File "on goi tu sy.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DETUVIEN/Bai-Viet/on goi tu sy.htm
File size: 32.39 KiB (33169 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Bài Viết về ơn gọi</title>
<style>
<!--
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
-->
</style>
</head><body>
<table border="1" width="500" bgcolor="#FFFFFF" cellspacing="3" cellpadding="9" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" bordercolor="#FF0000"><tr>
	<td bgcolor="#FFFFFB" bordercolor="#FFFF00" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<b>ƠN GỌI TU SỸ</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<b><i>
	<span style="font-size: 8pt; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
	Gm. Phêrô&nbsp; Nguyễn Soạn</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Một 
	đứa bé yêu thương mẹ nó, nó không bao giờ đặt vấn đề gì cả, nó nằm gọn trong 
	lòng mẹ nó. Khi thức, nó cười, nói, chơi, đòi bú, đòi kẹo; khi ngủ, nó ngủ 
	một giấc yên lành không lo âu bối rối, không mộng mị gì cả, vì nó hoàn toàn 
	sống phó thác vào mẹ nó, nó coi mẹ nó như vạn năng. Khi lớn dần, nó vẫn kính 
	yêu mẹ nó, nhưng lý trí bắt nó suy tư, nó dần dần nghĩ và khám phá ra tương 
	quan giữa hai mẹ con nó và càng suy tư, nó càng thấy tình mẹ là cả một kho 
	tàng vô giá và trên cõi đời này, nhân loại đã đổ ra không biết bao nhiêu 
	mực, tốn không biết bao nhiêu giấy để ca tụng tình mẹ thương con. Lòng mẹ 
	bao la như biển Thái Bình, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Mẹ là cơm 
	là bánh, là sữa, là đường, là mật ...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Càng 
	khám phá những kỳ diệu nơi tình mẹ, người con càng gắn bó với mẹ hơn. Nhưng 
	mối tình thiêng liêng của mẹ dẫu có kỳ diệu đến đâu cũng không thể so với 
	tình Chúa yêu ta: “Nếu có mẹ nào không yêu con mình, Cha đây không bao giờ 
	quên con”. “Ta yêu con như gà mẹ ấp ủ gà con dưới cánh” hay “Ta nâng con lên 
	cao như đôi cánh chim phượng hoàng” và một chân lý ngàn đời rất dịu ngọt lọt 
	vào tai chúng ta : “Từ muôn thuở Chúa đã yêu thương con”. Tất cả chúng ta, 
	những ai đang sống đời tu đều cảm nghiệm như vậy. Hãy ngồi suy tư lại, tại 
	sao Chúa lại chọn chúng ta mà không chọn những người khác, tại sao đời tu 
	lại có lắm chông gai có nhiều thử thách mà chúng ta vẫn còn được ấp ủ trong 
	cánh tay lân ái của Chúa, tại sao bao nhiêu người đã bỏ cuộc còn ta cứ mãi 
	trong hương thơm dịu dàng của Chúa?. Không ai có thể trả lời nổi câu hỏi hóc 
	búa trên, cũng như hỏi một cô con gái quê mùa dốt nát, xấu xí được một hoàng 
	tử giàu sang phú quý kén chọn làm bạn trăm năm, hay hỏi thế nào là yêu 
	thương? Ai biết được, làm sao giải thích được, chỉ có từng sống trong yêu 
	thương mới cảm nghiệm được thế nào là yêu thương. Chỉ có những ai thực tình 
	yêu Chúa và được Chúa yêu thương người đó mới hiểu thế nào là sự dịu ngọt 
	của đời sống tận hiến cho Chúa và cam lòng chịu mọi gian nan thử thách trong 
	đời tu cũng như trong cuộc sống. Nhưng để đi vào cụ thể, chúng ta thử xét 
	một vài khía cạnh của tình Chúa yêu ta và những gì tình yêu đó đòi hỏi : 
	chúng ta chỉ biết dựa vào Kinh Thánh để thấy ý Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Chúa 
	kêu gọi con người thật là kỳ diệu, nổi bật nhất là tính cách nhưng không của 
	nó : Anrê khi nghe giới thiệu Chúa Giêsu với mình, ông đã bỏ thầy Gioan để 
	đi theo Chúa. Matthêô ung dung ngồi thu thuế, Chúa đi ngang gọi : “Hãy theo 
	ta”, Matthêô đã lập tức “giải nghệ” để đi theo Chúa. Phaolô trên con đường 
	đi bắt đạo, đã bị quật ngã xuống ngựa và sau đó thưa với Chúa : “Lạy Chúa 
	con phải làm gì ?” Phần chúng ta, khi nghe tiếng Chúa gọi cách này cách 
	khác, chúng ta cũng đã đáp trả bằng cách đi vào tu viện. Chúa có thể dùng 
	những lý do không đâu để quyến rủ ta: như một tà áo, hay dáng dấp đạo đức 
	của một ma soeur đang giúp xứ, hay đề nghị của cha sở hay ước muốn của người 
	mẹ, hoặc chính Chúa thúc đẩy trong tâm hồn chúng ta... Tất cả mọi biến cố 
	xảy ra trong cuộc sống dần dà đưa ta đến cổng tu viện mà có khi ta chưa 
	biết. Rồi ngày tháng trôi qua, ta ý thức dần và như người con dần dà hiểu 
	được tình mẹ trong tuổi khôn, mỗi ngày chúng ta trưởng thành hơn, suy nghĩ 
	chín chắn hơn, chúng ta cảm nghiệm được tình Chúa yêu ta nhiều hơn. Nhưng 
	tình yêu đòi hỏi hai chiều, tình yêu đơn phương là tình yêu tuyệt vọng. Chúa 
	yêu ta nhưng Chúa cũng đòi hỏi người Chúa yêu phải đáp trả. Đáp trả bằng 
	cách nào ? Đây, chúng ta hãy nghe Lời Chúa:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
	“Cùng đi với Chúa có dân chúng đông đảo, Ngài quay lại bảo họ: “Ai đi theo 
	Ta mà không ghét cha mẹ, vợ con, anh chị em mình và cả mạng sống mình nữa, 
	ắt không thể làm môn đệ ta. Ai không vác khổ giá mình mà theo Ta, ắt không 
	thể làm môn đệ Ta.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Quả 
	vậy, ai trong các ngươi muốn xây tháp, mà trước tiên lại không ngồi mà trù 
	liệu phí tổn, xem có đủ vốn đến lúc hoàn thành hay không, kẻo lỡ đã đặt móng 
	rồi, mà không có sức hoàn tất, thì người ta sẽ cười mà bảo: Anh ta đã khởi 
	công mà chẳng có sức làm cho xong việc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Hay 
	có vua nào sắp giao chiến với vua khác, trước tiên lại không ngồi bàn tính 
	xem có một vạn quân, mình có nên nghinh chiến với vua kia tới hai vạn quân 
	không? Nếu không, thì khi vua kia còn ở xa, ắt sai sứ cầu hòa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Cũng 
	vậy, phàm ai trong các ngươi không từ bỏ của cải mình thì không đáng làm môn 
	đệ Ta.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Đã 
	hẳn muối là vật tốt lành. Nhưng nếu muối lạt thì lấy gì ướp nó mặn lại được 
	? Làm phân bón cũng không được, người ta đành đổ nó đi. Ai có tai thì hãy 
	nghe.” (Lc 14,25-34)</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Một 
	đoàn lũ theo Chúa, thán phục Ngài, có thiện cảm với Ngài, bắt đầu nhận thấy 
	nơi Ngài là Đấng Thiên Sai. Nhưng trong đám đông này mấy ai đã theo Chúa đến 
	cùng ? Cảm tình của họ sâu đậm hay hời hợt nhất thời ? Phải chăng trong 
	những cảm tình ấy được gợi lên do vẻ đẹp uy nghi của Chúa, do sự trong sáng 
	của giáo lý tuyệt vời ngài dạy, hay do những phép lạ Chúa làm ? Trong lúc 
	muốn trở thành môn đệ chân chính của Chúa, phải có những tâm tình, những ý 
	hướng khác. Thán phục không chưa đủ, cũng như việc chấp nhận giáo lý cao 
	siêu cách nồng nhiệt bên ngoài chưa đủ. Điều cần phải có là con tim có quyến 
	luyến giáo lý đó không, trí óc có xác tín giáo lý đó không và có quyết tâm 
	đem ra thực hành không. Điều cần phải có là hoán cải toàn diện nội tâm, bỏ 
	mình, khiêm hạ, yêu Chúa và thương đồng loại. Riêng đối với những người theo 
	Chúa, Chúa còn nhắn nhủ nhiều hơn, tha thiết hơn : phải biết nhận định nấc 
	thang giá trị, phải biết đặt siêu nhiên trên tự nhiên, phải biết sống đời hy 
	tế, như vậy mới xứng là môn đệ của Ngài, vì Ngài đã sống như vậy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Chúa 
	nói với những người theo Ngài: Muốn gia nhập vào đời sống làm môn đệ Chúa, 
	tin yêu tha thiết với Chúa, thì phải chấp nhận giáo lý Ngài dạy, mà sự gia 
	nhập này không thể có được nếu không khước từ thế tục (x. Mt 10,37-38). Sự 
	gia nhập bên trong đòi phải khước từ toàn diện, đến phải hy sinh những tình 
	cảm chính đáng nhất của gia đình. Lời Chúa xem ra rất nghiêm khắc : “Ai 
	không&nbsp;<u>ghét</u>&nbsp;cha mẹ ...”. Tiếng ghét này theo lối nói Do Thái không 
	theo nghĩa thông thường, nhưng ý nói phải đặt tình mến Chúa Kitô trên hết 
	mọi quyến luyến của gia đình. Nói câu trên, Chúa Giêsu đã thấy trước những 
	bách hại hoặc những khủng hoảng đang chờ đợi những con người quyết tâm theo 
	Chúa, những con người này có lúc phải chọn lựa giữa cha mẹ, mạng sống và 
	quyết tâm theo Chúa, đeo đuổi cuộc sống tác sinh phần rỗi. Gia đình có thể 
	là một ngăn trở cho việc thực thi thánh ý Chúa. Trong trường hợp như vậy, 
	phải “ghét” gia đình, nghĩa là đặt Chúa trên hết, dẫu phải trả giá đắt cho 
	đời sống tự nhiên đi nữa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
	Người môn đệ Chúa còn phải hy sinh cả mạng sống mình : phải biết tuyên xưng 
	đức tin, tuyên xưng đức Kitô trước mặt mọi người, trong thời kỳ khủng hoảng, 
	trong lúc cấm cách, có thể đi đến chỗ mất mạng. Người tông đồ chân thực quả 
	là ở trong tình trạng bị lên án tử, một loại án tử mà tội nhân phải vác 
	chính dụng cụ khổ hình của mình, nếu không bị giết ngay tức khắc thì cũng 
	phải bị kết án chung thân, mang trên mình ách nặng là vác khổ giá mình mọi 
	ngày. Vác thánh giá có nghĩa là tự đặt mình trong tư thế sẵn sàng chấp nhận 
	mọi đau khổ từ đâu đến, đương đầu với mọi thử thách, dẫu phải đổ giọt máu 
	cuối cùng vì Chúa Kitô. Phúc Âm phải được đặt lên trên mọi tiện nghi, mọi 
	lợi lộc, mọi quyến luyến và cả đời sống nữa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
	Những hy sinh nặng nề kia đòi hỏi người môn đệ Chúa Kitô, không phải một sự 
	cố gắng chóng qua, mà là một sự chịu đựng trường kỳ. Người môn đệ phải có sự 
	kiên nhẫn. Ai thiếu kiên nhẫn bỏ cuộc giữa đường, người ấy sẽ bị chê trách 
	là phá ơn Chúa gọi, là bán đồ nhi phế (làm việc mà bỏ dở nửa chừng), là giữa 
	đường đứt gánh, là hủy hoại cuộc đời mình. Đó là ý nghĩa của hai dụ ngôn 
	trên đây. Chúa muốn dạy bài học khôn ngoan cho tất cả những ai muốn theo 
	Chúa: “Cầm cày đừng ngó lại sau lưng”. Dụ ngôn thứ nhất nói về việc xây 
	tháp, tháp này chắc phải đồ sộ, đòi thời gian lâu dài và kinh phí tốn kém. 
	Nếu là người khôn ngoan, khởi sự một công trình như vậy tất phải tính toán 
	hơn thiệt trước khi ra tay thực hiện. Lý do tại sao phải tính toán ? Chúa 
	giải thích trong câu 29-30: nếu sự việc không thành thì xấu hổ với thiên hạ. 
	Người ta sẽ cười chê là vụng tính, thiếu khôn ngoan, kiêu ngạo, vốn liếng ít 
	mà muốn cho to chuyện.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Xây 
	tháp phải suy nghĩ kỹ hai vấn đề: hoặc bỏ cuộc trước đi, không khởi công làm 
	việc mà không đến nơi đến chốn hoặc có khởi công rồi thì dầu phải bán khố cố 
	bành cũng ráng theo cho đến cùng, kẻo xấu hổ quá đi. Đối với Chúa thì không 
	có đắn đo nhiều, một khi Chúa đã gọi, thì chỉ có con đường tốt nhất là dấn 
	bước theo Chúa. Chúa đã hy sinh tất cả cho chúng ta thì ta chỉ còn hy sinh 
	tất cả cho Ngài mà thôi. Chúa không chấp nhận những người hèn nhát bỏ cuộc, 
	vì Nước Trời chỉ dành cho những người mạnh. Như vậy không phải là có chọn 
	Chúa hay không mà bây giờ phải xem xét tiêu dùng những gì để hoàn tất công 
	việc tu trì của mình : để trở thành môn đệ đích thực của Chúa, ta phải 
	nghiêm chỉnh xem xét những hy sinh nào cần phải có, những chướng ngại nào 
	cần phải vượt qua và sẵn sàng chấp nhận đời sống như thế cho đến hơi thở 
	cuối cùng, quyết cầm cày không ngó lại sau lưng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Dụ 
	ngôn thứ hai kể một ông vua bị bó buộc phải đánh giặc. Trước khi khởi sự 
	kháng cự, phải suy tính kỹ lưỡng, vì vận mạng ông tùy thuộc vào chiến cuộc. 
	Ông phải đọ sức với đối phương “một chọi hai”. Lực lượng nhân sự chênh lệch 
	rồi, thì phải tìm địa thế đặc biệt hay hoàn cảnh thuận lợi nào đó bù lại. 
	Chính yếu là ở chỗ đó, nếu không thì cầu hòa cho sớm, dẫu phải chịu một vài 
	bất lợi. Thà vậy còn hơn để cho xứ sở bị tàn phá, dân chúng bị lưu đày chết 
	chóc do chiến tranh thất bại gây ra.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Câu 
	33 là bài học rút ra từ hai dụ ngôn trên : ví như người xây tháp để cứu vãn 
	danh dự, chấp nhận mọi chi phí cho việc xây cất, như ông vua để tránh sụp đổ 
	hoàn toàn đành cầu hòa và triều cống; vậy kẻ muốn theo Chúa, làm môn đệ Chúa 
	Kitô, sẽ phải vui lòng dâng hiến cả cuộc đời, chịu đựng mọi thử thách, chấp 
	nhận mọi đòi hỏi giáo lý yêu sách của Ngài, không để mình tháo lui thua 
	cuộc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Kết 
	thúc câu chuyện, Chúa dùng hình ảnh muối. Đặc tính của muối là mặn, dùng để 
	làm gia vị, ướp đồ ăn. Nếu muối lạt, thì làm sao dùng được? Ở đây Chúa muốn 
	nói điều mà thuyết chính danh của Khổng Tử đã đề cập từ lâu: cha phải sống 
	ra cha, con phải ra con, tôi phải ra tôi, vua phải ra vua. Nhà tu phải sống 
	cho ra nhà tu. Muối lạt thì không còn được tích sự gì cả, ngay cả làm phân 
	bón ruộng cũng không được. Muối mặn tượng trưng cho các môn đệ quảng đại và 
	muối lạt so với các môn đệ theo Chúa giữa vời, ươn ái. Một người tu sĩ tốt, 
	như muối mặn thấm nhập vào đời sống người khác, giữ cho đời họ luôn tốt đẹp, 
	khỏi ươn. Như vậy người môn đệ tốt là người thánh hóa không những bản thân 
	mình mà còn thánh hóa cả môi trường mình nữa. Trái lại môn đệ không có tinh 
	thần từ bỏ, quay về thế gian sau thời gian theo Chúa, mất hết mọi ảnh hưởng, 
	trở thành vô dụng cho việc rao giảng nước Chúa. Hình phạt nặng nề đang chờ 
	đón người môn đệ bỏ cuộc vì không đi hay đi ngược hướng đường Chúa đi xưa, 
	tức là lạc lối và lạc lõng giữa biển đời mênh mông đầy sóng gió. Chính vì sự 
	việc quan trọng đến mức đó mà Chúa căn dặn, ai có tai thì hãy nghe, phải suy 
	nghĩ lời Ngài vừa nói, không phải là chuyện chơi. Cố mà hiểu ra một bài học 
	trong đời sống thực tế.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Như 
	vậy đi tu là bỏ mình, sống đời sống hy sinh, chấp nhận gian khổ để mong đáp 
	lại tình Chúa yêu ta. Nhiều khi tiếng Chúa gọi làm đương sự phải sững sờ.&nbsp; 
	Trong Kinh Thánh chúng ta đọc thấy chuyện Samuel. Cậu bé Samuel được mẹ gởi 
	vào đền thờ, thụ giáo với thầy cả Hêli. Đêm khuya Chúa gọi cậu, cậu tưởng 
	thầy cả Hêli gọi mình, liền chạy đến hỏi thầy cả. Nhưng thầy cả biết Chúa 
	gọi nên mới căn dặn Samuel, nếu có ai gọi nữa, thì con hãy nói : “Lạy Chúa, 
	xin hãy phán vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe”. Thế rồi quả nhiên Chúa gọi 
	lần nữa và Samuel đã thưa như thầy cả Hêli dặn. Chúa đã mạc khải cho Samuel 
	một tin buồn khủng khiếp : Ngài sẽ chọn Samuel làm thượng tế thay Hêli và 
	Hêli cùng cả gia đình sẽ bị Chúa phạt nặng nề. Thật là khủng khiếp, Samuel 
	như hụt chân. Người mà Samuel hằng kính yêu quý mến, dẫn dắt mình đi từng 
	bước một, nay lại là người sắp bị Chúa phạt, cất đi và Chúa không dạy bảo 
	cho mình một lời nào khác. Tương lai trở thành mù tối, đời mình sẽ ra sao. 
	Nhưng Samuel vẫn âm thầm dấn bước ... Nhiều lúc trong cuộc đời tu, chúng ta 
	thấy những người chúng ta khâm phục, những người chúng ta quý mến, mà phải 
	ra đi, phải lâm cảnh phũ phàng. Chúng ta đừng thất vọng, Thiên Chúa luôn 
	luôn kỳ diệu và huyền bí trong Tiếng Gọi của Ngài.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Một 
	ví dụ khác, tiên tri Yêrêmya, một người nhà quê cách Yêrusalem 3 cây số, 
	Chúa gọi ông làm tiên tri. Ông bảo “con nhà quê, miệng lưỡi cứng ngọng, 
	không thể nói năng xuôi chảy làm sao làm tiên tri được, xin Chúa chọn người 
	trong thành phố văn minh, hùng biện kia”. Nhưng Chúa bảo “đừng lo, Ta sẽ ở 
	trong miệng con và nói thay con”. Yêrêmya chấp nhận làm tiên tri và cuộc đời 
	chông gai đày đọa xảy đến cho Yêrêmya, ông bị đồng bào ruồng bỏ, các vua bắt 
	bỏ tù và chịu muôn vàn khốn khó. Nhưng được ơn Chúa, ông vẫn mạnh dạn rao 
	giảng lời Chúa, dầu lời nói đi ngược với tâm lý vua quan và toàn dân. Ông bị 
	hạ ngục và sau những cơn sóng gió của đời tiên tri, ông nằm trong tù nghĩ 
	lại cuộc đời và hối tiếc vì đã xa lìa cảnh thơ mộng êm đềm ở nhà quê, đi 
	theo tiếng gọi của Chúa, ông lên tiếng trách móc Chúa : “Chúa đã quyến rũ 
	con, chớ con đâu có muốn làm tiên tri ?”. Nhưng than thì than, mà hôm sau 
	khi được thả ra, Yêrêmya vẫn thấy có một cái gì nóng bỏng trong lồng ngực 
	phải rao giảng lời Chúa và ông đã hùng hồn đả kích vua quan và dân chúng 
	theo lệnh Yavê. Đời ông là một chuỗi dài những tương phản giữa nghĩa vụ cao 
	cả tiên tri và con người ủy mị yếu hèn, đầy tình người của ông. Thế mà 
	Yêrêmya vẫn là một khuôn mặt vĩ đại trong Cựu Ước. Đời chúng ta cũng có lúc 
	thảm sầu và những lúc tắt nắng, sắp lên giường, chúng ta thấy ngao ngán than 
	trách Chúa, nhưng ngày mai trời lại sáng, chúng ta hăng say đi làm nghĩa vụ 
	của một tu sĩ. Cứ từng giọt như thế cho đến hơi thở cuối cùng. Thực tế là 
	như vậy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Một 
	hình ảnh khác, hai môn đệ làng Emmaus. Những người này theo Chúa khá lâu, 
	nghĩa là cho đến hết đời Chúa. Họ từng kỳ vọng nơi Chúa và ước muốn thăng 
	quan tiến chức trong nước Chúa sau này. Nhưng nào ngờ, nước Chúa không thấy 
	mà cứ thấy hết thất bại này đến thất bại khác dồn dập trên cuộc đời Chúa. 
	Thất bại cuối cùng là một cái chết nhục nhã trên thánh giá. Họ ngã lòng, 
	tuyệt vọng bỏ về làng cũ. Lòng ê chề vì đợi chờ quá lâu, buồn ra mặt, họ 
	không thể giấu ai được. Chúa Giêsu đi ngang qua, đã bắt gặp họ mặt buồn rười 
	rượi. Chúa hỏi họ và họ đã trả lời. Họ không giấu điều gì, trình bày hết mọi 
	sự, như trút nhẹ gánh sầu nặng trĩu trong tâm tư. Chúa Giêsu đã trách yêu 
	họ, gọi họ là dại dột, rồi Ngài kiên nhẫn giáo hóa họ, cùng bước đi với họ 
	mặc dầu họ đi ngược đường với Yêrusalem. Sau khi Chúa bẻ bánh họ mới nhận ra 
	Ngài đã sống lại và vội vã trở về với cộng đoàn ở Yêrusalem. Nhiều tu sĩ đã 
	thấy ngán tu, họ thấy tuyệt vọng trong nhà tu, vì họ không tìm ra những gì 
	thỏa mãn những kỳ vọng của mình. Nhưng họ đâu có ngờ đó là những ảo vọng. Họ 
	bỏ cộng đoàn ra đi, bỏ thực cũng có mà có khi chỉ bỏ trong tâm tư, nghĩa là 
	tâm bất tại. Thể xác thì sống trong cộng đoàn, nhưng tâm tư thì đã ra khỏi 
	ngõ. Chúa Giêsu đến đánh động họ và mời gọi họ trở về với thực tế. Đời tu là 
	thể hiện lòng yêu mến Chúa, mà yêu là cho đi, cho cả chính mình, thì còn gì 
	nuối tiếc ?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Từng 
	ấy cũng quá đủ để ta biết tình Chúa là kỳ diệu đối với những ai Chúa gọi 
	theo Ngài: Con đường Chúa dẫn ta đi có lúc ẩn lúc hiện, lúc thẳng lúc quanh 
	co, nhiều khi Chúa dẫn ta đi tới, có lúc lại phải đi giật lùi và nhiều khi 
	lâm vào ngõ cụt. Chúng ta chỉ lấy đức tin mà tin vào Chúa và tin vào tình 
	yêu bao la của Ngài. Trên đường đời chúng ta gặp buồn nhiều hơn vui, đau khổ 
	nhiều hơn hạnh phúc, nhưng đó là con đường Chúa Giêsu đã đi qua để bước vào 
	vinh quang. Ngài đã từng tâm sự : “linh hồn Thầy buồn cho đến chết”, buồn vì 
	phản bội, buồn vì bị bỏ rơi, buồn vì sắp đi vào cõi chết. Đau khổ có lúc đến 
	tột độ Chúa đã thốt lên “ Lạy Cha, nhân sao Cha bỏ con ?”. Nhưng với một 
	niềm tin yêu phó thác, Chúa đã thưa tiếng cuối cùng : “Con phó linh hồn con 
	trong tay Cha”. Của lễ toàn thiêu đã kết thúc trong tiếng “mọi sự đã hoàn 
	tất”, nhưng Chúa muốn chúng ta tiếp nối của lễ ấy trong cuộc sống hàng ngày 
	của đời tu chúng ta.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<i><span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
	Qui Nhơn, ngày 2 tháng 2 năm 2014</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<i><span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
	Lễ Đức Mẹ Dâng Chúa Giêsu trong đền thánh</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<b><i>
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">Gm. 
	Phêrô&nbsp; Nguyễn Soạn</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
	<span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm; background: white">
	<b><span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
	Tác giả bài viết:&nbsp;</span></b><span style="color: black">Gm. Phêrô Nguyễn 
	Soạn&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; vertical-align: baseline; text-indent: 36px; margin-top: 0cm; background: white">
	<b><span style="color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
	Nguồn tin:&nbsp;</span></b><span style="color: black">Gpquinhon.org</span></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager