File "Tu-do-va-hanh-phuc.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyTu/2012/Tu-do-va-hanh-phuc.htm
File size: 31.56 KiB (32313 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>TỰ DO VÀ HẠNH PHÚC</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
span.apple-converted-space
	{}
span.MsoFootnoteReference
	{vertical-align:super}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial" color="#0000FF" style="font-size: 14pt">TỰ DO VÀ 
		HẠNH PHÚC</font></b></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hàn Cư Sĩ</span></i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;Tự do và hạnh phúc là niềm mơ ước muôn thủa của 
		con người. Nhưng đâu là bản chất, là giải pháp, và đâu là con đường của 
		tự do và hạnh phúc. Nhiều triết thuyết xưa nay đã lý giải và giải quyết 
		vấn đề, nhưng dường như nó vẫn còn bỏ ngõ chưa có đoạn kết, qua sự tranh 
		luận với nhiều quan điểm, dưới nhiều góc độ khác nhau, có khi đi tới mâu 
		thuẫn hoặc có sự khác biệt thật xa lạ với nhau. Vấn đề này đã trở thành 
		cương lĩnh, thành mục tiêu cho các chính trị gia và các thủ lãnh chính 
		trị, dù vô thần hay hữu thần, dùng làm chiêu bài cho những động cơ hoạt 
		động. Đây là một thách đố lớn lao cho con người, nó cần một ánh sáng của 
		một chân lý cội nguồn chiếu soi, để con người không phải mò mầm đi trong 
		bóng đêm hay bóng mây mù của sự hỗn độn vây hãm. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;Thực trạng cho thấy con người còn quá nhiều 
		vướng mắc, quá nhiều sự ràng buộc, từ tinh thần cho tới vật chất, ràng 
		buộc trong những tổ chức đời sống cá nhân, gia đình và xã hội, nên tự do 
		và hạnh phúc chẳng thấy, cũng chẳng có cách giải quyết, nó chỉ là ước mơ 
		mang tính lý tưởng. Từ đó có những quan niệm về tự do và hạnh phúc mang 
		tính nửa vời, tạm bợ, phiến diện. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;<b>QUAN NIỆM XÃ HỘI:</b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;Với xã hội, người ta đã quá quen với từ “tự 
		do”, còn từ “hạnh phúc” thì nó nhuốm màu tôn giáo hay một triết thuyết 
		nào đó. Thực ra tự do là nền tảng, còn hạnh phúc là mục đích, nên tôn 
		giáo hay dùng cụm từ “tự do và hạnh phúc”, hoặc “tự do và giải thoát”, 
		để mang nghĩa trọn vẹn và triệt để nhất, nó chân nhận xác thực của nghĩa 
		tự do, trên nền tảng bất di dịch, đã được Tạo Hóa ban tặng cho con người 
		mà không một ai có quyền và có thể lấy mất được.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;Khi nói đến tự do, con người thường hay liên tưởng 
		tới một sự thoải mái, không bị ràng buộc hay bị một sự áp bức nào. Cảm 
		giác con người lúc đầu thường hướng về sự thô thiển mang tính bản năng, 
		tìm đến sự thoải mái hưởng thụ, phục vụ cho chính bản thân theo như bản 
		năng đòi hỏi. Qua quá trình nhận thức, qua văn hóa và giáo dục, con 
		người đã nhận ra những yếu tố cơ bản của vấn đề tự do, được đúc kết 
		trong bản “Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền”, cũng như trên Hiến pháp của 
		nhiều quốc gia, trên tiêu đề trong đường lối làm việc của những tổ chức 
		chính trị và xã hội trên khắp thế giới. Nhưng thật trớ trêu, mỗi định 
		chế xã hội, mỗi thể chế chính trị lại có quan điểm và đường lối thực 
		hành về tự do khác nhau, khiến con người luôn luôn bất đồng và tranh cãi 
		liên tục giữa mọi thời đại. Cũng là “tự do tín ngưỡng”, cũng là “tự do 
		ngôn luận”, nhưng mỗi nơi, mỗi nước hiểu và áp dụng khác nhau, khiến cho 
		mỗi người dù đồng ý hay không, có cảm tưởng rằng, tự do và hạnh phúc chỉ 
		là là cái bóng hoặc như cái bánh vẽ, hình như nó không hiện diện trên 
		đời. Dù vậy, qua mọi thời đại, mọi thể chế chính trị xã hội, con người 
		vẫn khao khát và đi tìm kiếm nó.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Trong lịch sử, từ các nước theo chế độ lấy tôn giáo 
		làm quốc giáo, như Nho giáo, Hồi giáo, Ấn giáo, Thiên Chúa giáo (một số 
		nước phương Tây thời trung cổ)…, cho đến những thể chế chính trị, như 
		chế độ vua chúa, Quân Chủ, Dân Chủ, Cộng Hòa, Chủ Nghĩa Xã Hội…, con 
		người đã áp dụng đủ cách để tổ chức xã hội cho có tự do và hạnh phúc. 
		Nhưng tất cả vẫn chỉ là lý tưởng, ngay tự trong thâm tâm của mỗi người 
		dù thời đại nào, cũng đều cảm thấy tự do và hạnh phúc nó không hiện diện 
		đúng nghĩa như ước mong của mình. Rồi người ta tự an ủi mình và an ủi 
		nhau: “tự do và hạnh phúc chỉ tương đối thôi”, để rồi lại một lần nữa, 
		mỗi người lại hiểu tự do và hạnh phúc theo cái “tương đối” của mình. 
		Bóng mây mù của vấn đề lại tiếp tục phủ lấp ở đây. Sự đau khổ và bất 
		hạnh của con người vẫn chồng chất giữa cuộc đời, đến nỗi Đức Phật gọi: 
		“đời là bể khổ”. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đối với cá nhân, con người thường nghĩ đến tiện nghi 
		vật chất, sắm xe cộ, nhà cửa, đồ dùng, máy móc, trang phục… hoặc chức 
		vụ, lương tháng, bề thế xã hội, học thức… là có hạnh phúc. Trong hôn 
		nhân, thì chỉ dựa vào những cảm xúc yêu đương là đủ hạnh phúc. Nhưng 
		thực tế cho thấy, mọi sự đều mau chán và mau qua, tâm trạng lại thèm 
		khát cái mới, cái hơn, để rồi nỗi bất hạnh vẫn triền miên dai dẳng.
		</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><b>DƯỚI GÓC ĐỘ ĐẠO HỌC:</b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đạo học ở đây mang nghĩa đạo lý Á đông, mà Phật, Lão, 
		Khổng xưa nay vẫn được chọn làm tiêu biểu cho Đạo học Đông phương, gọi 
		là “Tam giáo Đồng nguyên”. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đức Phật thấy đời người là bể khổ, nên đi tìm con 
		đường giải thoát bằng cách thoát khỏi mọi nô lệ của dục vọng và sự dữ 
		(diệt dục), nó có mầm mống xuất xứ từ chính nơi mỗi người, gỡ bỏ được sự 
		ràng buộc đó thì sẽ tìm được tự do và hạnh phúc… Con người có tính tham 
		lam ích kỷ, ham hưởng thụ, chiều theo dục vọng, có tính thù hằn, đố kỵ, 
		ghét ghen, vì vậy chủ thể lại trở thành một tên nô lệ, bị những thứ đó 
		sai khiến, quấy rầy, gây bao phiền muộn bất an, tạo nên nghiệp chướng 
		đau khổ. Ngay khi “<i>Nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai”
		</i>(một ý hằn thù ghét ghen nổi lên, thì cả trăm ngàn cửa nghiệp chướng 
		đều mở ra), nói chi đến những vũng lầy đen tối của dục vọng và mầm mống 
		sự dữ nơi con người. Nếu con người bám vào sự vật để tìm tự do và hạnh 
		phúc thì không bao giờ gặp được, vì tất cả chỉ là “vô thường” (không có 
		tự tánh thường hằng nên luôn thay đổi, vì nó không phải là chính nó, chỉ 
		do con người gán cho nó cái gì đó thôi). Tự do và hạnh phúc chính là 
		giải thoát khỏi vòng nô lệ đó, cũng là giải thoát khỏi cõi “vô minh” 
		trong vòng xoáy của Tham-Sân-Si. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Lão tử cũng không khác, cũng lấy sự từ bỏ để gặp được 
		Đạo, nói cách khác, Đạo cũng chính là sự từ bỏ. Từ bỏ ở đây tạm hiểu là 
		“vô vi”, chính là bản thể của Đạo. Vì: <i>“Vi học nhật ích, vi đạo nhật 
		tổn. Tổn nhi hựu tổn, dĩ chí vô vi. Vô vi nhi vô bất vi”</i> (theo học 
		thì mỗi ngày một tăng, theo đạo thì mỗi ngày một giảm. Giảm rồi lại giảm 
		cho tới mức vô vi. Không làm mà không gì mà không làm). Vô vi có thể 
		hiểu là không hành động theo dục vọng và đấu tranh theo khí huyết (thần 
		khí con người). Vì tự những điều đó nó nghiêng về sự dữ, sinh muôn điều 
		tai hại, nên cứ thuận theo lẽ của Đạo thì biết phải làm như thế nào, và 
		tự nó sẽ thuận xuôi, có được sự an nhiên tự tại (tự do), an lành và hạnh 
		phúc. Và khi đã có được Đạo rồi thì: <i>“Cam kỳ thực, mỹ kỳ phục, an kỳ 
		cư, lạc kỳ tục” </i>(thức ăn đạm bạc mà thấy ngon, quần áo tầm thường mà 
		cho là đẹp, nhà ở thô sơ mà thích, phong tục giản phát mà lấy làm vui). 
		Nếu không biết từ bỏ (vô vi) mà cứ ôm lấy cho đầy, <i>“nhân dục vô nhai”
		</i>(lòng người không đáy) thì <i>“họa mạc đại ư bất tri túc” </i>(không 
		có họa nào lớn bằng lòng không biết đủ). Tự do và hạnh phúc chính là ở 
		nơi Đạo (rũ bỏ) vậy.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Khổng giáo lấy sự tu thân làm nền, để có được sự an 
		vui hạnh phúc:<i>”Tự thiên tử dĩ chí ư thứ dân, nhất thị giai dĩ tu thân 
		vi bản” </i>(từ vua cho đến thứ dân, ai cũng lấy việc tu thân làm gốc). 
		Tu thân con người sẽ trở nên người quân tử, chất chứa đầy hoan lạc: <i>
		“Quân tử thản đãng đãng, tiểu nhân trường thích thích”</i> (quân tử 
		trong lòng bằng an lồng lộng, tiểu nhân lo buồn ngay ngáy). Cũng như: <i>
		“Quân tử bất ưu bất cụ” </i>(người quân tử không buồn không lo sợ). Muốn 
		có tự do và hạnh phúc thì phải biết tuân theo trật tự của trời đất, đó 
		là lễ, như hình ảnh 3 con khỉ ngồi bó gối, con bịt mắt, con bịt tai, con 
		bịt miệng, nghĩa là:<i> “phi lễ vật thị, phi lễ vật thính, phi lễ vật 
		ngôn, phi lễ vật động” </i>( không phải lễ thì chớ nhìn, chớ nghe, chớ 
		nói, chớ hành động). Đó là sự từ bỏ những đam mê, những kích thích của 
		dục vọng. Người quân tử luôn vui vì đạo, không lo vì giàu nghèo: <i>
		“Quân tử ưu đạo bất ưu bần”.</i> Lúc đó, “đạo” là niềm vui và hạnh phúc, 
		chứ không phải cái thế lực của người ngoài: “L<i>ạc kỳ đạo, nhi vong 
		nhân chi thế”.</i> </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Như vậy, dưới góc độ của Đạo học thì tự do và hạnh 
		phúc được khởi sự trong ý niệm, được diễn ra trong tinh thần, biểu hiện 
		và sống động nơi tâm hồn, mà chỉ có chủ thể mới có thể cảm thức được, vì 
		nó hiển hiện, sống và hòa nhập với người hội đủ yếu tố để kết nạp nó, 
		chung quy vào sự tu thân và sự từ bỏ. Cũng như: <i>“Để được tự do, không 
		cần phải thêm gì nhưng cần phải bớt đi” </i>(S. Peck), hoặc: <i>“Tôi học 
		được cách tìm thấy hạnh phúc của mình, bằng cách giới hạn những ước vọng 
		hơn là cố thỏa mãn chúng”</i> (John Stuart Mill). </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Vì vậy tự do và hạnh phúc hiện diện và xuất phát từ 
		trong con người, chứ không phải từ bên ngoài, như Platon nói: <i>“Người 
		ta không thể bắt một người tự do trở thành nô lệ được, vì ngay cả khi ở 
		trong tù, người tự do vẫn cứ tự do”</i>.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><b>DƯỚI ÁNH SÁNG CỦA KITÔ GIÁO: </b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Qua mạc khải, Kitô giáo nhận ra rằng, con người không 
		còn tự do và hạnh phúc nữa chỉ vì bị nô lệ vào vòng tội lỗi. Tự do là 
		quà tặng cao quý nhất mà Thiên Chúa đã ban tặng cho con người, mà mãi 
		mãi không bao giờ Người lấy lại, còn hạnh phúc là hệ quả của sự tự do, 
		vì mất tự do cũng có nghĩa là mất hạnh phúc (nô lệ làm sao có hạnh 
		phúc). Mạc khải Kinh Thánh cho thấy, từ khi con người phạm tội, vườn Địa 
		đàng biến mất, tự do và hạnh phúc không còn, lúc đó xuất hiện đau khổ và 
		bất hạnh, với những dục vọng và yếu hèn, những đam mê và sự xấu hoành 
		hành. Khi phạm tội, sự dữ hiện diện, dẫn con người vào sự nô lệ mù tối, 
		đến nỗi họ chỉ thích đắm mình trong cõi mê muội lầm lạc, để được ngủ yên 
		trong cái vỏ ốc, quên đi và tìm cho mình một thứ hạnh phúc giả tạo, một 
		cách để tự bào chữa, tự đánh lừa nỗi bất lực và sự yếu hèn của mình.
		</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ai theo đạo cũng đều biết rằng, vào thời gian trong 
		lịch sử, với tình yêu muôn thủa của Thiên Chúa, Đức Kitô xuất hiện để 
		tái tạo sự bình an, tự do và hạnh phúc cho con người, bằng cách chuộc 
		lại những sa ngã, đồng thời giải thoát cho con người khỏi ách nô lệ của 
		tội lỗi. Người đã minh chứng bằng cách chiến thắng tội lỗi, chiến thắng 
		sự dữ và sự chết. Để từ đó, ai theo Người sẽ được tự do, hạnh phúc từ 
		đời này cho đến hạnh phúc viên mãn đời sau. Theo Đức Kitô là đi theo con 
		đường Người đã đi, con đường đó ai cũng biết, là con đường từ bỏ, con 
		đường thánh giá (đau khổ), <i>“Ai muốn theo thầy, phải từ bỏ chính mình, 
		vác thập giá mình mà theo” </i>(Mt 24)<i>.</i> Nhưng lại là con đường 
		tìm được tự do, bằng an và hạnh phúc, <i>“Thầy để lại bình an cho anh 
		em, Thầy ban cho anh em bình an của thầy. Thầy ban cho anh em không theo 
		kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi” </i>(Ga 14, 27), 
		một sự nghịch lý mà chỉ có được nơi những chân lý trong đạo, <i>“chính 
		ngôn nhược phản”</i> (lời hợp đạo nghe như ngược đời) là vậy. Đi theo 
		Đức Kitô để được tự do và hạnh phúc thì phải trải qua một cuộc giải phẫu 
		thật đau đớn để cắt bỏ những khối u, là cái giá phải trả, đó là sự từ bỏ 
		như Người đã khẳng định: <i>“ Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ 
		con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ 
		tôi được”</i> (Lc 26). Từ bỏ đây là dứt bỏ sự nô lệ chứ không phải theo 
		nghĩa đen kiểu “ly dị”.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Bài giảng trên núi của Đức Giêsu về Tám Mối Phúc 
		Thật, được mệnh danh là Hiến Chương Nước Trời, là những điều nghe có vẻ 
		ngược đời, nhưng lại là sự giải thoát để có được hạnh phúc. Điều đầu 
		tiên, giống như “của lễ nhập môn” là: <i>“Tinh thần nghèo khó”. </i>Tinh 
		thần này là sự từ bỏ triệt để nhất, bỏ đi hết thì lại có tất cả. Về mô 
		thể nó cũng gần giống như “vô vi” của Lão tử. Tinh thần đó là: <i>“Có vợ 
		như không có vợ, khóc lóc như không khóc, vui như chẳng vui, mua sắm như 
		chẳng có gì, hưởng dùng của cải như chẳng hưởng” (1Cr 7, 29-31)</i>. 
		Cũng như: <i>“Khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm” (Mt 
		6,3) .</i></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tinh thần này giải thoát con người khỏi mọi ràng 
		buộc, nhất là sự nô lệ vào tội lỗi, vào vật chất, vào những cảm xúc của 
		dục tình, của sự chiếm hữu vốn tinh thần, vốn tri thức, vốn đạo đức v.v…<i>“Thầy 
		bảo thật anh em: chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con, hay 
		ruộng đất, vì thầy và vì Tin Mừng mà bây giờ, ngay ở đời này, lại không 
		được gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống đời sau”</i> (Mc 10, 
		29).<i> </i>Khi tâm hồn trở nên trống rỗng, thì sự sống phong phú của 
		chân lý sẽ lấp đầy, và sẽ được dư tràn sự bằng an và hạnh phúc. Thật lạ 
		kỳ, tinh thần khó nghèo này có đặc tính như đức khiêm nhường, nếu ai 
		thấy nắm bắt được nó thì lập tức nó biến mất, vì lúc đó không còn là 
		nghèo khó nữa. Không ai được phép sở hữu nhân đức này, vì nó xuất phát 
		và thuộc về Thiên Chúa, nên các thánh hơn người chính là mọi sự đều quy 
		chiếu về Thiên Chúa chứ không quy chiếu về mình, và các ngài bỏ tất cả 
		thì lại được tất cả. Tinh thần khó nghèo chỉ hiện diện khi nội tâm có 
		được sự tự do, có sự yên bình thẳm sâu nơi linh hồn, có bầu trời trong 
		sáng chìm sâu và tan biến trong sự hư không, trong sự tĩnh lặng êm ả khi 
		đối diện với Thiên Chúa. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đó là sự tự do và hạnh phúc đích thực mà chính Thiên 
		Chúa đã ban tặng cho những ai không bị nô lệ vào thế gian, vào “cái thần 
		tôi”, vào sự chiếm đoạt, vào dục vọng, vào tội lỗi và những sự dữ. Đây 
		cũng là: <i>“Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân…” </i>(Phanxicô 
		Assisi), nghĩa là tìm lại được chính mình đã mất khi còn bị nô lệ vào 
		cái vị kỷ, cái tôi của mình, cho nên lúc quên mình là lúc giải thoát 
		khỏi ách nô lệ, không còn bị “vong thân” bất hạnh nữa. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><b>PHẦN KẾT </b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Mọi vấn đề đã được sáng tỏ, dù là Tinh Thần Khó Nghèo 
		của Kitô giáo, dù rằng Vô Vi như Đạo giáo, Hữu Vi làm người quân tử như 
		Khổng giáo, Diệt Dục như Phật giáo, và có thể thêm nhiều hệ luân lý của 
		các tín ngưỡng và tôn giáo khác, chúng ta đều nhận thấy rằng, các tôn 
		giáo và đạo lý đều gặp nhau ở hệ luân lý (nhưng cứu cánh khác nhau), dẫn 
		dắt con người đến tự do và hạnh phúc, chính là sự tu thân, là sự từ bỏ, 
		là sự khắc kỷ, là cởi trói cho mọi ràng buộc, là sự dấn thân quên mình 
		(cái tôi) để tìm lại cái “bản thể” hồn nhiên như nhiên của thủa ban đầu 
		khi con người chưa bị nô lệ vào dục vọng và tội lỗi. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nhưng thực tế cho thấy, con người lại hay đi tìm tự 
		do và hạnh phúc ở những hình thái bên ngoài, là nơi không có nó. Họ quên 
		rằng tự do và hạnh phúc xuất phát từ bên trong, nơi tâm hồn mỗi người. 
		Người ta tổ chức xã hội, xây dựng xã hội thật hiện đại, biến mỗi người 
		thành một con Robot làm việc, theo một nguyên tắc chặt chẽ , hợp lý và 
		đắc dụng. Rồi mỗi người lại tổ chức cho mình một “thế giới” thật tiện 
		nghi, sống theo một công thức đã được lập trình, rồi yên tâm và hãnh 
		diện với những ràng buộc (lập trình) chặt chẽ bất di dịch đó. Con người 
		luôn có một cảm giác rằng, càng vơ vào cho mình nhiều thì sự an toàn và 
		hạnh phúc càng được bảo đảm. Chân lý lại dạy rằng, càng ôm nhiều thì sự 
		ràng buộc và nô lệ càng lớn, nó tỷ lệ nghịch với sự tự do và hạnh phúc. 
		Khi cái Tôi của con người được nhập thân với vật thể nào đó, hoặc với 
		danh lợi, hoặc với những ý niệm về giá trị sự vật nào, là lúc cái tôi 
		lập tức bị nô lệ, từ đó sẽ phát sinh sự lo lắng và bất an, vì luôn phải 
		chay theo sự biến động của nó, phải bảo vệ vì sợ mất nó. Và như thế là 
		tự do và hạnh phúc biến mất. Cũng như nếu con người hưởng dùng một đồ 
		vật thô sơ không đáng giá thì sẽ ung dung chẳng lo sợ gì, nhưng với một 
		đồ vật đắt tiền lên tới nhiều triệu, thì luôn bị nó sai khiến, phải gìn 
		giữ, chăm sóc, nương nhẹ, vuốt ve, xót xa, tiếc nuối, sợ hư hại, sợ mất 
		nó… và còn thờ ngắm nó, lại còn phải khoe khoang (chia sẻ) cho càng 
		nhiều người biết càng tốt. Ôi thôi một chuỗi ràng buộc luẩn quẩn nhiễu 
		nhương phức tạp, chỉ mang đến sự lo lắng và bất an, biến chủ thể trở nên 
		kẻ nô lệ. Ngày nay không phải một thứ mà mọi thứ đều như vậy.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Xã hội hiện đại luôn được ca tụng bởi sự tiện nghi và 
		hào nhoáng, nhưng liệu nó có đưa lại tự do và hạnh phúc cho con người 
		hay không thì phải xem lại. Tội ác, mafia, nạn ly dị, nạn tự tử, phá 
		thai (trên 50 triệu thai nhi bị giết mỗi năm), hợp thức đồng tính luyến 
		ái, kỹ nghệ sex, hiệp hội trao đổi vợ chồng, bạo lực trong gia đình và 
		xã hội, kích dục trong phim ảnh và quảng cáo, những trang Web đen, vũ 
		khí hủy diệt hàng loạt, ô nhiễm và tàn phá thiên nhiên, hàng ngàn giáo 
		phái thần bí phi nhân bản ra đời, chủ nghĩa cực đoan, “văn hóa sự chết” 
		(Đức Gioan Phaolô II), vô minh văn hóa (Phật), khủng hoảng và tha hóa 
		tinh thần (không tìm thấy niềm tin và ý nghĩa của cuộc sống), sự tục hóa 
		tâm linh, làn sóng bỏ đạo, chủ nghĩa thực dụng, duy hưởng thụ… Toàn cảnh 
		đã tạo cho thế giới một bức tranh ảm đạm, xám xịt, lên tới báo động đỏ, 
		như đang sống trên vùng hỏa diêm sơn, nhưng mấy ai quan tâm.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Con người ngày nay có thấy được tự do và hạnh phúc 
		hơn các xã hội truyền thống (chưa công nghiệp) không? </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 12px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Câu trả lời đã có sẵn, xin để dành suy gẫm.&nbsp;</font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		&nbsp;</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td width="67">
						<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
						<a target="_top" href="../../DocGia_INDEX.htm">
						<img border="0" src="../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
						<td>
				<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
		<font size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../DocGia_INDEX.htm">
		<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td>
				<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
		<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
						<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager