File "LeTro_Tran-ai-dau-kho.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyNiem/MuaChay/2013/LeTro_Tran-ai-dau-kho.htm
File size: 26.92 KiB (27562 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"Cambria Math";
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:1;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-format:other;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
{}
.MsoChpDefault
{font-size:10.0pt;
}
@page Section1
{size:612.0pt 792.0pt;
margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>TRẦN AI ĐAU KHỔ </title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<!--[if !mso]>
<style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
h3
{margin-top:10.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:11.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
color:#4F81BD;
font-weight:bold}
span.author
{}
span.longtext
{}
</style>
<![endif]-->
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial" color="#0000FF" style="font-size: 14pt">TRẦN AI
ĐAU KHỔ </font><font style="font-size: 12pt; letter-spacing:.4pt"><i>
<br>
<font face="Arial">(LỄ TRO – 13/02/2013)</font></i></font></b></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">JM. Lam
Thy ĐVD.</span></i></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Nói đến Tết là nói đến câu đối
(“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ. Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh”).
Hôm nay là Mồng Bốn Tết, xin kể một đôi câu đối hoàn chỉnh, nhưng lại
không được làm ra vào dịp Tết, mà vào một thời điểm chính trị đặc biệt
giữa 2 chế độ: Nhà Tây Sơn và nhà Nguyễn. Đôi câu đối này rất hay cả về
từ ngữ lẫn tư tưởng: Khi Ngô Thời Nhiệm (còn gọi là Ngô Thì Nhậm) làm
Binh Bộ Thượng Thư đời Tây Sơn, thì Đặng Trần Thường khúm núm đến xin
được tiến cử, bị Ngô Thời Nhiệm thét đuổi: “Ở đây cần người có tài có
đức giúp vua trị nước an dân. Còn muốn vào luồn ra cúi thì đi nơi khác”.
Sau khi nhà Tây Sơn mất, Đặng Trần Thường làm quan dưới triều nhà Nguyễn
(Gia Long), bắt được Ngô Thời Nhiệm, liền ra câu đối mỉa mai: “Ai công
hầu, ai khanh tướng, cuộc trần ai ai dễ biết ai” (ngụ ý: “hồi đó anh làm
quan trong triều Tây Sơn làm nhục tôi, bây giờ anh bị tôi bắt làm tù
binh, vậy thì cuộc đời này ai dễ biết ai hơn ai kém ai?”). Ngô Thời
Nhiệm khẳng khái đáp lại: “Thế Chiến quốc, thế Xuân thu, gặp thời thế
thế thời phải thế” (ngụ ý: “Thời thế nào có anh hùng nấy, hồi đó tôi làm
quan, anh đến khúm núm năn nỉ xin việc, nay anh làm quan, tôi là tù binh
của anh, thì anh cứ việc ra tay”). </span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Phải công nhận một điều là Ngô
Thời Nhiệm đối rất chỉnh cả về tư tưởng (đối ý) lẫn về từ ngữ (đối lời)
và đó chính là một cái tát cực mạnh khiến Đặng Trần Thường căm tức dùng
roi tẩm thuốc độc đánh Ngô Thời Nhiệm cho đến chết. Ở đây, xin không bàn
về tư tưởng, chính trị hay quân sự, mà chỉ xin đề cập đến vấn đề chơi
chữ rất độc đáo của đôi câu đối sử dụng biện pháp nghệ thuật “điệp từ”:
Ở vế ra có 5 chữ “ai” viết giống nhau (ai: </span>
<span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">埃</span><span lang="ES" style="font-size: 12pt">)
thì 4 chữ “ai” thuần Việt (ai công hầu, ai khanh tướng, ai dễ biết ai)
đều là phiếm chỉ đại danh từ (chỉ trống, nói bóng gió), riêng chữ “ai”
trong từ “trần ai” lại là danh từ cùng nghĩa là bụi bặm như từ “trần” và
cả 2 ghép lại thành danh từ kép “trần ai” (</span><span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">塵
埃 </span><span lang="ES" style="font-size: 12pt">: bụi bặm, nghĩa bóng
là cuộc đời cát bụi). Cũng vậy, ở vế đối có 5 chữ “thế” viết giống nhau
(thế: </span><span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">世</span><span lang="ES" style="font-size: 12pt">)
thì 4 chữ “thế” thuần Việt (thế Chiến quốc, thế Xuân thu, thế thời phải
thế) chỉ là định ngữ hoặc từ đệm, riêng từ Hán Việt “thời thế” (</span><span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">時
世 </span><span lang="ES" style="font-size: 12pt">: tình hình, xu thế của
thời đại) lại là một danh từ kép. Đó là nghệ thuật chơi chữ (jeu des
mots) độc đáo của cổ nhân. </span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Sở dĩ kẻ viết bài này dài dòng
văn tự về vấn đề từ ngữ của đôi câu đối là có nguyên nhân, vì đang bận
tâm suy nghĩ về nghi thức xức tro trong Lễ Tro mở đầu mùa Chay Thánh.
Nghi thức này cốt ý nhắc nhở các tín hữu: “Hỡi người! Hãy nhớ mình là
bụi tro, một mai rồi sẽ trở về bụi tro…” (“Hỡi người” – TCCĐ). Nhưng tại
sao lại có quan niệm đó? Quả thực cuộc sống con người trôi nổi phù phiếm
(phù thế nhân sinh: </span><span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">蜉
世 人 生</span><span lang="ES" style="font-size: 12pt">) chẳng khác gì cát
bụi (trần ai: </span><span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">塵 埃</span><span lang="ES" style="font-size: 12pt">).
Ngoài “trần ai”, còn có “trần thế: </span>
<span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">塵 世 </span>
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">”, “trần gian: </span>
<span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">塵 間 </span>
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">”, “trần hoàn: </span>
<span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">塵 寰</span><span lang="ES" style="font-size: 12pt">
”, “hồng trần: </span><span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt">紅 塵</span> <span lang="ES" style="font-size: 12pt">”
... đều chung một nghĩa: cuộc đời cát bụi. Vì thế nên mới gọi cõi trần
ai, cõi trần thế, cõi hồng trần, hoặc vắn tắt hơn: Cõi trần, cõi thế...
Vâng, “Cuộc sống con người nơi dương thế, chẳng phải là thời khổ dịch
sao?” (G 7, 10) và vì thế cuộc đời được coi là bể trầm luân, bể khổ
(“Đời là bể khổ”), nên khi con người quá đau khổ thường than vãn mình
lâm cảnh “trần ai đau khổ, kêu trời chẳng thấu!”. Điều này không phải
chỉ do con người tự bi thảm hoá cuộc sống mong manh, đau khổ của mình,
mà còn được chính Ông Trời khẳng định “Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về
với bụi đất" (St 3, 19). </span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Mùa Chay bắt đầu từ Thứ Tư Lễ
Tro qua nghi thức xức tro. Tro là bụi bặm, mà thân xác con người được
tạo thành từ bụi đất (“Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi
sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật” – St 2, 7), nên
khi thân xác hư nát sẽ trở về đất cát bụi tro. Ấy cũng bởi vì Nguyên tổ
loài người nghe lời xúi giục của ma quỷ mà vi phạm giới luật, nên Thiên
Chúa đã phán: “Ngươi sẽ phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi
trở về với đất, vì từ đất, ngươi đã được lấy ra. Ngươi là bụi đất, và sẽ
trở về với bụi đất." (St 3, 19). Tổ phụ Ap-ra-ham cũng đã thưa với Chúa:
“Con chỉ là thân tro bụi” (St 18, 27), ngụ ý thân xác mình được tạo
thành từ tro bụi thì khi chết cũng trở về bụi tro mà thôi. Còn tiên tri
Giê-rê-mi-a thì mô tả cái chết là “thung lũng tử thi và tro thiêu xác”
(Gr 31, 40). Quả đúng là “thân xác dễ hư nát này khiến linh hồn ra nặng,
cái vỏ bằng đất này làm tinh thần trĩu xuống vì lo nghĩ trăm bề.” (Kn 9,
15).</span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Đó là lý do giải thích tại sao
trong Cựu Ước có thói quen dùng tro để thực hành khổ chế trong cách ăn
chay hãm mình để làm đẹp lòng Thiên Chúa, như ngôn sứ I-sai-a đã viết:
“Phải chăng đó là cách ăn chay mà Ta ưa chuộng trong ngày con người phải
thực hành khổ chế? Cúi rạp đầu như cây sậy cây lau, nằm trên vải thô và
tro bụi, phải chăng như thế mà gọi là ăn chay trong ngày các ngươi muốn
đẹp lòng Đức Chúa?” (Is 58, 5). Có thể đọc thấy ý nghĩa này trong rất
nhiều sách Kinh Thánh Cựu Ước (Gr 6, 26; Is 58, 5; Đn 9, 3; Gn 3, 6; Gđt
4, 11-15.9, 1; Mcb 3, 47…). Sang đến Tân Ước, thì chính Đức Giê-su khi
quở trách các thành (Kho-ra-din, Bết-xai-đa) đã chứng kiến nhiều phép lạ
Người làm mà không chịu ăn năn hối cải, Người đã nhắc đến việc dùng vải
thô và tro để biểu thị sự sám hối: “Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din! Khốn
cho ngươi, hỡi Bết-xai-đa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà
được làm tại Tia và Xi-đôn, họ đã mặc áo vải thô và rắc tro lên đầu tỏ
lòng sám hối” (Mt 11, 21; Lc 10, 13). </span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Dựa theo truyền thống đó, Giáo
Hội thiết lập Phụng Vụ Mùa Chay. Theo “Normae de Anno liturgico et
Calendario” (Những Quy luật tổng quát về Năm Phụng vụ và Niên lịch) thì
“Phụng Vụ Mùa Chay nhằm giúp các dự tòng và các tín hữu chuẩn bị cử hành
Lễ Vượt Qua. Các dự tòng được chuẩn bị qua những giai đoạn khác nhau của
việc nhập đạo, còn các tín hữu thì qua việc tưởng niệm bí tích Thánh Tẩy
và việc sám hối” (AC 27). Như vậy thì có thể hiểu Mùa Chay là mùa toàn
Giáo Hội thực hiện đời sống chay tịnh (thanh tẩy + sám hối), chuẩn bị
tâm hồn đón mừng Chúa Phục Sinh. Sống chay tịnh không chỉ giới hạn trong
việc “ăn chay” (Từ nguyên: “ăn không dùng thịt, cá và các chế phẩm từ
thịt, cá”), mà còn bao gồm sống ngay thẳng, thật thà (nên tục ngữ VN mói
có câu “Ăn mặn nói ngay hơn ăn chay nói dối”) và nhất là sống tinh thần
bác ái Ki-tô Giáo. Tuy nhiên, theo thói quen, người ta thường dùng tiếng
ăn chay để chỉ việc hãm mình ép xác, tu thân tích đức. Vì thế, cứ tới
Mùa Chay là ai cũng nghĩ tới việc ăn chay. Vấn đề đặt ra là phải suy
nghĩ xem nên ăn chay như thế nào cho đúng tinh thần Ki-tô giáo, đúng
tinh thần Phúc Âm. </span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Tìm hiểu ý nghĩa và mục đích
việc ăn chay trong Thánh Kinh thấy rất đa dạng: Các tín hữu ăn chay là</span> <span lang="ES" style="font-size: 12pt">để
thờ phượng Thiên Chúa,</span> <span lang="ES" style="font-size: 12pt">làm
đẹp lòng Thiên Chúa</span> <span lang="ES" style="font-size: 12pt">như
một nghi thức tôn giáo, một việc đạo đức;</span> <span lang="ES" style="font-size: 12pt">để
được Thiên Chúa nhậm lời khi cầu nguyện, đi kèm với cầu nguyện để khu
trừ ma quỷ;</span> <span lang="ES" style="font-size: 12pt">để tỏ lòng ăn
năn, sám hối và</span> <span lang="ES" style="font-size: 12pt">đi kèm
với than khóc để bày tỏ sự buồn bã, hối hận, thương tiếc, lo sợ; đồng
thời để đền vì tội lỗi đã phạm, cầu xin Thiên Chúa tha tội. Thật không
thể ngờ cách đây hơn 2500 năm, ngôn sứ I-sai-a đã có một quan niệm rất
mới về ăn chay: Ăn chay với mục đích đầy tính nhân đạo là thực hiện công
bằng và bác ái (“Cách ăn chay mà Ta ưa thích chẳng phải là thế này sao:
mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc, trả tự do cho người bị
áp bức, đập tan mọi gông cùm? Chẳng phải là chia cơm cho người đói, rước
vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thì cho
áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục” – Is
58, 6-7). Với mục đích ấy, ngôn sứ I-sai-a lên án cách ăn chay chuộng
hình thức bề ngoài mà thực chất bên trong chỉ lo kiếm lợi cho mình, áp
bức kẻ khác, ăn chay để “mồm loa mép giải” cãi vã, hoặc “thượng cẳng
chân hạ cẳng tay” đánh lộn tàn bạo (“Này, ngày ăn chay, các ngươi vẫn lo
kiếm lợi, vẫn áp bức mọi kẻ làm công cho mình. Này, các ngươi ăn chay để
mà đôi co cãi vã, để nắm tay đánh đấm thật bạo tàn.” – Is 58, 3-4).
</span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Dùng vải thô và xức tro lên đầu
là những hình thức bên ngoài biểu lộ tâm tình ăn năn sám hối bên trong.
Nhưng nếu chỉ thực hành như kiểu phô trương “ra vẻ ta đây”, mà trong
lòng vẫn “lo kiếm lợi…, áp bức bóc lột…, đôi co cãi vã…, đánh đấm bạo
tàn…”, thì cũng kể như không. Như vậy là đã rõ, ăn chay cốt yếu là một
việc làm trong nội tâm hơn là việc thể hiện ra bên ngoài. Ăn chay cần
kín đáo chứ không cần phô trương (“Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ
rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ
thấy là chúng ăn chay. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải
đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh,
Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín
đáo, sẽ trả lại cho anh.” – Mt 6, 16-18)</span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Ăn chay phải là “Đừng xé áo,
nhưng hãy xé lòng. Hãy trở về cùng Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em”
(Ge 2,13). Điều quan trọng là ăn năn hối cải (xé lòng) trở về với Thiên
Chúa, hơn là hình thức phô trương bên ngoài (xé áo). Nói như thế không
có nghĩa là không cần ăn chay mà chỉ cần đối xử với nhau cho có tình
nghĩa, hay chỉ cần thực hiện công lý và bác ái thôi. Thiên Chúa muốn
rằng “các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ”
(Mt 23, 23). Vì hình thức và nội dung phải đi đôi và gắn kết với nhau:
cả hai phải vừa là tiền đề vừa là kết quả của nhau. Vì thế, khi ăn chay,
chúng ta vừa ép xác (nhịn ăn hoặc ăn ít) để thực hiện sự khổ chế, đồng
thời phải thực hiện nội dung là hãm mình (tránh xa mọi chước cám dỗ, sám
hối mọi lỗi lầm, và nhất là thực thi những “chứng tá bác ái”). Điểm cần
lưu ý là “Nội dung quyết định hình thức và chỉ có nội dung thiện hảo mới
làm cho hình thức thể hiện bên ngoài có giá trị”. Nếu chỉ có hình thức
bên ngoài, thì hình thức đó hoàn toàn vô giá trị.</span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Mùa Chay Thánh năm nay còn mang
một ý nghĩa đặc biệt: Đó là năm toàn thể Giáo Hội sống Đức Tin, với
“mong muốn rằng Năm Ðức Tin khơi dậy nơi mỗi tín hữu khát vọng tuyên
xưng đức tin trọn vẹn và với xác tín được đổi mới, trong niềm tín thác
và hy vọng” (Tông thư “Porta Fidei”, số 9). Muốn tuyên xưng đức tin trọn
vẹn thì cần phải biết “ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1, 15).
Ăn chay hãm mình chính là thực hành việc ăn năn sám hối, nhưng cần phải
xác tín là thông qua việc làm thiết thực ấy, con người của mình phải
được đổi mới toàn diện trong niềm tín thác và hy vọng vào Tin Mừng Cứu
Độ. Kiên định với niềm tin ấy, “ước gì Năm Ðức Tin này làm cho quan hệ
với Chúa Ki-tô ngày càng vững chắc hơn, vì chỉ trong Ngài mới có sự chắc
chắn để hướng nhìn về tương lai và bảo đảm một tình yêu chân thực và lâu
bền.” (T/thư “Porta Fidei”, số 15). Và vì thế, "Trong thời ấy, anh em sẽ
được hân hoan vui mừng, mặc dầu còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều
thử thách. Những thử thách đó nhằm tinh luyện đức tin của anh em là thứ
quý hơn vàng gấp bội, - vàng là của phù vân, mà còn phải chịu thử lửa.
Nhờ thế, khi Đức Giê-su Ki-tô tỏ hiện, đức tin đã được tinh luyện đó sẽ
trở thành lời khen ngợi, và đem lại vinh quang, danh dự. Tuy không thấy
Người, anh em vẫn yêu mến, tuy chưa được giáp mặt mà lòng vẫn kính tin.
Vì vậy, anh em được chan chứa một niềm vui khôn tả, rực rỡ vinh quang,
bởi đã nhận được thành quả của đức tin, là ơn cứu độ con người." (1Pr 1,
6-9). </span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Tóm lại, </span>“<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Việc
cử hành Mùa Chay, trong bối cảnh của Năm Đức Tin cho chúng ta một cơ hội
quý báu để suy niệm về mối quan hệ giữa đức tin và đức ái: giữa việc tin
vào Thiên Chúa, Thiên Chúa của Đức Chúa Giêsu Kitô, và tình yêu, là hoa
quả của tác động của Chúa Thánh Thần, và là điều hướng dẫn chúng ta trên
con đường tận hiến cho Thiên Chúa và cho tha nhân.” (Lời mở đầu Sứ điệp
Mùa Chay 2013 của ĐTC Biển Đức XVI), người Ki-tô hữu hãy ăn chay nhiều
hơn, thậm chí ăn chay trong suốt cả lộ trình trần thế, bằng cách ăn năn
sám hối vì tội lỗi đã mắc phạm với Thiên Chúa, với anh em; đồng thời
thực hành đúng Lời Chúa dạy: “Gặp anh em đói thì cho ăn, khát thì cho
uống, anh em là khách lạ thì tiếp rước tử tế, anh em trần truồng thì cho
mặc, đau yếu thì tới viếng thăm, bị tù đày thì hỏi han chia sẻ” (Mt 25,
35-37). Muốn được vậy, “hãy phó thác thời điểm hồng phúc này cho Mẹ
Thiên Chúa, được tuyên xưng là "người có phúc" vì Mẹ “đã tin” (Lc 1,
45), như lời kết trong Tông thư “Porta Fidei”. </span></p>
<p class="thuong" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-size: 12pt">Ôi! Lạy Chúa! Xin ban Thần Khí
soi sáng và hướng dẫn con, để con có thể “sống và lớn lên trong Tình Yêu
Chúa” ngõ hầu chia sẻ Tình Yêu này cho tha nhân, như lời dạy của ĐTC
Biển Đức XVI trong Sứ điệp Mùa Chay 2013 (số 3): “Tóm lại, tất cả phát
xuất từ Tình Yêu và hướng về Tình Yêu. Tình Yêu nhưng không của Thiên
Chúa được truyền đạt cho chúng ta qua việc rao giảng Tin Mừng. Nếu chúng
ta chào đón Tình Yêu này bằng đức tin, chúng ta nhận được sự tiếp xúc
đầu tiên và cần thiết với Thiên Chúa, làm cho chúng ta có thể “yêu Tình
Yêu”, để rồi chúng ta có thể sống và lớn lên trong Tình Yêu này và vui
mừng truyền thông Tình Yêu này cho những người khác.” Ôi! “Lạy Chúa,
ngày hôm nay, tất cả chúng con ăn chay hãm mình, để bước vào mùa tập
luyện chiến đấu thiêng liêng. Xin giúp chúng con hằng biết sống khắc
khổ, để ngày thêm vững mạnh mà chiến thắng ác thần. Chúng con cầu xin,
nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.” (Lời nguyện nhập lễ Lễ Tro).</span></td>
</tr>
<tr>
<td>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<a target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
<img border="0" src="../../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
<td>
<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
<font size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
</tr>
</table>
</td>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td>
<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</body>
</html>