File "Yeu-Chua-het-long.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyTu/2012/Yeu-Chua-het-long.htm
File size: 26.9 KiB (27548 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Yêu Chúa hết lòng</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial" color="#0000FF">Yêu Chúa hết lòng</font></b></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trầm Thiên 
		Thu</span></i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<i><span style="font-size: 12pt">Chúa Giêsu nói: “Ngươi phải yêu mến Đức 
		Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn 
		ngươi. Đó là điều răn quan trọng nhất và là điều răn thứ nhất. Còn điều 
		răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận 
		như chính mình. Tất cả Luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào 
		hai điều răn ấy”<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span>(Mt 
		22:37-40).</span></i></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<img src="_Images/YeuChuaHetLong.jpg" v:shapes="_x0000_s1030" width="148" align="left" height="191" hspace="12"><span style="font-size: 12pt">Yêu 
		Chúa hết lòng là “yêu hết linh hồn và hết trí khôn”. Đó là điều quan 
		trọng hơn mọi thứ trong đời sống, vì mối quan hệ của chúng ta với Chúa 
		ảnh hưởng mọi thứ và mọi người. Chúng ta không thể yêu Chúa quá nhiều, 
		nhưng lại dễ thiếu mức độ yêu Chúa hết lòng. Trong khi chân thật với 
		chính mình, tôi đã hỏi Chúa: <i>“Lạy Chúa, làm sao con có thể yêu Ngài 
		nhiều hơn?”</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Chúa trả lời ngay: <b>“Hãy tạ ơn”</b>. Một 
		lần khác, cũng với câu hỏi đó, trong trí tôi xuất hiện câu Kinh thánh và 
		hiểu rằng tôi không hề nghĩ tới trước đó. Lần đầu tiên tôi hiểu rằng bất 
		kỳ thứ gì, dù quá khứ hay hiện tại, <b>chúng ta không hề biết tạ ơn về 
		mọi sự</b>, chỉ tạ ơn về những gì mình được, không được thì đôi khi còn 
		trách Chúa bất công, như vậy nghĩa là <b>chúng ta chưa yêu Chúa hết lòng</b>. 
		Lúc đó tôi cũng hiểu tại sao đó là sự thật. Trong sâu thẳm linh hồn 
		chúng ta, chúng ta biết rằng Thiên Chúa điều khiển cả vũ trụ. Nếu chúng 
		ta có kinh nghiệm đau khổ mà không tạ ơn thì không đẹp lòng Chúa, chúng 
		ta không hạnh phúc và vô ơn với Chúa, dù vô tình hay cố ý.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Có thể bạn không biết Chúa đang trách bạn, 
		có thể bạn nghĩ mình đang nguyền rủa Satan hoặc trách mắng người khác. 
		Tuy nhiên, thực tế là bạn đang trách Chúa vì bạn biết Ngài kiểm soát 
		bạn. Chúa cho phép kinh nghiệm xảy ra với bạn. Chúa có thể ngăn cản điều 
		đó, và bạn biết như vậy. Mỗi kỷ niệm đau thương mà bạn không biết tạ ơn 
		là một “điểm đen” trong tâm hồn bạn mà Chúa không muốn:<span class="apple-converted-space">&nbsp;<i>“</i></span><i>Vì 
		tuy biết Thiên Chúa, họ đã không tôn vinh hay cảm tạ Người cho phải đạo. 
		Trái lại, đầu óc họ suy luận viển vông và tâm trí ngu si của họ hoá ra 
		mê muội” (Rm 1:21).</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Chúng ta được lệnh phải yêu Chúa hết lòng. 
		Đó là vì chúng ta chỉ yêu Ngài bằng một góc trong trái tim mình thôi. 
		Chỉ khi nào bạn tạ ơn Chúa với cả trái tim thì bạn mới thực sự yêu Ngài 
		hết lòng. Nghĩa là <b>bạn phải biết tạ ơn về mọi sự trong đời mình</b>, 
		cả quá khứ và hiện tại. Biết ơn là “tiêu chuẩn đánh giá” hoặc “thước đo” 
		tình trạng của trái tim, nó cho thấy mọi thứ đang làm nghẽn đường tình 
		yêu bạn dành cho Chúa. <b>Tạ ơn Chúa là biểu hiện của tâm hồn đang hiện 
		diện trước mặt Chúa</b>. Lòng biết ơn tuôn chảy nước-tình-yêu về phía 
		Thiên Chúa – kể cả tâm tình ngợi khen, thờ kính, và vâng lời. Đó là điều 
		kiện tốt để bạn tự vấn: <i>“Có gì mà tôi lại không tạ ơn Chúa?”</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Thánh Phaolô đã cảnh báo:<i> “Hãy coi 
		chừng: đừng có ai lấy ác báo ác, nhưng hãy luôn luôn cố gắng làm điều 
		thiện cho nhau cũng như cho mọi người. Anh em hãy vui mừng luôn mãi và 
		cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm 
		như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu. Anh em đừng 
		dập tắt Thần Khí. Chớ khinh thường ơn nói tiên tri” (1 Tx 5:15-19).</i></span><span class="apple-converted-space"><span style="font-size: 12pt">&nbsp;</span></span><span style="font-size: 12pt">Bạn 
		vô ơn là bạn “dập tắt” Chúa Thánh Thần, và điều này không thể tha thứ – 
		gọi là “tội phạm tới Chúa Thánh Thần”, không được tha đời này và đời sau 
		(Mt 12:32). Chúa Thánh Thần là Tình yêu, vậy là bạn đã dập tắt lửa tình 
		yêu.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Chúa nói rằng hãy tạ ơn Chúa trong mọi sự 
		vì đó là Ý Ngài đối với bạn trong Đức Giêsu Kitô. Ngay bây giờ có thể 
		bạn nói rằng bạn không thể tạ ơn về sự đau khổ hoặc tai họa xảy đến cho 
		bạn, thậm chí có thể bạn đang gặp hoạn nạn và bế tắc. Nhưng cách chọn 
		lựa của bạn trong mỗi hoàn cảnh tùy ở bạn, hoặc bạn tức giận Chúa hoặc 
		bạn cảm ơn Chúa. Có thể bạn nghĩ rằng bạn yêu Chúa nhưng bạn cũng nhận 
		rằng bạn tức giận những người đã làm bạn tổn thương:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Nếu 
		ai nói: “Tôi yêu mến Thiên Chúa” mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ 
		nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không 
		thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy”</i></span><span style="font-size: 12pt; color: navy">
		</span><i><span style="font-size: 12pt">(1 Ga 4:20)</span></i><span class="apple-converted-space"><span style="font-size: 12pt">.
		</span></span><span style="font-size: 12pt">Nếu bạn quyết định tạ ơn 
		Chúa về hoàn cảnh đó, chân nhận đó là Ý Chúa dành cho bạn, thì sự ghen 
		ghét và tức giận sẽ được thay thế bằng tình yêu, ngay cả đối với những 
		người làm hại bạn: <i>“Hãy yêu kẻ thù, cầu nguyện cho những người ngược 
		đãi anh em, và làm ơn cho kẻ ghét anh em”</i> (Mt 5:1; Mt 5:44; Lc 6:27 
		&amp; 35). Yêu thương luôn đem lại sự mặc khải, cho phép bạn thấy những thứ 
		khác và người khác trong ánh sáng của Thiên Chúa.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Đau khổ là một mầu nhiệm. Tại sao Chúa để 
		bạn gặp đau khổ? Đó là để tốt cho bạn, Ngài muốn bạn là người chiến 
		thắng. Chúa dạy bạn tín thác vào Ngài và yêu Ngài hết lòng trong mọi 
		hoàn cảnh để bạn còn hơn là người chiến thắng nhờ Ngài:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Chúng 
		ta biết rằng Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu 
		mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như Ý Ngài định” 
		(Rm 8:28).</i><span class="apple-converted-space">&nbsp;Nếu bạn khó cảm ơn về 
		một tình huống nào đó</span> và bạn nghĩ mình không thấy mặt tốt trong 
		đó thì có thể bạn đang là rào cản để điều tốt lộ ra.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Hãy nhớ rằng lời hứa trong thư Rôma 8:28 
		là có điều kiện, vì những người yêu mến Chúa. Nếu có phần của tâm hồn vô 
		ơn và không yêu Chúa, <b>có thể bạn đang ngăn cản Chúa làm cho hoàn cảnh 
		đó “tác dụng tốt”</b>. Khi bạn biết tạ ơn thì Chúa có thể làm cho nghịch 
		cảnh trở thành chứng nhân. Nếu bạn vẫn chịu đau khổ, vẫn vô ơn, điều đó 
		không thể tác dụng tốt vì bạn không yêu Chúa hết lòng.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Bạn sẽ không thấy điều tốt nếu bạn không 
		biết tạ ơn. Bạn phải tin Chúa và thân thưa: <i>“Lạy Chúa, con tạ ơn Ngài 
		về hoàn cảnh này vì con biết <b>Ngài muốn điều đó xảy ra để tốt cho con</b>”</i>. 
		Khi bạn biết tạ ơn thì bạn sẽ cảm nhận được tình yêu, bình an, và niềm 
		vui về sự hiện diện của Chúa. Đó là vì chúng ta ở trước mặt Chúa qua 
		việc tạ ơn:<span class="apple-converted-space">&nbsp;<i>“</i></span><i>Hãy 
		vào cửa thánh điện cất tiếng tạ ơn, tới khuôn viên đền vàng dâng lời ca 
		ngợi, tạ ơn Chúa và chúc tụng danh Người. Bởi vì Chúa nhân hậu, muôn 
		ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương, qua bao thế hệ, vẫn một niềm thành 
		tín” (Tv 100:4-5).</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<i><span style="font-size: 12pt">“Lạy Chúa, xin dò xét để biết rõ lòng 
		con, xin thử con cho biết những điều con cảm nghĩ. Xin Ngài xem con có 
		lạc vào đường gian ác thì dẫn con theo chính lộ ngàn đời” (Tv 139:23-24)</span></i><span class="apple-converted-space"><span style="font-size: 12pt">.
		</span></span><span style="font-size: 12pt">Trong đoạn văn này, những 
		lời đó nói về điều xấu, nghĩa là ngẫu tượng, cũng có nghĩa là khổ đau và 
		u sầu. Bất kỳ hoàn cảnh nào gây ra đau khổ và u sầu đều có thể là ngẫu 
		tượng trong tâm hồn bạn nếu bạn vô ơn về điều đó. Khi nào bạn tin Chúa 
		đủ để tạ ơn về các hoàn cảnh đó thì vẫn bị lệ thuộc chúng và vẫn không 
		yêu Chúa hết lòng. Đôi khi các bi kịch trở nên phần quan trọng trong đời 
		người và sự đồng nhất đó là trí lực của chúng ta. Đừng coi mình là nạn 
		nhân, hãy coi mình là người chiến thắng:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Hãy 
		tạ ơn Thiên Chúa, vì Người đã cho chúng ta chiến thắng nhờ Đức Giêsu 
		Kitô, Chúa chúng ta” (1 Cr 15:57).</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Vô ơn không là nguyên nhân của vấn đề về 
		tâm hồn mà là triệu chứng của vấn đề căn nguyên. Vấn đề căn nguyên có 
		thể là sự không được tha thứ, cơn tức giận, nỗi cay đắng, lòng ghen 
		tương và bất kỳ tình trang tinh thần nào khác, chúng mở cửa cho Satan và 
		đóng kín lối đến với Thiên Chúa. Vấn đề căn nguyên cần được loại bỏ ngay 
		trước khi người ta có thể biết tạ ơn. Nếu vấn đề căn nguyên trở nên một 
		phần trong cuộc đời bạn thì bạn cần phải đi xuyên qua giai đoạn “chết 
		cho chính mình”. Hãy nhớ rằng bạn không là nạn nhân, và mọi thứ xảy ra 
		với bạn là một phần của cuộc sống để giúp bạn trở nên con người mà Chúa 
		muốn.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Luật “nhân quả” cho chúng ta biết rằng cái 
		gì đáng giá nhất thì sẽ nhận phần thưởng cao nhất. Khi bạn biết tạ ơn 
		Chúa ngay trong lúc đau khổ, bạn sẽ tiến bộ trong việc từ bỏ chính mình, 
		vì bạn khước từ những gì quan trọng trong cuộc đời bạn. Bạn sẽ hy sinh 
		lòng kiêu ngạo của mình và sống khiêm nhường trước mặt Chúa. Điều này 
		cho phép Hồng ân Chúa chảy vào bạn và phủ đầy trình trạng đau khổ của 
		bạn. Đây là bước quan trọng trong việc phát triển tâm linh nơi Chúa, làm 
		cho bạn yêu Ngài và tin Ngài hơn.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Bạn không thể tạ ơn về điều bạn làm mà lại 
		gây đau khổ cho chính bạn hoặc người khác. Tuy nhiên, bạn có thể tạ ơn 
		về những bài học mà bạn học được:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Cha 
		trần thế sửa dạy chúng ta trong một thời gian ngắn, và theo sở thích của 
		mình; còn Thiên Chúa sửa dạy là vì lợi ích của chúng ta, để chúng ta 
		được thông phần vào sự thánh thiện của Người. Ngay lúc bị sửa dạy, chẳng 
		ai lấy làm vui thú mà chỉ thấy buồn phiền. Nhưng sau đó, những người 
		chịu rèn luyện như thế sẽ gặt được hoa trái là bình an và công chính” 
		(Dt 12:10-11). </i>Bạn cũng có thể tạ ơn Chúa về cách mà Ngài sẽ làm vì 
		điều tốt. Thường thì chúng ta thấy điều tốt mà Chúa đã hoạch định. Tuy 
		nhiên, bất kỳ lúc nào chúng ta chịu đau khổ với tâm tình biết ơn, chúng 
		ta sẽ lớn lên trong tình yêu và niềm tin nơi Thiên Chúa.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Chúng ta phải nhận biết rằng khi chúng ta 
		chịu đau khổ, đó không phải là Chúa không yêu thương chúng ta, mà vì 
		Ngài thực sự yêu thương chúng ta:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Ai 
		có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là gian 
		truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? Như có lời 
		chép: Chính vì Ngài mà mỗi ngày chúng con bị giết, bị coi như bầy cừu để 
		sát sinh. Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã 
		yêu mến chúng ta. Đúng thế, tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự 
		sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất 
		cứ sức mạnh nào,39 trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào 
		khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể 
		hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 8:35-39).</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Trong đoạn văn trên, chữ “người chinh 
		phục” được dùng đồng nghĩa với “người chiến thắng” trong các sứ điệp của 
		Chúa Giêsu dành cho Giáo hội trong sách Khải huyền:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Họ 
		đã thắng được nó nhờ máu Con Chiên và nhờ lời họ làm chứng về Đức Kitô: 
		họ coi thường tính mạng, sẵn sàng chịu chết” (Kh 12:11).</i><span class="apple-converted-space">&nbsp;</span>Khi 
		bạn biết tạ ơn về đau khổ, điều đó trở thành nhân chứng. Đó cũng là cách 
		từ bỏ chính mình vì Chúa Giêsu. Điều đó chứng tỏ rằng bạn yêu mến Chúa 
		hơn chính mình: <i>“Rồi Đức Giêsu nói với các môn đệ: &quot;Ai muốn theo 
		Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn 
		cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, 
		thì sẽ tìm được mạng sống ấy” (Mt 16:24-25). </i>Đó là lý do “chúng ta 
		vì Chúa mà chết từng ngày”.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Ông Gióp là người giàu có, nhưng một ngày 
		nọ ông mất tất cả những gì ông có, kể cả 10 đứa con cũng chết hết. Đây 
		là phản ứng của ông Gióp:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Bấy 
		giờ ông Gióp trỗi dậy, xé áo mình ra, cạo đầu, sấp mình xuống đất, sụp 
		lạy và nói: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng 
		trần truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi: xin chúc tụng 
		danh Đức Chúa!”. Trong tất cả những chuyện ấy, ông Gióp <b>không hề phạm 
		tội</b> cũng <b>không buông lời trách móc</b> phạm đến Thiên Chúa” (G 
		1:20-22).</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Rồi điều đó còn tện hơn đối với ông Gióp. 
		Thiên Chúa đã để ông chịu chính những đau khổ thể lý:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Trước 
		kia, con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại, nhưng giờ đây, 
		chính mắt con chứng kiến” (G 42:5)<span class="apple-converted-space">.</span></i><span class="apple-converted-space">
		</span>Khi ông quyết định tạ ơn Chúa ngay khi chịu đau khổ, tình yêu 
		trọn vẹn ông dành cho Chúa sẽ tăng lên và ông được mặc khải về Ngài. Sau 
		đó Chúa chúc phúc ông Gióp hơn trước.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Thánh Phaolô và Xila bị đám đông đánh đập, 
		sau đó họ còn bị bỏ tù. Họ ở trong tình trạng khốn khổ, đau nhức vì các 
		vết thương, tay chân họ bị khóa rất khó chịu:<span class="apple-converted-space">&nbsp;</span><i>“Vào 
		quãng nửa đêm, ông Phaolô và ông Xila hát thánh ca cầu nguyện với Thiên 
		Chúa; các người tù nghe hai ông hát. Bỗng nhiên có động đất mạnh, khiến 
		nền móng nhà tù phải rung chuyển. Ngay lúc đó, tất cả các cửa mở toang 
		và xiềng xích của mọi người buột tung ra” (Cv 16:25-26).</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Đêm đó, cai ngục và gia đình ông được cứu. 
		Sáng hôm sau, thánh Phaolô vàXila được tự do. Khi bạn tạ ơn và ca tụng 
		Chúa trong lúc đau khổ, tình yêu bạn dành cho Chúa làm cho Ngài khiến 
		cho tình huống tác dụng tốt, vì bạn và vì người khác.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Ngay bây giờ bạn hãy hỏi Chúa làm sao có 
		thể cảm nghiệm tình yêu dành cho Ngài. Hãy xin Ngài mặc khải những gì 
		trong đời bạn mà bạn không biết tạ ơn, những gì ngăn cản tình yêu bạn 
		dành cho Ngài.</span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt">Hãy nghe thánh Phaolô khuyên: <i>“Chớ say 
		sưa rượu chè, vì rượu chè đưa tới truỵ lạc, nhưng hãy thấm nhuần Thần 
		Khí. Hãy cùng nhau đối đáp những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca 
		do Thần Khí linh hứng; hãy đem cả tâm hồn mà ca hát chúc tụng Chúa. 
		Trong mọi hoàn cảnh và mọi sự, hãy nhân danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng 
		ta, mà cảm tạ Thiên Chúa là Cha” (Ep 5:18-20).</i></span></p>
		<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<i><span style="font-size: 12pt">“Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em 
		hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu” (1 Tx 
		5:18).</span></i></p>
		<h2 style="text-align: right; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 12px">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal; font-style: italic">
		<font face="Arial">(Chuyển ngữ từ SeekGod.org)</font></span></h2>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		&nbsp;</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td width="67">
						<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
						<a target="_top" href="../../DocGia_INDEX.htm">
						<img border="0" src="../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
						<td>
				<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
		<font size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../DocGia_INDEX.htm">
		<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td>
				<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
		<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
						<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager