File "Hau-qua-cua-tram-cam-trong-hon-nhan.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/CungNgamNghi/_2012/08/Hau-qua-cua-tram-cam-trong-hon-nhan.htm
File size: 16.82 KiB (17220 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly,gia dinh, dan ong, phu nu, cha me, con cai, gia dinh, gia dinh kito huu, me vo, bo chong, nang dau, con re, tin mung, giao duc con cai, tam ly tuoi teen, ung xugiáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<meta name="description" content="giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly,gia dinh, dan ong, phu nu, cha me, con cai, gia dinh, gia dinh kito huu, me vo, bo chong, nang dau, con re, tin mung, giao duc con cai, tam ly tuoi teen, ung xu">
<LINK rel="stylesheet" href="../../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Hậu quả của trầm cảm trong hôn nhân</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
{font-family:Arial;
font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body background="../../../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
<b>
<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
<br>
</font><font size="4" color="#FF2222">
<br>
</font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
<font size="4" color="#0000FF"><b>Hậu quả của trầm cảm trong hôn nhân</b></font></p>
<hr color="#008080" align="right" noshade>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
<font size="2" color="#FF0000"><i>Trần Mỹ Duyệt <br>
Nguồn: giadinhnazareth</i></font></td></tr><tr>
<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
<tr>
<td style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size: 12.0pt">Những giấc ngủ chập chờn. Những
cau có, giận hờn, bẳn gắt, và tức bực vô cớ. Những lời nói nóng
nẩy, cộc cằn. Những cơn nhức đầu triền miên.<br>
<br>
Những lần ợ chua, xình hơi, tiêu chảy. Những bữa cơm nhạt miệng
ăn không vô. Những sợ hãi vô cớ. Những lần ân ái vợ chồng nhàm
chán, miễn cưỡng. Những lo lắng làm đời mất vui. Những lần quên
đầu quên đuôi các việc phải làm. Những vội vã hấp tấp. Những tư
tưởng chán đời. Những ý nghĩ cho là mình vô dụng. Những ý nghĩ
muốn bỏ cuộc hay muốn chết. <br>
<br>
Nếu bạn đang ở trong những cái “những” trên, bạn rất có thể đang
bước vào chứng trầm cảm (depression). Và một khi đã bị trầm cảm,
đời của bạn coi như “mất vui” thực sự. Điểm đến cuối cùng của
trầm cảm là sự chia lìa, đổ nất của hạnh phúc. Nhiều gia đình
tan vỡ, nhiều cuộc hôn nhân đã kết thúc bằng ly dị chỉ vì một
hay cả hai người đã để cho những sức ép của công ăn việc làm,
của sự ham muốn giầu sang và quyền lực khống chế, điều khiển
cuộc sống để rồi không ai còn có thời giờ riêng cho mình cũng
như cho nhau. Kết cuộc chính do những sức ép ấy đã đưa đẩy họ
vào những bế tắc và khủng hoảng. Do đó, cũng có thể nói trầm cảm
đã ảnh hưởng và làm đổ vỡ hạnh phúc hôn nhân của những cặp vợ
chồng này. Nhưng một điều khó hiểu ở đây chính là những người
mang chứng trầm cảm, phần lớn đều phủ nhận và cho rằng mình
không hề bị trầm cảm. Và vì vậy, không muốn hoặc không cần đến
nhu cầu trị liệu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size: 12.0pt">Về mặt tâm sinh lý, trầm cảm là
một trong những triệu chứng tâm lý đang làm nhiều người hoảng
sợ, và là một mối nguy cơ cho cuộc sống con người ngày nay, nhất
là tại những quốc gia tân tiến, đó là hội chứng trầm cảm. Nguyên
nhân của triệu chứng này là những suy nghĩ, lo lắng, băn khoăn,
và căng thẳng quá độ trong những sinh hoạt hằng ngày, và cũng do
những tháo thứ về mặt tâm lý, tình cảm, hoặc thác loạn trong
cuộc sống.<br>
<br>
Hậu quả của chứng trầm cảm xét về mặt thể lý, là làm cho người
ta ra uể oải, mệt mã, chóng mặt, khó tiêu, biếng ăn, mất ngủ.
Ngoài ra, nó còn là một cơ hội tốt cho những biến chứng như cao
máu, tim mạch, lở loét dạ dầy, nhức đầu kinh niên, tai biến mạch
máu não, và ung thư.<br>
<br>
Về mặt tâm lý, nó biến bệnh nhân thành cau có, bực tức, bẳn gắt,
chán nản, buồn phiền, thất vọng, buông xuôi, và đôi lúc mang cảm
nghĩ chán đời, muốn tự tử.<br>
<br>
Về mặt tâm thần, ảnh hưởng của trầm cảm còn lan rộng đến tâm trí
con người, khiến con người có thể trở thành tâm bệnh với những
biến chứng ảo tưởng, ảo giác, ảo ảnh, và mất đi khả năng phán
đoán.<br>
<br>
Hăng say hoạt động. Hăng say làm giầu. Hăng say nghề nghiệp.
Hăng say với đường công danh, sự nghiệp. Rất tốt. Nhưng nếu hăng
say quá đến trở thành nô lệ cho những ham muốn quá độ ấy khiến
quên ăn, quên ngủ, thì lúc ấy phải coi chừng. Hăng say với ý
tưởng cho rằng mình là tất cả, và là trung tâm điểm của mọi hoạt
động, của mọi thay đổi đối với xã hội thì e rằng đã quên mất
mình là ai, và không còn tin tưởng, đặt mục tiêu hành động vào
đúng vị trí của nó. Những ý nghĩ tự kiêu, tự đại, tự tôn, và tự
đắc ấy sẽ làm cho người say mê nó sống trong ảo ảnh, ảo giác, và
ảo tưởng về những nỗ lực và thành quả của chính mình. Chỉ cần
một thất bại nhỏ cũng đủ làm cho con người trở nên bất mãn, bực
tức, và cáu giận. Trạng thái bất ổn tâm lý này thường sẽ kéo dài
một thời gian cho đến khi mà sức chịu đựng của một người không
còn nữa. Cho đến khi tất cả hào quang chiến thắng, và thành quả
đạt đến tột đỉnh như một trái bóng đầy hơi và nổ tung.<br>
<br>
Hậu quả đầu tiên trong đời sống hôn nhân khi trầm cảm xảy ra là
những tư tưởng, thái độ, lời nói và hành động tiêu cực làm cho
cay đắng, tạo sự rạn nứt trong tương quan vợ chồng, đánh mất
niềm tin, và làm tăng sự nghi ngờ. Đời sống vợ chồng trở nên
nhạt nhẽo, căng thẳng, và nặng nề. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size: 12.0pt">Nhiều lần chính ta đã tự cảm
nghiệm, hoặc đã là nạn nhân của chứng trầm cảm trong đời sống
hôn nhân và gia đình. Vì để mình bị chi phối nhiều vấn đề, vì
muốn trở thành người có tiếng tăm đạo đức, hấp dẫn, và tài giỏi,
ta thường có cảm nghĩ cho rằng nếu không có mình thế giới này,
xã hội này, gia đình này sẽ không thể tồn tại một cách tốt đẹp
được, và vì thế, ta đã lăng xăng lo lắng, bằng mọi cách thay
thế, sửa đổi, và sửa sai mọi người trong gia đình theo ý mình.
Kết quả ta đã bị mệt mỏi và kiệt sức. Vì không được như ý mình,
ta đâm ra phiền trách Trời, Phật, phê phán xã hội, nghi kỵ, ghen
tương, và gây khó chịu cho chính mình cũng như chồng hay vợ con
mình. <br>
<br>
Ta cũng thường ngày chứng kiến nhiều cặp vợ chồng vì quá bon
chen, lo lắng nên đã không có thời giờ đủ cho họ và cho gia
đình. Kết quả tuy kiếm được nhiều tiền nhưng đời sống vợ chồng
vẫn luôn lục đục, cãi vã. Con cái hư hỏng hoặc bỏ nhà đi hoang.
Trong những tiếp xúc với các bệnh nhân, tôi vẫn thường được nghe
nhiều về những nỗi bất hạnh này mà căn nguyên chính vẫn là nhiều
người đã tự mình hay cố tình muốn “cái thú đau thương” do căn
bệnh bất trị nhưng hiểm nghèo là trầm cảm. Nhiều người vợ đã
tham phiền chồng vì không có thời giờ cho mình. Họ không còn
hứng thú về mặt sinh lý và tình cảm họ bị sứt mẻ. Nhiều người
chồng khó chịu vì vợ quá lo lắng và chú tâm vào tiền của, kết
quả là đời sống hôn nhân gia đình trở nên không còn ý nghĩa. Con
cái thiếu vắng tình mẹ. Không còn những bữa cơm thân mật. Không
còn những nụ cười thân thương của cha hay của mẹ. Trong rất
nhiều trường hợp, người ta đã nói với nhau, khuyên bảo nhau:
“Đừng quá phí phạm sức khoẻ vì tiền bạc, để sau này khỏi phải
hối hận dùng tiền bạc mua lại sức khoẻ!” Nhưng có lẽ ít người
thực hành lời khuyên này mặc dù vẫn cho đó là lời khuyên đúng.<br>
<br>
Trong đời sống hôn nhân, mối tương quan và liên hệ vợ chồng cũng
luôn luôn vấp phải những ngãng trở tương tự, và nhiều người đã
khuyên bảo nhau: “Đừng vì tiền bạc, của cải mà đánh mất hạnh
phúc hôn nhân, hạnh phúc gia đình. Tiền bạc không mang lại hạnh
phúc!” Nhưng nói thì nói vậy, trong thực tế chính những người
khuyên hay nói câu ấy vẫn ngày đêm lo làm giầu, lo tìm thỏa mãn
cho cái tôi của mình để rồi sau đó lại hối hận đi tìm hạnh phúc
mà chính họ đã đánh mất.<br>
<br>
Tóm lại, ta có thể ví trầm cảm như bệnh cao máu, tiểu đường là
những căn bệnh tuy âm thầm nhưng có thể cất đi nhiều mạng người.
Bệnh trầm cảm cũng vậy, tuy bề ngoài xem ra rất có vẻ tự nhiên
trong nếp sống thường ngày, nhưng trong âm thầm nó đã phá hủy và
làm tan vỡ hạnh phúc của nhiều gia đình. Để phòng ngừa hay chữa
trị căn bệnh này, có ít nhất hai điều mà chúng ta có thể làm cho
chính mình và cho nhau: <br>
<br>
1) Ra khỏi môi trường thường ngày trong một thời gian. Thí dụ,
lấy một tuần, hai tuần, hoặc ba tuần vacation để đi tới một nơi
xa tách biệt với môi trường thường ngày. Điều này sẽ giúp cho
tâm trí thanh thản và vượt thoát khỏi những suy nghĩ, bận rộn
vẫn thường làm mệt nhọc và bó chặt trí óc. Đây cũng là cơ hội để
cho thân xác được nghỉ ngơi. Lao động chân tay làm cho con người
mệt mỏi, suy nhược. Lao động trí óc cũng làm cho tâm trí mệt mỏi
và suy nhược. Nhưng ở một nghĩa nào đó, lao tâm hơn lao lực! <br>
<br>
2) Dành thời gian cho việc thư dãn tâm hồn. Có thể là 10 phút,
15 hay 30 phút mỗi ngày. Trong thời gian ấy, mọi giao tiếp với
xã hội bên ngoài, mọi quan tâm và lo lắng phải để lại phía sau.
Phải tập chú tâm vào chính mình, vào hiện tại trước mặt. Hít
thở, thư dãn, và để chỉ mình đối diện với chính mình, với thinh
không, với thiên nhiên, với vũ trụ. Đây là thời gian sống cho
mình mà không phải sống ích kỷ. Một thời gian cần thiết để đổ
đầy năng lực nội tâm cho những sinh hoạt kế tiếp.<br>
<br>
Nhiều người tưởng dùng thời gian vào việc tập thể dục, chơi thể
thao để loại bỏ căng thẳng và dồn nén, nhưng đó không phải là sự
tĩnh lặng của tâm hồn. Để giải tỏa những dồn nén, căng thẳng của
tâm linh, ta cần những hoạt động thể lý, nhưng quan trọng hơn
vẫn là tìm cho mình sự bình an của tâm hồn. Theo tâm lý học, thì
những giây phút ấy là những giây phút “thư dãn”, những giây phút
mà con người đi vào nội tâm, vào với thế giới riêng mình để lòng
mình gần gũi với thiên nhiên, hít thở, và sống với tinh thần
buông xả, tạo sự an bình, thoải mái cho chính mình. Cũng có thể,
để suy nghĩ lại mục đích và giá trị đời người, hạnh phúc và giá
trị của hôn nhân. Tìm lại nguồn sinh lực cho những nỗ lực mà
mình cần vượt thắng. Những giây phút như thế xem ra phí phạm, và
không cần thiết đối với một người thiếu căn bản và sức sống nội
tâm, vì theo họ, cần phải có nhiều thời giờ để lăn xả vào hoạt
động và làm cho nổi nang mọi chuyện. Ngược lại, đối với một
người đã từng có kinh nghiệm sống, đối diện với những thành bại
của cuộc đời thì tạo được sự bình an nội tâm, biết lặng đọng và
làm chủ được mình mới là điều hiếm quí và cần thiết. Đây cũng là
những động tác buông xả, những giây phút hồi tâm, nguyện ngắm và
tìm sự bình an cho tâm hồn theo cái nhìn của tôn giáo. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size: 10pt; font-style: italic">* Bài này cũng
đã được đăng trên nhật báo Viễn Đông số ra ngày Thứ Bảy, 11
tháng 8 năm 2012</span></td>
</tr>
</table>
</td></tr><tr>
<td background="../../../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td><p align="center">
<font size="3" color="#2F2417">
<a target="_blank" href="../../../GiaDinh_INDEX.htm">
<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
<a target="_top" href="../../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
<img border="0" src="../../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý - Chia Sẻ - Comments</font></a></span> <p> </td>
</tr>
<tr>
<td> <p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </td>
</tr>
</table>
</td></tr></table></body></html>