căn bản nhất về ngôn từ như lịch sự, tế nhị cũng như 
		những hành động thích hợp.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Chúng ta hãy 
		xem cách rõ ràng: Chúng ta có thể ghen tương mà không ở trong tình yêu. 
		Đó là một sự thật không chỉ cho sự quan hệ giữa bạn bè, giữa những phần 
		tử trong gia đình, và giữa hai người mà sự quan hệ không có liên hệ phái 
		tính. Đàn ông và đàn bà thích nhau có thể trở nên ghen tương mà không 
		dấu hiệu nào cho thấy một sự tận hiến sâu xa hơn. Một cô gái lôi cuốn 
		được sự chú ý của nhiều người có thể trở nên ghen tương nếu một trong số 
		đó bị quyến rũ bởi sự hấp dẫn của một cô gái khác. Trái lại, sự bất 
		trung tự nó không sản xuất sự ghen tương nơi ông chồng có người vợ phản 
		bội. Một ông chồng vẫn yêu người vợ lèo tèo với người đàn ông khác. Vì 
		thế, nền tảng tâm lý của việc ghen tương thì phức tạp hơn và không liên 
		hệ tới vấn đề trung thành.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">VẤN ĐỀ TRUNG 
		THÀNH</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Trung thành 
		là một trong những vấn đề chính trong hôn nhân. Mặc dầu được chấp nhận 
		như một giá trị tuyệt đối và tiền đề, sự nhận thức của nó ngày hôm nay 
		lẫn lộn hơn bao giờ hết. Có lúc sự chiếm hữu thân xác của một người đàn 
		bà thì có thể bằng sức mạnh của luật khắc khe hoặc bằng sự vũ phu. Ngày 
		hôm nay, sự chiếm hữu người khác hoặc thể lý hoặc tinh thần đều hoàn 
		toàn không thể. Không có một sự bảo đảm nào về sự trung thành của người 
		bạn. Câu hỏi được đặt ra trước là: liệu con người có khả năng trung 
		thành không? Sự nghi ngờ xuất hiện cách riêng về bản tính đơn thê của 
		đàn ông. Các nhà khoa học cho thấy sự khác biệt sinh vật học cho phép 
		người đàn ông có thể sinh vô số con trong khi điều kiện thể lý của các 
		bà giới hạn mỗi năm sinh một đứa hoặc hai ngoại trừ đôi khi có trường 
		hợp ngoại lệ.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Những khác 
		biệt sinh vật học không thể chối cãi—khả năng sinh học của một người đàn 
		ông có 50 mươi đứa con một lúc là chuyện không có gì đáng nói trong khi 
		họ có thể đè nén 49 ước muốn các bà khác và có thể điều khiển một ước 
		muốn còn lại như họ muốn. Phụ nữ cố gắng đòi quyền lợi của người phụ nữ 
		đối với vấn đề phái tính và họ có khả năng đòi hỏi về vấn đề đó hơn là 
		đàn ông có thể cung cấp. Chúng ta phải biết: điều kiện của cuộc sống con 
		người không bị điều khiển bởi luật tự nhiên như là động lực sinh vật và 
		thể lý nhưng bởi qui ước xã hội. Đơn thê không có gì đối với cấu trúc 
		bản năng của bản tính con người. Đàn ông có thể sống đơn thê hay đa thê 
		tùy theo nền văn minh của xã hội họ đang sống. Sự phát triển chế độ đơn 
		thê có thể được cắt nghĩa bởi sự tiến triển của&nbsp; nền văn minh con người.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">MỤC ĐÍCH CỦA 
		GHEN TƯƠNG</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Vì cảm xúc 
		của chúng ta gây cho chúng ta một ấn tượng mạnh rằng chúng ta đúng và 
		người kia sai, chúng ta cảm thấy khó chấp nhận một sự cắt nghĩa tâm lý 
		về sự ghen tương của chúng ta. Sự ghen tương có thể có những ý nghĩa 
		khác nhau, tất cả tuỳ vào mục đích mà sự ghen tương được dùng. Caûm xúc 
		ghen chỉ được nhìn thấy nhờ hành vi rối loạn xã hội. Hành vi như thế 
		thường được hướng về một trong 4 chiều hướng sau đây:</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">- Lý do bào 
		chữa cho khuyết điểm mình.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">- Lôi kéo sự 
		chú ý.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">- Chiếm quyền 
		lực.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">- Báo thù.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">BÀO CHỮA CHO 
		KHUYẾT ĐIỂM</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Có một sự 
		nghi ngờ trong chính mình là một yếu tố thiết yếu. Bao lâu chúng ta 
		không nghi ngờ ảnh hưởng chúng ta, sự lôi cuốn chúng ta, và sự tương 
		xứng đầy đủ, chúng ta không bao giờ ghen tương. Đối với một người can 
		đảm biết chắc về khả năng của mình có thể chế ngự được nguy hiểm thì 
		không có gì phải sợ sệt ngay cả tình thế khó khăn nhất. Chúng ta ghen 
		tương khi chúng ta hỏi: tự chúng ta có cho nhiều đủ hay không? Chúng ta 
		sợ người khác cho nhiều hơn. Chúng ta ghen tương tạo nên những cuộc gây 
		lộn và chán nản, là cái làm chúng ta càng không chắc chắn về vị thế 
		chúng ta trong đời sống của người khác. Cảm giác về sự không tương xứng 
		làm tăng sự ghen tương của chúng ta. Trong vòng lẩn quẩn xấu xa nầy, sự 
		ghen tương là sự động lực khiến chúng ta hành động cách hung hăng và thù 
		nghịch. Với tri thức, chúng ta có thể nhận biết rằng chúng ta phải bổ 
		túc cho những khiếm khuyết của chúng ta. Thiếu can đảm thì không chấp 
		nhận được chuyện nầy. Trong lúc chúng ta sợ chúng ta không thể làm tốt 
		hơn, chúng ta cần cảm xúc cho sự đền bù khác. Ngược lại, sự ghen tương 
		ngăn cản chúng ta trở nên tốt khi chúng ta biết rằng chúng ta không tốt 
		đủ.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Vấn đề giá 
		trị cá nhân người ghen tương ngay từ lúc ấu thời đã có khuynh hướng 
		không tin giá trị riêng của họ. Nhiều cách đã được tìm để giấu sự thiếu 
		chân thành nầy. Nơi người nầy có thể là sự ước muốn hoàn thiện và điều 
		đó là đúng. Không một khả năng, không một chiêm ngưỡng nào ngăn cản một 
		người khỏi cảm giác bị quên đi. Sự an sinh được theo đuổi nhưng không 
		chiếm được, vì không gì ngoài cái chết là chắc chắn. Việc theo đuổi sự 
		bảo đảm đòi sống an sinh là vô hy vọng. Cái cảm giác bất an trở thành 
		một đày đoạ và đòi hỏi đền bù. Ghen tương hành động như muốn đòi hỏi một 
		sự công chính mà sự hiểu biết bình thường không cho phép được. Sự ghen 
		tương thường nổi lên vào lúc khi chúng ta ý thức về khuyết điểm của 
		chúng ta trong tương quan bổn phận hôn nhân. Ước muốn tố cáo thường để 
		tránh bị tố cáo. Động lực tâm lý nầy thường dẫn tới một tình trạng đặc 
		biệt khó có thể nói được.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Một ví dụ cho 
		thấy: một cô gái trẻ sống trong tình trạng hôn nhân không được hạnh 
		phúc. Cô lo cho chồng rất ít, người mà có bản chất và tính tình cô rất 
		coi thường. Nên cuối cùng cô quyết định ly dị. Trước khi dứt điểm hoàn 
		toàn, cô đi xa nghỉ ngơi để thử xem tình trạng ảnh hưởng cả hai thế nào. 
		Cô có nhiều thời giờ rảnh rỗi rong chơi nhưng không có một sự thích thú 
		sâu xa nào. Cô bắt đầu làm quen chuyện trò với một anh chàng trẻ. Khi cô 
		về nhà, như cô đoán trước, chồng cô không ra sân ga để đón cô. Cô bị tổn 
		thương, khó chịu và lần đầu tiên trở nên ghen tương. Cô tưởng tượng anh 
		chồng đang đi với cô khác và quên mất cô. Cái cảm giác mới nầy không làm 
		thay đổi thái độ của cô với anh ta, và sau đó không bao lâu thì họ làm 
		giấy tờ ly dị, nhưng biến cố đó đã làm cô rối loạn. Trong phút chốc, cô 
		nghi ngờ cô có thể yêu chồng mà không biết, nhưng điều đó không thật, và 
		cô tiếp tục tiến trình ly dị của cô. Cái đã xảy ra là: lần đầu tiên 
		trong đời cô thấy mình không chắc chắn có đối đãi đúng trong liên hệ của 
		cô với chồng hay không?&nbsp; Cô có làm tròn bổn phận của một người vợ và một 
		người đàn bà không? Lẽ ra cô không nên hy vọng rằng ông chồng, người mà 
		trước kia không bao giờ quan tâm đến cô, bây giờ lại ra sân ga để đón 
		cô, và không chút ghen tương cô không nên đòi hỏi bất cứ một vấn đề gì 
		nữa với ông ta sau khi hai người đã quyết định ly dị.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Một yếu tố 
		khác cũng thường xảy ra trong ghen tương đó là cạnh tranh với người cùng 
		phái. Sự liên hệ của chúng ta với người khác phái thì rất là màu mè bởi 
		thái độ chúng ta đối với họ. Những đàn bà mà cuộc sống của họ chú trọng 
		vào những người đàn ông thường nhìn những người đàn bà khác như là những 
		kẻ thù vì họ nghĩ về ông chồng của họ như một người dễ bị lừa dối thường 
		rất nguy hiểm bởi những con mèo đang rình mồi. Sự canh tranh giữa những 
		người đàn ông thì thường quan tâm về công việc làm ăn và địa vị trong xã 
		hội, còn các bà chỉ đóng vai trò phụ dầu không phải là quên đi. Còn 
		những ông vốn nghi ngờ về phái tính của mình, ước ao được như những đàn 
		ông khác bằng cách nhìn họ như những người đàn ông thật còn họ không 
		được như vậy, thường có khuynh hướng cảm nhạy đối với những hồng ân mà 
		những người vợ của họ ban cho những ông khác.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Thành phần 
		thứ ba thường lôi cuốn nhiều thích thú và khêu gợi cảm xúc hơn là người 
		vợ mà sự bất tín của người vợ xem ra là lý do cho sự thay đổi bất ngờ. 
		Sự ghen tương của những thành phần nầy không chú trọng trên người vợ 
		hoặc trên những hành động thù nghịch mà chú trọng trên người cạnh tranh 
		vì sợ họ trổi vượt hơn mình trong hiện tại hoặc có thể trong tương lai.&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Như một diễn 
		tả của sự mất can đảm trong sự cạnh tranh với người bạn mình hoặc với 
		người cùng phái, sự ghen tương dùng như một lý do cho sự tăng cường lợi 
		ích, và lý do cho những hành động tấn công hoặc vô lễ mà người yêu không 
		bao giờ cho phép.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">LÔI CUỐN SỰ 
		CHÚ Ý VÀ CHIẾM QUYỀN LỰC</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Cảm giác mặc 
		cảm và không cảm thấy tự đủ gây sự tranh đấu cho sự đền bù. Cách dễ nhất 
		và gần nhất là cố gắng chiếm sự chú ý. Những người cảm thấy không chắc 
		mình có được yêu đủ không và có tiếp tục được quí chuộng không đòi hỏi 
		một dấu chỉ cho sự tận hiến. Ghen tương phục vụ cho mục đích nầy của họ. 
		Mọi cái thích thú bên ngoài đòi hỏi tốn phí thời gian và sự chú ý từ 
		người bạn xem ra là nguy hiểm. Mọi chú ý từ một người khác được xem như 
		là dẫm lên trên quyền sở hữu của họ. Sự tiếp tục đòi hỏi sự chú ý thường 
		dẫn đến bạo chúa, đặc biệt nếu đòi hỏi chú ý không giới hạn thì không 
		bao giờ được thoả mãn tròn đầy. Cảm giác bị quên lãng đưa đến sự đòi hỏi 
		ngày càng tăng cường. Dưới tiền đề tình yêu và tận hiến, người ghen 
		tương canh giữ mọi bước đi của người bạn mình. Và thật là may mắn cho cả 
		hai nếu người bạn được kiểm soát không đặt nặng đến những luật lệ được 
		đặt ra. Nếu không muốn chấp nhận trách nhiệm cho sự bộc phát của đau khổ 
		và bạo động, tốt nhất là tuân phục cách cẩn thận những đòi hỏi của người 
		bạn ghen tương đó. Dĩ nhiên, người ghen tương hoàn toàn vô tội vì họ bị 
		thúc đẩy bởi xúc cảm quá mạnh và ý hướng tốt đẹp trong họ, và trên hết 
		cái đau khổ thật của họ giải thoát bất cứ hành vi sai lầm nào.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Cô Hồng Liên 
		lớn lên giữa nhiều anh trai. Cô là trung tâm của mọi chú ý và xếp đặt để 
		giữ địa vị nầy. Khi cô có gia đình, cô đau khổ nhiều do cảm giác ghen 
		tương, điều mà cô nhận thấy như bị đối xử không công bằng. Cô hỏi về 
		thời giờ của ông chồng và về những kinh nghiệm với đàn bà trước đây mặc 
		dù ông bảo đảm với nàng rằng cô là người quyến rũ rất nhiều và rằng anh 
		ta yêu cô hơn mọi ai hết. Cô ta vẫn nghi ngờ khả năng của cô nếu đem so 
		sánh với vẻ đẹp của các cô khác. Cô không còn dấu sự ghen tương và mất 
		nhiều thời giờ vặn vò tra hỏi chồng. Với sự ghen tương, cô muốn kiểm 
		soát hết mọi hoạt động của chồng. Mỗi khi cô cảm thấy bị quên lãng, cô 
		gọi đến văn phòng để xem thử ông có đang ở với bà nào không? Dưới áp lực 
		của sự ghen tương, cô ngăn ngừa chồng không bỏ cô cô độc, không muốn 
		chồng phải đi làm nhiều vì đó là nguyên nhân khiến chàng phải xa cách 
		nàng. Một lần cô cố gắng giữ chàng ở nhà thất bại, cô dùng sự ghen tương 
		như một chiến thuật chống lại anh ta bằng cách xếp hẹn với một người đàn 
		ông khác để khiến ông chồng ghen chơi. Cô lệ thuộc vào sự ghen tương 
		bằng cách nầy hay cách khác.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">TÌM KIẾM SỰ 
		TRẢ THÙ</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Nếu sự xung 
		đột tăng cường với sự bạo chúa và bột phát càm ràm, người ghen tương 
		không bảo đảm vị thế và quyền hành vì chỉ làm tăng cường sự chống đối và 
		phản loạn trong người họ chống đối và cuối cùng giai đoạn thù hận công 
		khai đạt tới. Sự ghen tương được dùng như vũ khí để trả thù. Người ghen 
		tương khám phá ra chỗ kẻ thù đáng yêu có thể bị tổn thương nhất. Dưới sự 
		bảo vệ của sự giận dữ, những tố cáo được nói ra, những điểm đáng lưu ý 
		như tấn công phẩm giá và sự tự trọng của nạn nhân để cái còn lại là một 
		mớ những thất vọng, một cái gì không có phẩm giá con người.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">HIỂU VÀ GIÚP 
		NGƯỜI BẠN GHEN</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Cần thiết để 
		hiểu tâm lý của người ghen, nếu không, chúng ta đui mù với những nguyên 
		nhân hiện hành.Thông tin về tâm lý phải được nắm giữ kỹ lưỡng và nếu 
		thấy tai hại có thể xảy ra, tốt hơn phải nên tránh, phải ngưng trong một 
		lúc để xem đâu là giá trị cần làm. Người ghen không thể nhìn thấy rõ 
		mình vì đầy cảm xúc. Người đối diện với người ghen, không cảm thấy khó 
		nhận ra những yếu tố tâm lý. Nhưng nó dùng để làm gì? Đó là điểm quyết 
		định cho bất cứ một thông tin tâm lý nào. Chúng ta phải nhận thức rằng 
		tâm lý có thể được dùng cho mục đích xấu cũng như tốt. Nó có thể được 
		dùng như một vũ khí có sức mạnh nhất để phá hoại, hoặc có thể là căn bản 
		cho thiện cảm và cảm thông. Nếu nạn nhân của người ghen lưu ý đến khám 
		phá khoa học trong việc chỉ ra cho đối thủ rằng nó dùng cảm xúc để được 
		chú ý hoặc làm bạo chúa thì kết quả không có lợi gì.&nbsp; Nó chỉ làm tăng sự 
		giận dữ và làm xấu hơn cái liên hệ bất hạnh đó mà thôi. Sự thấu hiểu tâm 
		lý có thể được dùng một cách thích hợp bằng cách tránh diễn tả bằng lời 
		nói điều mình biết, trái lại dùng kiến thức cho hành vi thích hợp và 
		hành động hữu ích.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Chúng ta có 
		thể giúp người bạn có bệnh ghen đó không? Một người chồng có thể làm gì 
		với người vợ ghen đó? Hầu hết chúng ta có kinh nghiệm tình trạng khó xử 
		nầy sẽ từ chối công việc đó dẫu đó là công việc ta có thể làm được. Họ 
		có thể viện lý rằng người kia không có lý trí. Họ không biết rằng họ 
		muốn nói lý trí, nếu để thuyết phục thì đó chỉ là một cố gắng vô ích mà 
		thôi. Vì họ dùng phương pháp sai lầm nên họ xem tình trạng vô phương cứu 
		chữa.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Chúng ta thử 
		tưởng tượng một tình trạng ít thông thường hơn. Ông chồng về nhà buổi 
		chiều, thấy bà vợ im lặng nặng nề. Cô ta không đáp lại lời chào của anh 
		ta. Có sự căng thẳng trong bầu không khí gia đình. Cái gì xảy ra vậy? 
		Không trả lời. Rõ ràng là cô nàng giận. Anh ta cũng trở nên giận và đòi 
		hỏi một sự cắt nghĩa. Cuối cùng cô bậc khóc và nói: “Anh có thể trở lại 
		với cô bạn gái cũ của anh!” Tại sao xáo trộn lại đến?</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Ông chồng 
		trong trường hợp như thế phải làm gì? Nếu ông ta tử tế và biết quan tâm, 
		ông ta cố gắng nói chuyện với nàng, cố gắng thuyết phục nàng rằng điều 
		đó không đúng. Không bao lâu ông ta sẽ làm một sai lầm là: xin lỗi cho 
		sự chậm trễ nói chuyện đó. Nàng không tin chàng dẫu cho chàng nói gì. 
		Chàng sẽ càng hồi hộp và tức giận. Người ta khi giận dữ và chua cay thì 
		nói nhiều. Nói mang người ta lại với nhau khi người ta trong trạng thái 
		thân thiện, nhưng khi giận nhau và chống nhau lời nói là vũ khí làm 
		người ta đau lòng hơn là tấn công thể xác.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Đó là tiến 
		trình trong sự cãi nhau về tình yêu của người ghen. Người bị cáo cố gắng 
		bào chữa. Chúng ta tin nhiều vào lý luận và hiểu ít về tâm lý. Thay vì 
		hành động đúng theo tâm lý, chúng ta cố gắng nói theo lý luận.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Lý luận thì 
		khó kết quả. Chúng ta có thể hoàn toàn đúng, nhưng chúng ta sai khi 
		chúng ta cố gắng cắt nghĩa chúng ta là đúng. Chúng ta quên quan tâm xem 
		thử những trường hợp như thế có phù hợp với lý lẽ hay không? Không quan 
		trọng là chúng ta đúng hay sai, và việc chúng ta đúng cũng không đủ. 
		Ngay cả chúng ta sai, chúng ta cũng có thể thành công nếu chúng ta hành 
		động đúng theo tâm lý. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ thành công nếu 
		chúng ta đúng theo lý luận và hành động sai theo tâm lý. Thái độ của 
		người bạn đối diện được kích động bởi cảm xúc mạnh, sẽ không bao giờ 
		thay đổi bởi những lý luận, tranh cãi có lý hoặc không, vì mỗi lý luận 
		chúng ta dùng, người kia có cả 3 cái lý luận có lý hơn. Kết quả chỉ là 
		sự giận dỗi nhau. Một sự tranh cãi tới cùng trong sự cay đắng cho đến 
		khi cả hai đều kiệt sức và hối hận vì đã làm khổ nhau hết mức.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Một lỗi lầm 
		khác là đặc tính trong việc đối đầu với người ghen vì chúng ta không 
		hiểu cái gì đang trong đầu óc họ. Chúng ta không nhận biết cái gì tạo 
		nên sự đau khổ hiện thời của họ. Chúng ta chỉ nhận ra sự bất công được 
		làm cho chúng ta. Chúng ta cảm thấy bị tố cáo vô lý, bị xúc phạm không 
		chính đáng. Sự cảm thấy không tự đủ của chính mình trong tình trạng nguy 
		hiểm làm chúng ta giận dỗi. Trong lúc chúng ta không biết phải làm gì, 
		chúng ta thù ghét và chống nhau. Thay vì một người sai, bây giờ cả hai 
		đều sai.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Thường những 
		cảm giác ghen tương có thể được làm nhẹ đi trong cách thông thái và tế 
		nhị nếu chúng ta bảo đảm về chúng ta, nếu chúng ta không xem chúng ta 
		như bị hạ nhục hoặc bị lạm dụng. Một cái mỉm cười, một sự biểu lộ kiên 
		nhẫn, một cái hôn nhẹ nhàng, một lời dịu ngọt chân thành sẽ tạo nên 
		những điều kỳ lạ. Chúng ta có thể thấy một sự bớt căng thẳng dễ chịu làm 
		dịu đi sự hồi hộp nếu chúng ta biết kiên nhẫn một chút. Quở trách và cãi 
		lộn không mang lại cảm giác nghỉ ngơi, dễ chịu thoải mái thiết yếu. Chỉ 
		sau khi bầu khí ảm đạm không còn và sự căng thẳng đã qua đi, mới có cơ 
		hội cho sự giúp ích hiệu quả.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Và người ghen 
		cần sự giúp đỡ của chúng ta. Nói với họ rằng họ không đúng thì không cần 
		thiết phải làm như vậy. Mọi người đều biết sự sai lầm của việc nhường 
		nhịn đối với sự ghen tương. Thật ra nó vẫn còn tốt hơn là việc dùng lý 
		luận. Vì chính họ không hiểu họ, nên họ diễn tả họ cách sai lầm. Sự tố 
		cáo thì sai theo lý luận nhưng cảm giác mình không tự đủ và bị quên lãng 
		thì không sai. Đó là yếu tố tâm lý. Người bạn có thể làm nhiều chuyện 
		đối với việc khuyến khích và cung cấp một cảm giác chắc chán về sự an 
		toàn. Hãy cho họ biết họ cần bao nhiêu để có thể giúp họ khuất phục được 
		cảm giác không cảm thấy mình đủ.&nbsp;</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Một lỗi lầm 
		nữa cần phải được tránh. Khi chúng ta cãi lộn giận dữ, chúng ta thường 
		nhường cho những đòi hỏi của người ghen tương. Chúng ta cố gắng làm thoả 
		lòng họ bằng cách nhường nhịn. Chúng ta hứa không muốn thấy ai khác nữa 
		và sẽ ít đi thăm mẹ hơn, nhưng như vậy không giải quyết được gì. Nó chỉ 
		tạo nên lòng tin rằng nếu chúng ta bị quở trách chúng ta sẽ nhường nhịn. 
		Ngoài ra, nó không sản xuất một lương tâm tốt đủ nơi người tố cáo. Ngay 
		cả sự ghen chiến thắng, người bạn chiến thắng nhận thấy sự không thoải 
		mái nó đã tạo nên, và mỗi chiến thắng chỉ làm tăng sự sợ thất bại cuối 
		cùng không tránh khỏi. Những điểm nầy cần nên nhớ khi phải đối đầu với 
		người ghen: không xin lỗi, không lý luận, không thuyết phục, không 
		nhường nhịn. Vững chắc và làm cái mình nghĩ đúng. Đầu hàng sẽ giúp chiến 
		tranh, nhưng cho họ cái họ cần: tình cảm và sự tận hiến.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">GHEN MỘT VẤN 
		ĐỀ TÂM THẦN</font></span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Từ quan điểm 
		về tâm thần, nói chung là khó chữa cho những người mắc phải bệnh ghen. 
		Nếu họ đến để xin giúp đỡ là để chống lại bạn họ. Họ tố cáo sự bất công 
		và bất chính của người bạn họ. Họ ít sẵn sàng để nghe về chính họ. Họ 
		muốn có sự thay đổi nơi bạn họ chứ không phải là họ. Sự chữa trị chỉ có 
		hiệu quả nếu người ghen thành thật muốn được giúp đỡ.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Một phương 
		cách để chữa trị người ghen là tỏ cho họ thấy cái họ muốn. Gọi cảm xúc 
		và hành vi của họ là ngông cuồng và vô nghĩa thì không tạo được ấn tượng 
		tốt đẹp. Những phương cách như thế thiếu mấu chốt hoàn toàn. Trước nhất, 
		cảm giác của họ thì có thật. Nó có thể là vô nghĩa, nhưng nó hiện hữu và 
		đau xót. Thứ đến, người ghen có thể đồng ý và chấp nhận sự ghen của họ 
		là vô lý. Nhưng điều đó có giúp gì họ không? Trái lại, nó chỉ làm tăng 
		thêm mây mù trên vấn đề có thật. Không ai có những cảm xúc vô nghĩa. 
		Người ta chỉ không ý thức về ý nghĩa của nó thôi.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Vì thế, cách 
		chữa bệnh ghen là vấn đề chữa bệnh tâm lý. Những nguyên nhân nằm bên 
		dưới của sự rối loạn phải được tìm thấy trước, và bệnh nhân phải được 
		giúp để hiểu chính họ trong cái nhìn toàn diện về cuộc đời trong lối 
		sống của họ. Sự hiểu biết và thấu triệt nầy mà thôi thì không đủ và 
		không có ý nghĩa ngoại trừ nó dẫn đến một sự thay đổi, một sự sữa chữa 
		cái quan niệm sai lầm và phương cách, dẫn đến sự tái hướng dẫn có liên 
		quan đến vị trí xã hội và sự tham gia sinh hoạt xã hội. Cảm giác mặc cảm 
		phải bị loại bỏ. Thiếu sự thích thú sinh hoạt xã hội của bệnh nhân có 
		nền tảng trên kinh nghiệm của họ và những cách cắt nghĩa sai lầm suốt 
		thời thơ ấu phải được khuất phục. Trong cách thế đó, bệnh nhân phát 
		triển sự can đảm mới và tự tin để giải quyết những vấn đề xã hội cách có 
		hiệu quả và đứng đắn.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Những người 
		bị rối loạn quá nhiều có thể chống cự bất cứ cố gắng nào muốn chữa họ 
		dầu họ giả đò đi tìm sự giúp đỡ. Sự ghen tương của người nghiện rượu 
		không thể được chữa trị mà không chữa họ khỏi bệnh nghiện rượu trước. 
		Ghen tương có khi là một triệu chứng của sự rối loạn tâm thần trầm 
		trọng. Đôi khi nó là một ý tưởng ám ảnh trầm trọng thuộc nhóm thần kinh. 
		Trong trường hợp nầy, chữa trị rất là khó.&nbsp;&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">KHUẤT PHỤC SỰ 
		GHEN TƯƠNG CỦA CHÚNG TA</font></span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Đối với một 
		người bình thường rất quan trọng để biết: chúng ta có thể làm được gì 
		cho sự thích nghi riêng của chúng ta nếu một người đau khổ từ khuynh 
		hướng ghen tương. Thấu hiểu triệt để những khuynh hướng riêng của chúng 
		ta, có thể giúp chúng ta rất nhiều. Chắc hẳn khi cảm xúc xen vào, sự 
		thấu hiểu thì khó khăn và sự thay đổi cũng như vậy. Bao lâu chúng ta 
		biện minh cho hành vi chúng ta dựa trên căn bản cảm giác và cảm xúc, 
		chúng ta loại trừ lý trí như một yếu tố đủ. Cảm xúc củng cố thái độ một 
		cách mạnh mẽ đến nỗi không có một ảnh hưởng nào khác xem ra thành công. 
		Đó là lý do tại sao khó để khắc phục sự ghen tương trong chính chúng 
		ta.&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Tại sao chúng 
		ta loại bỏ lý trí? Sự xử dụng lý trí có ngăn cản cảm xúc không? Một phần 
		vì đó là đặc nét của cảm xúc để xuất hiện hoặc biến mất mà không cần lý 
		trí và lý luận. Vì thế, chúng ta bị thuyết phục tin rằng chúng ta khó có 
		thể ảnh hưởng chúng. Nhưng thật ra, chúng ta có thể thay đổi chúng bằng 
		lý luận với chúng ta. Niềm tin: cảm xúc không thể điều khiển và rằng 
		chúng mạnh hơn lý trí là một phần của văn hóa chúng ta đã có từ hàng 
		ngàn năm. Bảo rằng xác thịt thì yếu hơn lý trí thì không đúng nhưng xác 
		thịt không thể làm gì mà tinh thần không cho phép. Sau cảm xúc mạnh 
		không thể lý luân được gì, nhưng có thể chế ngự được cảm xúc nếu chúng 
		ta can đảm đủ để chấp nhận ý nghĩa và sự ám chỉ của chúng, những khuynh 
		hướng và đối tượng của chúng.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Nếu chúng ta 
		ghen, khó có thể để chấp nhận rằng chúng ta đã hành động sai. Chúng ta 
		có thể làm một sự chấp nhận như thế mà vẫn cảm thấy rằng ý hướng chúng 
		ta là tốt. Có phải chúng ta muốn chiếm sự chú ý hơn sao? Có phải chúng 
		ta muốn gây áp lực và quyền hành? Chúng ta muốn xúc phạm? Hoặc biện minh 
		sự thất bại trong hôn nhân? Chỉ khi chúng ta chấp nhận hoàn toàn trách 
		nhiệm cho ý hướng và cho cảm xúc, chúng ta mới có thể giúp chúng ta. Đàn 
		bà ghen ông chồng đi thăm bà mẹ của ông, sự ghen tương đó cho thấy rằng 
		bà không quan tâm mẹ chồng mà cũng không quan tâm chồng nhưng quan tâm 
		chính bà, địa vị bà, giá trị bà. Bằng ghen tương bà cố gắng tỏ cho chồng 
		thấy răng ông không thể quên nàng, rằng ông không được phép lo cho ai 
		hơn nàng, và nếu chàng không chú ý đến nàng trong cách thế mà nàng muốn, 
		chàng phải đổ hết thời gian và năng lực để cãi nhau với nàng, và nếu 
		chàng không phù hợp với những ước muốn của nàng, chàng phải chịu đau 
		khổ.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span><span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Cách 
		thế có hiệu quả nhất để khuất phục cảm giác chống đối là nhận thấy mục 
		đích mà chúng ta tạo và giữ lấy cho mục đích ấy.Nếu chúng ta hiểu và 
		chân thành chấp nhận những mục đích của chúng ta, chúng ta khám phá ra 
		rằng quả thật chúng ta là chủ thể của những cảm xúc đó đối với cái xấu 
		cũng như cái tốt. Sự thấu triệt để thực hiện lại càng khó hơn. Chúng ta 
		sẵn sàng chấp nhận những yếu tố tâm lý đã gây nên cảm xúc, sự nghi ngờ 
		về chính mình và người khác, cảm giác không-tự-đủ, sự cạnh tranh với 
		người cùng phái,&nbsp; những điều nầy được nhận thấy một cách dễ dàng. Kiến 
		thức nầy giúp rất ít bao lâu chúng ta chỉ chấp nhận những sự kiện nầy mà 
		không chịu đi sâu thêm nữa. Điều đó là đúng nhưng tôi có thể làm gì? 
		Việc thấu triệt những mục đích của chúng ta liên hệ tới những động lực 
		tâm lý hoàn toàn khác nhau. Sự nhận thức rằng chúng ta tạo nên sự ghen 
		tương để thống trị, điều đó sẽ làm suy yếu cảm xúc chúng ta để rồi nó 
		không thể được dùng như một lý do thích hợp để biện minh cho hành động 
		của chúng ta nữa.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">SỰ THĂNG TIẾN 
		BẮT ĐẦU VỚI CHÍNH MÌNH</font></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Sự ghen bắt 
		đầu chu kỳ ác độc. Khi nó xâm nhập vào sự liên hệ hôn nhân, tình trạng 
		xung khắc khởi lên. Thay vì nhận thấy rằng sự ghen tương của người phối 
		ngẫu là một vấn đề chung của cả hai, mỗi người quay sang chống người kia 
		và muốn người kia giải quyết vấn đề xung khắc. Mỗi người tỏ ra muốn cộng 
		tác nếu người kia không tạo khó khăn. Tuy nhiên, bao lâu mỗi người đều 
		đòi hỏi người kia thay đổi trước thì không có hy vọng thăng tiến. Nó chỉ 
		là một sự tranh đấu cho thế thượng phong, một sự đọ sức để xem ai là 
		người nhượng bộ trước. Vì không ai muốn nhượng bộ nên cả hai đều thất 
		vọng, và sự lạc quan suy giảm làm tăng thêm cường độ tấn công của họ và 
		thuyết phục họ rằng không có gì có thể được cứu ngoại trừ danh tiếng của 
		mỗi người. Vậy cả hai đều bị kẹt trong cuộc chiến mà họ phải trả giá một 
		cách rất đáng thương cho cái mà họ chỉ được hưởng trong một ít phút. Và 
		rồi, họ vẫn không biết được họ có thể làm được những gì để giải quyết 
		cho vấn đề rắc rối của họ.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Một trong 
		những đòi hỏi căn bản cho sự giải quyết một vấn đề là sự nhận biết: đâu 
		là mấu chốt để người ta có thể bắt đầu. Không có căn bản nào khác cho 
		hành động thành công và hữu hiệu mà người ta có thể tìm thấy. Đối diện 
		với bất cứ vấn đề hôn nhân nào, câu hỏi dẫn đến sự giải quyết có tính 
		cách xây dựng là: tôi có thể làm gì được? Bằng cố gắng chân thành để 
		khám phá mỗi người có thể đóng góp gì, và đó là cánh cửa có thể mở một 
		lối thoát cho một tình trạng rối loạn và vô vọng.&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Tìm ra câu 
		trả lời không thể loại bỏ sự thiếu thoải mái và buồn chán nhưng nó 
		thường dẫn đến một tình trạng ít phức tạp và cuối cùng dẫn đến một giải 
		đáp thoả mãn mà lúc đầu xem ra không có thể. Nhiều người đòi hỏi một sự 
		giải quyết hoàn toàn cho một vấn đề chưa chín mùi đối với bất cứ một kết 
		luận thoả đáng nào. Chậm nhưng chắc, nó thường là cách dẫn tới sự cộng 
		tác và thoả mãn.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Những ghi chú 
		nầy thuộc vấn đề hôn nhân. Chúng ta đã chọn sự ghen tương như là một ví 
		dụ soi sáng bản chất của sự đụng chạm xung đột với nhau. Bắt đầu sự 
		tranh cãi về tình yêu, người ghen tương có thể là người đáng thương hại 
		nhất, vì thế người kia còn có cơ hội trước khi họ cũng trở thành đáng 
		thương như vậy. Người ta không thể làm gì sao?</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Trước nhất, 
		người ta nên cố gắng hiểu tình trạng khó khăn của người bạn:&nbsp; tại sao nó 
		lại ghen? Và người ta đã làm gì để thêm vào sự ghen tương đó một cách vô 
		ích? Có phải người vợ không cho người chồng những dấu hiệu của sự tận 
		hiến của nàng hay là cô đã khêu gợi dậy cảm giác bất an trong chàng? Có 
		phải nàng đã thuyết phục chàng một cách luống công rằng chàng thì tốt 
		đủ?</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Làm cách nào 
		chúng ta có thể ngăn cản chúng ta khỏi trở nên ghen? Nếu chúng ta thật 
		sự ý thức và nóng lòng giữ sự an bình và sự hài hòa hôn nhân, chúng ta 
		nên canh chừng bất cứ dấu hiệu thù ghét nào trong chúng ta. Bất cứ cảm 
		xúc thù hận nào chúng ta cảm thấy nên cảnh giác. Cái gì đang ở trong 
		chúng ta? Chúng ta có khám phá ra sự mất tự tin, một sự bi quan đang bao 
		trùm làm hao mòn sự can đảm không? Bấy giờ nguy hiểm và sự huỷ diệt nằm 
		trước mặt. Chúng ta đừng nên điên khùng: nguồn gốc sự giận dữ của chúng 
		ta xem ra là bên ngoài nhưng lại nằm trong chúng ta. Bây giờ là lúc để 
		xem chúng ta đang đi về đâu? Tại sao chúng ta nghi ngờ về chúng ta? Tại 
		sao chúng ta không tìm một lối đi lên thay vì gây cảm xúc đi xuống? 
		Chúng ta cần cảm xúc nhưng là những cảm xúc hăng say nhiệt tình, hy 
		vọng, hăng hái, lạc quan, và thiện cảm. Chúng ta nên canh chừng bất cứ 
		sự hận thù nào chúng ta cảm thấy.</font></span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">Trong lúc đi 
		tìm một đường lối tốt hơn cho chúng ta, chúng ta chuẩn bị một lối thăng 
		tiến. Tình trạng xung khắc là một triệu chứng của ghen tương. Chúng ta 
		không thể chữa trị mà không tấn công sự xấu căn bản đang nằm bên dưới. 
		Chúng ta không thể mong thay đổi cảm xúc chúng ta mà không thay đổi thái 
		độ chúng ta đối với cuộc đời, quan niệm về chúng ta, và phương cách 
		chúng ta dùng. Mỗi xung khắc là một trắc nghiệm tình bạn hữu con người 
		chúng ta, trắc nghiệm sở thích về xã hội của chúng ta. Nếu chúng ta thất 
		đảm, nếu chúng ta thù ghét, và mất cảm giác thuộc về, những xung khắc có 
		thể dẫn đến tai họa. Nếu khác, những xung khắc có thể kích thích một sự 
		thăng tiến và tiến hóa, làm tăng sự khôn ngoan chúng ta và kinh nghiệm 
		chúng ta, làm sản sinh sự tốt đẹp hơn trong kỷ thuật sống và nâng niềm 
		tự tin. Mỗi tình trạng xung khắc được giải quyết cách thích hợp là một 
		bước tiến tới. Nó mặc khải những khuyết điểm trong việc nuôi dưỡng chúng 
		ta, những giới hạn của việc xã hội hóa của chúng ta. Chỉ người nhát mới 
		chạy trốn xung khắc. Đối với người can đảm, vấn đề có đó để được giải 
		quyết, chúng ta hãy chấp nhận sự thử thách nầy để tiến tới. Chúng ta hãy 
		học đòi hỏi ít và sống tốt hơn để cùng nhau hạnh phúc hơn.</font></span><font face="Arial,sans-serif" size="3">&nbsp;</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager