File "CN2MVC_Tieng-dong-tinh-lang.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyNiem/MuaVong/2012/CN2MVC_Tieng-dong-tinh-lang.htm
File size: 19.47 KiB (19935 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData"><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping"><style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>
Tiếng động tĩnh lặng</title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]><style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
span.apple-converted-space
	{}
span.apple-style-span
	{}
</style>
<![endif]--></head><body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td>
	<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial" style="font-size: 14pt" color="#0000FF">Tiếng động 
	tĩnh lặng<br>
	</font></b><i><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal">
	<font face="Arial">(Chúa nhật II Mùa Vọng, năm C)</font></span></i></p>
	</td></tr><tr><td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trầm Thiên 
		Thu</span></i></font></td></tr><tr><td align="justify">
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Trước đây, khi làng xã có điều gì cần thông báo thì có mõ làng cầm loa 
		đi khắp nơi để thông báo. Thời nay, xã hội văn minh hơn, người ta gọi là 
		văn hóa thông tin, và phương tiện thông báo cũng tiện lợi và mau hơn 
		nhiều.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Thuở “giao thời”, chuyển tiếp từ Cựu ước sang Tân ước, ngôn sứ Gioan Tẩy 
		Giả được Thiên Chúa trao cho công việc “mõ làng” để kêu gọi người ta 
		canh tân và chờ đón Đấng Thiên Sai. Ông có nickname là “Tiếng Kêu Trong 
		Hoang Địa”. Tiếng kêu trong hoang địa thì hiệu quả gì chứ? Đó là dạng 
		tiếng vang thầm lặng. Vang mà thầm lặng ư? Đúng vậy. Và tiếng kêu đó đã 
		và đang vang đến tận cùng trái đất.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Ngôn sứ Ba-rúc kêu gọi: <i>“Hỡi Giêrusalem, hãy cởi bỏ áo tang khổ nhục, 
		và mặc lấy ánh vinh quang vĩnh cửu Thiên Chúa ban cho ngươi; hãy khoác 
		vào mình áo choàng công chính của Thiên Chúa; và đội lên đầu triều thiên 
		vinh quang Đấng Vĩnh Hằng ban tặng. Vì Thiên Chúa sẽ cho khắp cả hoàn 
		cầu thấy hào quang rực rỡ của ngươi” (Br 5:1-3)</i>. Được cởi bỏ “áo 
		tang khổ nhục” thì còn gì vui hơn? Không chỉ vậy, chúng ta còn được 
		khoác “áo choàng công chính”. Đúng là trên cả tuyệt vời!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		“Áo choàng công chính” đó do Thiên Chúa trao ban, và chúng ta còn được 
		Người gọi tên là “Bình An Xây Dựng Trên Công Chính” và “Vinh Quang Phát 
		Xuất Từ Lòng Kính Sợ Thiên Chúa” (Br 5:4). Cái tên “lạ” lắm, nhưng hay 
		và ý nghĩa.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Ngôn sứ Ba-rúc tiếp tục kêu gọi một hơi dài: <i>“Vùng lên, Giêrusalem 
		hỡi, hãy đứng ở nơi cao, và hướng nhìn về phía đông: Kìa xem con cái 
		ngươi từ đông sang tây tụ họp về theo lời Đấng Thánh đã truyền dạy. Được 
		Thiên Chúa nhớ đến, chúng hớn hở mừng vui. Xưa chúng bị quân thù áp 
		giải, phải rời ngươi, không xe không ngựa. Nay Thiên Chúa lại đưa chúng 
		trở về với ngươi, chúng được kiệu đi vinh quang rực rỡ, khác chi một 
		ngai vàng. Vì Thiên Chúa đã ra lệnh phải bạt thấp núi cao và gò nổng có 
		tự lâu đời, phải lấp đầy thung lũng cho mặt đất phẳng phiu, để Ít-ra-en 
		tiến bước an toàn dưới ánh vinh quang của Thiên Chúa” (Br 5:5-7)</i>. 
		Cũng có những lời tương tự Thánh Gioan Tẩy Giả: Bạt thấp các núi, gò, và 
		lấp đầy thung lũng.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Theo lệnh của Thiên Chúa,<i> “rừng xanh và đủ loại quế trầm sẽ toả bóng 
		che rợp Ít-ra-en, vì Thiên Chúa sẽ dẫn Ít-ra-en đi trong hoan lạc, dưới 
		ánh sáng vinh quang của Chúa, cùng với lòng từ bi và sự công chính của 
		Người” (Br 5:8-9)</i>. Có Thiên Chúa cứu thoát, kiếp-người-khốn-khổ trở 
		nên hạnh phúc biết bao!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Niềm vui sướng tột cùng khiến con người như không dám tin vào thực tế, 
		nhưng là sự thật 100%: <i>“Khi Chúa dẫn tù nhân Sion trở về, ta tưởng 
		mình như giữa giấc mơ” (Tv 126:1)</i>. Nhưng rồi vẫn <i>“vang vang ngoài 
		miệng câu cười nói, rộn rã trên môi khúc nhạc mừng” (Tv 126:2a)</i>. Đến 
		nỗi dân ngoại phải xì xầm bàn tán: <i>“Việc Chúa làm cho họ, vĩ đại 
		thay!” (Tv 126:2b)</i>.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Không lạ sao được, không ngạc nhiên sao được, phàm ngữ chẳng đủ lời để 
		mà diễn tả về kỳ công của Thiên Chúa, quá vĩ đại và quá sức con người có 
		thể tưởng tượng! Rồi cũng chỉ biết cười và nói được rằng: <i>“Ta thấy 
		mình chan chứa một niềm vui” (Tv 126:3)</i>. Thấy người ta hạnh phúc quá 
		đỗi nên chúng ta cũng khao khát mà cầu xin: <i>“Lạy Chúa, xin dẫn tù 
		nhân chúng con về, như mưa dẫn nước về suối cạn miền Nam” (Tv 126:4)</i>. 
		Quả thật, <i>“ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi 
		mừng” (Tv 126:5)</i>, nghĩa là: <i>“Họ ra đi, đi mà nức nở, mang hạt 
		giống vãi gieo; lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng” (Tv 
		126:6)</i>.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Cuộc đời là thế. Trong những điều xảy ra, điều hợp ý mình thì mình bảo 
		là “hên”, điều không hợp ý mình thì mình cho là “xui”. Nhưng chính đau 
		khổ là “viên ngọc quý” mà các thánh đã luôn trân quý từng ngày khi còn 
		sinh thời. Hạnh phúc mà không có nước mắt thì hạnh phúc đó chưa thực sự 
		trọn vẹn niềm vui. Đau khổ cũng là những tiếng-động-tĩnh trong mỗi con 
		người chúng ta. Vâng, tiếng động đó rất tĩnh lặng!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Thánh Phaolô bày tỏ: <i>“Tôi luôn vui sướng mỗi khi cầu nguyện cho anh 
		em hết thảy, vì từ buổi đầu cho đến nay, anh em đã góp phần vào việc rao 
		giảng Tin Mừng. Tôi tin chắc rằng Đấng đã bắt đầu thực hiện nơi anh em 
		một công việc tốt lành như thế, cũng sẽ đưa công việc đó tới chỗ hoàn 
		thành cho đến ngày Đức Kitô Giêsu quang lâm” (Pl 1:4-6)</i>. Mùa Vọng, 
		thánh nhân nhắc nhớ việc chờ Chúa quang lâm là chính chứ không chờ gì 
		khác rồi bối rối, hoang mang, run sợ. Thật chứ không đùa. Thánh Phaolô 
		nói rõ: </font><i><font face="Arial">“Có Thiên Chúa làm chứng cho tôi: 
		tôi hết lòng yêu quý anh em tất cả, với tình thương của Đức Kitô Giêsu. 
		Điều tôi khẩn khoản nài xin, là cho </font></i></span><i>
		<span style="font-size: 12pt"><font face="Arial">lòng mến</font></span><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial"> 
		của anh em ngày </font></span><span style="font-size: 12pt">
		<font face="Arial">thêm dồi dào</font></span><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">, 
		khiến anh em </font></span><span style="font-size: 12pt">
		<font face="Arial">được ơn hiểu biết</font></span><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial"> 
		và </font></span><span style="font-size: 12pt"><font face="Arial">tài 
		trực giác siêu nhiên</font></span><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">, 
		để </font></span><span style="font-size: 12pt"><font face="Arial">nhận 
		ra cái gì là tốt hơn</font></span><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">. 
		Tôi cũng xin cho anh em được nên tinh tuyền và không làm gì đáng trách, 
		trong khi chờ đợi ngày Đức Kitô quang lâm” (Pl 1:8-10)</font></span></i><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">. 
		Vấn đề là vậy, cần hiểu đúng đắn và chính xác, đừng mơ hồ hoặc nhẹ dạ cả 
		tin, không khéo lại hóa mê tín dị đoan!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Rồi thánh nhân kết luận: <i>“Như thế, anh em sẽ đem lại hoa trái dồi dào 
		là sống một đời công chính nhờ Đức Giêsu Kitô, để tôn vinh và ngợi khen 
		Thiên Chúa” (Pl 1:8-11)</i>.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Thánh sử Luca kể: Năm thứ mười lăm dưới triều hoàng đế Tibêriô, thời 
		Phongxiô Philatô làm tổng trấn miền Giuđê, Hêrôđê làm tiểu vương miền 
		Galilê, người em là Philípphê làm tiểu vương miền Iturê và Trakhônít, 
		Lyxania làm tiểu vương miền Abilên, Khanan và Caipha làm thượng tế, có 
		lời Thiên Chúa phán cùng con ông Dacaria là ông Gioan trong hoang địa. 
		Ông liền đi khắp vùng ven sông Giođan, rao giảng, kêu gọi người ta chịu 
		phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội, như có lời chép trong sách 
		ngôn sứ Isaia rằng: <i>“Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn 
		con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Mọi thung lũng, 
		phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải 
		uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng”</i> <i>(Lc 3:4-5)</i>. 
		Một đoạn sử ngắn gọn nhưng súc tích. Chủ yếu là câu 4 và câu 5.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">Và 
		nếu ai cũng thi hành đúng như vậy, chắc chắn mọi người phàm sẽ thấy ơn 
		cứu độ của Thiên Chúa.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Khi biết tin hoàng đế hoặc vua quan đi tới đâu thì dân chúng phải quỳ 
		mọp xuống mà rước “thiên tử” đi qua; khi một vị nguyên thủ quốc gia đến, 
		người ta sửa soạn nhiều ngày trước, an ninh được kiểm soát nghiêm ngặt; 
		khi một đại sứ tới một nơi nào đó thì cũng thế; khi giáo hoàng kinh lý 
		một nước nào đó cũng được người ta nghing đón long trọng, một giám mục 
		tới một giáo xứ hoặc một tu viện nào thì cũng được đón tiếp tương tự; 
		thậm chí chỉ là một nghệ sĩ nổi tiếng đi tới đâu cũng được người hâm mộ 
		chờ chực để chỉ mong được nhìn dung mạo “thần tượng”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Tuy nhiên, mệnh danh là Đấng Thiên Sai, nhưng có lẽ chỉ có Chúa Giêsu là 
		chẳng ai thèm để ý chứ đừng nói tiền hô hậu ủng. Ngài đến mà không ai 
		hay biết, Ngài là Tiếng Động cực mạnh thế mà cũng chẳng khác hơn sự Tĩnh 
		Lặng. Thậm chí có Gioan Tẩy Giả hô hào và kêu gọi mà cũng chẳng mấy 
		người quan tâm lưu ý.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Thật vậy, mỗi khi chúng ta rước lễ là chúng ta đón tiếp một Quân vương 
		Tối thượng, Vua Vũ Trụ, Thiên Tử đích thực, thế mà nhiều lần chúng ta 
		vẫn không chuẩn bị tâm hồn cho đúng mức, vẫn rước lễ cho chiếu lệ, như 
		một thói quen, thậm chí còn rước lễ vì… sĩ diện. Chúa buồn lắm, nhưng 
		Ngài không hề nói gì vì Ngài luôn tôn trọng quyền tự do của chúng ta.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Với Chúa, chúng ta đã tệ; với tha nhân, chúng ta còn tệ hơn. Phàm nhân 
		thật là yếu đuối, thế nên cứ bạt mãi mà mảnh-đất-tâm-hồn vẫn gồ ghề, lởm 
		chởm, đầy ổ gà và ổ voi, san mãi không phẳng phiu, và con-đường-tâm-hồn 
		vẫn cứ quanh co, không uốn cho thẳng được!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt"><font face="Arial">Lạy Thiên Chúa, xin mau 
		ban Đấng Thiên Sai đến mà bạt chúng con cho bằng phẳng và uốn chúng con 
		cho thẳng thắn. Chắc chắn thiếu Ngài thì chúng con không thể làm được gì 
		hết (Ga 15:5). Xin cậy nhờ công nghiệp của Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên 
		Chúa cứu độ của chúng con. Amen.</font></span></h2>
		</td></tr>
	<tr>
		<td>
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td width="67">
						<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
						<a target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
						<img border="0" src="../../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
						<td>
				<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
		<font size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
		<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td>
				<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
		<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
						<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
</table><p align="center">&nbsp;</p></body></html>

PHP File Manager