File "ChinhLucChetLaVuiSong.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyTu/2011/05/ChinhLucChetLaVuiSong.htm
File size: 11.16 KiB (11426 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>CHÍNH LÚC CHẾT ĐI LÀ KHI VUI SỐNG MUÔN ĐỜI</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial" color="#0000FF">CHÍNH LÚC CHẾT ĐI LÀ KHI VUI SỐNG 
		MUÔN ĐỜI</font></b></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<i><font size="2"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Gia Tuấn 
		Anh</span></font></i></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Cuộc đời như một 
		không gian có đủ các thuộc tính tham sân si hỉ ái nộ. Trong không gian 
		ấy hạnh phúc hay bất hạnh, lo âu hay bình an, cơ cực hay thanh thoát, 
		rộng hay hẹp, ngắn hay dài là do quan niệm và cách hành xử của mỗi 
		người. Sự phân bố các thuộc tính ấy là không đồng đều, nơi thị tứ thì 
		đậm đặc hơn miền núi, sáng tinh mơ thì khác lúc về đêm, khi trẻ thì khác 
		già. Không gian này là hữu hạn và thời gian nhúng trong đó cũng hữu hạn.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Thời điểm một cá thể 
		bắt đầu bước vào không gian ấy, người ta gọi là chào đời. Nhân vật chính 
		thì khóc oà, những người xung quanh thì mỉm cười vui sướng. Thời điểm 
		một sinh linh bước qua không gian đó, người ta gọi là qua đời. Nhân vật 
		chính thì thinh lặng, người thân bạn bè thì khóc lóc thương tiếc.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Mỗi ngày, mỗi giờ, 
		mỗi tíc tắc sống trong không gian đó chúng ta tạo ra từng điểm. Tập hợp 
		các điểm ấy, tạo thành một con đường. Thế giới 6 tỷ người sẽ có 6 tỷ con 
		đường khác nhau. Một con đường đẹp được tạo ra từ những điểm đẹp và 
		ngược lại.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Các điểm lại không có 
		vai trò như nhau, có những điểm quan trọng và những điểm ít quan trọng. 
		Những điểm càng về cuối dự báo cho một cuộc từ bỏ thế giới này là thanh 
		thản hay dằn xé. Có người tập trung thời gian, sức lực, trí tuệ làm đẹp 
		các điểm trung gian, có kẻ lại để ý các điểm cuối. Nhưng quan trọng là 
		số điểm của mỗi người là khác nhau và chúng ta không biết số điểm của 
		chính mình. Nếu phải tô màu cho mỗi điểm: thành công màu đỏ, thất bại 
		màu đen; hạnh phúc màu hồng, bất hạnh màu xám …Có lẽ phần đông số màu 
		đen, xám sẽ nhiều hơn hồng, đỏ vì thế văn hóa Phật Giáo mới bảo đời là 
		bể khổ. Trong Cựu ước, lời cầu nguyện của Môsê trong Thánh vịnh 90: 
		“Tính tuổi thọ trong ngoài bảy chục, mạnh giỏi chăng là được tám mươi, 
		mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khó”. Thánh Gioan 17, 14 nói rõ thân 
		phận của các môn đệ Ngài giữa trần gian này “Con đã truyền lại cho họ 
		lời của Cha, và thế gian ghét họ vì họ không thuộc thế gian, cũng như 
		con đây không thuộc về thế gian”. </font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Các điểm trên một con 
		đường không độc lập mà có mối quan hệ nhân quả với nhau. Điểm sau là hệ 
		quả của những điểm trước đó. Có những con đường xa nhau lúc khai cuộc 
		nhưng lại hội tụ khi kết thúc và ngược lại. Có những con đường mà các 
		điểm đầu, điểm giữa trông xấu xí nhưng những điểm kết thúc lại cực đẹp, 
		con đường của người ăn trộm bên phải thập giá trong Lc 23, 39 là một 
		điển hình. Đối lại, có những con đường mà những điểm cuối lại mờ nhạt, 
		đáng xấu hổ, con đường của Giuđa là một minh họa. Hai con đường này đã 
		được Chúa Giêsu cảnh báo trong Mt 20,16 “Kẻ sau hết sẽ&nbsp;nên trước hết, và 
		kẻ trước hết sẽ nên sau hết”. </font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Kết thúc một con 
		đường trong không gian ấy, con người sẽ đi vào một không gian khác có 
		những thuộc tính khác, không phải ai cũng tin. Nhưng nếu chúng ta xác 
		tín rằng sẽ có một không gian khác sau không gian mà ta gọi là đời, chắc 
		chắn chúng ta cần để ý các điểm, nhất là các điểm cuối cùng mà chúng ta 
		đã vẽ ở không gian đời trước đó. Và nếu không gian sau là to lớn hơn và 
		thời gian trong ấy là không đếm được, một cách tự nhiên buộc chúng ta 
		phải chuẩn bị nghiêm túc cho cuộc sống mới này- còn gọi là Nước Trời. Và 
		cứ thế mỗi điểm đến là tiệm tiến đến thời khắc mà chúng ta gặp gỡ Thiên 
		Chúa trong niềm vui đức tin. </font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Người nhận ra không 
		gian đời sau là vô cùng quý giá thì tập trung sức lực, thời gian ở đời 
		này mà mua cho được đời sau. Trong Tin Mừng Mt 13, 45 đề cập như sau: 
		“Nước Trời giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một 
		viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên 
		ngọc ấy”. Thương gia khi sắp kết thúc đời này là người ca to nhất lời 
		hát của Thánh Phanxicô <b>“chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”.
		</b>Nghĩa là điểm kết thúc của không gian này là điểm bắt đầu của không 
		gian mới.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Lạy Chúa, xin luôn 
		giúp đỡ để chúng con luôn biết sống trong vai trò của Maria hơn là 
		Matta. Xin cho con biết đón nhận Thánh giá như là chìa khóa để thẩm thấu 
		chương trình của Thiên Chúa và nhìn nhận khổ đau dưới niềm tin của Chúa 
		Phục Sinh.</font></span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
		<span style="font-style: italic"><font face="Arial" size="2">(Kính tặng 
		hương hồn Linh mục Phanxicô Assisi Nguyễn Tôn Sùng <br>
		- cựu giám đốc Tiểu chủng viện Sao Biển nhân lễ giỗ 7 ngày)</font></span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager