File "DungXenVaoChuyen.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/CungNgamNghi/DungXenVaoChuyen.htm
File size: 36.91 KiB (37796 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="Ba, me, VÀI CHUYỆN GIÁO DỤC DO BẠN ĐỌC CHUYỂN ĐẾN , gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly,gia dinh, dan ong, phu nu, cha me, con cai, gia dinh, gia dinh kito huu, me vo, bo chong, nang dau, con re, tin mung, giao duc con cai, tam ly tuoi teen, ung xu giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<meta name="description" content="Ba, me, VÀI CHUYỆN GIÁO DỤC DO BẠN ĐỌC CHUYỂN ĐẾN , gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly,gia dinh, dan ong, phu nu, cha me, con cai, gia dinh, gia dinh kito huu, me vo, bo chong, nang dau, con re, tin mung, giao duc con cai, tam ly tuoi teen, ung xu giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>ĐỪNG XEN VÀO CHUYỆN NGƯỜI KHÁC</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body>
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">ĐỪNG XEN VÀO CHUYỆN NGƯỜI KHÁC</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng&nbsp; <br>
	Theo Công Giáo Việt Nam</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM">Người Việt Nam ta có câu: “Chuyện người thì 
				sáng, chuyện mình thì quáng.” Chuyện của người khác thì rất sáng 
				suốt, còn chuyện mình thì mù tịt, không biết làm sao giải quyết. 
				Làm cố vấn cho người nầy, người kia thì rất giỏi, nhưng chuyện 
				trong nhà con cái bê tha thì không biết đường nào hướng dẫn.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Quốc huy vừa khóc vừa chạy vào nhà bếp: “Mẹ, 
				Ba đánh con” nó nói với mắt đầy lệ. Bà mẹ bỏ chuyện đang làm, ôm 
				đứa con, và an ủi nó: “Sao thế?” “Ba bảo con là vô lễ, cứng đầu 
				nên ba đánh con.” ”Được rồi, cưng ơi, có mẹ lo rồi. Đừng khóc 
				nữa.” Không lâu đứa bé nín thinh, bà mẹ đi vào ga ra, ở đó ông 
				bố đang làm việc. Một sự cải vã giữa bố mẹ xảy ra, trong đó bà 
				mẹ nói rõ ràng rằng bà không tin vào sự trừng phạt kiểu đó. Ông 
				bố cũng nói rõ ràng không kém rằng cậu bé cũng là con của ông ta 
				nữa, và rằng khi ông ta bảo nó dẹp chiếc xe đạp, ông ta không 
				mong nó vô lễ. Cậu bé đứng đó không chịu làm.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Sự liên hệ cá nhân giữa hai người tùy thuộc 
				hai người có liên quan. Sự liên hệ của cậu bé với cha nó thì 
				thuộc về hai người, và bà mẹ không cần phải can thiệp vào để 
				điều khiển liên hệ đó. Tốt nhất khi cu bé chạy vào mách mẹ về 
				ông bố, bà mẹ có thể nói: “Cưng ơi, nếu con không muốn ba đánh 
				con. Con có thể nghĩ ra cách để tránh ăn đòn.” Khi sự xung khắc 
				lắng dịu, bà mẹ có thể thảo luận với cậu bé để giúp nó thấy cách 
				thế một người có thể tránh được mà không phải bị ăn đòn. Bà mẹ 
				không thể đứng về phía nó nếu bà muốn là một nhà giáo dục. Và 
				khi mọi sự trở lại bình thường, cậu bé hoàn toàn hạnh phúc với 
				sự quan hệ trong cuộc sống thường ngày, và cả ba phần tử trong 
				gia đình hiện tại cùng cộng tác với nhau một cách tốt đẹp. Bây 
				giờ, chúng ta hãy thử phân tích mẫu chuyện mà chúng ta vừa mô tả 
				trên đây.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Cậu bé Quốc Huy khôn khéo trong việc điều động 
				để mẹ nó dấy mình vào chuyện của nó. Bà mẹ rõ ràng là một phần 
				tử chủ động trong gia đình. Bà và đứa con đã liên minh trong 
				việc cố gắng khuất phục ông bố. Cậu bé khôn khéo dùng điểm bất 
				đồng giữa bố mẹ cho mục đích của nó. Nó biết rằng bà mẹ luôn là 
				kẻ chiến thắng sẽ bảo vệ nó, sẽ giúp nó đánh bại được đòi hỏi 
				của bố nó. Trong lúc cậu bé khéo điều khiển bố mẹ cho mục đích 
				nầy, sự phát triển của nó không quân bình. Nó tìm sự bảo vệ từ 
				những tình cảnh đối ngược hơn là từ sự khéo léo giải quyết vấn 
				đề. Không nhận ra được mánh lớ hoặc sự tai hại đối với quan niệm 
				về chính nó, bà mẹ rơi vào bẩy của đứa trẻ. Ông bố nhất quyết 
				không chấp nhận sự nhượng bộ của bà mẹ, tiếp tục phết đít cậu bé 
				bất cứ khi nào cậu bé chọc giận ông. Bà mẹ nhất định kiểm soát 
				toàn thể môi trường sống của đứa con bà và áp lực ông bố phù hợp 
				với hệ thống của bà, nên quở trách ông bố. Cậu bé chiến thắng 
				trong mọi chiều hướng. Đứa con và bà mẹ cộng tác để giữ ông bố ở 
				trong tình trạng không được ưa thích, còn ông bố và cậu bé cộng 
				tác trong việc làm cho bà mẹ nhập cuộc. Bà mẹ và ông bố cộng tác 
				trong việc cố gắng tỏ cho thấy ai là kẻ có quyền hay ai là chủ 
				nhà.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Nhưng đây không phải là gia đình đang sống 
				cách hài hòa. Cậu bé cũng không được dạy dỗ để kính trọng những 
				người khác, đặc biệt là bố nó. Dĩ nhiên, nó không thích bị đánh. 
				Nhưng nó muốn chấp nhận điều đó để lấy được cảm tình và thuyết 
				phục được mẹ nó. Bà mẹ cảm thấy như bà đang chịu hình phạt thể 
				lý đó. Bà không thích cậu bé bị đánh như vậy. Vì thế, bà dùng cơ 
				hội đó để áp đặt những kiểm soát lên chồng bà. Bà mẹ nên chú ý 
				công việc riêng của bà và nên ngưng ngay việc cố gắng kiểm soát 
				mọi sự. Bà có quyền theo niềm tin riêng của bà bằng cách không 
				đánh con bà, nhưng không có quyền bảo chồng bà phải theo cách 
				thế của bà. Điều khiển sự liên hệ giữa chồng và con thì thuộc về 
				họ chứ không phải là công việc của bà.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Đây là điểm khó hiểu đối với tất cả chúng ta. 
				Chúng ta không bị đòi hỏi để thấy một đứa trẻ được đối xử một 
				cách tốt đẹp sao? Vâng, chúng ta bị đòi hỏi trong một cách thế 
				nào đó. Nhưng thế nào là đối xử cách thích hợp? Để có câu hỏi 
				đó, nó đòi hỏi một uy quyền, nhưng trong một gia đình dân chủ, 
				chúng ta không có uy quyền như thế. Thêm vào đó, vì chúng ta 
				công nhận sự sáng tạo của đứa trẻ và quyền làm những quyết định 
				của nó, chúng ta có thể thấy rằng mỗi đứa trẻ trong cách thế 
				riêng của nó, nó chủ động nhiều trong cách đối xử mà nó nhận 
				được. Vì thế, bổn phận của chúng ta là hiểu thấu toàn thể tình 
				cảnh, mục đích của đứa trẻ, và tương quan hành động của những 
				mối liên hệ. Với sự hiểu biết đó, chúng ta phải huấn luyện đứa 
				trẻ biết chấp nhận tôn ty trật tự và dạy nó biết cộng tác với 
				những nhu cầu của hoàn cảnh. Chỉ có cách duy nhất đó, chúng ta 
				mới có thể làm cho hành vi của nó thăng tiến một cách tốt đẹp.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Dĩ nhiên khi hai bố mẹ có những cá tính khác 
				biệt, những tư tưởng của họ cũng khác biệt về nhiều vấn đề. Nếu 
				họ có thể đồng ý với nhau về cách thế giáo dục con cái thì xem 
				ra tốt đẹp hơn, nhưng việc đó thật ra không cần thiết. Đứa trẻ 
				quyết định về điều nó sẽ chấp nhận hay sẽ từ chối trong môi 
				trường của nó, và ngay cả khi bố mẹ đồng ý với nhau về nguyên 
				tắc chung, họ cũng đối xử với mỗi đứa trẻ một cách khác biệt. 
				Đây là lý do tại sao đứa trẻ không cảm thấy khó hiểu với sự đối 
				xử khác nhau mà nó nhận được từ bố mẹ, ông bà, hay bà con thân 
				nhân. Nó thường biết rất rõ phương cách làm thế nào để có được 
				những mối lợi lớn cho mình từ mỗi liên hệ khác nhau.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Hơn nữa, chúng ta cũng nhận thấy có một sự 
				liên hệ hỗ tương đặc biệt giữa sự tin tưởng vào khả năng của bà 
				mẹ có thể đối phó với đứa trẻ và sự hận thù của bà về cách đối 
				xử mà đứa trẻ nhận được từ người khác. Bà càng cảm thấy ít có 
				khả năng để ứng phó với những vấn đề của con bà, bà càng tin 
				tưởng về cách thế những người khác xử sự đối với con bà. Khi bà 
				cảm thấy có hiệu quả trong việc kích động con mình có những hành 
				vi thích hợp, bà ít nhiều ý thức về cách thế những người khác xử 
				dụng. Họ trở thành một phần của toàn thể tình cảnh và bà phải 
				khôn khéo cộng tác.</p>
				<p class="BodyTM" align="center">---o0o---</p>
				<p class="BodyTM">Mỹ Thanh là một đứa cháu nội 7 tuổi. Bà nội 
				rất thích cô bé và mang nhiều quà đến cho cô bé mỗi lần bà đến 
				thăm. Bố mẹ nó thì chỉ muốn cho những quà mà họ cho là thích 
				hợp. Cô bé nhận 6 món quà từ bà nội vào ngày phục sinh, 5 vào 
				ngày sinh nhật của cô bé, và 10 vào ngày Chúa Giáng Sinh. Cô mở 
				quà của bố mẹ cho, và cảm ơn bố mẹ. Cô nhìn những món quà rất 
				thích thú trong dáng điệu thật tự nhiên. Nhưng, sau khi cô bé mở 
				món quà cuối cùng của bà nội cho, cô bé lại phàn nàn: “Chỉ vậy 
				sao?” Một ít ngày sau đó, bà mẹ mới khám phá ra cô bé đã đánh 
				dấu tất cả những ngày có quà trên tờ lịch của cô bé bằøng bút 
				chì đỏ. Rất khó chịu với thái độ như thế, bà mẹ nói với ông bố 
				và xin ông nói với bà nội phải giới hạn quà cho cô bé. Ông bố từ 
				chối. Ông nghĩ rằng yêu sách đó quá vô lý, và một sự cãi vả xảy 
				ra. Bà mẹ cảm thấy rằng bà nội làm hư cô bé ngoài điều mong 
				ước.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bà mẹ ít hiểu biết, không tự tin vào ảnh hưởng 
				của mình trên đứa con nên luôn thấy nhiều nguy hiểm từ chỗ thiếu 
				cân bằng trong thực tại. Vì bà mẹ và ông bố giữ được thế quân 
				bình trong việc cho quà, cô bé không tỏ ra thái độ tham lam với 
				họ, nhưng lại có thái độ đó đối với bà nội. Bà mẹ không thể kiểm 
				soát điều mà bà nội muốn làm. Đó không phải là công việc của bà. 
				Sự liên hệ mà bà nội muốn phát triển với cô bé thì thuộc về họ. 
				Trong trường hợp nầy bà mẹ nghĩ rằng việc trao đổi quà cáp trong 
				gia đình cần thiết lập một mẫu mực để tránh việc cho quá nhiều 
				quà cáp của bà nội, và như vậy sẽ làm hư đứa trẻ. Tuy nhiên, 
				điều quan trọng và cần thiết là làm sao cho đứa trẻ biết học 
				không chỉ nhận mà cũng phải cho nữa&nbsp; -&nbsp; dạy cho cô bé nhớ ngày 
				sinh nhãt của bà nội, phải cho và còn cho nhiều hơn nữa vào 
				những ngày lễ đặc biệt dành cho bà nội. Bà mẹ nên chuẩn bị quà 
				cáp và để cho cô bé trao quà cho bà nội để thiết lập một quan hệ 
				tốt đẹp với bà nội.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Mỗi đứa trẻ sống trong một môi trường gồm có 
				bố mẹ và nhiều người lớn khác. Sau bố mẹ là ông bà và bà con là 
				những giao tiếp gần nhất, sau đó đến những người láng giềng, bạn 
				bè của bố mẹ, các cô thầy giáo, và sau cùng là một vòng quây 
				rộng lớn của những người trong cộng đồng. Việc kiểm soát những 
				ảnh hưởng mà những người nầy gây trên đứa trẻ thì hoàn toàn 
				không thể đối với bố mẹ. Tuy nhiên, khi đứa trẻ phải đối đầu với 
				ảnh hưởng bất lợi, chúng ta dễ có phản ứng chống lại những người 
				lớn liên quan, hy vọng loại bỏ được sự ảnh hưởng của họ trên đứa 
				trẻ. Đây là sự vô ích. Đứa trẻ không cần được bảo vệ khỏi môi 
				trường của nó, cũng không cần phải xếp đặt lại mọi sự cho nó. 
				Điều nó cần là hướng dẫn để đáp lại. Cái nguyên nhân kích thích 
				được phơi bày trước mặt đứa trẻ không quan trọng cho bằng sự đáp 
				trả của nó đối với vấn đề đó.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Đứa trẻ là một cá nhân, và như thế phát triển 
				những tương quan cá nhân riêng của nó với những người mà nó tiếp 
				xúc trong sự gần gũi thân thiện. Con trẻ chúng ta cần có kinh 
				nghiệm với nhiều người để chúng có thể hiểu biết và đánh giá 
				người ta. Bổn phận chúng ta là trông coi để nâng đỡ chúng có sự 
				đánh giá đúng đắn.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Liên hệ với ông bà là nguồn gốc của nhiều sự 
				xung khắc trong gia đình ngày hôm nay. Sự kiện đó là dấu chỉ của 
				những thay đổi đang xảy ra trong văn hóa chúng ta và trong sự 
				tách rời khỏi truyền thống chúng ta. Con gái và con trai có 
				những ý nghĩ hoàn toàn khác nhau về cách thế con cái nên dược 
				dạy dỗ và cách thế phản ứng sự can thiệp của bố mẹ họ. Nếu họ cố 
				gắng ép buộc bố mẹ họ chấp nhận cách thế của họ, họ chỉ làm cho 
				sự liên hệ của họ không được tốt đẹp thôi. Họ có thể tránh khỏi 
				sự xung khắc với bố mẹ họ bằng cách nói với người vợ hoặc ông 
				chồng rằng “Anh (hay em) có thể đúng. Anh (hoặc em) sẽ nghĩ lại 
				chín chắn về vấn đề đó.” Và bấy giờ hãy làm điều mà họ cảm thấy 
				là đúng. Hãy nhớ rằng ông bà lúc nào cũng thương mến con cháu. 
				Họ ở trong vị thế có những đặc quyền mà không có bổn phận nuôi 
				nấng con cháu. Nếu người mẹ hoặc người cha cảm thấy khó chịu về 
				sự làm hư hỏng của ông bà, điều đó cho thấy sự bi quan và sự 
				thiếu tự tin vào khả năng riêng của họ trong việc hướng dẫn đứa 
				trẻ. Bất cứ cố gắng nào để sửa sai ông bà đều là một sự sai lầm, 
				vô ích, và chỉ tạo nên sự căng thẳng và xung khắc mà thôi. Sự 
				liên hệ giữa đứa trẻ và ông bà là công việc của họ. Tuy nhiên 
				chúng ta phải giúp đứa trẻ trong việc đáp trả đối với ông bà. 
				Một ông bà quá cưng chìu con trẻ có thể cho đứa trẻ một ấn tượng 
				rằng nó có quyền có cái nó muốn, và rằng ai chống lại ước muốn 
				của nó là kẻ thù địch. Trong trường hợp như thế, chúng ta phải 
				giúp đứa trẻ thay đổi đầu óc của nó. Qua việc giúp đỡ cho sự đáp 
				trả của đứa trẻ, bà mẹ có thể khiến ông bà ngưng tạo cho đứa trẻ 
				một ấn tượng sai lầm về cuộc đời và quyền riêng của nó.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Quang Minh 6 tuổi đang đi thăm ba nó, người đã 
				ly dị với mẹ nó và đã tái hôn. Khi trở về nhà, mũi nó đỏ lên. Bà 
				mẹ quan tâm, hỏi nó cái gì đã xảy ra. “Bà nội đánh con và làm 
				mũi con đỏ lên” “Sao vậy? Con đã làm gì? “ “Đọc sách cho bà 
				nội.” “Tại sao bà nội đánh con?” “Vì con không thể đọc được 
				tiếng khó.” Bà mẹ nổi giận. Chiều hôm đó, bà gọi cho bố đứa trẻ 
				trong sự giận dữ, và ngày hôm sau bà gọi luật sư. Một chuyện lớn 
				xảy ra nhưng không có gì là cụ thể từ chuyện đó.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Trong sự phức tạp của những tương quan ngày 
				hôm nay, những biến cố như thế không phải là bất thường. Ly dị 
				và tái hôn tạo nên những tình cảnh phức tạp cho những đứa trẻ 
				cũng như cho người lớn. Những hận thù ngày xưa đã gây nên sự ly 
				dị lại được củng cố, và trẻ con rất nhiều lần cũng chỉ là những 
				nạn nhân của cuộc chiến. Chúng lẫn lộn không biết đứng về phía 
				nào để chống lại phía kia. Người ta có thể tưởng tượng: một đứa 
				trẻ có thể tạo nên những xáo trộn để chiếm được cảm tình và sự 
				an ủi đặc biệt. Cần thiết là bà mẹ không nên rơi vào những biến 
				cố như vậy và bà không nên làm lớn chuyện. Nếu cậu bé không tạo 
				nên một xáo trộn nào trong một hoàn cảnh phức tạp như thế, cậu 
				bé có thể phát triển một tương quan tốt với người vợ kế của ông 
				bố. Bà mẹ có thể giúp cậu bé bằng cách gợi ý cho nó một cách thế 
				hành động để khỏi bi ăn đòn, chẳng hạn như: “Cưng ơi, đó là sự 
				chọn lựa của con. Mẹ nghĩ rằng con sẽ tìm thấy cách thế để khỏi 
				có vấn đề với bà nội con.”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Một người láng giềng gọi ông bố để phàn nàn 
				rằng cậu bé Quốc Bảo đã chạy xe đạp tông vào xe đạp của con ông 
				là Văn Minh khiến con ông té và bị đau. Cả 2 đứa đều 9 tuổi. Ông 
				láng giềng rất giận dữ và muốn người bố phạt cậu bé Quốc Bảo và 
				bảo nó không được gây chiến nữa. “Tôi xin lỗi. Ông quá làm lớn 
				chuyện. Nhưng ông không nghĩ rằng trận chiến giữa hai đứa trẻ là 
				vấn đề của chúng sao?” Ông láng giềng nhìn một lúc, đoạn nói: 
				“Ông có ý muốn nói gì?” “Tôi có ý nói rằng tôi không biến điều 
				đó thành việc của tôi để kiểm soát những liên hệ của bé Quốc Bảo 
				với bạn nó. Tôi bảo đảm rằng hai đứa trẻ sẽ tạo ra nhiều chuyện 
				nếu để chúng cô đơn.” “Nhưng con tôi, Văn Minh luôn luôn bị đau 
				đớn. Cậu bé Quốc bảo luôn làm một cái gì để làm đau đớn nó. Và 
				tôi thì cảm thấy mệt mỏi rồi.” Ông nầy nghe nói cảm thấy buồn 
				cười vì cậu bé Văn Minh cao và nặng hơn Quốc Bảo. “Quốc Bảo về 
				nhà nhiều lần cũng đau đớn vậy! Tôi chỉ cảm thấy rằng nếu ông và 
				tôi để ý công việc riêng của chúng ta thì hai đứa nhóc cũng sẽ 
				cảm thấy mệt mỏi về việc bị thương tích đó, và chúng sẽ làm một 
				cái gì về việc đó.” “Tôi nghĩ đã đến lúc ông nên kiểm soát đứa 
				con ông.” “Tôi không có ý tưởng nào để làm cho cậu bé ngưng cả, 
				ngoại trừ giới hạn nó và ở với nó mọi giây phút. Tôi không nghĩ 
				hành động như thế sẽ giúp nó chơi phù hợp với những đứa trẻ khác 
				và giải quyết được vấn đề xảy ra giữa chúng với nhau. Dĩ nhiên, 
				tôi sẽ nói chuyện với con tôi và thử xem tôi có thể giúp nó hiểu 
				được tình cảnh hay không? Nhưng đó là tất cả những gì mà tôi có 
				thể làm.”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Sau khi ông láng giềng rời bỏ đi, cậu bé Quốc 
				Bảo đi vào nhà, sau khi nghe rõ toàn thể cuộc đối thoại, trong 
				cách thế nửa do dự nửa tự mãn. Ông bố vẫn yên lặng. “Bố ơi, Văn 
				Minh chạy xe ở phía bên cấm.” “Con ơi, bố không muốn nghe chi 
				tiết. Bố lấy làm lạ: Chớ không phải con và Văn Minh không thích 
				gây chiến với nhau sao? Xem ra con làm cho gia đình của nó nổi 
				giận.” Cậu bé chỉ biết cắn răng ngậm miệng và cười gượng cho 
				xong chuyện. “Có lẽ con và Văn Minh nên tìm ra cách thế khác để 
				chơi. Đó là sự lựa chọn của con. Bố xem thử con sẽ làm thế nào 
				về điều đó?”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Giao tiếp với những người khác là một phần của 
				cuộc đời. Công việc của chúng ta là giúp trẻ con phát triển 
				những thái độ thích hợp và cách thức hữu hiệu cho thực tại. Bố 
				của Văn Minh cố gắng kiểm soát hoặc thay đổi thực tại. Ông không 
				đang giúp cho cậu bé Văn Minh nhưng đang cho nó một quan niệm 
				sai lầm rằng bố sẽ luôn luôn ở đó để xếp đặt mọi sự. Câu bé 
				không cần làm một chút cố gắng nào về phần nó để phát triển nghệ 
				thuật tham gia về vấn đề xã hội. Trái với Văn Minh, cậu bé Quốc 
				Bảo đã được trao trách nhiệm cho những vấn đề riêng của nó. 
				Không cần dạy dỗ, ông bố đã gợi ý cho nó rằng nó phải tái thẩm 
				định cách thế của nó và rồi đã gợi ý cho sự thích thú của nó 
				bằng câu cuối cùng.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" align="center">---o0o---</p>
				<p class="BodyTM">Cô bé Mai Liên phàn nàn với mẹ: “Con ghét cô 
				giáo Bích vân. Cô ta là một cô giáo khờ khạo, và vì thế không 
				công bằng.” “Cái gì xảy ra vậy? Cô bé ơi.” “Cô ấy luôn luôn chọc 
				con trước mặt cả lớp. Cô luôn tạo nên những chú ý không được đẹp 
				về việc con không thể đánh vần, và cô không bao giờ gọi con khi 
				con giơ tay. Hôm nay cô lấy tờ giấy đánh vần của con và đọc tất 
				cả những chữ sai cho cả lớp nghe. Con ghét cô ấy và muốn cô ấy 
				chết đi.” Sự giận dữ và sự cảm thấy nhục nhã của cô bé đã khiến 
				cô bé phát điên và nó đã bật khóc. Bà mẹ cũng nổi giận. “Mẹ sẽ 
				đi nói chuyện với cô giáo. Đó không phải là cách đối xử với một 
				đứa trẻ.”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bà mẹ nói đúng. Trẻ con không học bỡi sự bị 
				làm nhục mạ. Tuy nhiên, bà mẹ không thể làm gì được về việc tái 
				huấn luyện cô giáo đó. Sự giận dữ của bà được biểu lộ hoàn toàn 
				đối với cô giáo chỉ đổ thêm dầu vào lửa. Nếu toàn thể sự thật 
				đều được biết, chắc chắn cô bé cũng góp phần trong việc gây nên 
				thái độ của cô giáo. Cái nhún vai hoặc cử chỉ đưa mắt xuống cho 
				thấy cảm giác của nó về cô giáo không mấy tốt đẹp.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Chắc chắn, tương quan giữa cô bé và cô giáo 
				xem ra nhạt nhòa. Nhưng việc thay đổi cô giáo thì không phải là 
				công việc của bà mẹ. Công việc của bà mẹ là giúp cô bé tìm ra 
				phương cách để góp phần một cách tích cực vào trong liên hệ 
				nghèo nàn đó, và đề nghị một lối hành động mà cô bé có thể chấp 
				nhận để làm cho chính nó cảm thấy thoải mái hơn trong lúc ở 
				trường. Phải làm cho cô bé thấy được sự góp phần của nó trong 
				cách gián tiếp. “Con có nghĩ rằng cô giáo cảm thấy hạnh phúc khi 
				một học sinh không thích cô không? Hoặc con sẽ làm gì nếu con là 
				một nhà giáo có một trong các học sinh của con ghét con? Đi xa 
				hơn, cô giáo đó có thể là khờ khạo như con nói. Mẹ không biết. 
				Nhưng không ai có thể hoàn toàn tốt về mọi sự trong hết mọi lúc. 
				Chúng ta cố gắng làm tốt hết sức về cái chúng ta có. Mẹ bảo đảm 
				con không cảm thấy thoải mái với cái hiện đang có. Vì thế, chúng 
				ta hãy cố gắng tưởng tượng ra điều mình có thể làm để mình cảm 
				thấy dễ chịu hơn.”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bà mẹ không thách thức sự định giá của cô bé 
				vì điều đó làm tăng sự chống đối của nó và chỉ làm cho cô bé bảo 
				vệ thái độ của nó mà thôi. Nếu bà mẹ về phía cô giáo, bà càng 
				mang lại sự chống đối cho cô bé nhiều hơn. Nhưng nếu bà đứng về 
				phía đứa trẻ, bà tỏ ra ủng hộ thái độ kích động trong trường. 
				Nêu lên sự khó chịu của cô bé và thành thật bàn thảo vấn đề, sẽ 
				giúp cô bé có được sự cộng tác hơn trong hành vi để làm giảm bớt 
				sự căng thẳng và cảm thấy dễ chịu hơn.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Thế Cường, đứa con duy nhất, học kém ở trường 
				nên bị bó buộc làm bài ở nhà. Mỗi buổi tối, sau giờ ăn tối, ông 
				bố ngồi xuống với nó để thấy nó hoàn tất bài làm. Ông bố hỏi và 
				tra vấn cậu bé về mỗi bài. Nhiều lúc cậu bé kết thúc bằng một 
				trận khóc oà và thất vọng về ông bố. Công việc của cậu bé vẫn 
				không tiến.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Thật ra, ông bố thì đang làm công việc giáo 
				dục, còn đứa con mỗi đêm cho thấy rằng không ai có thể bắt nó 
				học được. Bao lâu ông bố nhất quyết rằng con ông phải học giỏi ở 
				trường và ông phải kèm nó làm bài tập ở nhà, bấy lâu nó vẫn tiếp 
				tục học kém. Ông bố nên để ý việc của ông. Ông nên hướng dẫn nó 
				trong việc học hành chứ không thể bắt ép được nó.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Theo truyền thống, nhiều thầy giáo yêu cầu bố 
				mẹ theo dõi xem con cái có làm bài tập ở nhà không. Tuy nhiên, 
				nếu chúng ta làm như thế, chúng ta sẽ tạo nên một cuộc tranh 
				chấp quyền hành. Nếu chúng ta tham khảo ý kiến với con trẻ và 
				cùng nhau thiết lập với chúng thời gian khi nào chúng sẽ học và 
				giúp chúng giữ được trật tự đó, chúng ta có thể cung cấp một sự 
				khích lệ cần thiết.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Nếu đứa trẻ đang có những khó khăn bất thường 
				về vấn đề học vấn, chúng ta nên tìm người dạy kèm. Ngay cả khi 
				một trong cha mẹ là nhà giáo, vì sự không muốn học của đứa trẻ, 
				không muốn nhận lấy trách nhiệm, không muốn làm một công việc mà 
				nó cảm thấy không được thích thú, những điều đó thường cho thấy 
				sự liên hệ không mấy tốt đẹp giữa bố mẹ và con cái. Hơn nữa, nó 
				còn chống lại sự áp lực của bố mẹ, những người không chấp nhận 
				việc nó không chịu học hoặc vì lo sợ cho tương lai của nó hoặc 
				muốn tỏ cho nó thấy rằng nó phải gánh lấy trách nhiệm của nó. 
				Dưới những hoàn cảnh như thế, sự ép buộc của bố mẹ chỉ làm tăng 
				thêm sự tranh chấp quyền hành. Chúng ta có thể giúp một đứa trẻ 
				như vậy bằng cách giải thoát chúng ta khỏi sự tranh chấp, tìm 
				một người dạy kèm, và nói rõ với nó rằng nếu nó không chịu học, 
				không ai có thể làm gì được: “Điều đó tùy con, chính con tự 
				quyết định là con có muốn học hay không?”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Một vấn đề như thế cũng xảy ra với đứa trẻ 
				không chịu thực tập bài học nhạc lý. Nhiều trẻ muốn chơi một 
				nhạc cụ nhưng hy vọng làm điều đó mà không phải thực tập. Sự xen 
				vào và áp lực của bố mẹ khiến sự thích thú về âm nhạc trở thành 
				chán nản đáng ghét. Đây, một lần nữa chúng ta nên để ý công việc 
				của chúng ta.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Để ý công việc của chúng ta không có nghĩa là 
				chúng ta bỏ lơ đứa trẻ cho nhạc cụ và thầy giáo nó. Chúng ta có 
				thể cho nó một sự khích lệ, không phải bằng cách áp lực hoặc phê 
				bình, nhưng là cung ứng cho nó những cơ hội, những hoàn cảnh ở 
				đó nó có thể trình diễn cho một nhóm nhỏ khán giả gồm người lớn 
				hoặc bạn bè của nó. Chúng ta cũng có thể xếp đặt để cho nó có 
				dịp cùng chơi nhạc với những đứa trẻ khác. Có như vậy, việc học 
				nhạc mới trở thành hữu dụng và không trở thành một sự thực tập 
				đáng ghét nữa. Trong những tình cảnh như vậy, chúng ta cần ý 
				thức cách chính xác về cái gì là công việc của đứa trẻ và hãy 
				giao trách nhiệm đó cho nó.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bà mẹ và Huệ Mỹ làm ra một chương trình chi 
				tiêu cho đứa con gái. Bà mẹ góa chồng và phải nuôi dưỡng những 
				đứa con. Những nhu cầu của Huệ Mỹ được lưu ý. Cô được cho đủ 
				tiền để ăn trưa, tiền xe buýt và sách vở, thỉnh thoảng đi coi 
				phim, và những chi dùng cần thiết khác. Một ngày kia, Huệ Mỹ về 
				nhà với người bạn thân của cô, và bà mẹ thấy rằng cả hai cô gái 
				đều mang vòng lách mới ở tay. Bà hỏi Huệ Mỹ: “Đâu mà có vậy?” 
				“Con để dành từ tiền chi tiêu của con.” Bà mẹ không nói gì cho 
				tới khi người bạn nó rời khỏi đó. Bấy giờ, bà quở mắng Huệ Mỹ 
				rằng bà làm việc vất vả để nuôi chúng, tự mình không mua sắm cho 
				mình nhiều thứ để có số tiền đủ cho Huệ Mỹ ăn học, và bà thật là 
				buồn khi thấy Huệ Mỹ dùng tiền của bà cho những thứ không cần 
				thiết.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bà mẹ muốn kiểm soát tất cả mọi sự mà Huệ Mỹ 
				làm ngay cả cách cô ta tiêu dùng. Khi cha mẹ cho con cái tiền, 
				tiền đó thuộc về chúng. Điều chúng làm với số tiền đó không phải 
				là công việc của bố mẹ. Dĩ nhiên, Huệ Mỹ dùng đồng tiền bà mẹ 
				cho không hợp với ý muốn của bà, nhưng cô ta cũng phải hy sinh 
				nhiều để dành dụm được số tiền như thế. Điều bà mẹ giận dữ là có 
				phải bạn bè đã cố gắng ép nó tiêu số tiền của nó như bạn bè nó 
				muốn? Bà mẹ cảm thấy rằng bạn nó thúc nó làm một điều mà không 
				phải là công việc của cô ta. Thật ra, bà mẹ nên để ý đến công 
				việc của mình và để Huệ Mỹ chi dùng tiền của cô như cô thấy là 
				thích hợp. Trách nhiệm của bà mẹ là giữ vững số tiền cung cấp 
				đó, và không trả thêm cho cô Huệ Mỹ nếu cô ta không khôn ngoan 
				trong việc chi tiêu số tiền của cô.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Dĩ nhiên, nếu chúng ta thấy con cái phát triển 
				giá trị sai lầm, chúng ta có thể có sự thảo luận thân thiện. Tuy 
				nhiên, điều nầy phải được làm trong cách thế không có sự phê 
				bình, vì sự phê bình chỉ làm cho đứa trẻ càng bám chặt vào sự 
				đánh giá của nó mà thôi. “Bố mẹ lấy làm lạ không biết con đã suy 
				xét kỹ lưỡng chưa? Hoặc con đã suy nghĩ cẩn thận về điều đó 
				chưa? Hoặc làm cách nào con dám tin rằng nó sẽ thành công?” Hãy 
				cung cấp một lối mở cho sự thảo luận mà không làm cho đứa trẻ có 
				phản ứng nổi loạn tức khắc. Điều quan trọng là trình bày tất cả 
				những bộ mặt, cho dầu nhiều cái không được chấp nhận đối với 
				chúng ta, vì sự khách quan thì thiết yếu đối với bất cứ sự đánh 
				giá nào. Vậy, cùng với con cái, chúng ta có thể khám phá ra 
				những giá trị có lợi ích lớn lao cho bây giờ và trong tương 
				lai.&nbsp;</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager