File "CN28TNB_Khon-dai-Dai-Khon.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyNiem/ThuongNien/_2012/CN28TNB_Khon-dai-Dai-Khon.htm
File size: 23.36 KiB (23922 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData"><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping"><style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>
KHÔN DẠI – DẠI KHÔN (CN XXVIII/TN-B)</title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]><style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
span.postbody1
	{}
</style>
<![endif]--></head><body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td><p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
	<b><font face="Arial" color="#0000FF">KHÔN DẠI – DẠI KHÔN (CN XXVIII/TN-B)</font></b></p></td></tr><tr><td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">JM. Lam 
		Thy ĐVD.</span></i></font></td></tr><tr><td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thói thường con người ở đời được chia làm 2 hạng: 
		Khôn ngoan và khờ dại. Kẻ khôn ngoan là kẻ biết chọn cho mình những điều 
		lợi (cả tinh thần lẫn vật chất), còn những người được cho là khờ dại là 
		những người ngu ngơ, ngờ nghệch trong mọi tình huống và thường chịu đủ 
		thứ thiệt thòi. Tuy nhiên, trong cuộc sống nhiều khi những người ngu dại 
		lại được sống một cuộc sống yên ổn, an bình (“ngu giả an chi”, “Ngu si 
		hưởng thái bình”), còn những người khôn ngoan thì chẳng bao giờ tâm hồn 
		được yên ổn, cuộc sống vật chất có thể vinh hoa phú quý, nhưng tinh thần 
		luôn bị giằng xé chao đảo vì tính toán, lo toan. Vì thế nên nhiều khi 
		nhìn lại mình, đành chép miệng buông một câu chán chường “Biết ai là 
		dại, biết ai khôn!” (Trần Tế Xương), thậm chí còn muốn quay về với cái 
		dại (an nhàn) hơn là cái khôn (tranh danh đoạt lợi): “Ta dại ta tìm nơi 
		vắng vẻ, Người khôn người tới chốn lao xao” (Nguyễn Bỉnh Khiêm). </font>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span lang="RU">Ca dao Việt Nam có câu: </span>“<span lang="RU">Khôn 
		ngoan chẳng lọ thật thà, Lư</span>ờ<span lang="RU">ng thưng, tráo đấu, 
		chẳng qua đong đầy”</span>. <span lang="RU">Câu này</span> khuyên con 
		người nên ăn ở thật thà, đừng theo<span lang="RU"> những người dùng sự 
		khôn ngoan để lừa lọc người khác, thu lợi cho mình, nhất là trong việc
		</span>giao dịch, mua<span lang="RU"> bán</span> (“lường thưng, tráo 
		đấu”: dùng những đồ dùng đong gạo {thưng} hay đong thóc {đấu} thiếu cân 
		lượng để lường gạt, cũng giống như kiểu mài quả cân {cân xách tay} cho 
		nhẹ bớt hoặc sửa kim đồng hồ {cân bàn) ngày nay người ta hay sử dụng)<span lang="RU">.
		</span>V<span lang="RU">à </span>nh<span lang="RU">ư </span>vậy th<span lang="RU">ì
		</span>l<span lang="RU">à</span>m sao so s<span lang="RU">á</span>nh<span lang="RU"> 
		đư</span>ợc với những ng<span lang="RU">ư</span>ời thật th<span lang="RU">à,
		</span>chất ph<span lang="RU">á</span>c<span lang="RU"> (</span>vốn<span lang="RU"> 
		đư</span>ợc coi l<span lang="RU">à </span>khờ dại<span lang="RU">).
		</span>Quả thực<span lang="RU"> đã </span>kh<span lang="RU">ô</span>ng 
		thiếu những kẻ tự cho m<span lang="RU">ì</span>nh l<span lang="RU">à
		</span>kh<span lang="RU">ô</span>n ngoan khi d<span lang="RU">ù</span>ng 
		m<span lang="RU">ư</span>u n<span lang="RU">à</span>y<span lang="RU">,
		</span>ch<span lang="RU">ư</span>ớc nọ lừa dối ng<span lang="RU">ư</span>ời 
		kh<span lang="RU">á</span>c<span lang="RU"> đ</span>ể trục lợi cho m<span lang="RU">ì</span>nh<span lang="RU">.
		</span>Họ<span lang="RU"> đã </span>qu<span lang="RU">ê</span>n mất một<span lang="RU"> 
		đ</span>iều khi d<span lang="RU">ù</span>ng m<span lang="RU">ư</span>u m<span lang="RU">ô
		</span>l<span lang="RU">ư</span>ờng gạt ng<span lang="RU">ư</span>ời kh<span lang="RU">á</span>c 
		th<span lang="RU">ì </span>c<span lang="RU">ũ</span>ng ch<span lang="RU">í</span>nh 
		l<span lang="RU">à </span>l<span lang="RU">ú</span>c m<span lang="RU">ì</span>nh 
		tự lừa dối m<span lang="RU">ì</span>nh<span lang="RU"> (“</span><span lang="FR">C</span><span lang="RU">ò</span><span lang="FR">n 
		hạng ng</span><span lang="RU">ư</span><span lang="FR">ời xấu xa v</span><span lang="RU">à
		</span><span lang="FR">bịp bợm sẽ ng</span><span lang="RU">à</span><span lang="FR">y 
		c</span><span lang="RU">à</span><span lang="FR">ng xấu h</span><span lang="RU">ơ</span><span lang="FR">n</span><span lang="RU">,
		</span><span lang="FR">họ vừa lừa dối</span><span lang="RU">, </span>
		<span lang="FR">vừa bị lừa dối</span><span lang="RU">” – </span>
		<span lang="FR">Tm</span><span lang="RU"> 3, 13;<sub> </sub>“Đ</span><span lang="FR">ừng</span><span lang="RU"> 
		đ</span><span lang="FR">ể ai lấy lời h</span><span lang="RU">ã</span><span lang="FR">o 
		huyền m</span><span lang="RU">à </span><span lang="FR">lừa dối anh em</span><span lang="RU">,
		</span><span lang="FR">ch</span><span lang="RU">í</span><span lang="FR">nh 
		v</span><span lang="RU">ì </span><span lang="FR">những</span><span lang="RU"> 
		đ</span><span lang="FR">iều</span><span lang="RU"> đó </span>
		<span lang="FR">m</span><span lang="RU">à </span><span lang="FR">c</span><span lang="RU">ơ</span><span lang="FR">n 
		thịnh nộ của Thi</span><span lang="RU">ê</span><span lang="FR">n Ch</span><span lang="RU">ú</span><span lang="FR">a 
		gi</span><span lang="RU">á</span><span lang="FR">ng xuống những kẻ kh</span><span lang="RU">ô</span><span lang="FR">ng 
		v</span><span lang="RU">â</span><span lang="FR">ng phục</span><span lang="RU">” 
		– </span><span lang="FR">Ep</span><span lang="RU"> 5, 6). </span>
		<span lang="FR">Hoá cho nên </span><span lang="RU">“</span><span lang="FR">thật 
		thà là cha quỷ quái</span><span lang="RU">”</span><span lang="FR">. Cuối 
		cùng thì sẽ trở nên phân vân không biết nên khôn ngoan hay khờ dại và 
		trở thành một thứ dở dở ương ương, lơ lửng con cá vàng.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span lang="FR">Kẻ viết b</span><span lang="RU">à</span><span lang="FR">i 
		n</span><span lang="RU">à</span><span lang="FR">y hồi nhỏ th</span><span lang="RU">ư</span><span lang="FR">ờng</span><span lang="RU"> 
		đư</span><span lang="FR">ợc th</span><span lang="RU">â</span><span lang="FR">n 
		phụ lấy tục ngữ, ca dao ra r</span><span lang="RU">ă</span><span lang="FR">n 
		dạy sau những trận</span><span lang="RU"> đò</span><span lang="FR">n nhừ 
		tử</span><span lang="RU">: “</span><span lang="FR">Khôn cho người ta dái 
		(nể sợ), dại cho người ta thương, (đừng có) dở dở ương ương cho người ta 
		ghét</span><span lang="RU">”</span><span lang="FR">. Lớn lên, cứ thắc 
		mắc hoài không hiểu mình khôn hay dại, chẳng lẽ lại cứ lơ lửng con cá 
		vàng </span><span lang="RU">“</span><span lang="FR">dở dở ương ương</span><span lang="RU">”</span><span lang="FR">? 
		Về già, được tiếp cận nhiều với Lời Chúa trong Thánh Kinh, lại gặp một 
		câu trong sách Khải Huyền khiến tâm thần bấn loạn: &quot;Ta biết các việc 
		ngươi làm: ngươi chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng. Phải chi ngươi lạnh hẳn 
		hay nóng hẳn đi! Nhưng vì ngươi hâm hâm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta 
		sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta&quot; (Kh 3, 16). Ôi chao! Ước nguyện được ở 
		trong Chúa mà sống đến độ Người muốn &quot;mửa ngươi ra khỏi miệng Ta&quot; thì 
		quả là... hết biết! Thầm nghĩ nếu quả thật mình cứ &quot;dở dở ương ương&quot; thì 
		chắc chắn mình sẽ giống như những người &quot;hâm hâm chẳng nóng chẳng lạnh&quot; 
		trong Hội Thánh Lao-đi-ki-a. Bèn đề ra một châm ngôn sống và quyết tâm 
		thực hiện như lời khuyên của Thánh Phao-lô: &quot;Anh em hãy cẩn thận xem xét 
		cách ăn nết ở của mình, đừng sống như kẻ khờ dại, nhưng hãy sống như 
		người khôn ngoan, biết tận dụng thời buổi hiện tại, vì chúng ta đang 
		sống những ngày đen tối&quot; (Ep 5, 15-16); &quot;Đừng ai tự lừa dối mình. Nếu 
		trong anh em có ai tự cho mình là khôn ngoan theo thói đời, thì hãy trở 
		nên như điên rồ, để được khôn ngoan thật&quot; (1Cr 3, 18).</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span lang="FR">B</span><span lang="RU">à</span><span lang="FR">i 
		Tin Mừng h</span><span lang="RU">ô</span><span lang="FR">m nay</span><span lang="RU"> 
		(</span><span lang="FR">Mc 10, 17-30) trình thuật về một thanh niên giàu 
		có khôn ngoan. Cái khôn ngoan của anh là đã nhận ra Đức Giê-su là “Thầy 
		nhân lành</span><span lang="RU">”</span><span lang="FR"> và cầu xin 
		Người chỉ cho phương cách tìm được sự sống đời đời. Đức Giê-su trắc 
		nghiệm anh về cuộc sống qua những điều răn, anh thực tâm trả lời: &quot;Thưa 
		Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ.&quot; Vì thế, &quot;Đức 
		Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến&quot;. Tuy nhiên khi Đức Ki-tô 
		nói &quot;Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho 
		người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi&quot;, 
		thì &quot;Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có 
		nhiều của cải&quot;. Xét cho cùng, anh nhà giàu vẫn khư khư ôm lấy cái khôn 
		ngoan của loài người. Anh đã khôn ngoan mới trở nên giàu có ở cuộc sống 
		trần thế. Anh vẫn khôn ngoan muốn tìm đến với Thầy nhân lành để có được 
		sự sống vĩnh cửu. Tuy nhiên, anh lại muốn ôm lấy cả hai, nên anh trở 
		thành người &quot;hâm hâm chẳng nóng chẳng lạnh&quot;. Quả đúng là &quot;Con cái đời 
		này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại&quot; (Lc 
		16, 8). Và cũng vì không thể chọn cả hai, nên anh sa sầm ngay nét mặt, 
		bỏ đi một nước.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span lang="FR">Anh nhà giàu đã phải đối diện với một 
		chọn lựa gay go, trong đó, anh chỉ được chọn một trong hai – hoặc sự 
		giàu sang ở đời này, hoặc sự sống vĩnh cửu đời sau – chớ không thể chọn 
		cả hai. Anh đã tìm đến với Đức Ki-tô, chứng tỏ anh cũng muốn có một cuộc 
		sống vĩnh cửu tốt đẹp. Sở dĩ anh bỏ đi một nước vì cái sự sống đời đời 
		anh chỉ mới nghe nói chớ chưa thấy được tận mắt (&quot;thực mục sở thị&quot;), còn 
		sự giàu sang ở đời này anh đã nắm chắc trong tay. Giữa một cái thực tại 
		nhãn tiền với một cái viễn tượng mơ hồ, thì – theo sự khôn ngoan của 
		loài người – ai cũng chọn hiện thực, đó cũng là lẽ thường tình. Và cũng 
		chính những kẻ từng cho mình là khôn ngoan như vậy, đã cười nhạo các 
		thánh &quot;Tử vì Đạo&quot; là những kẻ khờ dại. Họ cho rằng chỉ cần khôn ngoan 
		bước qua (thậm chí có thể đạp lên) cây thập tự bằng gỗ vô tri vô giác, 
		thì sẽ có một cuộc sống &quot;an an tự tại&quot;. Vậy mà các thánh Tử vì Đạo lại 
		không muốn, mà đi chọn lấy cái chết nhục nhã như thế, thì thật là khờ 
		dại! Phải chăng họ chính là những kẻ mà Thánh Phao-lô nói đến trong thư 
		gửi tín hữu Ti-tô (</span><span lang="RU">“</span><span lang="FR">Thật 
		vậy, có nhiều kẻ bất phục tùng, nói năng rỗng tuếch, lường gạt, mà đa số 
		là những kẻ được cắt bì<span class="postbody1">”</span> – Tt 1, 10).</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span lang="FR">Ôi chao! Khôn hay dại, dại hay khôn 
		đây? &quot;Thế sự đua nhau nói dại khôn,/ Biết ai là dại, biết ai khôn?/ Khôn 
		nghề cờ bạc là khôn dại,/ Dại chốn văn chương, ấy dại khôn./ Này kẻ nên 
		khôn đều có dại,/ Làm người có dại mới nên khôn./ Cái khôn ai cũng khôn 
		là thế,/ Mới biết trần gian kẻ dại khôn.&quot; (Trần Tế Xương). Quả thật &quot;Đời 
		là thế, thế thời phải thế! Cuộc trần ai, ai dễ biết ai?&quot; Đứng trước một 
		chọn lựa gay go như trên, ai chẳng muốn chọn sự khôn ngoan, nhưng với 
		Ki-tô hữu thì nên biết rằng &quot;sự khôn ngoan đời này là sự điên rồ trước 
		mặt Thiên Chúa, như có lời chép rằng: Chúa bắt được kẻ khôn ngoan bằng 
		chính mưu gian của chúng&quot; (1Cr 3, 19); và vì thế nên &quot;hãy cẩn thận xem 
		xét cách ăn nết ở của mình, đừng sống như kẻ khờ dại, nhưng hãy sống như 
		người khôn ngoan, biết tận dụng thời buổi hiện tại, vì chúng ta đang 
		sống những ngày đen tối&quot; (Ep 5, 15-16). Một cách cụ thể là đừng phân vân 
		để rồi trở thành một thứ &quot;dở dở ương ương, hâm hâm chẳng nóng chẳng 
		lạnh&quot;, mà phải dứt khoát từ bỏ tất cả những gì theo sự khôn ngoan của 
		thế gian, để chọn lấy sự khôn ngoan như Lời Chúa dạy. Cũng đừng lo sợ 
		khi sẵn sàng từ bỏ tất cả thì sẽ phải mất tất cả những thứ đó. Ngược 
		lại, khi dứt khoát từ bỏ tất cả để đi theo Chúa, thì lại được lời lãi 
		gấp bội không những ở đời này, mà còn có được sự sống vĩnh cửu ở đời sau 
		(&quot;Thầy bảo thật anh em: chẳng hề có ai bỏ nhà, bỏ vợ, anh em, cha mẹ hay 
		con cái vì Nước Thiên Chúa, mà lại không được gấp bội ở đời này và sự 
		sống vĩnh cửu ở đời sau&quot; (Lc 18, 29-30). </span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Không còn nghi ngờ gì nữa, mà cũng chẳng nên do dự, 
		bởi <span lang="RU">“</span>vì kẻ do dự thì giống như sóng biển bị gió 
		đẩy lên vật xuống<span class="postbody1">” (Gc 1, 6)</span>.
		<span lang="FR">Do dự thì chắc chắn sẽ trở nên một thứ </span>
		<span lang="RU">“</span><span lang="FR">hâm hâm chẳng nóng chẳng lạnh, 
		dở dở ương ương ấm ớ hội tề<span class="postbody1">”.</span> Hãy dứt 
		khoát chọn cho mình hoặc sự khôn ngoan theo thói đời để trở thành điên 
		rồ trước mặt Thiên Chúa, hoặc khờ dại, điên rồ theo cách đánh giá của 
		thế nhân, để có được sự khôn ngoan đích thực (</span><span lang="RU">“</span><span lang="FR">Đừng 
		ai tự lừa dối mình. Nếu trong anh em có ai tự cho mình là khôn ngoan 
		theo thói đời, thì hãy trở nên như điên rồ, để được khôn ngoan thật<span class="postbody1">” 
		– </span>1Cr 3, 18). Vâng </span><span lang="RU">“</span><span lang="FR">Thần 
		khí phán rõ ràng: vào những thời cuối cùng, một số người sẽ bỏ đức tin 
		mà theo những thần khí lừa dối và những giáo huấn của ma quỷ<span class="postbody1">”
		</span>(1Tm 4, 1). Nên chi hãy cầu xin Thiên Chúa ban Thần Khí soi sáng 
		và dẫn dắt tìm đến với </span><span lang="RU">“</span><span lang="FR">Con 
		Đường + Sự Thật + Sự Sống<span class="postbody1">” Giê-su Ki-tô qua Lời 
		Hằng Sống để rồi </span></span><span lang="RU">“</span><span lang="FR">hãy 
		đem Lời ấy ra thực hành, chứ đừng nghe suông mà lừa dối chính mình<span class="postbody1">”</span> 
		(Gc 1, 22).</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span lang="FR">Ôi! Lạy Chúa! Con luôn biết rằng con 
		người của con thật yếu đuối mỏng giòn, nhưng vẫn tự coi mình là khôn 
		ngoan khi sống một cuộc sống khép kín, chỉ nghĩ cho riêng mình và thu 
		tích những gì có lợi cho bản thân, mà không hề nghĩ tới anh em khó 
		nghèo, tật bệnh. Trong khi đó, con lại luôn mong muốn được hưởng một 
		cuộc sống vĩnh cửu khi nhắm mắt lìa đời. Sự ích kỷ và hèn nhát đã khiến 
		con trở thành một thứ dở dở ương ương, hâm hâm chẳng nóng chẳng lạnh, đã 
		không muốn mất đi sự sống đời đời, mà cũng chẳng từ bỏ những gì thuộc về 
		thế gian. Cúi xin Chúa thương ban Thần Khí cho con, soi sáng và hướng 
		dẫn con biết sẵn sàng và đủ dũng khí từ bỏ tất cả những gì thuộc về trần 
		thế như cánh phù dung sớm nở tối tàn; mà biết tìm về với sự sống đời đời 
		nơi Trái Tim Nhân Lành của Chúa! Ôi! Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết 
		&quot;cẩn thận xem xét cách ăn nết ở của mình, đừng sống như kẻ khờ dại, 
		nhưng hãy sống như người khôn ngoan, biết tận dụng thời buổi hiện tại&quot; 
		(Ep 5, 15-16) để ngày sau được diễm phúc hưởng tôn nhan Chúa trên cõi 
		phúc trường sinh. Amen.</span></font></td></tr>
	<tr>
		<td>
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td width="67">
						<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
						<a target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
						<img border="0" src="../../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
						<td>
				<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
		<font size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
		<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td>
				<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
		<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
						<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
</table><p align="center">&nbsp;</p></body></html>

PHP File Manager