File "Ban-ve-chay-tinh.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DocGia/BaiViet/MuaChay/2013/Ban-ve-chay-tinh.htm
File size: 20.89 KiB (21392 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>BÀN VỀ CHAY TỊNH</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial" color="#0000FF" style="font-size: 14pt">BÀN VỀ 
		CHAY TỊNH</font></b></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hàn Cư Sĩ</span></i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <b>Thế nào là chay tịnh?</b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngôn ngữ thông thường gọi là ăn chay, có 
		nghĩa là kiêng ăn, bớt ăn hoặc nhịn ăn theo như chủ trương của tín 
		ngưỡng, giáo thuyết, tôn giáo hay cá nhân đề ra theo một mẫu mực nào đó. 
		Tuy cách thức khác nhau, nhưng ăn chay là điều tất yếu của bất cứ một 
		tôn giáo nào, và ngay cả những lý thuyết về tu thân cũng rất đề cao việc 
		ăn chay, không kể những trào lưu ngày nay người ta ăn chay là vì sắc 
		đẹp, vì sức khỏe. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đạo Phật ăn chay là để tránh sát sinh, 
		cũng là để tỏ lòng từ bi đại lượng với mọi sinh vật. Đạo Công Giáo ăn 
		chay bằng cách tiết thực để nhắc nhở sự sám hối, sự hy sinh bác ái và 
		hãm dẹp những dục vọng nơi con người. Cũng có nhiều tín ngưỡng và tôn 
		giáo xưa nay có những mục đích tốt lành như vậy. Ăn chay đã có từ ngàn 
		xưa, nhưng nó có nguy cơ trở thành một ý niệm cố hữu và xơ cứng nơi con 
		người ngày nay. Dường như người ta&nbsp; giữ chay hoàn toàn theo một hình 
		thức nào đó thật máy móc, nó không còn ý nghĩa, mang đến một giá trị tốt 
		lành, không giúp ích thực sự cho việc thực hành tâm linh nữa. Vì vậy 
		việc ăn chay đã trở nên một hình thức nô lệ, như một chuyện “làm dáng” 
		trong việc giữ đạo, đôi khi nó như một chuyện “xa sỉ” của thời đại..
		</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày nay dùng từ <b>chay tịnh</b> là có ý 
		nghĩa hơn cả, vì nó diễn tả được hết cái đặc tính của việc giữ chay. 
		Trong khi ăn chay điều cốt yếu không thể thiếu là phải có cái <b>Tâm 
		Tịnh</b>, nếu tâm không tịnh thì mới chỉ có xác chứ chưa có hồn, có hình 
		thức mà không có nội dung, nghĩa là việc ăn chay trở thành khấp khểnh, 
		vô hiệu. Đây là một vấn nạn tạo nên sự vấp ngã cho nhiều người, do con 
		người ngày nay hầu như bất lực trước Cái Tâm luôn bị động, khó có thể 
		tìm cho mình được những giây phút tĩnh lặng trong tâm hồn. Từ lúc thức 
		dậy cho đến khi đi ngủ, con người hầu như hoàn toàn bị cuốn hút vào mọi 
		công việc, mọi lo toan, &nbsp;mọi áp lực, và mọi cám dỗ trong cuộc sống (<i>Tâm 
		viên ý mã)</i>. Vì vậy việc chay tịnh là cực kỳ khó khăn cho con người 
		ngày nay. Bản tính con người dễ thiên về hai khuynh hướng, quá câu nệ 
		vào hình thức hoặc chỉ chú trọng đến nội dung, như trong việc ăn chay 
		cũng vậy, hình thức và nội dung thường không tương đồng với nhau, cho 
		nên thường chẳng gặt hái được kết quả gì sau những lần ăn chay.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thực tâm mà nhìn nhận thì bản thân việc 
		chay tịnh là rất khó, vì nó trái với bản tính tự nhiên của con người, nó 
		đòi hỏi một sự từ bỏ khá triệt để. Chay tịnh chống lại sự đòi hỏi theo 
		như bản năng của con người, nhất là bản năng hướng hạ. Một mặt nó không 
		cho phép con người hưởng thụ theo như nhu cầu tự nhiên đòi hỏi, mà việc 
		ăn uống là cơ bản, mạnh mẽ và điển hình nhất ; mặt khác nó bắt người 
		chay tịnh phải biết hãm dẹp mọi dục vọng nơi bản thân, là nguồn của mọi 
		xáo trộn, để tạo trong tâm hồn một sự tĩnh lặng cần thiết. Chính vì vậy, 
		ai biết ăn chay và quen chay tịnh, người đó sẽ có một tinh thần mạnh mẽ, 
		họ dễ dàng chiến thắng bản thân, có một nội lực mạnh mẽ, tạo nơi con 
		người một thế quân bình cả về tâm lẫn thể lý. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chay tịnh không thể thiếu trên con đường 
		tu dưỡng, nhất là muốn tiến tới sự trọn lành. Nó cũng là phương cách 
		tích cực và hữu hiệu nhất để triệt hạ thói hư tật xấu, triệt tiêu những 
		xu hướng và bản năng hướng hạ nơi con người. Nhờ vậy nó tạo trong tâm 
		hồn con người một sự bằng an, một sự quân bình, một cái Tâm sáng mà chân 
		lý có thể soi rọi vào dễ dàng. Nhưng ngày nay người ta rất coi thường 
		việc chay tịnh, họ coi nó như một thứ “xa sỉ phẩm”, nếu có chỉ để trang 
		trí mà thôi, thậm chí có những người đạo đức cũng coi thường nó, họ biện 
		minh rằng: tinh thần là quan trọng, ý hướng là quan trọng, sức khoẻ là 
		quan trọng, ngày nay dùng phương pháp tu đức khác…. Vì vậy thân xác và 
		linh hồn họ luôn bị chao động, mỗi ngày lại yếu đuối và nặng nề thêm, 
		ngay cả những điều nhỏ mọn họ cũng không thể tự chế hay tự chủ được, nói 
		gì đến những việc bác ái hy sinh đòi sự can đảm kiên cường.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><b>Tại sao phải chay tịnh ? </b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Các vị đạo cao đức trọng, nhất là các thánh nhân, 
		việc chay tịnh là điều tất nhiên chẳng cần phải bàn luận. Cuộc đời của 
		các vị được gắn liền với việc ăn chay như là thuốc uống chữa bệnh tinh 
		thần, như là nước uống tạo chất sống cho cơ thể, như thánh Gioan Viannây 
		xứ Ars là tiêu biểu nhất, mỗi ngày ngài chỉ ăn một củ khoai để giữ chay 
		tịnh. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Theo như Đức Tin Kitô giáo, từ khi con người sa ngã, 
		tâm trí con người trở nên hèn yếu, mê muội, lầm lạc. Sự sa ngã đó khiến 
		tâm hồn con người bị đắm chìm trong những dục vọng thấp hèn, cho nên bất 
		cứ tư tưởng, ý hướng và hành động nào của con người cũng bị tình dục chi 
		phối, thậm chí cả những ý hướng tốt, nhiều khi bề ngoài có vẻ rất cao 
		đẹp, nhưng lại do động cơ tham vọng, ích kỷ hay do mặc cảm nào đó dẫn 
		dắt. Trong những tổ chức xã hội, trong văn hoá, giáo dục, đều vướng mắc 
		đầy dẫy sự khiếm khuyết và sai lạc, cũng như &nbsp;trong ý niệm, trong sự 
		nhận thức của mỗi người, đều chất chứa nhiều u mê nhầm lẫn. Cứ thế, lầm 
		lẫn và sai lạc tích lũy và chồng chất lên nhau từ người này đến người 
		kia, từ tổ chức này tới tổ chức khác, từ thế hệ này sang thế hệ nọ. Điều 
		này triết lý nhà Phật gọi là sự <i>vô minh bẩm sinh</i> và vô <i>minh 
		văn hoá</i> . Như Đức Kitô, Người từ Trời xuống thế để mạc khải chân lý 
		Nước Trời cho nhân loại, nhưng để hiểu và nhất là để sống với chân lý đó 
		thì không phải là khơi khơi mà có được. Điều kiện trong một trật tự của 
		quy luật là phải nhận ra chính mình, đồng thời cũng phải nhận ra Thiên 
		Chúa. Muốn được như thế là phải biết từ bỏ, biết rũ bỏ những dục vọng mà 
		con người đang đắm chìm trong đó. Từ bỏ hay rũ bỏ là gì, đó chính là 
		chay tịnh, là hãm dẹp, là cắt đứt với mọi khuynh hướng, đam mê vật dục, 
		đam mê với cái tôi kiêu ngạo, tham lam, ích kỷ, chia rẽ, hận thù, ghét 
		ghen…&nbsp; </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><b>Tại sao chay tịnh tìm được bình an và trở nên sáng 
		suốt ?</b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Mục đích của chay tịnh là hãm dẹp, cắt đứt cái nguồn 
		u mê mà gốc của nó là những dục vọng đê hèn nơi con người. Trước hết là 
		nhịn ăn để “tuyên chiến” với nó, hạ gục hay ít ra làm cho nó yếu đi ngay 
		từ “cơ sở nền tảng” của nó. Cần phải quyết tâm, nhưng nhẹ nhàng, uyển 
		chuyển, đừng thổi phồng nó lên cũng như đừng coi thường thì mới có thể 
		chiến thắng được nó. Như ai cũng biết, nhu cầu ăn uống là nhu cầu manh 
		mẽ, thiết yếu và đầu tiên mà dục vọng con người đòi hỏi, được đáp ứng và 
		thoả mãn nhu cầu này rồi, dục vọng mới tìm tới các nhu cầu khác. Nhưng 
		khi ăn chay, nhu cầu ăn uống bị hạn chế, hoặc bị cắt đứt, thì tất nhiên 
		mọi nhu cầu khác, tức là các dục vọng khác không thể có cơ hội phát 
		triển được, nếu có thì nó rất yếu ớt. Lúc này với ý chí và ý hướng rũ 
		bỏ, người ăn chay sẽ tìm gặp được sự tĩnh lặng trong tâm hồn, khí lực 
		được tích lũy <i>(tự thắng giả cường-thắng mình là mạnh), </i>nên họ rất 
		mạnh mẽ. Và quy trình tất yếu diễn ra là: Dục vọng không còn làm chủ 
		được thân xác và linh hồn nữa, nên người chay tịnh sẽ tìm được sự bằng 
		an bất tận, tâm và trí không bị dục vọng che mờ nên sẽ nhìn được chính 
		mình <i>(tự tri giả minh-biết mình là sáng)</i>, thấy mình hèn kém, yếu 
		đuối, nhưng lại có một nội lực chiến thắng được những cơn cám dỗ mà bình 
		thường con người không thắng vượt được. Đồng thời người chay tịnh cũng 
		nhận ra chân lý rất sáng tỏ, nhìn thấy những lẽ huyền vi của Thiên Chúa 
		và mọi quy luật trong đời sống . Mặt khác cũng hiểu đời, hiểu người 
		nhiều hơn, nên tâm hồn phẳng lồng lộng và rất quảng bác. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Dục vọng như chiếc rọ, là sợi dây trói buộc con người 
		làm nô lệ cho những cảm xúc thú tính của phần hạ, được mệnh danh là sự 
		khoái lạc nhưng dẫn đến sự dữ, sự xáo trộn và hủy diệt. Để gặp được 
		chính mình, gặp được chân lý, gặp được chính Đức Kitô thì chỉ có con 
		đường duy nhất là sự từ bỏ, là chiến thắng dục vọng, mà chay tịnh là 
		phương cách cần thiết và hiệu quả nhất mà ngày nay người ta lại muốn 
		quên nó, đến nỗi Đức Mẹ Mễ Du phải kêu gọi con cái Mẹ cứu thế giới bằng 
		cách ăn chay vào thứ tư và thứ sáu hàng tuần bằng bánh mì với nước lã, 
		để thánh hoá bản thân và cầu cho hoà bình thế giới.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><b>Chúa Giêsu ăn chay như thế nào ?</b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ngài vào hang núi để cầu nguyện, nhịn ăn hoàn toàn 
		bốn mươi ngày đêm, nghĩa là Ngài tuyệt thực cho tới khi cảm thấy đói. 
		Đây là phương pháp nhịn ăn triệt để và tích cực nhất mà nhiều người trên 
		thế giới đã áp dụng xưa nay, như Phật Thích Ca, Ohsawa, Gandhi… Chúa 
		Giêsu không phải chỉ làm gương cho con người, mà đối với bản thân vị 
		Chúa-Người, Ngài cũng cần được cảm nghiệm sự cám dỗ và chay tịnh đúng 
		mức thì mới được tiếp nạp sức mạnh Cứu Chuộc theo như trật tự trong quy 
		luật tự nhiên và siêu nhiên của Thiên Chúa. </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Trước đây trong xã hội truyền thống, con người sống 
		gần thiên nhiên, tự cung tự cấp, nhu cầu chưa nhiều, đời sống thanh bạch 
		và giản dị được ưa chuộng và đề cao, nên con người gần với đạo lý hơn, 
		việc ăn chay (tiết dục) cũng là việc bình thường và nhẹ nhàng. Nhưng 
		trong xã hội công nghiệp ngày nay, con người hướng đến sự hưởng thụ tối 
		đa, ham chuộng thực phẩm công nghiệp, ưa ăn thịt động vật, tìm những mùi 
		vị kích thích trong ăn uống, từ đó tính khí trở nên hung hăng, nên bị nô 
		lệ và yếu đuối, dục vọng được phát triển tối đa, cho nên việc chay tịnh 
		là cực kỳ khó khăn, hậu quả là bệnh tật và tha hoá về tinh thần rất trầm 
		trọng. Nhưng dường như con người lại hãnh diện về điều đó.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tiếc rằng ngày nay không có ai bắt chước ăn chay 
		(tuyệt thực) như Chúa Giêsu, nếu có người nhịn ăn chẳng qua là để chữa 
		bệnh, hoặc tuyệt thực là để lấy tiếng – háo danh. Chay tịnh như Chúa 
		Giêsu cũng không được ai biết đến, mà ngay cả ý nghĩa và mục đích của ăn 
		chay người ta cũng hiểu sai đi. Chay tịnh đã lỗi thời rồi sao?! Hay ngày 
		nay con người quá yếu đuối ?!</font></p>
		<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><i>Mùa chay 2013</i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		&nbsp;</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td width="67">
						<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
						<a target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
						<img border="0" src="../../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></a></td>
						<td>
				<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
		<font size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../DocGia_INDEX.htm">
		<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td>
				<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
		<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
						<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager