File "Mon-qua-vo-gia.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_SuyNiem/GiangSinh/_2011/Mon-qua-vo-gia.htm
File size: 10.32 KiB (10566 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData"><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping"><style>
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"Cambria Math";
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:1;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-format:other;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
{}
.MsoChpDefault
{font-size:10.0pt;
}
@page Section1
{size:612.0pt 792.0pt;
margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>
Món Quà Vô Giá </title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<!--[if !mso]><style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
h3
{margin-top:10.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:11.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
color:#4F81BD;
font-weight:bold}
span.author
{}
span.longtext
{}
</style>
<![endif]--></head><body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td><p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><font face="Arial">
<b><span style="color: blue">Món Quà Vô Giá</span></b></font></td></tr><tr><td align="justify"><p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<i><font size="2"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Giuse Vũ
Vinh Đức</span></font></i></td></tr><tr><td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một bà mẹ, người Mã lai, có cậu con trai, cha mất sớm
nên mẹ yêu quí con lắm; chỉ có điều, bà mẹ chỉ có một con mắt. Đứa con
cảm thấy xấu hổ vì mẹ xấu xí, nên cậu nói với mẹ: “Mẹ đừng đi đón con ở
trường nữa.” Nghe con nói, bà mẹ chỉ âm thầm rơi lệ… Rồi sau đó, người
con đỗ đạt cao, có gia đình làm việc ở Singapore, lại có 2 con. Bà mẹ
lúc này rất nhớ con và muốn nhìn mặt cháu, nhưng bà không dám đi, vì sợ
làm cho người con phải xấu hổ. Nhưng rồi bà cũng quyết định lên đường
tìm con, khi đến trước cửa nhà người con, bà tần ngần không dám vào chỉ
đứng ở ngoài cổng nhìn vào nhà. Bất ngờ người con trai bắt gặp mẹ đứng
trước cổng. Đứa con xua đuổi mẹ. Bà năn nỉ đứa con cho mình được nhìn
thấy mặt đứa cháu một lần rồi bà về cũng được, nhưng đứa con bất hiếu
kiên quyết không cho. Sau đó bà mẹ ra về, bị đụng xe chết, người ta tìm
thấy trên người bà tờ di chúc để lại tài sản cho người con và đặc biệt
kể lại sự kiện tại sao bà chỉ có một mắt. khi đứa con lên 8t, chẳng may
trong 1 tai nạn bị hư 1 mắt, chính bà đã hy sinh con mắt của mình để cho
người con được sáng mắt.Khi hiểu được điều này người con vô cùng hối
hận, nhưng tất cả đã quá muộn. Kính thưa, khi yêu ai, chúng ta sẵn sàng
tặng cho người yêu mình những gì là quý giá nhất. Như người mẹ, vì yêu
con đã sẵn sàng tặng cho con con mắt của mình, vì yêu con bà sẵn sàng hy
sinh tất cả cho con của mình. Đêm nay, đêm của bình an, đêm thánh vô
cùng, đêm của tình yêu. Vì yêu thương con người TC đã trao tặng cho con
người một món quà còn cao quý hơn bất cứ món quà nào mà chúng ta dành
cho nhau, hơn cả con mắt người Mẹ dành cho đứa con của mình, món quà ấy
chính là Chúa Giêsu Kitô, Người con duy nhất của Thiên Chúa. Thiên Chúa
muốn trao ban chính Ngài cho loài người. Ngài không chỉ hài lòng với món
quà vật chất mà Ngài đã ban tặng như vũ trụ bao la với muôn vàn phúc lộc
trong đó, nhưng Ngài đã đích thân ở giữa nhân loại để chia sẻ cuộc sống
con người. Chúa Giêsu là hiện thân rõ nét và sống động nhất của tình
thương vô biên và lòng ưu ái của Thiên Chúa đối với con người. Đức Chúa
Giêsu là quà tặng quí giá nhất mà Thiên Chúa Cha đã trao ban cho loài
người. “của cho không bằng cách cho”, món quà được xem là quý giá ở cái
cách mà người đó trao ban. Món quà được xem là quý giá khi người cho dốc
cạn túi, dốc cạn những gì mình có để trao ban. Giống như bà góa trong
tin mừng bà chỉ bỏ có hai đồng xu thế mà Chúa cho là bà đã bỏ nhiều
nhất, vì bà đã dốc cạn túi của mình để trao ban. Thiên Chúa cũng đã dốc
cạn túi, đã trao ban tất cả, không còn gì nữa: “Thiên Chúa đã yêu thế
gian đến nỗi đã ban chính Con Một Ngài”. Một món quà của Tình Yêu. Khi
chiêm ngắm “món quà” Thiên Chúa gửi đến trong hình hài một hài nhi yếu
đuối, Ngài cũng mời gọi chúng ta hãy dành cho Ngài một chút chia sẻ tình
thương. Ngài cũng cần chúng ta thi thố tình thương cho Ngài. Ngài đã
sinh ra trong cảnh cơ hàn. Ngài đã và đang thiếu thốn tư bề. Ngài đang
cần chúng ta làm điều gì đó cho Ngài. Như các mục đồng năm xưa đã dâng
cho Hài Nhi Giê-su những con lừa, con bò, những cọng rơm để sưởi ấm cho
Chúa. Hôm nay, Chúa cũng đang đồng hoá mình trong thân phận những con
người lầm than, cơ hàn. Ngài đang cần chúng ta chia sẻ một chút tình
người, một chút lòng bác ái, một chút tinh thần dấn thân phục vụ để xoa
dịu nỗi đau thể xác và tinh thần trên những con người bất hạnh mà chúng
ta gặp trên mọi nẻo đường. Xung quanh chúng ta còn đầy dẫy những người
nghèo hèn, khốn khổ, khó khăn chúng ta hãy mở rộng lòng mình ra để chia
sẻ trao ban. Món quà cao quý chúng ta nhận được từ nơi Chúa là món quà
tình yêu, Tình yêu mà biết chia sẻ, nó sẽ tăng thêm gấp bội. Tình yêu mà
chúng ta cứ bo bo giữ chặt cho mình thì tình yêu ấy sẽ bị hủy diệt và
chết đi. Giả như, người con trong câu chuyện trên nhận biết rằng sự sống
của anh ta, cuộc đời của anh ta, và ngay cả con mắt mà anh ta đang có đó
là nhờ bởi sự hy sinh cao quý của người mẹ thì anh ta đã trân trọng, yêu
thương người mẹ dường nào? Giả như tất cả mọi người đều nhận ra rằng,
tất cả những gì chúng ta đang có là đều nhờ bởi tình yêu nhưng không của
Thiên Chúa trao tặng thì có lẽ chúng ta sẽ không sống ích kỷ độc ác với
nhau. Giả như tất cả mọi người đều nhận ra một món quà vô cùng quý giá
mà Thiên Chúa gửi đến cho con người qua hình hài bé nhỏ, yếu ớt của Hài
nhi Giêsu nằm trong máng cỏ thì có lẽ thế giới này đã có bình an, hoan
lạc và hạnh phúc. Ước gì mỗi khi chúng ta mừng lễ Giáng sinh, chúng ta ý
thức hơn về món quà vô giá mà Chúa gửi đến cho chúng ta, đó là món quà
tình yêu, nó phải được mỗi người chúng ta trân trọng và mang đến cho
những người khác, đặc biệt là những người nghèo nàn, bất hạnh khổ đau.
Ước gì niềm vui Giáng sinh hôm nay, ánh sáng đêm nay, âm thanh đêm nay
không phải chỉ lóe lên rồi tắt nhưng sẽ cháy mãi trong cuộc đời của
chúng ta. Amen </font> </td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table><p align="center"> </p></body></html>