File "Tinh-Giang-Sinh.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyNiem/GiangSinh/_2012/Tinh-Giang-Sinh.htm
File size: 15.67 KiB (16043 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData"><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping"><style>
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"Cambria Math";
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:1;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-format:other;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
{}
.MsoChpDefault
{font-size:10.0pt;
}
@page Section1
{size:612.0pt 792.0pt;
margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>
Tình Giáng Sinh</title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<!--[if !mso]><style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
h3
{margin-top:10.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:11.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
color:#4F81BD;
font-weight:bold}
span.author
{}
span.longtext
{}
span.apple-converted-space
{}
span.apple-style-span
{}
</style>
<![endif]--></head><body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial" color="#0000FF" style="font-size: 14pt">Tình Giáng
Sinh<br>
</font></b><i><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal">
<font face="Arial">(Lễ Giáng Sinh, năm C)</font></span></i></p>
</td></tr><tr><td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trầm Thiên
Thu</span></i></font></td></tr><tr><td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ánh sáng đã bừng sáng. Mặt Trời công chính đã chiếu
soi. Ngôi Lời đã làm người vì yêu thương chúng ta. Tình giáng sinh đang
chan hòa khắp địa cầu. Chúng ta đã nhận được Tin Mừng ấy thì chúng ta
cũng có trách nhiệm phải loan truyền cho người khác.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngôn sứ Isaia chúc mừng: <i>“Đẹp thay trên đồi núi
bước chân người loan báo tin mừng, công bố bình an, người loan tin hạnh
phúc, công bố ơn cứu độ” (Is 52:7a)</i>, và ông nói với Sion: <i>“Thiên
Chúa ngươi là Vua hiển trị” (Is 52:7b)</i>.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ông nói thêm: <i>“Kìa nghe chăng quân canh gác của
ngươi cùng cất tiếng reo hò vang dậy; họ sẽ được thấy tận mắt Đức Chúa
đang trở về Sion. Hỡi Giêrusalem điêu tàn hoang phế, hãy đồng thanh bật
tiếng reo mừng, vì Đức Chúa an ủi dân Người, và cứu chuộc Giêrusalem”
(Is 52:8-9)</i>. Thiên Chúa thấy loài người thật đáng thương, thế nên
Ngôi Hai phải đích thân giáng sinh làm người để chia sẻ đau khổ với
chúng ta. Thật vậy, <i>“trước mặt muôn dân, Đức Chúa đã vung cánh tay
thần thánh của Ngài: ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta, người bốn bể rồi
ra nhìn thấy” (Is 52:10)</i>. Chắc chắn không ai có thể im lặng khi thấy
những điều kỳ lạ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cùng với cảm nhận đó, tác giả Thánh vịnh kêu gọi: <i>
“Hát lên mừng Chúa một bài ca mới, vì Ngài đã thực hiện bao kỳ công.
Ngài chiến thắng nhờ bàn tay hùng mạnh, nhờ cánh tay chí thánh của Ngài”
(Tv 98:1)</i>. Xưng tụng Thiên Chúa không chỉ là bổn phận mà còn là niềm
vinh hạnh của chúng ta, vì <i>“Chúa đã biểu dương ơn Ngài cứu độ, mặc
khải đức công chính của Ngài trước mặt chư dân; Ngài đã nhớ lại ân tình
và tín nghĩa dành cho nhà Ít-ra-en. Toàn cõi đất này đã xem thấy ơn cứu
độ của Thiên Chúa chúng ta” (Tv 98:2-3)</i>.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có lẽ vì sốt ruột nên tác giả Thánh vịnh lại phải kêu
gọi: <i>“Tung hô Chúa, hỡi toàn thể địa cầu, mừng vui lên, reo hò đàn
hát. Đàn lên mừng Chúa khúc hạc cầm dìu dặt, nương khúc hạc cầm réo rắt
giọng ca. Kèn thổi vang xen tiếng tù và, tung hô mừng Chúa, vị Quân
Vương!” (Tv 98:4-6)</i>.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có nhiều lý do để chúng ta ca tụng Thiên Chúa. Thánh
Phaolô nói: <i>“Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy
cha ông chúng ta qua các ngôn sứ; nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa
đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử. Thiên Chúa đã nhờ Người mà dựng nên
vũ trụ, đã đặt Người làm Đấng thừa hưởng muôn vật muôn loài” (Dt 1:1-2)</i>.
Vả lại, <i>“chính Ngài phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của
bản thể Thiên Chúa, là Đấng dùng lời quyền năng của mình mà duy trì vạn
vật” (Dt 1:3a)</i>. Và rồi, <i>“sau khi đã tẩy trừ tội lỗi, Ngài lên ngự
bên hữu Đấng Cao Cả trên trời” (Dt 1:3b)</i>.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Quả thật, Ngài quá trác tuyệt và cao siêu! Danh hiệu
Ngài được thừa hưởng, cao cả hơn danh hiệu các thiên thần bao nhiêu, thì
Ngài lại trổi hơn họ bấy nhiêu. Thật vậy, chẳng bao giờ Thiên Chúa đã
phán cùng vị thiên thần nào: “Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã
sinh ra Con”, hoặc: “Ta sẽ là Cha Người, và chính Người sẽ là Con Ta”.
Do đó, khi đưa Trưởng Tử vào thế giới loài người, Thiên Chúa nói: <i>
“Mọi thiên thần của Thiên Chúa phải thờ lạy Ngài” (Dt 1:6)</i>. Trách
nhiệm rõ ràng đó cũng là trách nhiệm của chúng ta, vì chính Chúa truyền
lệnh: <i>“Chỉ thờ lạy một Chúa và kính mến Ngài hết lòng”</i>.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thiên Chúa giáng sinh là ai? Ngài là Ngôi Hai, là
Đấng Thiên Sai, là Thánh Tử, là Đức Giêsu Kitô, là Ngôi Lời, mà từ khởi
đầu đã có Ngôi Lời, Ngài là Al-pha và Ô-mê-ga (Kh 1:8; 21:6; Kh 22:13) –
tức là Đầu và Cuối, là Khởi Nguyên và Tận Cùng. <i>“Ngôi Lời vẫn hướng
về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa” (Ga 1:1)</i>. Cách diễn tả của
ông Gioan hay quá! Ông giải thích tiếp: <i>“Lúc khởi đầu, Người vẫn
hướng về Thiên Chúa. Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành, và không có
Người, thì chẳng có gì được tạo thành. Điều đã được tạo thành ở nơi
Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. Ánh sáng chiếu
soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng” (Ga 1:2-5)</i>.
Chính những hình ảnh đối nghịch nhau lại có thể làm nổi bật nhau.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thánh Gioan không dùng đại từ ngôi thứ nhất số ít mà
nói rằng “có một người được Thiên Chúa sai đến, tên là Gioan”. Và ông
dùng đại từ ngôi thứ ba số ít để nói về mình: <i>“Ông đến để làm chứng,
và làm chứng về ánh sáng, để mọi người nhờ ông mà tin. Ông không phải là
ánh sáng, nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng” (Ga 1:7-8)</i>. Rồi
ông nói về Đấng Thiên Sai: <i>“Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến
thế gian và chiếu soi mọi người. Người ở giữa thế gian, và thế gian đã
nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình,
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1:9-11)</i>. Cũng vẫn có những
điểm trái ngược.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sự đời vẫn thế, chín người mười ý, chẳng ai giống ai.
Ông Gioan nói: <i>“Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh
Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1:12)</i>.
Diễm phúc quá vì được làm con Thiên Chúa, mà chỉ với một điều kiện đơn
giản: Tin Ngài. Nhưng người đó được sinh ra, không phải do khí huyết,
cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông,
nhưng do bởi Thiên Chúa. Thật kỳ diệu biết bao!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hôm nay,<i> “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ
giữa chúng ta” (Ga 1:14a)</i>. Niềm vui dâng cao tột đỉnh. Ông Gioan
nói: <i>“Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà
Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật” (Ga
1:14b)</i>. Vì được mục kích sở thị, ông Gioan hăng say làm chứng về
Người, ông tuyên bố: <i>“Đây là Đấng mà tôi đã nói: Người đến sau tôi,
nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi” (Ga 1:15)</i>. Người sinh trước mà
có sau, người sinh sau mà có trước. Thật khó hiểu vì quá vô lý, nhưng
hoàn toàn là sự thật, và điều đó không thể lý luận theo kiểu phàm tục.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tình giáng sinh thật tuyệt vời, không thể diễn tả
hoặc thể hiện bằng các động thái của loài người: <i>“Từ nguồn sung mãn
của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác. Quả thế,
Lề Luật đã được Thiên Chúa ban qua ông Môsê, còn ân sủng và sự thật, thì
nhờ Đức Giêsu Kitô mà có”</i> <i>(Ga 1:16-17)</i>. Chưa bao giờ có ai
thấy Thiên Chúa, nhưng Con Một vốn là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi
cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết. Vì thế, đừng
bao giờ quên rằng “Đức Tin quan trọng hơn phép lạ”. Nghĩa là đừng bao
giờ “chạy đua” theo những “sự lạ” mà hãy “chạy đua” trên Hành Trình Đức
Tin không ngơi nghỉ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 20px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial">Lạy Thiên Chúa, chúng con vui mừng biết bao vì
Ngôi Hai Thiên Chúa đã giáng sinh và ở với chúng con, đồng cam cộng khổ
với chúng con. Xin giúp chúng con biết noi gương Con Chúa mà thể hiện
công bình và bác ái trong suốt đường lữ hành trấn thế. Chúng con cầu xin
nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.</font></b></td></tr>
<tr>
<td>
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<a target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
<img border="0" src="../../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
<td>
<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
<font size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
</tr>
</table>
</td>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td>
<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table><p align="center"> </p></body></html>