File "Duc-tin-hay-niem-tin.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyTu/2012/Duc-tin-hay-niem-tin.htm
File size: 25.32 KiB (25926 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>ĐỨC TIN HAY NIỀM TIN</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
span.apple-converted-space
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial" color="#0000FF">ĐỨC TIN HAY NIỀM TIN </font></b></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;Hàn Cư Sĩ<br>
		Ghi nhớ khởi đầu hành trình năm Đức Tin 2012-2013</span></i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Có lẽ chỉ có đạo Công Giáo mới dùng chữ Đức Tin, nghe 
		ra có vẻ rất đơn giản, cả về đối tượng tin cũng như về khái niệm của sự 
		tin. Nhung thực sự nó lại là vấn đề không giản đơn chút nào. Ngay giữa 
		lý thuyết và thực tế hay thực hành của đức tin, nó có một sự cách biệt 
		và xa lạ rất lớn, giống như tình yêu trên lý thuyết và trên thực tế vậy. 
		Điều này dẫn đến một sự ngộ nhận khá tệ hại, nó ảnh hưởng đến cả đời 
		sống đạo của con người, thậm chí đi đến sự lệch lạc tai hại trong tâm 
		linh, trở thành những bệnh hoạn về tâm thần, như chuyện đồng bóng, mê 
		tín dị đoan, chuyện đặc sủng, mạc khải, thị khải, thị kiến, thánh thần 
		soi sáng v.v…</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Vậy mấu chốt vấn đề ở đâu?</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Điều này thực sự cũng không phải là vấn đề khó hiểu 
		cho mọi người, mà chung quy chỉ vì con người có thói quen hay dùng những 
		cảm giác, cảm xúc, tình cảm, niềm tin và lý lẽ tự nhiên để đánh đồng và 
		khẳng định cho một nhân đức (đối thần) hoàn toàn siêu nhiên, rồi áp dụng 
		trong đời sống đạo của mình, nên sự việc bắt đầu lủng củng từ sự nhận 
		thức tiên khởi này. Giữa đức tin và niềm tin có sự khác biệt khá rành 
		mạch, dựa trên phạm trù của hai lãnh vực tự nhiên và siêu nhiên.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><u>NIỀM TIN</u> </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nói đến niềm tin thì chẳng có ai là xa lạ với nó, vì 
		nó có có nơi mọi người, trong mọi khía cạnh, mọi lãnh vực của cuộc sống 
		con người. Niềm tin vào cuộc đời, vào con người với nhau, vào tổ chức, 
		vào tương lai, nhất là niềm tin trong tâm linh, trong tín ngưỡng, tôn 
		giáo. Bởi vậy câu nói: “niềm tin trong Kytô giáo” cũng mang ý nghĩa đó 
		trên phương diện khách quan theo nghĩa của “hội nhập văn hóa”, nhưng đối 
		với kytô hữu thì nó là một nhân đức đối thần thuộc về siêu nhiên khác 
		với niềm tin thông thường thuộc lãnh vực tự nhiên. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ai cũng dễ hiểu rằng niềm tin là sự tin tưởng, hy 
		vọng vào một chủ thuyết, một vấn đề tâm linh hay sự kiện, một lẽ sống, 
		một đối tượng, trong hiện tại cũng như trong tương lai, để mong đạt được 
		một mục đích cao đẹp nào đó. Bởi vậy ai không có niềm tin thì không còn 
		sức sống và không còn muốn sống nữa. Niềm tin là một động cơ để sống và 
		làm việc, để có lý do tồn tại và là điều kiện cốt yếu để có được hạnh 
		phúc, ngay cả trong lúc con người gặp đau khổ nhất.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Niềm tin này nó được hình thành ngay từ trong căn 
		tính của con người, nghĩa là được phú bẩm qua di truyền, rồi qua giáo 
		dục, qua văn hóa, qua môi trường sống, và thăng trầm qua những biến cố 
		của đời sống. Con người có được đời sống tinh thần phong phú chính là 
		nhờ vào những niềm tin chân chính đã được phú bẩm, cũng như do văn hóa 
		và giáo dục mang lại, chứ không phải ở những yếu tố bên ngoài. Như vậy 
		người ta cũng có thể căn cứ vào những niềm tin chân chính để làm thước 
		đo ý nghĩa và giá trị của đời sống con người cũng như hạnh phúc của họ.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Vì vậy niềm tin là một lẽ hết sức tự nhiên, hoặc gọi 
		là đức tính hoàn toàn tự nhiên của con người, có khác nhau là do những 
		yếu tố thuộc về văn hóa và giáo dục mà thôi. Vì là lẽ tự nhiên, nên niềm 
		tin được tồn tại và phát triển tùy thuộc vào mỗi cá nhân, mỗi gia đình 
		và xã hội, hoặc qua tổ chức tín ngưỡng, tôn giáo. Cũng vì lẽ tự nhiên, 
		nên niềm tin lệ thuộc vào sự nhận thức, nhất là lệ thuộc vào tình cảm, 
		vào cảm xúc, vào trí tưởng tượng, vào những quan năng hoạt động của thần 
		kinh (ngũ quan). Trong tín ngưỡng hay tôn giáo, niềm tin và tình cảm lên 
		cao sẽ thành lòng mộ đạo hay sùng đạo. Tất cả diễn tiến trong tinh thần 
		thuộc về lãnh vực tự nhiên, nó liên quan tới vấn đề tâm lý con người là 
		chính yếu. <i>“Trẻ vui nhà, già vui chùa”,</i> hay<i> “Bụt chùa nhà 
		không thiêng không thờ, đi thờ Thích Ca ngoài đường”</i>, chính là như 
		vậy.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Để có được những niềm tin chân chính và cao đẹp, điều 
		kiện cần và đủ là con người phải thông qua giáo dục dựa trên nhân bản. 
		Bởi vậy những niềm tin lệch lạc không dựa trên cơ sở nhân bản, mà chỉ 
		dựa trên trí tưởng tượng, trên những cảm xúc nhất thời, có nghĩa là niềm 
		tin không có cơ sở, không được hướng dẫn, nên nó rất khiếm khuyết, thâm 
		chí đi đến sai lầm, trở thành những bệnh tâm thần nguy hiểm. Một xã hội 
		vũng bền và phát triển phần lớn là có được những niềm tin chân chính, 
		tin vào con người với nhau, vào tổ chức, vào tín ngưỡng và tôn giáo 
		chính đáng trong xã hội đó.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><u>ĐỨC TIN</u></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Người Công giáo chẳng ai xa lạ với thuật ngữ Đức tin. 
		Ai cũng được nghe, được bàn đến, hầu như nó bị sáo mòn và sơ cứng lúc 
		nào không biết. Dù sao, không còn cách gì hơn là mỗi người muốn sống đạo 
		vẫn phải tiếp xúc với từ ngữ này trong mọi tình cảnh của đời sống tâm 
		linh, nhưng trong thực hành, con người gặp những vấn nạn không phải dễ 
		dàng vượt qua. Cũng thực tế cho thấy, con người dễ dàng nhầm tưởng rằng 
		minh đã hiểu, đã am tường về đức tin, nhưng khi đụng cham đến lại thấy 
		nó mơ mơ hồ hồ như màn sương mù bao phủ cả bầu trời trước mắt.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đạo Công giáo cũng được gọi là đạo của đức tin, nghĩa 
		là chủ yếu phải tin vào một chuỗi những điều mà lý trí con người không 
		thể hiểu thấu, được gọi là những mầu nhiệm trong đạo. Tin mà không hiểu, 
		không hiểu mà lại tin. Đó là một quá trình, một vòng xoáy khiến tâm trí 
		con người không dễ dàng dung nạp. Từ mầu nhiệm một Chúa Ba Ngôi đến mầu 
		nhiệm Ngôi Hai Nhập Thể và Cứu Chuộc, tiếp đến là một chuỗi những mầu 
		nhiệm về Thiên Chúa, về Đức Mẹ, về Giáo hội, về bí tích, về ân sủng và 
		tâm linh v.v…. Với ba nhân đức đối thần, con người phải chạm trán với 
		một nhân đức cơ bản tiên khởi là đức tin. Tin là khởi đầu, đồng thời mới 
		có và sẽ có mọi sự. Trong Tin Mừng, mỗi lần Đức Giêsu chữa bệnh, Người 
		đều nói: <i>“Lòng tin của con đã chữa con”. </i></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;Mọi vấn nạn cần được đào xới để tìm ra manh mối 
		những trở ngại đang vướng mắc trong đời sống đức tin của con người. Sự 
		vướng mắc này là do chính con người khi thực hành việc tâm linh đã đặt 
		cơ sở của đức tin sai chỗ đứng, mặc dù vẫn hướng về đối tượng là Thiên 
		Chúa. Điều này phát xuất do ý niệm về Thiên Chúa, gán những thuộc tính 
		của con người cho một Thiên Chúa, dùng những cảm xúc, cảm giác, tình 
		cảm, tâm tư, ước muốn của con người cho việc thờ phượng, việc cầu 
		nguyện, việc thực hành tâm linh và việc sống đạo trong đời thường. Nhất 
		là con người thường dùng những yếu tố thuộc về cảm giác và cảm xúc diễn 
		ra trong tâm lý con người để hiểu, để đo lường, để đánh giá, dùng làm 
		“kim chỉ nam” cho việc thực hành đức tin. Trong khi đức tin chân chính 
		lại khác hẳn, như Giáo hội đã định nghĩa đó là một nhân đức “hoàn toàn 
		siêu nhiên”, chứ không hoàn toàn tự nhiên như con người thường cảm nhận 
		như vậy. Mấu chốt cần phải gỡ bỏ chính là ở chỗ này chứ không đâu khác.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đức tin thuộc về siêu nhiên, nghĩa là lấy siêu nhiên 
		làm gốc, làm cơ sở để căn cứ, chứ không phải dựa trên giác quan, mặc dù 
		đức tin vẫn không loại trừ cảm xúc và cảm giác. Nhân đức siêu nhiên này 
		được Thiên Chúa ban cho con người không điều kiện nếu con người khao 
		khát, chứ không lệ thuộc vào tâm lý (giác quan) của con người, nó khác 
		rõ ràng với niềm tin, là cái hoàn toàn lệ thuộc vào điều kiện tự nhiên 
		và diễn ra nơi tinh thần và tâm lý con người. Nhân đức siêu nhiên này 
		được diễn ra trong lý trí, trong ý chí, trong ý hướng, trong những cảm 
		thức siêu hình (siêu thức) và trong sự tự do của con người - cảm giác là 
		tự nhiên nhưng cũng là một sự nô lệ - mà chỉ có ai thực hành tâm linh 
		qua đời sống đạo mới có thể trải nghiệm được phần nào, mới nhận ra sức 
		sống của nó. Còn cảm giác, cảm xúc thì thay đổi, lúc có lúc không, nó lệ 
		thuộc vào tâm lý nên thật chông chênh và bấp bênh, dễ hứng thú nhưng lại 
		mau thất vọng, không mang lại ân sủng nào, vì đó không phải là đức tin. 
		Có những người được ơn này ơn nọ, chưa hẳn là do họ có đức tin tốt lành, 
		mà là do tình yêu của Thiên Chúa ban phát để cứu vớt họ thoát khỏi sự 
		thất vọng, nguy hiểm đến linh hồn mà thôi. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Yêu người trong đức tin (chứ không theo cảm xúc), cậy 
		trông và cầu khẩn trong đức tin, hành động trong đức tin, nhìn sự vật sự 
		việc trong đức tin, phản ứng trước mọi biến cố trong đức tin…, tất cả 
		được diễn tiến khác với tự nhiên trong tâm lý con người, nghĩa là nó 
		được nhìn nhận, phản ứng và hành động như thần khí của Thiên Chúa, chứ 
		không phải như tính khí của con người. Có thể ai cũng biết điều này, 
		nhưng thật mâu thuẫn, con người lại chỉ biết, chỉ thích, chỉ muốn căn cứ 
		trên cảm giác, cảm xúc và tình cảm tự nhiên để đánh giá và thực hành đức 
		tin mà thôi. Vì vậy những trào lưu hoặc phong trào trong đạo thường là 
		bị xã hội hóa hay tục hóa, nên đức tin và sự thánh thiêng nó không còn 
		nguyên vẹn nữa. Vướng mắc này làm cho con người đi trật đường mà không 
		biết, nhưng nó đâu phải là khó gỡ bỏ, nếu con người thực sự có thiện chí 
		đi tìm kiếm chân lý. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Con người Việt Nam thiên về cảm tính nên thích đắm 
		mình vào những cảm giác trong khi thực hành tâm linh, nên ham chuộng 
		hình thức, ngay cả trong những kinh nguyện cũng phải tạo sự khêu gợi 
		giác quan, tạo sự xúc động thì mới gọi là có Thánh Thần (sự an ủi) hiện 
		diện, như thế mới có giá trị đạo đức. Nếu rà soát lại, có thể thấy vấn 
		đề này đi quá trớn chăng? Không phải giáo lý mà là bài hát chầu được 
		dịch từ La ngữ có câu: <i>“Ta hãy lấy đức tin bù lại, nếu giác quan 
		không cảm thấy gì”.</i> Câu này rất dễ làm người ta nhầm tưởng ở chữ 
		“nếu” và chữ “bù” (là sự phụ thuộc), vì khi phân tích ngữ nghĩa câu này, 
		sẽ thấy giác quan được chọn làm cơ bản và nòng cốt cho đức tin, bởi vì 
		chỉ cần có đức tin (bù đắp) khi không thấy cảm giác xuất hiện thôi (dịch 
		theo cảm tính chăng). Có cần nên xác định: “Ta hãy lấy đức tin thay cho 
		giác quan, chứ đừng căn cứ trên giác quan của chúng ta”. Nhưng đây là 
		vấn đề của dịch thuật chứ không phải của giáo lý. Như ta biết Thánh Thể 
		hoàn toàn thuộc về siêu nhiên, hoàn hoàn thuộc về đức tin, chứ không một 
		chút mảy may nào của giác quan xen vào, cũng như sự biến thể của bánh và 
		rượu thì hoàn toàn là vô cảm. Cảm tính thì thích được chiều chuộng, tìm 
		đến sự an ủi và vuốt ve, nên thật tai hại cho vấn đề hiểu và thực hành 
		đức tin, vì cảm giác luôn cho những tổ chức, những bài kinh, bài giảng 
		nào có cảm xúc và sự vuốt ve thì mới là hay ho, là giỏi, là đạo đức.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><u>KẾT LUẬN </u></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Những bệnh hoạn về tâm thần, như chuyện đồng bóng, mê 
		tín dị đoan, chuyện đặc sủng, mạc khải, thị kiến, thánh thần soi sáng 
		v.v…. Đó là căn bệnh của đạo đức, nó được khởi phát do cảm tính đạo đức 
		quá mạnh, tiềm tàng những khao khát cái “vĩ đại” cho cá nhân trong tâm 
		hồn, được trí tưởng tượng phong phú bày ra, được cảm giác và cảm xúc dẫn 
		dắt, tạo nên những ảo ảnh và tiếng nói xuất hiện nơi họ. Nên người này 
		tin tưởng và quả quyết như sống chết với điều mà họ thấy, họ nghe được. 
		Đây là đỉnh cao của sự hồ đồ về đời sống tâm linh và sự nhận thức trong 
		đức tin. Có lẽ trong mỗi Kytô hữu chúng ta đều có ít nhiều sự hồ đồ này 
		chăng? Những chuyện nghiêm túc và đúng đắn về vấn đề này thì có Giáo hội 
		điều tra, nghiên cứu và phán định. Nó được diễn tiến nơi một tâm hồn rất 
		lành mạnh, rất quân bình, có đức tin chân chính, chịu được mọi thử thách 
		và thời gian, chứ không theo một cảm giác nào cả.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Năm Đức Tin đã được khai mở với nhiều lời cầu nguyện, 
		nhiều hy vọng, và nhiều quyết tâm của Giáo hội. Giáo hội kêu mời mọi tín 
		hữu hãy quay trở về chính nguồn của đức tin là Đức Kitô, kêu gọi học hỏi 
		giáo lý và văn kiện Công đồng về đức tin, để tái khám phá, để chỉnh đốn, 
		uốn nắn lại những sai lạc, bù đắp sự thiếu hiểu biết về đức tin, cũng 
		như để củng cố tòa nhà đức tin được xây dựng trên nền đá tảng Phêrô.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nhưng dù học hỏi, dù có thuộc lòng giáo lý hay những 
		giáo trình về đức tin, mà con người vẫn thích, vẫn nuông chiều theo cảm 
		giác, theo cảm tính của mình thì cuối cùng cũng đâu vào đó, nghĩa là vẫn 
		lâm vào bệnh cũ, vẫn trì trệ trong đức tin, nếu không muốn nói rằng mỗi 
		ngày mỗi xa lạc đức tin hơn. Theo nhiều tài liệu, từ hậu bán thế kỷ 20 
		cho tới nay, làn sóng mất đức tin và bỏ đạo lan rộng khắp nơi, nhất là ở 
		Phương Tây, đến nỗi vào thập niên 90, Đức Gioan Phaolô kêu gọi tái rao 
		giảng Tin Mừng cho Tây phương nói riêng, thế giới nói chung. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thiết nghĩ, cần có sự cầu nguyện như các thánh tông 
		đồ xưa: <i>“Xin thầy ban ơn nhân đức tin cho chúng con”</i>. Đồng thời 
		sống theo đức tin tinh tuyền như Giáo hội dạy, cũng đồng thời trăn trở 
		suy tư, thực hành tâm linh để trải nghiệm nhân đức siêu nhiên này, cộng 
		với sự rũ bỏ, thoát khỏi những ảo tưởng trong những ý niệm lệ thuộc vào 
		giác quan (cảm xúc, cảm giác) của con người, vì giác quan thường là đánh 
		lừa con người, chứ không thể tồn tại như một nhân đức, càng không như 
		một chân lý.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Năm Đức Tin đến mang lại gì cho Giáo hội, cho mỗi 
		Kytô hữu, là câu hỏi còn ở phía trước. Mọi người sẽ được hưởng ân phúc 
		từ hoa trái của đức tin hay phải chịu hậu quả cho tương lai? Lời cảnh 
		báo của Chúa Giêsu như đang vang dội, có làm cho mỗi người suy gẫm hay 
		không: <i>“Nhưng khi con Người ngự đến, liệu Người còn thấy Đức Tin trên 
		mặt đất nữa không” (Lc 18.8).</i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		&nbsp;</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td width="67">
						<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
						<a target="_top" href="../../DocGia_INDEX.htm">
						<img border="0" src="../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
						<td>
				<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
		<font size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../DocGia_INDEX.htm">
		<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td>
				<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
		<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
						<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager