File "Thien-Chua-lam-nguoi.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyNiem/GiangSinh/_2011/Thien-Chua-lam-nguoi.htm
File size: 10.85 KiB (11109 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData"><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping"><style>
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"Cambria Math";
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:1;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-format:other;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
{}
.MsoChpDefault
{font-size:10.0pt;
}
@page Section1
{size:612.0pt 792.0pt;
margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>
Thiên Chúa làm người để con người được làm Thiên Chúa </title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<!--[if !mso]><style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
h3
{margin-top:10.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:11.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
color:#4F81BD;
font-weight:bold}
span.author
{}
span.longtext
{}
</style>
<![endif]--></head><body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td><p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><font face="Arial">
<b><span style="color: blue">Thiên Chúa làm người để con người được làm
Thiên Chúa</span></b></font></td></tr><tr><td align="justify"><p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<i><font size="2"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Giuse Vũ
Vinh Đức</span></font></i></td></tr><tr><td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có một câu chuyện ngụ ngôn người ta kể rằng: có một
chú sư tử con, bị lạc mẹ, gặp một đàn dê, đàn dê thấy chú sư tử con dễ
thương nên cho về sống chung. Từ đó chú sư tử con ăn cỏ như dê, kêu be
be như dê. Nó chẳng có gì thắc mắc cả, vì nó cũng cứ tưởng nó là dê. Thế
rồi, có một hôm có một con sư tử già đến trình mồi nơi đàn dê, nó mới
khám phá ra rằng tại sao trong bầy dê lại có một thằng sư tử chơi vui vẻ
với dê, ăn cỏ như dê, kêu be be như dê. Nó mới tìm cách nói chuyện với
con sư tử con: mày là sư tử sao mày lại chơi với lũ dê và kêu be be như
dê thế, mày là sư tử sao lại ăn cỏ như vậy? thế mày không biết nhục à.
Nói thế nào thì nói, chú sư tử con vẫn cứ be be thôi. Bực quá, chú sư tử
già mới ngoặm ngang cổ chú sư tử con tha đi đến bên một bờ suối. Mày
nhìn đi, mày giống tao hay giống mấy thằng dê kia. Chú sư tử con nhìn
vào dòng suối thấy mặt mình quả thật giống cái ông sư tử này chứ không
giống các bạn dê của mình. Nó bắt đầu tìm lại chất sư tử ở trong nó, mà
bấy lâu nó đánh mất, bị nhấn chìm khi nó đồng hóa mình với đàn dê. Qua
câu chuyện ngụ ngôn đó, phần nào giúp chúng ta hiểu Thiên Chúa đến giữa
dòng đời này để giúp cho con người chúng ta tìm lại, khám phá lại vận
mệnh, ơn gọi cao cả của mình. Cái ơn gọi và vận mệnh mà đang bị những lo
toan cơm áo gạo tiền hằng ngày, bị những cơn cám dỗ xác thịt, tiền tài,
danh vọng chi phối. Khiến cho nhiều khi chúng ta quên mất cái ơn gọi và
vận mệnh của mình, quên mất mình là ai. Ta tưởng rằng cuộc đời của mình
chỉ có thế này thôi, ta cứ sống là là mặt đất vậy, giống như con sư tử
con cứ tưởng mà là dê mà thôi. Chúa đến nhắc cho mình ơn gọi và vận mệnh
của mình là trở nên như Thiên Chúa, được đồng hình và đồng dạng với Chúa
Kitô. Như lời một Giáo phụ đã nói, “Thiên Chúa làm người để con người
được làm Thiên Chúa”. Vì thế lễ Giáng sinh không phải chỉ đến một năm
một lần với tiếng nhạc du dương, với hoa đèn sáng rực, với những hang đá
được trang hoàng đẹp mắt, càng không phải chỉ đến một năm một lần trong
những khu phố sầm uất, trong những tiệc tùng, lễ hội. Giáng sinh là mỗi
lần mình vượt lên trên những cám dỗ, những đam mê thấp hèn, những yếu
đuối của bản thân để đến với Thiên Chúa. GS là mỗi lần con người biết mở
rộng tâm hồn để đón nhận Chúa đến trong từng biến cố của cuộc đời, nhìn
vào những dấu hiệu ân thầm, và ngay cả những mất mát của cuộc sống để
dấy lên niềm hy vọng. Giáng sinh là mỗi lần chúng ta dám đập vỡ cái vỏ
ốc của sự tự cao tự đại, của những ích kỷ hẹp hòi để đến với tha nhân.
Vì thế, GS không phải là một câu chuyện được kể một năm một lần, nhưng
là một câu chuyện dài, được kể mỗi ngày, mỗi biến cố trong cuộc đời của
chúng ta, là ơn gọi, là vận mệnh, nhắc nhớ ta phải trở nên con cái của
Cha trên trời. Để cho mầu nhiệm nhập thể, nhập thế làm người của Chúa,
kéo dài trong từng biến cố của cuộc đời chúng ta. Trước hết chúng ta hãy
nhìn vào trong hang đá Bêlem để thấy được sứ điệp Chúa gửi đến cho mỗi
người chúng ta: sứ điệp của Tình Yêu. Vì yêu thương con người, - Thiên
Chúa hóa thân làm một trẻ sơ sinh để mời gọi ta hãy biết tôn trọng sự
sống. - Thiên Chúa sinh ra làm một trẻ thơ yếu ớt để mời gọi ta hãy biết
yêu thương những người bé nhỏ, yếu hèn. - Thiên Chúa sinh ra trong cảnh
nghèo nàn để mời gọi ta hãy biết nâng đỡ những người nghèo khổ. - Thiên
Chúa sinh ra trong một gia đình để mời gọi ta hãy biết bảo vệ những
truyền thống tốt đẹp đem lại hạnh phúc cho gia đình. - Và trên hết,
Thiên Chúa làm người để cho con người được hiệp thông. Hãy nhìn vào máng
cỏ mà coi, những người nghèo hèn dốt nát như các mục đồng, những người
giàu sang như các vua, và thậm chí cỏ cây súc vật cũng hà hơi sưởi ấm,
quây quần bên Chúa Hài Nhi. Thật là một hình ảnh của sự hiệp thông. Hiệp
thông giữa con người với Thiên Chúa, hiệp thông giữa con người với nhau.
Hài Nhi nằm trong máng cỏ, Hài nhi ấy chính là Thiên Chúa và cũng là con
người. Chính nhờ Ngài mà chúng ta mới có sự hiệp thông với Thiên Chúa,
cũng như giữa chúng ta với nhau. Kính thưa, lễ Giáng Sinh là lễ của niềm
vui. Vui vì con người được Thiên Chúa yêu thương. Vui vì con người được
nâng lên địa vị cao trọng. Chúa làm người để con người được kính trọng.
Con người cao quý vì đã được nâng lên làm con Thiên Chúa. Vì thế, để
mừng lễ Chúa Giáng Sinh cho đúng ý nghĩa, tôn thờ Thiên Chúa vẫn chưa
đủ, ta còn phải yêu thương kính trọng người khác, vì họ cũng được Chúa
yêu thương. Viếng hang đá thôi chưa đủ, ta còn phải đến viếng những nhà
tranh vách đất, giúp dựng lại những túp lều xiêu vẹo. Chỉ đến viếng Chúa
Giêsu bé thơ thôi chưa đủ. Ta còn phải đến viếng những trẻ em bị bỏ rơi,
vực dậy những tuổi thơ bất hạnh. Chỉ cảm thương Thánh Gia trong hang đá
nghèo nàn thôi chưa đủ. Ta còn phải cảm thương, quan tâm săn sóc tới
những thành viên trong chính gia đình của mình… Sống được như thế, chúng
ta có được một lễ Giáng Sinh thật ý nghĩa, và đó cũng chính là ơn gọi và
vận mệnh của tất cả mỗi người chúng ta, sống được như thế chúng ta mới
cớ thể hát vang lời ca: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, Bình an dưới
thế cho người Chúa thương” </font> </td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table><p align="center"> </p></body></html>