File "Cuoc-tro-ve-ngoan-nguc.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/CungNgamNghi/2011/07/Cuoc-tro-ve-ngoan-nguc.htm
File size: 24.84 KiB (25434 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="Ba, me, VÀI CHUYỆN GIÁO DỤC DO BẠN ĐỌC CHUYỂN ĐẾN , gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly,gia dinh, dan ong, phu nu, cha me, con cai, gia dinh, gia dinh kito huu, me vo, bo chong, nang dau, con re, tin mung, giao duc con cai, tam ly tuoi teen, ung xu giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<meta name="description" content="Ba, me, VÀI CHUYỆN GIÁO DỤC DO BẠN ĐỌC CHUYỂN ĐẾN , gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly,gia dinh, dan ong, phu nu, cha me, con cai, gia dinh, gia dinh kito huu, me vo, bo chong, nang dau, con re, tin mung, giao duc con cai, tam ly tuoi teen, ung xu giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>CUỘC TRỞ VỀ NGOẠN MỤC</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
{font-family:Arial;
font-weight:bold}
div.BodyTM
{mso-style-parent:"";
margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
text-align:justify;
font-size:12.0pt;
font-family:Arial;
}
span.apple-converted-space
{}
span.apple-style-span
{}
span.yshortcuts
{}
-->
</style>
</head><body background="../../../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px"> </p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px"> </p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px"> </p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
<b><font size="4" color="#0000FF">CUỘC TRỞ VỀ NGOẠN MỤC</font></b></p>
<hr color="#008080" align="right" noshade style="color: #0000FF">
<p align="right" style="line-height: normal; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px" class="MsoNormal">
<b><font size="2" color="#FF0000"><i>Nguồn : tuvanlove </i></font></b></td></tr><tr>
<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
<tr>
<td align="justify">
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font size="3">Tôi sinh ra
trong m<span lang="VI">ột gia đ</span>ình có n<span lang="VI">ăm anh em,
tôi là con thứ tư. Cha mẹ và anh chị em tôi đều là những người hiền lành
tốt bụng và được mọi người chung quanh yêu mến, nhưng gia đ</span>ình l<span lang="VI">ại
lọt vào một </span>đ<span lang="VI">ứa con ngổ ngáo như tôi. Tôi là một
đứa ngang bướng không ai bằng. </span>Nh<span lang="VI">ững gì muốn tôi
phải làm cho bằng được, không ai có thể ngăn cản được. </span>Tôi là t<span lang="VI">ập
hợp hết thảy những gì xấu của mọi người trong gia đ</span>ình. Ngay t<span lang="VI">ừ
khi còn </span>đi h<span lang="VI">ọc, tôi đ</span>ã t<span lang="VI">ụ
tập bạn bè xấu tập tành </span>ăn<span lang="VI"> chơi.<br>
<br>
Năm 16 tuổi, tôi bỏ học xin đi làm, gia đ</span>ình ng<span lang="VI">ăn
cản không được đành chịu. </span>Tôi theo b<span lang="VI">ạn bè đến B</span>ãi
Vàng đ<span lang="VI">ể kiếm tiền. Đây là nơi tụ họp đủ mọi thành phần
tệ hại của x</span>ã h<span lang="VI">ội. Nơi mà người ta trồng á phiện
nhiều hơn rau xanh. Nơi mà người ta sống</span> thác lo<span lang="VI">ạn,
trộm cắp, xì ke, ma tuý, mãi dâm… đủ cả. Tôi bắt đầu
<span class="yshortcuts">lao</span> vào cuộc ăn chơi trác táng. </span>
Tôi xâm tay, xâm mình, hút sách,<span lang="VI"> ăn nhậu và lập băng
đảng. Suốt năm năm trời, tôi phiêu bạt giang hồ từ B</span>ãi Vàng đ<span lang="VI">ến
B</span>ãi Qu<span lang="VI">ặng. Với một thằng con trai ở cái tuổi
“mười bẩy bẻ gẫy sừng trâu” này th</span>ì r<span lang="VI">ừng thiêng
nước độc cũng chẳng làm chùn được bước chân tôi. Nơi đây có tiếng là
“nước sông Gâm tắm không câm cũng điếc”. Trong thời gian này tôi đ</span>ã
t<span lang="VI">ừng bị một trận sốt rét tưởng đ</span>ã<span lang="VI">
đi luôn từ ngày ấy, nhưng tôi</span> đã v<span lang="VI">ượt qua.<br>
<br>
Đến năm 20 tuổi, gia đ</span>ình khám phá ra tôi đang s<span lang="VI">ử
dụng ma tuý. Một sự thật kinh hoàng đối với gia đ</span>ình tôi.
<span lang="VI">Mọi người t</span>ìm cách ng<span lang="VI">ăn cản và
cấm đoán tôi. </span>B<span lang="VI">ố tôi bắt tôi lập gia đ</span>ình<span lang="VI">
để có người k</span>ìm c<span lang="VI">ặp tôi. Tính bố rất cương quyết
và tôi</span> ph<span lang="VI">ải vâng lời. Ngày ấy chưa một lần tôi
cảm thấy yêu vợ m</span>ình. Tôi nghĩ có l<span lang="VI">ẽ nhờ gia đ</span>ình
n<span lang="VI">ề nếp và cái mã </span>đ<span lang="VI">ẹp trai của m</span>ình
đã khi<span lang="VI">ến cho nàng chịu lấy tôi. Mười mấy năm ở với tôi,
là mười mấy năm nàng phải sống trong nước mắt. Ở quê, lập gia đ</span>ình
r<span lang="VI">ồi chỉ đi làm ruộng. Cuộc sống như thế đối với tôi quá
đơn điệu, cho nên tôi quyết định bỏ đi vào Sài G</span>òn sinh s<span lang="VI">ống.
</span>Gia đình tôi không đ<span lang="VI">ồng ý. Bố tôi cấm không cho
đi, nhưng tôi đ</span>ã nói là ph<span lang="VI">ải làm cho được. Tôi
bắt đầu quậy phá, ăn chơi. Mọi người trong làng đều chán ghét và sợ tôi
v</span>ì l<span lang="VI">ối sống hư hỏng đó. Cho đến ngày tai hoạ xảy
ra v</span>ì s<span lang="VI">ự quậy phá của tôi khiến bố phải đích thân
dẫn tôi trốn vào Sài G</span>òn. <span lang="VI">Bố để cho tôi sống ở
nhà người anh kế, nhưng không ai có thể chấp nhận được một thằng quậy
phá như t</span>ôi. <span lang="VI">Rồi tôi bỏ nhà theo bạn bè sống lang
thang và tiếp tục dấn sâu vào con đường tội lỗi. Lúc này đối với tôi,
Chúa ở m</span>ãi trên cao, Đ<span lang="VI">ức Mẹ chỉ có trong tiểu
thuyết, chẳng dính dáng g</span>ì đ<span lang="VI">ến tôi cả. </span>Ch<span lang="VI">ỉ
tội gia đ</span>ình cha m<span lang="VI">ẹ, anh em và vợ tôi, mọi người
chỉ biết cầu nguyện và cầu nguyện liên lỉ cho tôi.<br>
<br>
Năm 1998, tôi quyết định bỏ ma tu</span>ý. <span lang="VI">Khi tôi tuyên
bố như vậy, mọi người rất mừng. Lúc này tôi cắt cơn nghiện tương đối dễ,
nhưng chỉ được một thời gian ngắn, tôi lại bị bạn bè lôi kéo sử dụng
lại. Họ dùng đủ mọi chiêu bài để khích tướng, dụ dỗ, cung cấp đầy đủ
thuốc cho tôi, và thế là tôi lại theo họ. Trong khi gia đ</span>ình v<span lang="VI">ẫn
làm mọi cách giúp tôi thoát khỏi nó nhưng vô ích. Sau này tôi nghiệm ra
được rằng, bản tính con người luôn muốn thoả m</span>ãn ý riêng mình nên
d<span lang="VI">ễ nghiêng chiều theo cái xấu. Chỉ khi nào có ơn Chúa,
họ không c</span>òn nghĩ đ<span lang="VI">ến m</span>ình, ch<span lang="VI">ỉ
mong làm </span>đi<span lang="VI">ều đẹp ý Chúa, lúc đó họ mới vượt qua
thử thách được. Tôi vẫn tiếp tục dấn sâu vào con đường tội lỗi. </span>
Gia đình đã khánh ki<span lang="VI">ệt vì lo cho tôi. Mọi người đ</span>ã
chán n<span lang="VI">ản vì sự hư hỏng của tôi.<br>
<br>
Đến năm 2004, tôi bị bắt vào trại Lâm Hà, nơi mà “đường đi th</span>ì
có, l<span lang="VI">ối về thì không!” Nhưng chính nơi này cũng không
giữ được chân tôi. </span>Trong tr<span lang="VI">ại, nhờ khéo ăn nói,
tôi lấy l</span>òng<span lang="VI"> được một số người. Họ bằng l</span>òng
giúp tôi t<span lang="VI">rốn trại nhưng cả 3 lần đều không thoát.
</span>M<span lang="VI">ỗi lần bị bắt lại, tôi phải chịu những trận đ</span>òn
th<span lang="VI">ừa sống thiếu chết. Trên người tôi lúc ấy không có một
chỗ lành lặn, chân tay dập nát. </span>Có l<span lang="VI">ẽ giống những
trận đ</span>òn quân d<span lang="VI">ữ </span>đã<span lang="VI"> đánh
Chúa Giêsu. Giá như hồi ấy tôi cảm nhận được t</span>ình yêu c<span lang="VI">ủa
Chúa, có lẽ tôi </span>đã dâng nh<span lang="VI">ững trận </span>đòn<span lang="VI">
ấy </span>đ<span lang="VI">ể hiệp thông với đau khổ của Chúa. Nhưng tiếc
thay, tôi vẫn không sợ. </span>Sau khi kh<span lang="VI">ỏi đau, tôi lại
t</span>ìm cách tr<span lang="VI">ốn. Đến lần thứ tư tôi mới thoát. Vượt
qua hàng rào cao 3 mét, rồi lẩn trốn vào rừng suốt hai ngày đêm đói
khát, cuối cùng tôi cũng t</span>ìm<span lang="VI"> được đường ra.<br>
<br>
Tôi lần về Sài G</span>òn,<span lang="VI"> đến nương nhờ nhà người chị
dâu họ của tôi. </span>Có l<span lang="VI">ẽ qua lời cầu nguyện của gia
đ</span>ình và v<span lang="VI">ợ tôi, Chúa </span>đã đoái nhìn<span lang="VI">
đến tôi, nên dùng người chị này để cảm hoá tôi</span>. <span lang="VI">
Đời sống của chị là mẫu gương cho tôi. </span>Chính ch<span lang="VI">ị
cũng đ</span>ã tr<span lang="VI">ải qua nhiều </span>đau kh<span lang="VI">ổ,
v</span>ì v<span lang="VI">ậy chị hiểu và yêu thương tôi. </span>M<span lang="VI">ột
thằng xì ke quậy phá như tôi, thế mà chị sẵn sàng cưu mang, chăm sóc,
khuyên nhủ. Đối với tôi, chị như một người mẹ, người chị và người bạn
của tôi. </span>D<span lang="VI">ần dần tôi đ</span>ã có th<span lang="VI">ể
xoay sở tìm được một công việc ổn định. Tôi trở thành một chủ thầu xây
dựng nhỏ, công việc làm cũng khá, nhưng tôi vẫn không bỏ được ma tu</span>ý.
<span lang="VI">Chị rủ tôi vào Lêgiô, tôi cũng vâng lời để chị vui l</span>òng.
M<span lang="VI">ột thằng nghiện ma tuý như tôi biết g</span>ì v<span lang="VI">ề
Kinh Thánh mà tham gia? Chị lại khuyên tôi tham dự khoá học hỏi Kinh
Thánh. </span>Đã nhi<span lang="VI">ều lần tôi tìm cớ thoái thác, nhưng
rồi nể chị, tôi cũng nhận lời. </span>C<span lang="VI">ứ đến 18 giờ
chiều, chị gọi điện nhắc tôi đi học. Có điều kỳ lạ, dù đang nhậu với bạn
bè, hay đang bận việc g</span>ì tôi cũng t<span lang="VI">ự bỏ mà về đi
học với chị, không cưỡng lại được.</span></font><span lang="VI"><font size="3">
</font></span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="VI">
<font size="3">Thế rồi việc diệu kỳ Chúa làm cho tôi phải đến.</font></span><font size="3"><span lang="VI">
</span>Qua m<span lang="VI">ấy buổi học Kinh Thánh, “Chúa đ</span>ã l<span lang="VI">ẻn
vào </span>đ<span lang="VI">ời tôi”. </span>Tôi b<span lang="VI">ắt đầu
cảm thấy thích thú khi t</span>ìm hi<span lang="VI">ểu Lời Chúa. Tôi tìm
sách để đọc, càng đọc càng say mê, và tôi đ</span>ã d<span lang="VI">ần
biết cách cầu nguyện với Chúa. Trước đó, tôi không hề nghĩ đến Chúa.
</span>Tôi s<span lang="VI">ử dụng ma tuý thường xuyên. Không ngày nào
mà tôi không hút, thiếu nó tôi không thể chịu đựng nổi. </span>Lúc đ<span lang="VI">ầu
c</span>òn ít, sau nhi<span lang="VI">ều cữ hơn, chỉ sau một giấc ngủ
phải có nó. Thậm chí chỉ sau một chầu cà phê, tôi đ</span>ã ph<span lang="VI">ải
sử dụng nó, một ngày rất nhiều lần. Khi một người cai nghiện ma tu</span>ý,
tri<span lang="VI">ệu chứng đầu ti</span>ên là ngáp, ngáp tr<span lang="VI">ẹo
quai hàm, rồi sốt cao, sốt li bì, tiếp đến là đi tả, mệt lả người, không
c</span>òn m<span lang="VI">ột chút sức lực nào. Cơn nghiện vật v</span>ã
làm chân tay nh<span lang="VI">ức nhối, cả người như bị gi</span>òi b<span lang="VI">ọ
rúc rỉa, cảm giác thật kinh khủng. Chính vì thế mà rất nhiều người không
thể cai nghiện được khi họ không đủ</span> ý chí và ngh<span lang="VI">ị
lực. Ngay cả người thân khi chứng kiến cảnh ấy cũng không cầm l</span>òng<span lang="VI">
được. Thế mà bỗng dưng suốt một tuần lễ tôi không sử dụng một lần nào mà
vẫn không có cảm giác khó chịu. </span>Tôi có th<span lang="VI">ể bỏ ma
tuý dễ dàng mà chính tôi cũng không ngờ. </span>Tôi ch<span lang="VI">ỉ
đọc Kinh Thánh, t</span>ìm hi<span lang="VI">ểu Lời Chúa và cầu nguyện.
</span>Chúa đã ban<span lang="VI"> ơn cách riêng cho tôi thoát khỏi ách
của ma tu</span>ý, t<span lang="VI">ừ bỏ nó mà chẳng cần đến một biện
pháp nào cả. Tôi và chị Trinh đ</span>ã qu<span lang="VI">ỳ cầu nguyện
tạ ơn Chúa v</span>ì Ngài đã không b<span lang="VI">ỏ rơi tôi. </span>
Chúa đã nh<span lang="VI">ận lời cầu nguyện liên lỉ của </span>gia đình
tôi, v<span lang="VI">ợ tôi và sự kiên nhẫn chịu đựng của chị Trinh,
người đ</span>ã c<span lang="VI">ưu mang tôi. </span>Tôi đã nh<span lang="VI">ận
ra Chúa sống động và hiện hữu ngay bên tôi. </span>Tôi đã bi<span lang="VI">ết
kết hiệp với Chúa từng giây phút trong cuộc sống. </span>Khi đã có Chúa,
tôi không còn ph<span lang="VI">ải sống trong tội lỗi, lo âu phiền muộn
nữa.<br>
<br>
Khi nhận ra Chúa, tôi bắt đầu biết quan tâm đến mọi người. Tôi quen với
chị Thu Hương (mẹ của cậu bé Xương Thuỷ Tinh) và cùng chị t</span>ìm
cách giúp<span lang="VI"> đỡ người khác. Chúng tôi chung tay xây dựng
một căn nhà t</span>ình th<span lang="VI">ương cho một gia đ</span>ình
nghèo trong xóm. <span lang="VI">Khi làm việc, tôi leo lên dàn giáo,
bỗng hụt chân rơi xuống. Ở độ cao hơn 4 mét, tôi rớt xuống như một chiếc
lá, nằm ngay đơ. Mọi người nhốn nháo lo sợ tưởng rằng tôi đ</span>ã ch<span lang="VI">ết.
Một lần nữa Chúa lại cứu tôi. Khi rơi xuống tôi c</span>òn k<span lang="VI">ịp
kêu cầu Chúa giúp. Thời gian rơi xuống thật nhanh, nhưng L</span>òng Th<span lang="VI">ương
Xót của Chúa c</span>òn nhanh h<span lang="VI">ơn. Ngài đ</span>ã ra tay
c<span lang="VI">ứu giúp tôi, hơn cả l</span>òng tôi và m<span lang="VI">ọi
người mong đợi. Khi rơi xuống, lưng tôi nện mạnh xuống nền đất đá lởm
chởm, thế mà tôi bỗng ngồi dậy kh</span>ông h<span lang="VI">ề hấn gì.
Nhiều người lúc đó đ</span>ã ch<span lang="VI">ứng kiến </span>đ<span lang="VI">ều
kinh ngạc. Người ta gọi xe chở tôi đi cấp cứu. </span>Tôi kh<span lang="VI">ẳng
định m</span>ình không vi<span lang="VI">ệc gì, nhưng họ không tin.
</span>Tôi b<span lang="VI">ằng lòng theo chị Hương lên bệnh viên cho họ
khám. Đến nơi nghe kể lại sự việc, bác sĩ cho tôi đi chụp phim và làm
một vài xét nghiệm. Kết quả một vết thâm đen ở cuối xương sống trong tấm
phim là dấu hiệu duy nhất Chúa để lại cho tôi sau cú ng</span>ã t<span lang="VI">ừ
độ cao hơn 4 mét. </span>Tôi bình yên vô s<span lang="VI">ự!<br>
<br>
Một điều lạ nữa là tôi bị bệnh cột sống bẩm sinh. </span>Ngay t<span lang="VI">ừ
</span>bé đã<span lang="VI"> được chỉ định đi mổ. </span>B<span lang="VI">ố
tôi là y tá, ông biết rõ bệnh của tôi, nhưng nhà nghèo không tiền đi mổ
đành phó mặc. Lớn lên, bệnh cột sống kéo liên hoàn khiến tôi chỉ ngồi
lâu là đ</span>ã b<span lang="VI">ị tê cứng cả người. Bác sĩ chỉ định
tôi không được làm việc nặng, không được xách quá 5kg. Nhưng bây giờ,
tôi có thể <span class="yshortcuts">vác</span> bao xi măng 50kg mà chẳng
hề hấn g</span>ì. Tôi không ch<span lang="VI">ỉ được Chúa chữa khỏi bệnh
thân xác, nhưng điều quan trọng hơn cả là được ơn chữa lành tâm hồn.
</span>Bây gi<span lang="VI">ờ tôi đ</span>ã có Chúa. Tôi nh<span lang="VI">ất
quyết sẽ bám chặt lấy Ngài.<br>
<br>
Trước kia là chủ thầu xây dựng, tôi sẵn sàng thầu bất cứ công tr</span>ình
nào, mi<span lang="VI">ễn là có lời. Đối với tôi lúc đó tiền là trên
hết. </span>Khi đã có Chúa, tôi ph<span lang="VI">ải làm việc theo lương
tâm, không thể bừa b</span>ãi và thi<span lang="VI">ếu trách nhiệm được.
</span>V<span lang="VI">ới mỗi công trình tôi luôn tâm niệm là làm cho
Chúa, vì thế tôi phải làm thật chu đáo.<br>
<br>
Khao khát của tôi bây giờ là được rao giảng và làm chứng cho L</span>òng
Th<span lang="VI">ương Xót của Chúa. Và tôi đ</span>ã<span lang="VI">
được toại nguyện trong một buổi chiều thứ năm được mời lên làm chứng cho
L</span>òng Th<span lang="VI">ương Xót Chúa và Đức Mẹ tại nhà thờ Chí
Hoà cùng với mẹ con Xương Thuỷ Tinh. </span>Tôi c<span lang="VI">ố gắng
giúp đỡ những anh em nghiện ma tuý, những người đang phải sống trong tối
tăm của sự dữ như tôi trước kia được nhận biết Chúa là Đấng giải thoát
và chữa lành. </span>Không gì hi<span lang="VI">ệu nghiệm hơ</span>n là
c<span lang="VI">ầu nguyện với Lòng Thương Xót Chúa. Tôi tự nghĩ “một
thằng như tôi, tội lỗi ngập đầu mà Chúa vẫn nhân từ ra tay cứu giúp, th</span>ì
b<span lang="VI">ất cứ ai chỉ cần trông cậy vào Chúa, Ngài sẽ không
khước từ.” Có người nói với tôi rằng “Chúa đóng các cánh cửa lớn nhưng</span>
bao gi<span lang="VI">ờ cũng mở một cánh cửa sổ cho chúng ta!” Tôi không
cho là như vậy. Chúa luôn mở rộng mọi cánh cửa và mời gọi mọi người đến
l</span>ãnh nh<span lang="VI">ận lòng thương xót của Chúa, nhưng tôi
nhắm mắt làm ngơ, không chịu nh</span>ìn nh<span lang="VI">ững cánh cửa
mở rộng </span>đó. Tôi đã nh<span lang="VI">ắm mắt lại, hoặc “đắp tai
ngoảnh mặt làm ngơ” trước lời mời gọi yêu thương đó, và nghĩ rằng Chúa đ</span>ã
đóng c<span lang="VI">ửa rồi.<br>
Tôi đ</span>ã nghi<span lang="VI">ệm từ chính cuộc </span>đ<span lang="VI">ời
m</span>ình Lòng Th<span lang="VI">ương Xót của Chúa vô bờ bến. </span>
Chúa đã mòn m<span lang="VI">ỏi chờ đợi tôi suốt ba mươi mấy năm trời,
mong tôi quay bước về</span> nhà Chúa. <span lang="VI">Cuối cùng tôi đ</span>ã
nh<span lang="VI">ận ra tình yêu thương của Chúa vô biên vô tận. </span>
Bây gi<span lang="VI">ờ mỗi lần cầu nguyện, tôi không thể cầm lòng khi
nghĩ </span>đ<span lang="VI">ến t</span>ình th<span lang="VI">ương Chúa
dành cho m</span>ình. <span lang="VI">Tôi ao ước được lấy nước mắt lau
chân Chúa để rửa sạch tội lỗi của tôi. Trước kia, mỗi lần nhắc đến quá
khứ, tôi cảm thấy xấu hổ và không bao giờ muốn nhớ lại. Nhưng bây giờ
tôi sẵn sàng kể lại cho mọi người để làm chứng cho L</span>òng Th<span lang="VI">ương
Xót của Chúa và để tôn vinh ngợi ca t</span>ình yêu c<span lang="VI">ủa
Ngài.<br>
<br>
Một điều lạ lùng nữa, khi đi xét nghiệm ở viện Pasteur sau ngần ấy năm
ăn chơi, cầm kết quả tờ xét nghiệm trên tay, tôi đ</span>ã b<span lang="VI">ật
khóc vì kết quả âm tính với HIV. Tôi muốn nói về tình yêu thương Chúa
dành cho tôi để mọi người tin, ai không tin th</span>ì b<span lang="VI">ị
thiệt thòi vì Chúa luôn hiện diện trong cuộc sống. Khi sự bất lực của
con người đến cùng tận th</span>ì quy<span lang="VI">ền n</span>ăng Chúa
th<span lang="VI">ể hiện. Khi con người bó tay th</span>ì Thiên Chúa ra
tay. Chúa ra tay giúp đ<span lang="VI">ỡ qua lời bầu cử của Mẹ Maria.
</span>Bây gi<span lang="VI">ờ tôi còn được là đội quân dưới lá cờ của
Mẹ. Trước kia tôi ngại nói về Chúa v</span>ì tôi không có gì<span lang="VI">
để nói, ngày nay tôi mạnh dạn nói về Chúa v</span>ì tôi có Chúa<span lang="VI">
để nói về Chúa, có Chúa để giới thiệu cho mọi người.<br>
<br>
Quay về với Chúa tôi được hưởng hồng ân tuyệt vời. Tâm hồn tôi tràn đầy
b</span>ình an, v<span lang="VI">ợ tôi hạnh phúc vì bây giờ tôi </span>
đã bi<span lang="VI">ết yêu thương nàng để bù đắp bao năm phải sống
trong nước mắt v</span>ì tôi. <span lang="VI">Tôi khao khát được dùng
chính cuộc sống c</span>òn l<span lang="VI">ại của mình để làm chứng cho
L</span>òng Th<span lang="VI">ương Xót của Chúa. Tôi ao ước các bạn trẻ
h</span>ãy quay tr<span lang="VI">ở về như tôi để được sống trong t</span>ình
th<span lang="VI">ương của Chúa và Mẹ</span> Maria. M</font><span lang="VI"><font size="3">ột
cuộc trở về ngoạn mục.</font></span></td>
</tr>
</table>
</td></tr><tr>
<td background="../../../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td><p align="center">
<font size="3" color="#2F2417">
<a target="_blank" href="../../../GiaDinh_INDEX.htm">
<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
<a target="_top" href="../../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
<img border="0" src="../../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý - Chia Sẻ - Comments</font></a></span> <p> </td>
</tr>
<tr>
<td> <p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </td>
</tr>
</table>
</td></tr></table></body></html>