File "To-minh-ra.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyNiem/GiangSinh/_2013/LeHienLinh/To-minh-ra.htm
File size: 20.91 KiB (21413 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData"><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping"><style>
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"Cambria Math";
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:1;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-format:other;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
{}
.MsoChpDefault
{font-size:10.0pt;
}
@page Section1
{size:612.0pt 792.0pt;
margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>
TỎ MÌNH RA</title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<!--[if !mso]><style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
h3
{margin-top:10.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:11.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
color:#4F81BD;
font-weight:bold}
span.author
{}
span.longtext
{}
span.apple-converted-space
{}
span.apple-style-span
{}
</style>
<![endif]--></head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial" color="#0000FF" style="font-size: 14pt">TỎ MÌNH RA<br>
</font></b><i><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal">
<font face="Arial">(Lễ Hiển Linh, năm C)</font></span></i></p>
</td></tr><tr><td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">JM. Lam
Thy ĐVD.</span></i></font></td></tr><tr><td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-weight: normal"><font face="Arial">Nhiều người cho
rằng lần tỏ mình đầu tiên của Đấng Cứu Thế là Đêm Giáng Sinh </font>
</span><span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">
nơi hang đá Bê-lem (qua nhạc ca tưng bừng cũng như lời loan báo mầu
nhiệm Giáng Sinh của các thiên thần, quy tụ mục đồng và chiên lừa tới
thở hơi </font></span><span style="font-weight: normal">
<font face="Arial">ấ</font></span><span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">m
và triều bái Người), </font></span><span style="font-weight: normal">
<font face="Arial">đồng thời</font></span><span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">
– qua vì Sao Tinh Yêu diệu kỳ – soi đường dẫn lối 3 nhà đạo sĩ từ phương
Đông đem vàng hương mộc dược tới bái kiến nữa. Thực ra, ngay từ khi mới
hình thành bào thai trong cung lòng Đức Trinh nữ Maria, Đức Giê-su Thiên
Chúa đã tỏ mình ra khiến một bào thai mới được 6 tháng (Gio-an Tiền Hô)
đã nhảy lên mừng rỡ trong bụng người chị họ Ê-li-za-bet, cùng với lời
chúc mừng của người chị họ: "Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và
người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Thân
Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em
chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật có phúc, vì
đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em." (Lc 2,
42-45).</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Cũng
không ít người cho rằng Chúa chỉ tỏ mình ra cho 3 nhà đạo sĩ, còn đối
với dân Do thái (cụ thể là dân thành Giê-ru-sa-lem) và nhất là
vua-sát-thủ-Hêrôđê thì không có được vinh dự đó. Thực ra, Chúa đã tỏ
mình ra cho tất cả mọi người, nhưng vấn đề đặt ra là khi thấy dấu chỉ
hiển linh đó, thì con người có tin hay không và đón nhận như thế nào mà
thôi. Các đạo sĩ là dân ngoại tin như vậy chỉ vì một ánh sao, còn “dân
nội” Do thái, nhất là đám thượng lưu trí thức tư tế và luật sĩ có sách
Thánh và thuộc Thánh Kinh làu làu, lại không nhận ra Chúa vừa giáng
sinh. Thánh sử Gio-an đã chua chát thốt lên “Người ở giữa thế gian, và
thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã
đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.” (Ga 1, 10-11). Họ đã
cứng lòng không tin từ lần tỏ mình đầu tiên cho đến biết bao nhiêu lần
khác trong suốt 33 năm Ngôi Lời làm người, để cuối cùng đóng đinh treo
Người trên thập giá cho đến chết. </font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Còn
Hê-rô-đê thì sao? Khác với đa số cho rằng Hê-rô-đê không tin, riêng kẻ
viết bài này nghĩ rằng ông ta đã tin lời ba vị đạo sĩ, nên mới "Nghe tin
ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao. Nhà
vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi
hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu" (Mt 2, 3-4). Nếu không tin
thì có cần như thế không? Bình thường, khi nghe hỏi "Đức Vua dân Do-thái
mới sinh, hiện ở đâu?", ai cũng nghĩ rằng đó là chuyện hoang đường, vì
đối với xã hội loài người, làm gì có người mới sinh ra đã là vua? Nhưng
Hê-rô-đê thì lại tin rằng thực sự đã có một ông vua mới sinh, và vì mới
sinh đã là vua nên tất nhiên phải là một vị vua quyền lực thượng đẳng có
thể làm cho bạo chúa trở thành kẻ trắng tay. Vậy phải bằng mọi cách trừ
khử ngay lập tức từ trong trứng nước kẻ đã dám đe doạ ngai vàng của mình
sụp đổ. Tất yếu cơn thịnh nộ của hung thần sát thủ sẽ vô cùng khủng khi</font></span><span style="font-weight: normal"><font face="Arial">ế</font></span><span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">p,
hàng loạt hài nhi đã bị tru diệt thẳng tay. Thế đấy! Từ vua quan đến sĩ
thứ của một dân được coi là “hàng nội 100%” đã đón tiếp Đức Vua Hoà Bình
như vậy đó. Và có lẽ cũng vì thế, nên vì tình yêu bao la không phân biệt
nội hay ngoại, Thiên Chúa đã dùng vì Sao Tình Yêu để “tỏ mình cho dân
ngoại”</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Ba vị đạo
sĩ bằng sụ hiểu biết của mình, đã được chiêm ngắm vì Sao đó, và với tâm
đ</font></span><span style="font-weight: normal"><font face="Arial">ịa</font></span><span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">
ngay thẳng bộc trực, đã vô tình chọc giận hung thần Hê-rô-đê; nhưng mặt
khác lại chứng tỏ cho thiên hạ (kể cả Hê-rô-đê) biết thực sự đã có một
vị Con Trời và là Ông Trời thật, giáng trần. Ngày xưa vẫn gọi vua là
Thiên tử (con Trời), mà vị Vua ấy sinh tại Do thái nên mới gọi là Vua Do
thái, chớ thực ra vị Vua ấy không phải là Vua Do thái theo cách hiểu hạn
hẹp của Hê-rô-đê (nói chung là của loài người). Người là Vua, mà còn là
Vua trên hết các vua trần gian nữa, bởi "Nước tôi không thuộc về thế
gian này" (Ga 18, 36). </font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Con người
luôn có niềm tin, có tin thì mới sống được. Chính vì thế, nên cần phải
xét xem niềm tin đó được thể hiện như thế nào. Tin có một vị vua mới
sinh sẽ làm mất ngôi vị độc tôn của mình như Hê-rô-đê, để rồi trở thành
kẻ sát nhân máu lạnh khủng khiếp; tin rằng vì vua </font></span>
<span style="font-weight: normal"><font face="Arial">ấ</font></span><span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">y
sẽ làm đảo lộn sinh hoạt xã hội như dân Do thái, để rồi hoang mang lo sợ
và cách này cách khác tiếp tay cho hung thần Hê-rô-đê giết chết đối
tượng mà mình đã tin; hay nên tin rằng đó là vị Vua Công Chính, là Cứu
Chúa sinh ra để cứu độ nhân loại như 3 vị đạo sĩ phương Đông? Đặt giả
thử nếu 3 vị đạo sĩ cũng bán tín bán nghi như dân Do thái, thì ánh sao
lạ có lôi cuốn được hay không? Chắc chắn đó phải là 3 chiêm tinh gia
(biết ngắm sao, biết xem sao) đã tìm hiểu, đã biết và đã tin, và chỉ có
như thế thì mới không quản gian lao vất vả, cất công mang vàng hương mộc
dược lặn lội từ phương Đông tới để được triều bái Người.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Tỏ mình
ra cho một dân (dân “nội” đàng hoàng) đã luôn miệng huênh hoang kêu “Lay
Chúa! Lạy Chúa!” để khoe khoang về niềm tin của mình, nhưng thực chất
trong lòng thì rỗng tuếch. Đừng trách chi tầng lớp bình dân của dân nội
(Do thái), mà ngay cả đến hàng ngũ trí thức, lãnh đạo chỉ chuyên “ngồi
trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy” như đám thượng tế, kinh sư cũng cách
này cách khác cố tình không nhận ra dấu chỉ tỏ mình của Con Thiên Chúa.
Hoá cho nên Thiên Chúa đã dùng ngôi Sao Tình Yêu Bê-lem để “tỏ mình ra
cho dân ngoại”. Vương quốc của Vương Nhi Giê-su không bó gọn trong phạm
vi Do thái, mà là “Trong Đức Ki-tô Giê-su và nhờ Tin Mừng, các dân ngoại
được cùng thừa kế gia nghiệp với người Do-thái, cùng làm thành một thân
thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa” (Ep 3, 6). Như vậy thì ngôi sao
Bê-lem đã báo Tin Mừng về mầu nhiệm Tinh Yêu được thực hiên khi “Thiên
Chúa tỏ mình ra cho dân ngoại” và đó chính là dấu chỉ mầu nhiệm Giáo Hội
trong tương lai. </font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Cách đây
hơn 20 thế kỷ, Ngôi Hai Thiên Chúa đã tỏ mình ra và được đón tiếp bằng
nhiều cung cách: 3 nhà đạo sĩ, các mục đồng tới tung hô triều bái, thậm
chí đến cả động vật như chiên lừa cũng tới để thở hơi ấm cho Vương Nhi
Giê-su; nhưng vua quan sĩ thứ của Do thái thì lại hoang mang lo sợ cho
địa vị của mình mà lùng giết Hài Nhi. Tưởng chừng như thế thì không còn
lý do gì để Thiên Chúa tỏ mình ra nữa, nhưng không, hoàn toàn không,
Thiên Chúa vì tình yêu, vẫn tiếp tục tỏ mình ra cho nhân loại bằng nhiều
hình thức, nhiều dấu chỉ. Chúa đã tỏ mình ra với loài người, với thế
giới qua vẻ đẹp của vũ trụ, qua những khám phá, những tiến bộ của khoa
học kỹ thuật, qua rất nhiều phép lạ cứu chữa những bệnh nhân, kể cả
những người tội lỗi. Không những thế, Người còn tỏ mình ra qua những cử
chỉ, những thái độ thành tâm thiện chí của con người, những tấm lòng bác
ái, những tổ chức từ thiện trên khắp mặt đất. </font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Chúa vẫn
đi tìm con người hơn là con người đi tìm Chúa. Và con người ngày nay đã
đón tiếp vị Cứu Chúa như thế nào so với thời điểm tỏ mình ra đầu tiên
của Người? Cũng có đủ trạng thái không thua gì ngày xưa: Tuy Giáo Hội
của Chúa đã lan toả khắp năm châu bốn biển, nhưng tỉ lệ những người tin
vẫn là thiểu số so với dân số thế giới; vẫn còn nhiều những dân ngoại
(kể cả dân nội “marque déposée” – nhãn hiệu trình toà – đàng hoàng)
hoang mang lo sợ, nhưng lại thờ ơ trước những dấu chỉ, những biến cố
mình chứng sự hiện diện của Chúa trên trần gian; rồi cũng còn rất nhiều
những sát-thủ-Hêrôđê-thời-đại cách này cách khác lùng giết Hài nhi
Giê-su, đóng đinh Cứu Chúa trên thập ác. Ôi chao! Nhiều, nhiều lắm những
nạo phá thai, huỷ diệt trứng, tinh trùng, làm cho chết êm dịu, rồi thì
cướp của giết người, tranh bá đồ vương, khủng bố, đánh bom tự sát…</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Ôi! Lạy
Chúa Hài Đồng! Như ngôn sứ I-sai-a đã tiên báo từ 5 thế kỷ trước khi
Chúa tỏ mình ra tại Bê-lem: “Đứng lên, bừng sáng lên! Vì ánh sáng của
ngươi đến rồi. Vinh quang của ĐỨC CHÚA như bình minh chiếu toả trên
ngươi” (Is 60, 1), chúng con biết chắc chắn rằng “ánh sáng của chúng con
đã đến rồi” không chỉ bằng vì Sao Tình Yêu Bê-lem, mà bằng chính Ngôi
Lời nhập thể và nhập thế làm người cứu chuộc chúng con thoát vòng tội
lỗi, để có thể chiến thắng sự chết. Không chỉ cách đây hơn 2000 năm, mà
hàng ngày, hàng giờ, Chúa vẫn luôn tỏ mình ra ngay tại cung lòng chúng
con, trong gia đình, khu xóm, giáo xứ cũng như trên đất nước chúng con
và trên toàn thế giới. Ánh Sáng Tình Yêu vẫn luôn chiếu toả chúng con,
hiềm một nỗi là chúng con vẫn chưa thực sự cảm nghiệm được mầu nhiệm ấy
mà thực hành Lời Chúa dạy: "Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một
thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp
đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho
mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước
mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh
Cha của anh em, Đấng ngự trên trời" (Mt 5, 15-16), để được như ngôi Sao
Bê-lem hiển linh Tình Yêu của Chúa. </font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-weight: normal"><font face="Arial">Ôi! "Kìa
trông huy hoàng vì Sao, chiếu soi gần xa khắp miền, nào hỡi mục đồng dạy
mau. Chớ lo chi, hãy bình yên. Này đây ta báo tin Vui Mừng, giờ đây
trong chốn hang lừa, đã sinh ra chính Vua Muôn Trùng. Mau đến Bê-lem
kính thờ... " (TCCĐ). Ôi, Lạy Chúa! Con ước ao được là một vì sao thật
nhỏ bé (nhưng là bản sao trung thực nhất của Sao Tình Yêu Bê-lem) ở ngay
trong gia đình con, để dẫn đường chỉ lối cho con cháu của con biết tìm
về Chính lộ: nơi đang sáng tỏ mầu nhiệm Giáng Sinh trong mầu nhiệm Giáo
Hội. Và nếu con còn một chút sức lực nào đó, xin cho con được làm một vì
sao bé nhỏ trong khu xóm, trong giáo xứ của con nữa. Xin Chúa thương ban
Thần Khí cho con để con có thể làm tròn trách vụ một vì sao Ki-tô hữu
trong thời buổi nhiễu nhương, vàng thau lẫn lộn này. Amen. </font>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> </font></td></tr>
<tr>
<td>
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<a target="_top" href="../../../../DocGia_INDEX.htm">
<img border="0" src="../../../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
<td>
<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
<font size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../DocGia_INDEX.htm">
<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
</tr>
</table>
</td>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td>
<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table><p align="center"> </p></body></html>