File "De-nhat-Han-vuong.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/BaiViet/MuaVong/2012/De-nhat-Han-vuong.htm
File size: 21.88 KiB (22401 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData"><link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping"><style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>
Đệ nhất Hàn vương</title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]><style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]--></head><body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td>
	<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial" color="#0000FF" style="font-size: 14pt">Đệ nhất Hàn 
	vương</font></b></p>
	</td></tr><tr><td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trầm Thiên 
		Thu</span></i></font></td></tr><tr><td align="justify">
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">Đệ 
		nhất Hàn vương là nói cho có vẻ “văn chương” một chút, vì người ta vẫn 
		cho rằng dùng Hán Việt thì “sang” hơn Việt ngữ thuần túy, chứ nói toạc 
		móng heo ra thì chỉ là Vua Nghèo. Vua mà lại nghèo! Vô lý hết sức. Vì 
		xưa nay có thấy ông vua nào hoặc nữ hoàng nào nghèo đâu chứ? Vua vừa 
		giàu vừa sang, tổng thống ngày nay cũng chẳng thấy ông bà nào nghèo. 
		Không cần là vua chúa hoặc đứng đầu một quốc gia, những người có chút 
		địa vị hoặc chức tước (cả đời lẫn tôn giáo) đều được người ta “lưu tâm” 
		và cung phụng nhiều thứ – tất nhiên vấn đề “quan trọng” nhất vẫn là… 
		“cái phong bì”!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Nghèo không là “tội”, nhưng là… “vạ”. Người nghèo không ai muốn quen, 
		không ai thích gần, không ai thèm hỏi, thậm chí là không ai thèm nhìn:
		<i>“Bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu khách tầm”</i>. Ca 
		dao Việt Nam cũng nói: <i>“Cây khô tưới nước cũng khô, người nghèo đi 
		tới nơi mô cũng nghèo”</i>. Đâu phải họ lười, thế nhưng họ vẫn lận đận 
		đến chết vẫn chưa “ngóc đầu” lên được. Họ nghèo rớt mồng tơi (thậm chí 
		có người cũng chẳng có mồng tơi mà rớt), nghèo ho ra máu, nghèo lụi vô 
		bờ, nghèo trơ mắt ếch, nghèo lệch ba sườn, nghèo trườn lê lết, nghèo mạt 
		rệp (tức là rệp cũng không thèm ở nhà người nghèo)... Quả thật, họ nghèo 
		tới tận cùng bảng số và nghèo trên từng cây số!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Thế mà có người lại sung sướng từ nhỏ, chẳng phải lo gì, muốn chi được 
		nấy, thậm chí họ vung tiền qua cửa sổ hơn cả Công tử Bạc Liêu, vung tay 
		quá trán mà vẫn “vô tư”, ăn chơi xả láng mà sáng không phải về sớm. Cuộc 
		đời của người giàu được gọi là “đẻ bọc điều”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Chuyện may rủi, chuyện hên xui, chuyện giàu nghèo đều là ẩn số. Thật 
		không hiểu nổi! Vì thế, người ta gọi cuộc đời những người nghèo là “mạng 
		cùi”, là “số kiếp”, duy tâm hơn thì nói là “tiền định”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Việt ngữ thật hay: Nghèo khổ, hoặc nghèo khó. Cái “nghèo” thường đi đôi 
		với cái “khổ” và cái “khó”. Ai có từng sống thiếu thốn mới khả dĩ cảm 
		nhận cái nghèo là thế nào. Thật thê thảm, te tua, tơi tả, trầy trụa,… 
		coi như là “tiêu tùng”. Mắt nhìn đâu cũng thấy “tối tăm”, cuộc sống thì 
		“tồi tệ”. Toàn là chữ T, cứ đọc nhiều những chữ T như thế thì tự dưng 
		cũng thấy “tê tái”, thậm chí cũng “tê tê” đầu lưỡi. Thế thì tiêu! Nói 
		theo kiểu văn chương “hiện đại” (dạng “ba xu”, đại bình dân) thì là 
		“thúi hẻo”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Nhưng ai có nghèo cỡ nào thì chắc hẳn cũng chưa nghèo bằng Chúa Giêsu. 
		Kinh thánh cho chúng ta biết: <i>“Khi các đạo sĩ tới điểm mà ánh sao 
		dừng lại, họ gặp Bác gái Maria, Bác trai Giuse, cùng với Hài Nhi đặt nằm 
		trong máng cỏ”</i> <i>(Lc 2:16)</i>. Chắc không ai nghèo đến thế. Ngày 
		nay người ta gọi cảnh đó là “nghèo mạt rệp”!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Ngài đúng là Đệ nhất Hàn vương, nói bình dân là Vua Nghèo, nói khôi hài 
		theo ngôn ngữ Hán Việt thì Chúa Giêsu là người “đại hàn”. Chữ “đại hàn” 
		ở đây không phải là nước Đại Hàn (Hàn quốc, Korea), mà là “cực kỳ 
		nghèo”, vì chữ “hàn” ở đây hiểu theo nghĩa là “nghèo” chứ không theo 
		nghĩa là “lạnh”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Trước đó, thật tội nghiệp hai Bác Maria và Giuse. Tiền thì chẳng có bao 
		nhiêu, nhưng hai Bác cũng ráng cắn răng mà đi thuê phòng trọ, nhưng khốn 
		thay lại chẳng chỗ nào cho trú qua đêm. Chủ nhà trọ nào cũng nói không 
		còn phòng. Chắc là họ thấy vợ chồng này nghèo te tua nên họ đuổi khéo 
		thôi, có thể họ nghĩ là vợ chồng nhà quê này nghèo thế thì chẳng có tiền 
		mà trả tiền phòng, rồi sáng hôm sau lại quỵt tiền thôi!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Thế là hai Bác nhà ta đành lủi thủi ra đi trong đêm tối đen như mực. 
		Nghĩ mà thương Bác Giuse hết sức. Đêm hôm, đường sá xa xôi hiểm trở, núi 
		đồi gập ghềnh, trời tối thui, con lừa như cũng mỏi gối chùn chân vì mệt, 
		chắc nó cũng buồn ngủ, thế mà Bà xã lại chuyển dạ mới chết chứ! Triệt 
		buộc. Thế là Bác Giuse đành đưa vợ vào “nhà hộ sinh dã chiến” là hang 
		chiên lừa để Bà xã lâm bồn. Cũng còn may là “mẹ tròn, con vuông”. Có lũ 
		mục đồng chuyện trò thâu đêm cũng quên hết gian nan. Thấy mấy con bê và 
		lừa con dễ thương hết sức. Chúng cứ nhìn Bé Giêsu. Còn Bé Giêsu hình như 
		cũng khoái chí, chẳng khóc tí nào. Tạ ơn Chúa!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Rồi tất cả vui buồn gì cũng đều qua. Cậu Giêsu </font><i>
		<font face="Arial">“ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân</font></i></span><i><span style="font-size: 12pt"><font face="Arial">
		</font></span><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal">
		<font face="Arial">nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta” (Lc 2:52)</font></span></i><span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">. 
		Khi bắt đầu sứ vụ, ngay trong bài giảng đầu tiên, Chúa Giêsu đã nói: <i>
		“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:3; Lc 
		6:20)</i>.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Ngài sinh ra trong cảnh nghèo để làm gương, là muốn đề cao nhân đức khó 
		nghèo. Đi khắp nơi rao giảng Tin Mừng và kêu gọi sám hối, Ngài luôn sống 
		khó nghèo – nghèo thật, nghèo đúng theo nghĩa đen chứ chẳng bóng gió chi 
		cả. Ngài từng dạy Nhóm Mười Hai: <i>“Đừng mang theo túi tiền, bao bị, 
		giày dép”</i> <i>(Lc 10:4)</i>. Tức là Ngài bảo phải sống khó nghèo.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Một thanh niên thấy Chúa Giêsu tốt lành nên ngỏ ý muốn làm đệ tử. Ngài 
		nói với anh ta: <i>“Nếu anh muốn nên hoàn thiện thì hãy đi bán tài sản 
		của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi 
		hãy đến theo tôi”</i> <i>(Mt 19:21; Mc 10:21)</i>. Nói gì thì nói, rồi 
		Ngài cũng nhắc tới “người nghèo”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Một lần vào Đền Thờ, Chúa Giêsu ngồi nhìn người ta dâng cúng tiền vào 
		thùng. Có nhiều người bỏ tiền vào thùng, nhưng Ngài lại đặc biệt chú ý 
		tới một bà góa. Bà góa này chỉ bỏ vào thùng từ thiện 2 đồng xu quèn mà 
		lại được Chúa Giêsu khen là “nhiều” (x. Mc 12:40; Lc 21:1-4). Lạ thật!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Trong lời ngợi khen (magnificat), Đức Maria nói: <i>“Kẻ đói nghèo, Chúa 
		ban của đầy dư; người giàu có, lại đuổi về tay trắng”</i> <i>(Lc 1:53)</i>. 
		Chính Đức Mẹ cũng biết rõ Chúa “khoái” người nghèo chứ không “phe” với 
		người giàu. Thế nhưng chúng ta lại không “khoái” kiểu của Chúa, chỉ nói 
		hay mà làm không hay. Vậy thì “căng” đấy!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Chưa hết, khi nói về việc đãi tiệc, Chúa Giêsu lại bảo người ta “mời 
		những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù” (Lc 14:11). Chắc hẳn 
		ai cũng phải “lắc đầu”. Người hiểu một chút thì cho đó là “kỳ lạ”, còn 
		người không hiểu thì cho đó là “kỳ cục”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Tóm lại, Chúa Giêsu là Đệ nhất Hàn vương nên Ngài đề cao sự khó nghèo. 
		Đối với Chúa, khó nghèo là một nhân đức, nhưng chúng ta lại thường sống 
		“khó mà nghèo” – ngay cả những người sống lời khấn thanh bần, một trong 
		ba lời khấn của những người sống theo “Lời Khuyên Phúc Âm”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Tác giả Thánh vịnh cầu nguyện: <i>“Lạy Chúa, xin đứng dậy ra tay, xin 
		đừng quên những người nghèo khổ” (Tv 10:12), Ngài nghe thấy ước vọng của 
		kẻ nghèo hèn; Ngài cho họ an lòng và lắng tai nghe họ, để bênh kẻ mồ côi 
		và người bị áp bức, khiến cho kẻ mang thân cát bụi, chẳng còn khủng bố 
		ai” (Tv 10:17-18)</i>.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Với đức tin, người nghèo biết Chúa Giêsu là Vua Nghèo và rất yêu thương 
		người nghèo thì cũng được an ủi, có thể tiếp tục hành-trình-nghèo của 
		mình – dù trong mắt người đời, người nghèo chỉ là “cái gai” làm xốn mắt 
		họ.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Chắc hẳn chẳng ai “ngược đời” như Đức Giêsu. Ngài “ngược đời” tới mức 
		“hết nước nói”, ai cũng phải “bó tay”. Không hiểu sao Ngài lại khoái 
		nghèo và thích người nghèo đến thế nhỉ? Đó là điều bí ẩn mà còn là điều 
		mầu nhiệm. Ngài mê cái sự nghèo khó và nghèo khổ đến nỗi chấp nhận hòa 
		nhập với loài người để chia sẻ mọi thứ (trừ tội lỗi): <i>“Ngôi Lời đã 
		trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1:14)</i>.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Như vậy, Chúa Giêsu có “xúi dại” chúng ta không?</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Chắc chắn là KHÔNG. Ngài vô cùng yêu thương chúng ta đến nỗi hiến cả 
		mạng sống mình ngay khi chúng ta chỉ là những tội nhân khốn nạn, hoàn 
		toàn bất xứng. Vả lại, Ngài là Đấng Nhân Lành và giàu Lòng Thương Xót, 
		thì không thể có ý đồ như chúng ta. Chúa Giêsu đã sinh nghèo, sống 
		nghèo, và chết nghèo, nhưng Ngài đã chiến thắng và phục sinh vinh quang 
		sau khi chịu cảnh nghèo hèn và đau khổ.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Điều gì loài người ham mê thì Thiên Chúa làm ngơ, còn điều gì loài người 
		khinh miệt thì Thiên Chúa lại đề cao. Chúng ta có thấy mình đi ngược lại 
		đường lối của Thiên Chúa? Nếu đi ngược thì sao? Chắc hẳn ai cũng tự trả 
		lời được. Trả lời được, nhưng có dám “ngược đời” như Ngài hay không thì 
		lại là chuyện khác. Nhiều người đã từng từ khước tất cả mọi sự thoải mái 
		trong cuộc sống để chấp nhận làm “kiếp mạng cùi”, bị người đời liếc mắt 
		khinh bỉ và bĩu môi nguyền rủa, nhưng rồi họ lại được Giáo hội tôn kính 
		trên bàn thờ. Đó là những người như Phanxicô Assisi, Teresa Calcutta, 
		Piô X,… Khi còn sinh thời, Thánh Giáo hoàng Piô X xác quyết: <i>“Tôi 
		sinh nghèo, tôi sống nghèo, và tôi sẽ chết nghèo”</i>.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Nhắc đến chữ “nghèo” là người ta thấy “xui xẻo”, người nghèo bị coi là 
		“hãm tài”. Thậm chí có những dòng khổ hạnh, luật dòng nghiêm ngặt, ăn 
		chay và sống khắc khổ, thế nhưng ngày nay đã khác xưa nhiều, không còn 
		“tinh chất”, vì thấy cuộc sống của họ “khó mà nghèo”. Chúa buồn lắm!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Trong con mắt người đời thì họ là những người khờ dại, thậm chí còn bị 
		coi là ngu xuẩn, nhưng họ lại hoàn toàn khôn ngoan trong cách nhìn của 
		Thiên Chúa, vì họ là những người đã dám “ngược đời” như Vua Nghèo Giêsu. 
		Quả thật, Chúa Giêsu đã đặt vấn đề: <i>“Nếu người ta được cả thế giới mà 
		phải thiệt mất mạng sống thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà 
		đổi mạng sống mình?”</i> (Mt 16:26; Mc 8:34; Lc 9:22).</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Gương các Thánh đã và đang chứng minh cho chúng ta biết chính xác. Gần 
		gũi với chúng ta nhất là 118 vị Anh hùng Tử đạo Việt Nam, các ngài cũng 
		như chúng ta nhưng đã tín thác vào Chúa và liều mạng sống vì Chúa – dù 
		vị Chúa đó là Vua Nghèo, là Đệ nhất Hàn vương!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><u>
		<span style="font-size: 12pt"><font face="Arial">TRẦM THIÊN THU</font></span></u></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: normal"><font face="Arial">
		Mùa Vọng 2012</font></span></i></h2>
		</td></tr>
	<tr>
		<td>
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td width="67">
						<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
						<a target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
						<img border="0" src="../../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
						<td>
				<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
		<font size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
		<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td>
				<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
		<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
						<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
</table><p align="center">&nbsp;</p></body></html>

PHP File Manager