File "ConCaiCanToi.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/CungNgamNghi/ConCaiCanToi.htm
File size: 16.58 KiB (16980 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<meta name="description" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, cha me, con cai">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>MỘT LOẠI CHA MẸ MÀ CON CÁI CẦN TỚI </title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">MỘT LOẠI CHA MẸ MÀ CON CÁI CẦN TỚI </font>
	</b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font size="2" color="#FF0000"><b>
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Văn Chính chuyển ngữ</span></b></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Ngày hôm nay khi đã trở thành 
				ông nội, nhìn lại thời thơ ấu và tuổi trẻ của mình, tôi nhận ra 
				rằng mình đã có một người cha thật tuyệt vời mà mọi người con 
				đều mong ước. Khi còn bé, thực sự tôi đã chẳng nhận ra được điều 
				này mãi cho tới khi chính bản thân tôi phải vất vả . Khi các bậc 
				làm cha mẹ xin tôi một lời khuyên, tôi liền nói cho họ về người 
				cha của tôi.</font></span><font size="3"></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Ông nội tôi là nhà thần học Eberhard Arnold, 
				đã có lần nói rằng việc nuôi dạy con cái chính là “giúp chúng 
				trở thành điều mà Thiên Chúa đã có trong trí của Ngài về chúng”. 
				Nhờ qua sự chăm sóc dưỡng dục của cha tôi mà các anh chị em tôi 
				cũng như tôi đều luôn quý mến, và tín nhiệm vào cha tôi cho tới 
				ngày ông nhắm mắt lìa đời.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Lẽ tất nhiên mối tương quan này vẫn đặt nền 
				trên nhiều quy tắc và lối giáo dục cũ, kể cả những lời la rầy 
				trách mắng lớn tiếng và đôi khi cũng đầy kịch tính nữa khiến 
				chúng tôi cảm thấy mất mặt và xấu hổ trong nhiều giờ đồng hồ và 
				những người hàng xóm láng giềng đều có thể nghe rõ mồn một những 
				lời la rầy của cha chúng tôi (đặc biệt những khi chúng tôi có 
				những lời nói hay hành vi biểu tỏ sự hỗn láo với mẹ chúng tôi). 
				Việc réo tên nhau ra mà chửi và việc chế nhạo nhau được coi là 
				những tội nặng nề trong gia đình của chúng tôi. Giống như những 
				đứa trẻ nam nữ ở các nơi khác, đôi khi chúng tôi hay diễu cợt 
				những người lớn qua việc gán cho họ những biệt danh khiến họ 
				phải chịu đựng điều đó suốt đời. Cha chúng tôi không hề chấp 
				nhận lối diễu cợt đó. Ông rất bén nhậy trong vấn đề này, và 
				không hề bỏ qua hay dung túng cho việc này.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Tính khí của cha chúng tôi tuy nóng nảy, 
				nhưng cơn giận của ông không bao giờ kéo dài lâu cả. Lúc lên 8 
				hay 9 tuổi, đã có lần tôi khiến ông tức giận đến nỗi ông đe sẽ 
				đánh đòn tôi. Trong khi chờ đợi roi đòn đầu tiên của ông giáng 
				xuống, tôi ngước nhìn lên ông và trước khi nhận biết mình sẽ 
				phải làm gì, tôi buột miệng thốt ra : “Ba ơi, con thực sự biết 
				lỗi rồi. Ba cứ làm điều mà ba phải làm, nhưng con biết rằng ba 
				vẫn luôn thương con”. Trước sự ngạc nhiên của tôi, cha tôi cúi 
				xuống giang rộng đôi tay ôm lấy tôi và nói lời âu yếm phát ra tự 
				đáy lòng ông : “Christoph con ơi, ba tha thứ cho con”. Quả thực, 
				lời xin lỗi của tôi đã làm tiêu tan cơn giận của ông.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Sự kiện này khiến tôi nhận ra rằng cha tôi 
				thực sự thương yêu tôi, và dạy cho tôi bài học mà suốt đời tôi 
				chẳng thể quên được, một bài học mà nhiều năm sau này tôi vẫn 
				luôn áp dụng cho các con cái của mình : Đừng ngại phải nói những 
				lời thẳng thắn để sửa dạy con cái của mình, nhưng ngay lúc mà 
				bạn nhận ra chúng biết hối lỗi, hãy tha thứ ngay và tha thứ hoàn 
				toàn.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Trong tác phẩm Anh Em nhà Karamazov, văn hào 
				Dostoyevsky đã viết : “ Chẳng có gì cao quý hơn, mạnh mẽ hơn và 
				lợi ích hơn cho cuộc sống tương lai bằng những kỷ niệm tốt đẹp, 
				đặc biệt những kỷ niệm tốt đẹp về thời thơ ấu và về gia đình 
				mình. Người ta có thể nói cho bạn rất nhiều điều về việc giáo 
				dục, nhưng những kỷ niệm tốt đẹp và linh thánh còn đọng lại từ 
				thời thơ ấu, có lẽ vẫn là những kinh nghiệm giáo dục tốt đẹp 
				nhất. Vì nếu một người chỉ có duy nhất một kỷ niệm tốt đẹp còn 
				vương lại trong tâm hồn của mình, thì điều đó cũng có thể giúp 
				người ấy biết tránh xa điều xấu… Còn nếu người đó vẫn mang theo 
				mình nhiều kỷ niệm tốt đẹp như thế trong suốt cuộc sống mình, 
				hẳn chắc người đó luôn được bảo vệ an toàn cho tới ngày cuối của 
				cuộc đời mình”.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Gia đình chúng tôi đã di cư sang Nam Mỹ từ 
				thế chiến thứ II, lúc đó tôi mới chỉ là một cậu bé. Tôi lớn lên 
				trong sự nghèo khổ. Trong những năm đầu đời, tôi thường xuyên bị 
				đói. Tuy nhiên, lúc đó cũng chẳng dễ gì mường tượng ra một thời 
				thơ ấu nào hạnh phúc hơn. Tại sao thế ? Bởi vì cha mẹ chúng tôi 
				luôn dành cho con cái của họ thời giờ và những sự chăm sóc 
				thường ngày. Chẳng hạn, họ luôn dùng bữa điểm tâm với chúng tôi 
				trước khi chúng tôi rời nhà đi tới trường vào mỗi buổi sáng, bất 
				kể họ có bận rộn với trăm công nghìn việc đi nữa. Cha mẹ tôi đã 
				làm thế cho tới khi đứa em gái út của chúng tôi tốt nghiệp phổ 
				thông trung học.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Cha tôi là một mục sư tài ba và là nhà chuyên 
				viết các đề tài tu đức. Nhưng khi trở thành một người di dân, 
				công việc duy nhất mà ông có thể tìm được để làm là chăm sóc 
				vườn tược trong một khu vực dành cho những người mắc bệnh phong 
				cùi, ngoài ra chẳng còn việc gì nữa. Ông cho rằng chẳng có gì là 
				mất thể diện khi phải làm những công việc khiêm tốn nhất, và ông 
				đã làm một cách vui sướng. Khi lớn lên, những công việc nặng 
				nhọc tay chân đã là một phần đời của tôi. Người ta chẳng cần 
				phải mất công tìm kiếm những công việc đó. Trong nhiều năm trời, 
				gia đình tôi chẳng có hệ thống nước để dùng trong nhà, chẳng có 
				máy sưởi, chẳng có điện. Các bữa ăn được mẹ tôi nấu nướng trên 
				các bếp lò, do đó luôn luôn cần phải bổ củi, đánh đống rơm, và 
				xách nước. Khi tới tuổi niên thiếu, tôi thường hay kêu ca phàn 
				nàn vì hằng hà sa số những công việc phải làm trong nhà, nhưng 
				xem ra cha tôi chẳng biết dủ lòng xót thương gì cả. Tuy nhiên, 
				sau này khi hồi tưởng lại, tôi phải thầm cám ơn cha tôi, vì lúc 
				này, tôi mới thấy rằng chính thái độ của ông đã dạy cho tôi biết 
				đặt mình vào khuôn khổ kỷ luật, biết tập trung, biết kiên trì, 
				và có được khả năng thực thi mọi việc cần thiết cho vai trò là 
				một người cha của tôi. </span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Một vài bậc cha mẹ mà tôi biết được đã không 
				còn bắt con cái mình xách nước nữa, nhưng thực ra họ đã tự lừa 
				dối mình khi cho rằng việc nuôi dậy con cái chẳng cần thiết phải 
				bắt con cái của họ làm những công việc nặng nhọc. Janusz Korezak 
				đã có lần viết : “Có những nhận thức và kinh nghiệm mà bạn chỉ 
				có thể có được qua những đau khổ của mình, chúng thực sự rất quý 
				giá. Hãy biết tìm ra nơi con cái mình những điều mà vẫn chưa 
				được khám phá nơi chính con người của bạn”. Cô vợ Verena của tôi 
				và chính tôi đã nhận được nhiều “kinh nghiệm phát sinh từ những 
				đau khổ” trong suốt thời gian nuôi dậy con cái của chúng tôi. 
				Giống như nhiều bậc cha mẹ khác, có vô số những điều mà chúng 
				tôi sẽ làm cách khác nếu chúng tôi có cơ hội để thực hiện lại 
				những điều đó một lần nữa. Đôi lúc chúng ta phải nhìn nhận rằng 
				mình đã hành động do sự thúc đẩy của những động lực không chính 
				đáng, lúc khác chúng ta lại cố tình nhắm mắt làm ngơ; ngày hôm 
				nay chúng ta có vẻ quá hiền hậu mềm mỏng, ngày khác thì lại quá 
				khắt khe cứng rắn. Lẽ tất nhiên qua đó chúng ta chúng ta cũng 
				học được nhiều bài học cơ bản cho vai trò làm cha mẹ của mình.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Biết rằng càng khôn lớn, những lo âu của tuổi 
				niên thiếu cũng qua đi như một giai đoạn trong cuộc sống, Thế 
				nhưng tuổi niên thiếu cũng có những vấn đề của nó đến từ sự xung 
				khắc với thẩm quyền của cha mẹ, và đó là điều luôn xảy ra. Tuy 
				thế, khi sự nổi loạn này trở thành một cách sống, chúng ta không 
				thể chỉ đơn giản là gạt bỏ nó đi. Điều gì khiến con cái chúng ta 
				ngày hôm nay nổi loạn chống lại một cách mạnh mẽ ? và tại sao 
				thế ? Đối với tôi, câu trả lời thật đơn giản : rất thường con 
				cái chúng ta được dạy “phải làm như ba nói, chứ không như ba 
				làm”.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				</font><span lang="EN-US"><font size="3">Là một người cha trong 
				gia đình, tôi thấy thật khó để luôn giữ được sự kiên định, nhất 
				quán của mình. Thật dễ dàng để phán dạy nhiều điều, nhưng lại 
				không thực hiện chúng. Trong suốt hơn 30 năm qua, tôi đã tư vấn 
				cho hàng trăm trẻ tuổi niên thiếu, và tôi biết chúng rất nhậy 
				cảm với những lời nói thất thường và thiêu tính nhất quán, và 
				thậm chí chúng từ khước cả những mệnh lệnh rõ ràng của những bậc 
				cha mẹ giả hình. Thế nhưng tôi cũng học biết rằng những vụ xô 
				xát tồi tệ nhất trong gia đình vẫn có thể giải quyết được khi 
				các bậc làm cha mẹ biết khiêm tốn đủ để chấp nhận rằng những sự 
				mong đợi của họ có thể là chưa rõ ràng hoặc không đúng đắn, và 
				hầu hết các người con cũng biết mau mắn đáp trả lại những sự 
				mong đợi của các bậc cha mẹ. Một số kinh nghiệm bản thân cho 
				thấy trong một số lần tôi đã phản ứng cách quá đáng, nhưng sau 
				đó tôi đã nhận ra và xin con cái tha thứ cho tôi, và điều đó đã 
				đưa tôi xích lại gần con cái của mình hơn.</font></span></p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">Nói về những kinh 
				nghiệm của mình khi còn là một cậu bé, tôi biết rằng cha tôi 
				luôn tin tưởng vào những việc mà tôi đã làm, ngay cả nhiều lần 
				tôi đã làm ông vỡ mộng, thất vọng. Dù sao chăng nữa, những điều 
				đó không hề làm cho ông xa cách tôi để rồi ông tự làm lấy một 
				mình, trái lại, ông dùng chúng như những cơ hội để gầy dựng sự 
				gắn kết sâu xa giữa chúng tôi. Cha tôi đã từng nói với tôi một 
				điều mà tôi luôn ghi khắc trong lòng : “Ba thà bị phản bội hằng 
				chục lần còn hơn là sống trong sự bất tín nhiệm”. Thật thế, 
				chẳng có gì làm các bậc cha mẹ và con cái xích lại gần nhau hơn 
				là sự tin tưởng và trung tín như thế.</span></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager