File "Thuc-tap-nhan-loi.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyTu/2012/Thuc-tap-nhan-loi.htm
File size: 16.73 KiB (17135 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"Cambria Math";
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:1;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-format:other;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
{}
.MsoChpDefault
{font-size:10.0pt;
}
@page Section1
{size:612.0pt 792.0pt;
margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>THỰC TẬP NHẬN LỖI ĐỂ SỐNG HÒA THUẬN VỚI ANH EM</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<!--[if !mso]>
<style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
h3
{margin-top:10.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:11.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
color:#4F81BD;
font-weight:bold}
span.author
{}
span.longtext
{}
</style>
<![endif]-->
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial" color="#0000FF">THỰC TẬP NHẬN LỖI <br>
ĐỂ SỐNG HÒA THUẬN VỚI ANH EM</font></b></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trầm Thiên
Thu<br>
Lm Đan Vinh</span></i></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">1.LỜI CHÚA: “Vậy, nếu khi anh
sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện
bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với
người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình” (Mt 5,23-24).</span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">2.CÂU CHUYỆN:</span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="EN-US">Có một vị giáo sư nọ kiến thức
uyên bác thường được các học viện thỉnh giảng. Một hôm sau khi giảng
xong đề tài: “Thực tập nhận lỗi và sống hòa thuận với anh em”, ông đã tự
lái xe hơi về nhà. Khi xe vừa ra ngòai cổng trường thì gặp một chiếc
taxi từ xa phóng tới thắng thật gấp vì súyt chút nữa đụng phải xe của
ông. Rõ ràng tài xế taxi có lỗi đã phóng nhanh giữa đường phố đông
người. Nhưng thay vì nhận lỗi, anh tài xế này lại lớn tiếng la mắng viên
giáo sư: “Bộ ông bị đui hay sao mà lái xe bất cẩn như vậy hả ?”. Nghe
lời mắng chửi như vậy, viên giáo sư tức giận đỏ mặt, vì theo luật giao
thông: tài xế này đã phóng nhanh trên đường phố đông người đi lại là sự
vi phạm nghiêm trọng bộ luật giao thông đường bộ. Viên giáo sư liền to
tiếng cãi lại : “Chính anh mới là kẻ đui khi lái xe bạt mạng như
vậy”. Gã tài xế taxi liền xuống xe thách thức: “Ông có giỏi thì ra đây
nói chuyện phải quấy với tôi!”. Viên giáo sư cũng không vừa: “Ra thì ra
chứ ta sợ gì anh”. Nhưng khi vừa ra khỏi xe, viên giáo sư thấy một đám
học viên đang từ học viện ra về gần tới chỗ ông. Viên giáo sư nghĩ tới
đề tài mới thuyết trình “Thực tập nhận lỗi và sống hòa thuận với tha
nhân”, nên thay vì tranh cãi hơn thua với gã kia, ông tiến đến gần bắt
tay anh ta và ôn tồn nói : “Đúng là tôi có lỗi. Anh cho tôi xin lỗi
nhé”. Gã tài xế đang trong tư thế sẵn sàng đối phó ngạc nhiên trước thái
độ hòa hõan của đối phương nên cũng hạ giọng nắm tay viên giáo sư và
nói: “Thực ra đây là lỗi của cháu đã lái xe quá nhanh, chứ không phải
hòan tòan lỗi của bác dâu. Bác cho cháu xin lỗi nhé”. Sau cái bắt tay
xin lỗi làm hòa, cả hai lại vui vẻ lên xe đi về nhà. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">3. SUY NIỆM: </span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">1) Ích lợi của việc nhận lỗi:</span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="EN-US">Qua câu chuyện trên, chúng ta thấy
cuộc chiến tưởng chừng sắp bùng nổ, nhưng nhờ viên giáo sư kịp tháo ngòi
nổ bằng thái độ khiêm tốn nhận lỗi trước, nên cuối cùng tranh cãi đã
được giải quyết ổn thỏa. Giả như hai bên đều cho mình là đúng và hòan
tòan đổ lỗi cho đối phương thì sự việc chằc đã có kết cục tai hại rồi.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="EN-US">Lời nhận lỗi có khả năng giúp giải
quyết mâu thuẫn giữa hai bên được phân nửa. Chỉ cần một lời xin lỗi chân
thành mà thôi là đã có thể biến họa thành phúc. Thế thì tại sao chúng ta
lại không sẵn sàng nhận lỗi để sự việc được giải quyết ổn thỏa, tránh
phiền não, tốn hao tiền bạc, sức khỏe và thời gian theo đuổi việc tranh
cãi kiện tụng? Rào cản khiến chúng ta không muốn nhận lỗi và không muốn
nói ra lời xin lỗi là sự tự ái, là cái tôi ích kỷ và tự mãn của mình.
Khi can đảm nhận lỗi là chúng ta đã chiến thắng được “cái tôi” của mình
rồi vậy.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">2) Phải thực tập nói lời xin
lỗi:</span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">a- Tại sao phải thực tập?</span></b><span lang="EN-US">:
Bởi vì có nhiều điều mới nghe qua thấy dễ làm, nhưng lại rất khó thực
hiện, nên chúng ta cần kiên trì tập luyện từng việc nhỏ thành thói quen
tốt. Khi nói ra một lời xin lỗi, chúng ta đã tạo được sự cảm thông với
tha nhân và dẹp được tính tự mãn của mình. Khi lỡ va chạm với ai hoặc
làm phiền lòng ai, chúng ta hãy nói: “Cho tôi xin lỗi” hoặc: “Xin lỗi đã
làm cho anh buồn”. Nhờ đó bầu khí căng thẳng sẽ biến mất nhường chỗ cho
sự an vui hòa hợp. Nên nhớ rằng: “Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà
nói cho vừa lòng nhau” như người xưa dạy.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">b- Cần nói ra lời xin lỗi càng
sớm càng tốt:</span></b><span lang="EN-US"> Chúng ta nên xin lỗi “diện
đối diện” vì sẽ hiệu quả hơn cách khác. Tuy nhiên khi cần cũng có thể
thay bằng việc nói qua điện thoại, email, gửi thiệp hay tặng hoa… Khi
nhận được lời xin lỗi chân thành của chúng ta, người bị tổn thương sẽ
giảm bớt đi nỗi đau rất nhiều. Cũng cần phải nói lời xin lỗi càng sớm
càng tốt. Đừng đợi đến khi thuận tiện mới xin lỗi thì sự việc có thể đã
diễn biến phức tạp, hoặc chúng ta sẽ dễ bỏ qua không xin lỗi nữa do
không bị thúc bách.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">c- Cần chân thành lắng nghe:</span></b><span lang="EN-US">
Chúng ta đã lỡ xúc phạn đến "đối phương", nay nếu có hạ mình nhận lỗi mà
phải nghe những lời la rầy của người bị hại thì cũng hợp lẽ công bình và
đúng theo quy luật tâm lý tự nhiên. Hãy cứ để "đối phương" xả hết những
suy nghĩ, bực bội, oán hờn chất chứa trong lòng bấy lâu và rồi “sau cơn
mưa trời sẽ lại sáng”. Không nên tỏ thái độ thiếu kiên nhẫn khi ngắt lời
đối phương.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">d- Dục tốc bất đạt: </span></b>
<span lang="EN-US">Thật khó để bắt "đối phương" tha lỗi ngay, vì sự tha
thứ có dễ thực hiện hay không còn tùy thuộc vào thiệt hại nhiều hay ít.
Cần có liều thuốc thời gian để vết thương kịp lành và giúp họ quên đi
phần nào sự xúc phạm thì mới có thể dễ dàng tha ỗi cho ta. Câu chuyện
trong sách Sáng Thế Ký về xung đột giữa hai anh em sinh đôi là E-sau và
Gia-cóp cho thấy: Nhờ biết ứng xử khôn ngoan phù hợp với quy luật tâm lý
tự nhiên mà tổ phụ Gia-cóp đã có thể làm hòa được với anh mình là E-sau
(x<b> </b><strong><span style="font-weight: normal">Stk 33,1-20).</span></strong></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">e- Cần khắc phục hậu quả:</span></b><span lang="EN-US">
Nhận lỗi mà thôi chưa đủ: Điều quan trọng là còn phải khắc phục hậu quả,
bằng việc đền bù cân xứng các thiệt hại đã gây ra cho tha nhân, cả về
danh dự tinh thần lẫn tài sản vật chất. Mỗu người chúng ta nên suy gẫm
và thực hành lời cầu trong kinh ăn năn tội như sau: “Con dốc lòng chừa
cải, và nhờ ơn Chúa thì con sẽ lánh xa dịp tội cùng làm việc đền tội cho
xứng. Amen”.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">g- Thất bại là mẹ thành công:</span></b><span lang="EN-US">
Tuy vậy, sai lỗi cũng có mặt tích cực là kinh nghiệm sống cho chúng ta.
Kinh nghiệm này mang lại bài học giá trị cao với chi phí thấp. Không
thất bại nào giống như thất bại nào. Điều cần là chúng ta phải can đảm
tự nhận lỗi, rồi noi gương Đức Ma-ri-a “suy đi nghĩ lại trong lòng”, để
từ đó rút ra bài học kinh ngiệm cho mình. Nếu biết chấp nhận giới hạn
bản thân và ứng xử thích hợp trước các tình huống gặp phải, chúng ta sẽ
“được” nhiều hơn “mất”. Như vậy thất bại sẽ là mẹ thành công sau này.
</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">4. THẢO LUẬN: 1) Nói lời xin
lỗi dễ hay khó ? Tại sao ? Ich lợi của việc xin lỗi thế nào ? 2) Hiện
nay bạn có làm ai buồn giận không ? Bạn sẽ làm gì để nhận lỗi và làm hòa
với họ theo lời Chúa dạy (Mt 5,23-24) ?</span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span lang="EN-US">5. LỜI CẦU:</span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="EN-US">Lạy Chúa Giê-su. Xin giúp chúng
con biết khiêm tốn tự hạ để can đảm nhận phần trách nhiệm của mình khi
có sự cố không hay xảy ra. Xin cho chúng con biết chân thành nói lời xin
lỗi những ai bị xúc phạm do lời nói hay hành động bất cẩn của chúng con.
Nhờ đó chúng con hy vọng sẽ sống an vui chan hòa với tha nhân, đồng thời
gây được thiện cảm với mọi người, là điều kiện để chu tòan sứ vụ loan
báo Tin Mừng.- AMEN.</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<a target="_top" href="../../DocGia_INDEX.htm">
<img border="0" src="../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
<td>
<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
<font size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../DocGia_INDEX.htm">
<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
</tr>
</table>
</td>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td>
<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</body>
</html>