File "CN4MCC_Dut-khoat.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyNiem/MuaChay/2013/CN4MCC_Dut-khoat.htm
File size: 18.65 KiB (19099 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"Cambria Math";
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:1;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-format:other;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
{}
.MsoChpDefault
{font-size:10.0pt;
}
@page Section1
{size:612.0pt 792.0pt;
margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Dứt khoát </title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<!--[if !mso]>
<style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
h3
{margin-top:10.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:11.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
color:#4F81BD;
font-weight:bold}
span.author
{}
span.longtext
{}
</style>
<![endif]-->
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial" color="#0000FF" style="font-size: 14pt">Dứt khoát
<br>
</font></b><i><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal">
<font face="Arial">(Chúa nhật IV Chay, năm C)</font></span></i></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trầm Thiên
Thu</span></i></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Muốn bỏ một điều gì xấu thì người ta phải can đảm. Có can đảm mới có thể
tin tưởng, có tin tưởng mới có thể dứt khoát “đứng dậy” và “trở về”.
Người con hoang đàng phải can đảm và dứt khoát để trở về với người cha,
chính người cha cũng phải can đảm và dứt khoát mới có thể nhận đứa con
hư là người con yêu như trước.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Đức Chúa phán với ông Giô-suê: <i>“Hôm nay Ta đã cất khỏi các ngươi cái
ô nhục của người Ai-cập” (Gs 5:9)</i>. Vì thế, người ta đã gọi tên nơi
ấy là Ghin-gan cho đến ngày nay. Con cái Ít-ra-en đóng trại ở Ghin-gan
và cử hành lễ Vượt Qua ngày mười bốn trong tháng, vào buổi chiều, trong
vùng thảo nguyên Giê-ri-khô. Đó là hồng ân Thiên Chúa đã trao ban cho
dân Ít-ra-en, cả người tốt lẫn người chưa tốt, cũng như mưa xuống cho
mọi người mà chẳng phân biệt ai.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Cuộc sống của dân Ít-ra-en giản dị, nhờ hồng ân nhưng vẫn phải hợp tác
bằng sức lao động hằng ngày: <i>“Hôm sau lễ Vượt Qua, họ đã dùng thổ sản
trong xứ, tức là bánh không men và hạt lúa rang, vào đúng ngày đó. Hôm
sau, không còn man-na nữa, khi họ dùng thổ sản trong xứ; thế là con cái
Ít-ra-en không còn có man-na nữa. Năm ấy, họ đã dùng hoa màu của đất
Ca-na-an”</i> <i>(Gs 5:11-12)</i>. Làm việc để biết giá trị của lao động
và ý nghĩa của cực khổ. Hưởng dùng những gì do mình làm ra mới biết trân
quý sự nỗ lực của bản thân, nếu cứ an nhàn thì người ta dễ ảo tưởng, ỷ
lại và kiêu ngạo.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Hồng Ân Chúa luôn tuôn tràn. Cảm nhận được vậy nên tác giả Thánh vịnh
xác định: <i>“Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa, câu hát mừng Người
chẳng ngớt trên môi” (Tv 34:2)</i>. Tại sao? Tác giả Thánh vịnh nói rõ
lý do: <i>“Linh hồn tôi hãnh diện vì Chúa”</i>, thế nên <i>“xin các bạn
nghèo nghe tôi nói mà vui lên” (Tv 34:3)</i>.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Không chỉ vậy, người nào cảm nhận được tình yêu bao la của Thiên Chúa
không thể thụ động, thế nên tích cực kêu gọi: <i>“Hãy cùng tôi ngợi khen
Đức Chúa, ta đồng thanh tán tụng danh Người. Tôi đã tìm kiếm Chúa, và
Người đáp lại, giải thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng. Ai nhìn lên Chúa
sẽ vui tươi hớn hở, không bao giờ bẽ mặt hổ ngươi” (Tv 34:4-6)</i>. Tác
giả Thánh vịnh khiêm nhường và chân thành tâm sự: <i>“Kẻ nghèo này kêu
lên và Chúa đã nhận lời, cứu cho khỏi mọi cơn nguy khốn” (Tv 34:7)</i>.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Thánh Phaolô xác định: <i>“Ai ở trong Đức Kitô đều là thọ tạo mới. Cái
cũ đã qua, và cái mới đã có đây rồi”</i> <i>(2 Cr 5:17)</i>. Đó là canh
tân, là càng ngày càng mới hơn. Nhưng không phải do công sức của chúng
ta, mà <i>“mọi sự ấy đều do bởi Thiên Chúa là Đấng đã nhờ Đức Kitô mà
cho chúng ta được hoà giải với Người, và trao cho chúng tôi chức vụ hoà
giải” (2 Cr 5:18)</i>. Thánh nhân giải thích: <i>“Trong Đức Kitô, Thiên
Chúa đã cho thế gian được hoà giải với Người. Người không còn chấp tội
nhân loại nữa, và giao cho chúng tôi công bố lời hoà giải. Vì thế, chúng
tôi là sứ giả thay mặt Đức Kitô, như thể chính Thiên Chúa dùng chúng tôi
mà khuyên dạy. Vậy, nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm
hoà với Thiên Chúa” (2 Cr 5:19-20)</i>.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Thánh Phaolô là một học giả, chữ nghĩa đầy mình, nhưng ông không văn hoa
bóng bẩy mà lại viết rất rõ ràng và thực tế: <i>“Đấng chẳng hề biết tội
là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng
ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người”</i> <i>(2 Cr 5:21)</i>.
Tình yêu Thiên Chúa quá kỳ lạ, quá cao siêu, chúng ta không thể nào lý
giải được, mà chỉ có thể cúi đầu kính tin và cảm tạ!</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để
nghe Người giảng. Thấy thế, những người Pharisêu và các kinh sư bèn xầm
xì với nhau: <i>“Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng”
(Lc 15:2)</i>. Tình trạng này rất thường thấy trong chúng ta: Xét người
hơn xét mình. Đó là một dạng kiêu ngạo được che đậy khá tinh vi dưới
nhiều dạng thức, không khác gì người Pharisêu chê trách người thu thuế
ngay khi cầu nguyện (x. Lc 18:9-14). Thế nhưng người ta sai mười mươi mà
vẫn cho mình là đúng, là “ngon”.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Biết họ đang nghĩ gì, Đức Giêsu mới kể cho họ dụ ngôn “Người Cha Nhân
Hậu” – cũng gọi là dụ ngôn “Đứa Con Hoang Đàng”: Một người kia có hai
con trai. Người con thứ nói với cha rằng: <i>“Thưa cha, xin cho con phần
tài sản con được hưởng” (Lc 15:12)</i>. Và người cha đã chia của cải cho
hai con. Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương
xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, không may trong vùng ấy lại xảy ra một
nạn đói khủng khiếp. Anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu nên phải đi ở đợ
cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo.
Trong cơn đói khổ, anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy
bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: Biết bao
nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại
chết đói! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: <i>“Thưa
cha, con thật đắc tội với Trời và với cha,19 chẳng còn đáng gọi là con
cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy”</i> <i>(Lc
15:18-19)</i>. Sau khi giằng co trong tư tưởng, anh ta đã dứt khoát đoạn
tuyệt với quá khư, rồi can đảm đứng lên đi về nhà cha.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Thái độ dứt khoát rất quan trọng. Đó là “chết” cho tội lỗi, “chết” cho
chính mình. Đau khổ, thất bại, thua cuộc, lâm bước đường cùng,… là những
lúc tiếng Chúa đang nói thẳng với chúng ta. Tài sản cá nhân của chúng ta
không là tiền bạc, của cải, vàng bạc,… mà là tính tự phụ, tính ích kỷ,
thói kiêu căng, thói lọc lừa,… Và rồi một lúc nào đó, chúng ta cũng
“trắng tay” và không dám “đứng thẳng” mà ngước nhìn đời. Bị “triệt
buộc”, tiến thoái lưỡng nan, nhưng nếu can đảm dứt khoát với quá khứ thì
thật phúc thay, vì Thiên Chúa nhân từ vẫn chan hòa Lòng Thương Xót.</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">Về
đến nhà, biết thân biết phận mình khốn nạn, người con nói: <i>“Thưa cha,
con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa”</i>
<i>(Lc 15:21)</i>. Người cha chỉ chờ giây phút đứa con hối cải. Và người
cha liền bảo các đầy tớ: <i>“Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ
nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm
thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại,
đã mất mà nay lại tìm thấy” (Lc 15:22-24)</i>. Và họ bắt đầu ăn mừng.
Ôi, Lòng Thương Xót của Chúa quá bao la!</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Khi tiệc mừng rôm rả, người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta
về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy
tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: <i>“Em cậu đã về, và
cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ” (Lc 15:27)</i>.
Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Người cha ra năn nỉ,
nhưng anh ta so đo: <i>“Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha,
và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con
dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã
nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê
béo ăn mừng!” (Lc 15:29-30)</i>. Chúng ta chỉ là những đứa con bất hiếu,
thế nhưng chúng ta vẫn thường so đo và tính toán nhưng người con cả
trong dụ ngôn này. Tính kiêu ngạo luôn chờ cơ hội, từ manh nha biến
thành manh động chỉ trong tích tắc!</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Nhưng người cha vẫn ôn tồn và điềm đạm nói với anh ta: <i>“Con à, lúc
nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng
chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại
sống, đã mất mà nay lại tìm thấy” (Lc 15:31-32)</i>. Người cha lý luận
tuyệt vời quá!</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
Quả thật, Thiên Chúa đã chấp nhận bỏ 99 người đạo đức để đi tìm chỉ một
người lầm đường lạc lối, vì Ngài<i> “không muốn cho một ai trong những
kẻ bé mọn này phải hư mất” (Mt 18:14)</i>. Thiên Chúa “ngược đời” quá mà
cũng kỳ diệu quá! Nếu Ngài không “khác người” như vậy thì chúng ta hết
đường “về nhà”. Và vì thế, chúng ta phải dứt khoát bỏ ngay thói kiêu
căng của người con cả!</font></span></h2>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt"><font face="Arial">Lạy Thiên Chúa, chúng
con khốn nạn quá, thế mà chúng con vẫn tự cho mình là “chiên ngoan”. Xin
Chúa đổi mới chúng con theo đúng Tôn Ý Ngài, xin dập tắt tính kiêu căng
nơi chúng con, xin giúp chúng con nhận biết mình lầm lạc để có thể đoạn
tuyệt với quá khứ đen tối mà mau quay gót trở về nương náu nơi Lòng Chúa
Thương Xót. Chúng con cầu xin nhân danh Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa Cứu
Độ của chúng con, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.</font></span></h2>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<a target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
<img border="0" src="../../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
<td>
<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
<font size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
</tr>
</table>
</td>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td>
<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</body>
</html>