File "Canh-cua-khong-bao-gio-dong.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/_Maria/2011/10/Canh-cua-khong-bao-gio-dong.htm
File size: 12.94 KiB (13252 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData"><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping"><style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>
Cánh cửa không bao giờ đóng - tấm lòng của Mẹ luôn mở </title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]><style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]--></head><body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td><p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Trang Độc Giả</font></b></p><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
	<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial" color="#0000FF">Cánh cửa không bao giờ đóng - tấm lòng 
	của Mẹ luôn mở</font></b></td></tr><tr><td align="justify">
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<i><font size="2"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Savio Minh 
		Trí</span></font></i></td></tr><tr><td align="justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3">Một hôm lang thanh trên mạng, tôi bắt gặp một 
	câu chuyện với nội dung như sau: Có một cô gái mới có 18 tuổi, đang sống 
	trong gia đình có nề nếp, khuôn phép với bà mẹ của mình. Một hôm, cô bỗng 
	chán sống chung với Mẹ, muốn tự do nên đã nói với mẹ: “Con chán sống với mẹ 
	lắm rồi, con đi đây!” Thế là cô bỏ nhà đi, lấy thế giới bao la làm nhà mình. 
	Tuy nhiên, vì không nghề nghiệp, cô chẳng tìm ra việc làm, nên phải làm gái 
	đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ra làm thứ để mua bán, đổi chác. Năm 
	tháng cứ thế trôi qua, mẹ cô ngày càng già đi vì nhớ con. Trong khi cô càng 
	trượt dài trong lối sống sa đoạ của mình. Không còn chút liên lạc nào giữa 
	hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Nghe đồn về lối sống của con gái mình, 
	bà mẹ đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà lân la đến từng nhóm cứu trợ 
	với lời thỉnh cầu đơn giản: “Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!” Đó là tấm 
	hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: &quot;Mẹ vẫn yêu con... Hãy 
	về nhà đi con!&quot;. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3">Vài tháng trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi 
	một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Ban đầu, cô 
	không để ý đến tấm hình vì mải lo nhận thức ăn. Nhưng khi đã nhận gói thức 
	ăn cứu trợ xong, cô đi ngang và liếc qua tấm hình, bất chợt, cô nhận ra 
	khuôn mặt dù nhăn nheo, cằn cỗi nhưng là mẹ mình. Cô đến xem kĩ bức ảnh. 
	Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: &quot;Mẹ vẫn yêu con... Hãy 
	về nhà đi con!&quot;. Lúc đó, trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động, 
	ôm mặt bật khóc rồi cô quyết định phải chạy bộ về nhà. Về đến nhà, trời đã 
	sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao với mẹ. Khẽ gõ 
	cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an 
	toàn của mẹ mình, cô chạy vội vào buồng ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ 
	yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy và nói: “Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về 
	nhà rồi, xin tha thứ cho con!” Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước 
	mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ: “Mẹ à, con lo quá. 
	Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!” Bà mẹ nhìn con âu yếm: “Không 
	phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào 
	đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!” Và cô gái lại gục đầu 
	vào lòng mẹ, bật khóc! </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><font size="3">Đọc câu chuyện trên, tôi không biết thực 
	hư như thế nào, </font><span lang="IT"><font size="3">chính xác đến đâu, chỉ 
	biết rằng câu chuyện giúp cho tôi hiểu được điều mà ông cha ta thường nói về 
	người mẹ:<i>“Nuôi con chẳng quản chi thân</i>. <i>Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo 
	con lăn”.</i> <i>“Con ho lòng mẹ tan tành</i>. <i>Con sốt lòng mẹ như bình 
	nước sôi”.</i> Cũng như bao người mẹ khác, tấm lòng của người mẹ trong câu 
	chuyện trên thật bao la rộng lớn, dù cô con gái đối xử bất hiếu với mình, 
	nhưng người mẹ không vì thế mà từ bỏ con mình, lại luôn tìm cách để đưa đứa 
	con trở về với mình. Cánh cửa không bao giờ đóng nói lên tất cả: đó là tấm 
	lòng yêu thương rộng mở vô bờ của người mẹ dành cho cô con gái của mình.
	</font></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><span lang="IT">Hình ảnh người mẹ trần thế trong 
	câu chuyện trên gợi cho tôi về một người mẹ thiêng liêng khác. Đó là Mẹ 
	Maria. Nếu người mẹ trần thế thương con cái một thì Mẹ Maria thương con cái 
	mười, thương rất nhiều, bằng chứng là: </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><span lang="IT">- Vì thương nhân loại, Mẹ Maria 
	đã chấp nhận thưa hai tiếng “xin vâng”. Với hai tiếng <i>“xin vâng”</i>, Mẹ 
	Maria đã từ bỏ ý riêng, cuộc sống riêng để chọn lấy chương trình cứu độ của 
	Thiên Chúa. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><span lang="IT">- Vì thương nhân loại, Mẹ đã cưu 
	mang, sinh hạ, chăm sóc và dưỡng nuôi Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ. Đặc biệt, 
	Mẹ đã hiến dâng “Con của Mẹ” để làm của lễ đền tội thay cho nhân loại. Mẹ đã 
	góp phần vào trong chương trình cứu độ của Đức Kitô.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><span lang="IT">- Vì thương nhân loại, Mẹ đã 
	nhận lời trăn trối của Chúa Giêsu - con Mẹ - trên thập giá. Chúa Giêsu trao 
	phó Thánh Gioan cho Mẹ. Và Mẹ đã nhận Thánh Gioan - đại diện cho nhân loại - 
	làm con của Mẹ. Điều đó, cũng có nghĩa là Mẹ nhận tất cả chúng ta là con cái 
	của Mẹ. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><span lang="IT">- Vì thương nhân loại đang sống 
	trong đau khổ, tội lỗi, mà Mẹ đã mở cửa lòng để hiện ra nhiều lần ở Lộ Đức, 
	ở La Vang, ở Fatima,… Mẹ hiện ra để bảo vệ, ban ơn, dạy dỗ, nhắc nhở và 
	khuyên răn. Đặc biệt, ngày 13-10-1917, Mẹ đã hiện ra với ba trẻ Phanxicô, 
	Lucia và Giaxinta ở Fatima để chỉ cho mọi người phương cách trở về nhà Chúa 
	sum họp cùng Mẹ: Sám hối đền tội - Tôn sùng trái tim Mẹ và nhất là siêng 
	năng lần chuỗi Mân Côi. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><span lang="IT">Có thể nói, Mẹ Maria rất thương 
	nhân loại, thương từng người trong đó có tôi. Mẹ muốn con cái của Mẹ sống 
	thánh thiện, sống yêu thương, sống bác ái để trở về cùng mẹ hưởng hạnh phúc 
	Nước Trời. Nhưng nhiều khi, nhìn lại, tôi cũng thấy mình giống như cô con 
	gái trong câu chuyện trên, đã vô ơn đối với Mẹ. Lắm khi, tôi chán Mẹ, bỏ Mẹ 
	mà đi hoang, không sống những điều Mẹ dạy. Tôi đã làm cho Mẹ phải buồn, phải 
	khóc, phải đau khổ. Mẹ buồn vì tôi sống xa Chúa, xa Giáo Hội và xa cách anh 
	em mình. Mẹ khóc vì tôi sống trong tội lỗi ngập tràn mà cánh cửa lòng Mẹ mở 
	lại không chịu vào. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><span lang="IT">Hôm nay, nhân tháng Mân Côi, 
	tháng Đức Mẹ hoa hồng, tháng Đức Mẹ của tình yêu thương. Như cô gái trong 
	câu chuyện trên, tôi cũng muốn trở về để ôm lấy Mẹ, xin lỗi Mẹ và cám ơn Mẹ. 
	Xin lỗi Mẹ vì những thiếu sót, lỗi lầm của tôi làm Mẹ đau, Mẹ buồn đến nỗi 
	khóc. Cám ơn Mẹ vì những ơn lành mà nhờ Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho tôi được 
	lãnh nhận trong suốt thời gian vừa qua. Tôi muốn làm điều đó, bởi tôi hiểu 
	rằng dù tôi có bất kính, bất hiếu với Mẹ, thì tôi vẫn tin: cửa lòng của Mẹ 
	không đóng với tôi bao giờ. </span></font></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager