File "NghichCanhVaDauKho.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyTu/2010/11/NghichCanhVaDauKho.htm
File size: 27.38 KiB (28033 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Nghịch cảnh và đau khổ</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial" color="#0000FF">NGHỊCH CẢNH VÀ KHỔ ĐAU</font></b></p>
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial" color="#0000FF">(Đôi dòng suy tư)</font></b></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<i><font size="2"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Antôn 
		Lương Văn Liêm</span></font></i></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Rồi đây! Vận mệnh con người sẽ được đổi thay, nếu như 
		một ngày nào đó, ta nghe, hoặc chứng kiến ngày khởi đầu của một con 
		người. Theo quy luật tự nhiên, sau khi lọt lòng mẹ việc khởi đầu là em 
		bé cất tiếng khóc đầu đời, nếu vì lý do nào đó, em không tự khóc được, 
		bà đỡ sẽ phát vào mông bé mấy cái giúp cho bé cất tiếng khóc, như bao bé 
		bình thường khác. Nhưng, điều lạ thường ở đây, thay vì cất tiếng khóc, 
		em bé vừa lọt khỏi lòng mẹ, lại cất lên tiếng cười, tuy không nắc nẻ như 
		tuổi lên ba, sảng khoái như tuổi trẻ và đầy kinh nghiệm như tuổi già. Sự 
		kiện lạ thường này sẽ cấp tốc được loan đi khắp thế giới bằng tất cả các 
		phương tiện truyền thông và điều hiển nhiên được đưa ngay vào sách 
		Guinness thế giới, cũng như địa phương. Vì đây là trường hợp, trái với 
		tất cả những gì mà từ ngàn xưa người ta thường giới thiệu về mình cũng 
		như về ngày khởi đầu của một kiếp người: “Tiếng khóc chào đời”. </font>
		</p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: center; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black"><font face="Arial">“</font></span><i><span style="color: black"><font face="Arial">Hãy 
		khóc đi em, khóc như lần thứ nhất<br>
		Khóc như lúc chào đời</font></span><span lang="VI" style="color: black"><font face="Arial">,
		</font></span><span style="color: black"><font face="Arial">chưa biết 
		những buồn đau</font></span></i><span lang="VI" style="color: black"><font face="Arial">”</font></span><span style="color: black"><font face="Arial">.
		</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tiếng khóc chào đời, là quy luật, là sự khởi đầu cho 
		một mầm sống mới, hay nói đúng hơn là báo hiệu sự hiện diện một cách 
		bình thường của một thành viên mới trong gia đình và cộng đồng nhân 
		loại, tiếng khóc chào đời đem lại niềm vui trực tiếp cho người mẹ sau 9 
		tháng cưu mang, cho tất cả những ai đang mong chờ; tiếng khóc chào đời 
		theo ngôn ngữ của niềm tin Kitô giáo là một lời tạ ơn Đấng Tạo Hoá đã an 
		bài</font><span lang="VI"><font face="Arial">, ban tặng sự s</font></span><font face="Arial">ố</font><span lang="VI"><font face="Arial">ng</font></span><font face="Arial">. 
		Cuối cùng, tiếng khóc chào đời là điềm báo cho một đời người, kiếp người 
		bước vào biển khổ, sông vui và rạch hạnh phúc.</font><span lang="VI"><font face="Arial">&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI"><font face="Arial">Biển khổ, sông vui, rạch hạnh phúc, 
		luôn là bạn của con người, nhưng biển khổ, hay nói đúng hơn là nghịch 
		cảnh và khổ đau là người bạn không mời mà đến</font></span><font face="Arial">. 
		Người bạn này, </font><span lang="VI"><font face="Arial">không chỉ
		</font></span><font face="Arial">đến </font><span lang="VI">
		<font face="Arial">một lần, </font></span><font face="Arial">nhưng, cứ</font><span lang="VI"><font face="Arial"> 
		như hình </font></span><font face="Arial">với</font><span lang="VI"><font face="Arial"> 
		bóng </font></span><font face="Arial">nơi đời sống </font>
		<span lang="VI"><font face="Arial">con người, để rồi con người phải kêu 
		lên:&nbsp;“Phúc bất trùng lai, </font></span><font face="Arial">hoạ</font><span lang="VI"><font face="Arial"> 
		vô đơn chí”</font></span><font face="Arial">,</font><span lang="VI"><font face="Arial"> 
		hay theo cách nói của nhà Phật: “Đời là bể khổ”. </font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI"><font face="Arial">Không khổ sao </font></span>
		<font face="Arial">được? N</font><span lang="VI"><font face="Arial">hư 
		trình thuật của </font></span><font face="Arial">K</font><span lang="VI"><font face="Arial">inh
		</font></span><font face="Arial">T</font><span lang="VI"><font face="Arial">hánh, 
		qua sách Sáng Thế Ký, khi ông Adong và bà Ev</font></span><font face="Arial">à</font><span lang="VI"><font face="Arial"> 
		phạm lỗi </font></span><font face="Arial">nơi vườn Địa Đàng, </font>
		<span lang="VI"><font face="Arial">sau </font></span><font face="Arial">
		giây phút yếu đuối và nghiệt ngã ấy, cả hai xấu hổ khi </font>
		<span lang="VI"><font face="Arial">thấy mình trần truồng</font></span><font face="Arial">. 
		Để che đi cái trần trụi, cái xấu hổ của bản thân, cả hai cùng tìm và lấy</font><span lang="VI"><font face="Arial"> 
		l</font></span><font face="Arial">á </font><span lang="VI">
		<font face="Arial">che thân, nói một cách dí dỏm</font></span><font face="Arial"> 
		lá thì “s</font><span lang="VI"><font face="Arial">áng che, chiều héo</font></span><font face="Arial">”. 
		Và </font><span lang="VI"><font face="Arial">thế là</font></span><font face="Arial">,
		</font><span lang="VI"><font face="Arial">ngày ngày cứ phải hái lá để mà 
		che</font></span><font face="Arial">, làm gì có chuyện hái lá một lần mà 
		che được đôi ba ngày…! Hơn nữa, Việc kiếm lá che thân đã nhiêu khê, thêm 
		vào đó là phải tìm miếng mà ăn, tìm mái lá để trú thân, tìm thuốc mà 
		uống… Và thế là nghịch cảnh, khổ đau khởi từ đây.&nbsp;</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI"><font face="Arial">Nghịch cảnh và khổ đau</font></span><font face="Arial">,
		</font><span lang="VI"><font face="Arial">không loại trừ ai, từ người tu 
		hành cho tới người quyền quý; từ người ăn mày cho tới bậc đại gia; từ em 
		nhỏ cho tới bậc lão thành. Mỗi một con người từ khi cất tiếng khóc chào 
		đời, cho tới khi đi vào lòng đất, ít nhiều, cách này hay cách khác, đều 
		trải qua những nghịch cảnh và khổ đau.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Nghịch cảnh và khổ đau, luôn là bóng đêm đè nặng lên 
		đời sống của nhân loại, mỗi người mỗi cách, không ai giống ai. Hằng 
		ngày, chung quanh ta, biết bao con người, đi tìm cái chết để giải thoát 
		cho chính mình khi không còn đủ sáng suốt, đủ nghị lực vượt qua nghịch 
		cảnh và khổ đau, không ít trường hợp đưa đẩy con người nhúng tay vào tội 
		ác khi cuộc đời gặp những cảnh trắc trở, éo le; biết bao gia đình đổ vỡ 
		do nghịch cảnh và khổ đau gây nên...&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Nhưng, cũng có những trường hợp vượt qua khỏi nghịch 
		cảnh và khổ đau để vươn lên một cách kiên cường, điển hình như </font>
		</span><span lang="VI"><font face="Arial">em Nguyễn Hữu Thịnh,</font><span style="color: black"><font face="Arial"> 
		ở thôn Mậu Duyệt, xã Cẩm Hưng, huyện Cẩm Giàng, Hải Dương, em được sinh 
		ra và lớn lên bình thường, nhưng điều nghiệt ngã đã đến với em, khi lên 
		4 tuổi, em bị liệt hai chân, suốt 20 năm sống chung với nghịch cảnh và 
		khổ đau, em đã viết 800 bài thơ đủ loại, trong tất cả các bài thơ, xin 
		trích hai câu nói lên cảm xúc của em: </font></span></span></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: center; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">“</font><i><font face="Arial">Đã mang lấy kiếp con 
		người,</font></i></span><i><span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm"><font face="Arial"><br>
		Phải vượt lên giữa cuộc đời bão giông…</font></span></i><span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm"><font face="Arial">”.&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Vượt qua nghịch cảnh và khổ đau để vươn lên, đó là 
		điều mà con người luôn nỗ lực đi tìm lời giải đáp, sự trợ giúp, biết bao 
		buổi tham luận, chia sẻ và bao sách vở... xoay quanh đề tài này. Mới đây 
		thôi, tại TTMV, TGP. Sài Gòn, &nbsp;Ban Mục vụ Gia đình của giáo phận đã mời 
		Đại đức Thích Quang Thạnh đến để chia sẻ về đề tài: “Đối diện với nghịch 
		cảnh và khổ đau”. Dù qua bài chia sẻ, Đại đức Thích Quang Thạnh có đưa 
		ra những vấn đề, phương thức như: “Giới, Định, Tuệ, Văn, Tư, Tu...”, 
		theo đạo pháp của Phật giáo. Nhưng rồi, hình như tự sức con người không 
		thể nào tìm được cho mình một năng lực để hoá giải, giúp cho mình và cho 
		người khác có thể chấp nhận nghịch cảnh và khổ đau như một người bạn 
		thân, như một cách để tu luyện giúp mình và giúp đời.&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Một câu chuyện kể rằng: </font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Một chàng trai, sau bao nhiêu năm lưu lạc, bôn ba 
		giữa dòng đời, một ngày kia anh ta tìm đến một nhà hiền sĩ, xin nhà hiền 
		sĩ tìm cho anh ta một vị thần, và một tôn giáo để anh tin, thờ và đi 
		theo. </font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Nhà hiền sĩ nhìn anh một hồi lâu, sau đó dẫn anh vào 
		một căn phòng thứ nhất, trong căn phòng có đặt một vị thần, bên dưới có 
		câu: “Đây là vị thần giúp loại bỏ đi những khổ đau nơi con người”, anh 
		ta đứng một hồi lầu rồi lắc đầu, đi ra.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Nhà hiền sĩ lại dẫn anh ta qua căn phòng thứ hai, nơi 
		đây đặt một vị nữ thần với một lời giải thích: “Đây là vị thần đưa ra 
		những phương thế, cách thức, giúp giảm bớt những đau khổ nơi con người”, 
		một lần nữa anh lại lắc đầu tỏ vẻ không ưng theo. </font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Cuối cùng nhà hiền sĩ dẫn anh ta vào căn phòng thứ 
		ba, căn phòng này không bài trí như hai căn phòng trên, rất đơn giản, 
		giữa gian phòng treo một cây thập tự giá, trên thập tự giá có treo tượng 
		Chúa Giêsu chịu đóng đinh, chàng thanh niên đứng nhìn một hồi lâu và hỏi 
		nhà hiền sĩ: “Vị Thần này là ai?”. Nhà hiền sĩ trả lời: Đây là Ông 
		Giêsu, theo những người Kitô giáo, thì Ông ta từ trời xuống, ở với nhân 
		loại, Ông ta chấp nhận sống khổ, chịu đau khổ, để giúp và nâng đỡ những 
		người đau khổ.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Sau một hồi lặng im, anh ta lên tiếng với nhà hiền 
		sĩ: “Tôi tin và đi theo Vị Thần này, xin Thầy hãy dẫn tôi tới những 
		người đã tin và đi theo Vị Thần này, để tôi xin gia nhập”.&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Nhà hiền sĩ lấy làm lạ và hỏi: “Anh có thể cho biết 
		lý do tại sao anh lại tin và đi theo Vị Thần này? Vị Thần xem ra chẳng 
		có gì là hấp dẫn...?”. Chàng thanh niên liền trả lời nhà hiền sĩ như 
		sau:</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Vị thần thứ nhất, hứa loại bỏ khổ đau nơi kiếp người 
		là nói hão, không thực; vị thần thứ hai, giúp giảm bớt khổ đau là tạo 
		cho người ta sự nhu nhược; vị Thần thứ ba là ông Giêsu này rất thực tế, 
		vì có chấp nhận đau khổ, sống trong đau khổ mới có khả năng nâng đỡ và 
		giúp cho người khác vượt khổ. Đây mới là chân lý thực, vì thế tôi sẽ đi 
		tìm và theo.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Vâng! Một khi nghịch cảnh và khổ đau ập đến, không 
		một triết lý nào, hoặc điều gì có thể giúp cho con người, chấp nhận, 
		hoặc cố gắng vượt qua, nếu con người không hướng về một Đấng đã sống và 
		chịu khổ đau như lời giới thiệu của Thánh Phaolô: </font></span>
		<span lang="VI" style="color: #333399; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">“</font></span><span lang="VI" style="color: #333399"><font face="Arial">Chúng 
		ta có một vị Thượng Tế siêu phàm đã băng qua các tầng trời, là Đức 
		Giêsu, Con Thiên Chúa. Vậy chúng ta hãy giữ vững lời tuyên xưng đức tin. 
		Vị Thượng Tế của chúng ta không phải là Đấng không biết cảm thương những 
		nỗi yếu hèn của ta, vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng 
		như ta, nhưng không phạm tội. Bởi thế, ta hãy mạnh dạn tiến lại gần ngai 
		Thiên Chúa là nguồn ân sủng, để được xót thương và lãnh ơn trợ giúp mỗi 
		khi cần”</font></span><span lang="VI"><font face="Arial"> (Dt 4,14-16). 
		&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI"><font face="Arial">Hoặc chấp nhận nó như lời của Thánh 
		Phêrô: <span style="color: #333399">“Anh em thân mến, anh em đang bị lửa 
		thử thách: đừng ngạc nhiên mà coi đó như một cái gì khác thường xảy đến 
		cho anh em. Được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô bao nhiêu, anh em 
		hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Người tỏ hiện, anh em cùng 
		được vui mừng hoan hỷ”</span> (1 Pr 4,12-13). &nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI"><font face="Arial">Từ những chân lý đó, có thể giúp ta 
		nhìn vào nghịch cảnh và khổ đau qua một lăng kính khác. Có thể nghịch 
		cảnh và khổ đau đến với ta như một ân sủng, trong nghịch cảnh và khổ đau 
		có thể ta nhận thức ra đời sống thực, nhận ra những sai lầm của mình. Và 
		cuối cùng trong nghịch cảnh và khổ đau ta nhận ra, có một người đã chấp 
		nhận điều đó và luôn ở cùng, giúp ta vượt qua. Đó chính là Đức Giêsu Con 
		Thiên Chúa. Từ nơi Ngài ta mới có sức mạnh vượt qua tất cả, một khi Ngài 
		giúp ta đã vượt qua, Ngài cũng sẽ mời gọi ta trở thành những cánh tay 
		nối dài của Ngài, giúp cho những ai đang gặp và sống trong nghịch cảnh 
		và khổ đau.&nbsp;&nbsp; &nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI"><font face="Arial">Quả thật! Làm sao tôi có thể là cánh 
		tay nối dài, là tiếng động viên, an ủi người khác, nếu chính tôi chưa 
		từng trải qua khổ đau, nghịch cảnh, hoặc giả tôi không dành thời gian đi 
		tìm và đến với những con người khổ đau, thì dễ gì tôi có thể cảm và đồng 
		cảm như: khi tôi không mang trong mình căn bệnh ung thư, thì sao tôi có 
		thể hiểu và cảm được những đau đớn cả tinh thần, lẫn thể xác nơi người 
		mắc bệnh ung thư; nếu tôi không mang công mắc nợ, luôn sống trong lo âu 
		và sợ sệt, chịu những lời sỉ vả, những nhục nhã, thì sao tôi có thể cảm 
		với người đang có hoàn cảnh như thế; nếu tôi không bị đói, phải ăn nhờ ở 
		đậu, bị &nbsp;thất nghiệp... thì sao tôi có thể hiểu được hết. Để từ đó tôi 
		có thể đồng cảm, hay có một lời khuyên, động viên một cách thiết thực 
		được...&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI"><font face="Arial">Nói như thế không có nghĩa là tôi 
		phải trải qua, và sống như thế, thì tôi mới giúp người được? Không phải 
		thế, nhưng muốn nói lên một điều, với những ai đang gặp phải nghịch cảnh 
		và khổ đau, họ rất cần một sự đồng cảm thực sự qua hành động cụ thể như 
		lời của Thánh Giacôbê: <span style="color: #333399">“Giả như có người 
		anh em hay chị em không có áo che thân và không đủ của ăn hằng ngày, mà 
		có ai trong anh em lại nói với họ: “Hãy đi bình an, mặc cho ấm và ăn cho 
		no”, nhưng lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần, thì nào có 
		ích lợi gì?”</span> (Gc 2,15-16).&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Vì thế, Đứng trước nghịch cảnh và khổ đau, con người 
		tựa như những chiếc thuyền nan trên biển đời đầy phong ba bão táp. Một 
		chân lý bất di bất dịch là cho dù con người có cho mình là tài giỏi đến 
		mấy, có tự tu luyện cách nào đó để cố vượt qua, nhưng không có sự trợ 
		giúp của Thiên Chúa, Đấng đã chấp nhận khổ, sống khổ và chết khổ trong 
		thân phận con người, thì liệu rằng con người có thể vượt qua nổi nghịch 
		cảnh và khổ đau cho chính mình, chứ đừng nói là giúp cho người khác khi 
		nghịch cảnh và khổ đau không mời mà đến và không loại trừ ai.&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">“Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn con mới được nghỉ 
		ngơi yên hàn” (Tv 62,2). Đây là lời cầu nguyện tuyệt vời của vua thánh 
		Đavít,&nbsp; khi thánh nhân bị người con phản bội, truy lùng, đang lúc trốn 
		chui trốn nhủi cùng thuộc hạ. Đây cũng là bài học cho ta khi phải đối 
		diện với nghịch cảnh và khổ đau.&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Một chân lý và lời mời gọi không thể thiếu và không 
		bao giờ thừa, khi phải sống giữa nghịch cảnh và khổ đau. Đó là lời mời 
		gọi của Đức Kitô: </font></span>
		<span lang="VI" style="color: #333399; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">“Hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, hãy đến đây, Ta 
		sẽ thêm sức cho các con”</font></span><span lang="VI" style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm"><font face="Arial"> 
		(Mt 11,28). Với người luật sĩ,&nbsp;trong dụ ngôn người Samari nhân hậu, Đức 
		Kitô, đã nói với ông: “Ông hãy đi và làm như thế” (Lc 10,37).&nbsp;</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i>
		<span lang="VI" style="color: #333399; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
		<font face="Arial">Sài Gòn</font></span><span style="color: #333399; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm"><font face="Arial">,</font></span><span lang="VI" style="color: #333399; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm"><font face="Arial"> 
		ngày 8/11/2010</font></span></i></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager