File "hanh trinh den on goi van binh.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DETUVIEN/Bai-Viet/hanh trinh den on goi van binh.htm
File size: 11.43 KiB (11704 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Bài Viết về ơn gọi</title>
<style>
<!--
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
}
-->
</style>
</head><body>
<table border="1" width="500" bgcolor="#FFFFFF" cellspacing="3" cellpadding="9" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" bordercolor="#FF0000"><tr>
<td bgcolor="#FFFFFB" bordercolor="#FFFF00" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none">
<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: center; margin: 6.0pt 0cm">
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
HÀNH TRÌNH ĐẾN ƠN GỌI </span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<font color="#FF0000">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">Văn
Bình</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đối
với riêng bản thân em, đời tu là một điều gì đó thật xa vời, cao trọng. Bởi
em chưa bao giờ ước mơ trở thành một tu sĩ, một người theo chân Đức Kitô.
Đời tu chỉ phù hợp, và dành cho những ai thật giỏi giang, tài đức vẹn toàn
mà thôi. Đặc biệt hơn, để trở thành môn đệ Đức Ki-tô điều tối cần là phải
yêu mến Người. Yêu Đức Giêsu nghĩa là phải trở nên đồng hình, đồng dạng với
Người, nghĩa là phải đưa Người vào đời sống của mình. Nhìn lại bản thân, em
nhận thấy mình thật bất xứng với ơn gọi mà Thiên Chúa đã trao ban.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Mỗi
người trong chúng ta, dù ở bậc sống nào, Thiên Chúa cũng đã tiền định sẵn
cho mỗi người theo kế hoạch, và chương trình riêng của Người. Đối với bản
thân em cũng vậy, Thiên Chúa đã gọi em cách đột ngột, lạ lùng. Đang mải mê
chạy theo cuộc sống mưu sinh như bao bạn trẻ khác, phải vật lộn với cuộc
sống, xoay quanh vấn đề cơm, áo, gạo, tiền. Lúc đó, em đang là công nhân kĩ
thuật cho một nhà máy đóng tàu có tên là “HYUNDAI VINASHIN”. Là một công ty
của Hàn Quốc, tại Nha Trang, Khánh Hòa. Cho mãi đến giờ, em vẫn chưa thể
hiểu ra lý do vì sao mình lại viết đơn xin thôi việc, và cơn gió nào thổi
đưa em vào đời sống tu trì. Thế rồi em tự đặt ra cho mình những câu hỏi như:
mình sống để làm gì? sống vì mục đích gì? sống vì ai? mình phải sống như thế
nào? Có thể nói đó là những phút giây hồi tâm được không nhỉ? Có phải vì
cuộc sống có quá nhiều điều khiến chúng ta phải lo lắng, phải tận dụng, phải
chạy theo, nên hầu như tất cả chúng ta đã quên chính mình, đôi khi quên đi
đích nhắm đúng nghĩa của cuộc sống và đặc biệt quên mất Thiên Chúa. Tất
nhiên, bản thân em không phải là trường hợp ngoại lệ. Bởi thân xác quá yếu
đuối, trong khi các thế lực tà thần lại quá mạnh. Ma quỷ, Thế gian, và Xác
thịt là ba kẻ thù lớn nhất và dai dẳng nhất trong cuộc đời mỗi người. Chúng
biết sự yếu đuối, mỏng manh của mỗi người, nên chúng biết cách để biến người
ta thành nô lệ của tội lỗi.Thiên Chúa biết giới hạn của mỗi người, nên Ngài
sẽ có cách để giải thoát ta khỏi quyền lực tối tăm. “Lạy Chúa, con như người
thợ dệt đang mải dệt đời mình, bỗng nhiên bị tay Chúa cắt đứt ngay hàng chỉ”
(Is 38,12). Chúa đã cất tiếng gọi em, trong khi em vẫn đang mải mê thêu dệt
đời mình, Vẫn đang mải mê chạy theo những mưu tính của mình. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Em
đã suy nghĩ và cầu nguyện rất nhiều, trước khi đưa ra sự chọn lựa này. Em
phải đắn đo giữa được và mất, giữa thế gian và Thiên Chúa. Em cầu nguyện
cùng Chúa giống như những lời nài van của một đứa con đầy tội lỗi và yếu
đuối cần bàn tay hùng mạnh của người cha nhân hậu chở che, ấp ủ vậy. Em cảm
thấy mình thiếu đi dũng khí, ý chí và sợ hãi.“Người bắt đầu cảm thấy hãi
hùng xao xuyến” (Mc 14,33). Cảm giác lúc đó của em có thể ví như hình ảnh
của Chúa Giê-su khi xưa ở trong vườn Ghết-si-ma-ni, trước đêm chịu nạn
vậy.Tuy nhiên, em đã biết cậy trông, phó thác, tin tưởng vào tình yêu của
Chúa Giê-su, giống như khi xưa Người cũng biết tin tưởng hoàn toàn vào Chúa
Cha vậy. Người đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống đất, cầu nguyện rằng: “Lạy
Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Tuy vậy, xin đừng
theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Mt 26,39). Em đã quyết định rời xa gia đình,
cũng vào dịp mùa chay này em đã được một người bà con giới thiệu vào Dòng
Đức Mẹ Đồng Công Cứu Chuộc. Sau khi gặp gỡ Cha Giám Tập, Ngài đã cho em được
ở và phục vụ trên Đất Thánh. Nói đúng hơn là Nghĩa Trang của Nhà Dòng. Em ở
đó vừa phục vụ, vừa tìm hiểu về Dòng. Cho đến lúc này, em vẫn cảm thấy rằng:
hình như mình vẫn chưa có sự biến đổi đáng kể nào, phải chăng đây chưa phải
là thời điểm thích hợp. Bởi vì, theo em được biết thời gian tìm hiểu Dòng là
2 năm. Hơn nữa, em nghĩ rằng: mình chỉ tìm hiểu cho biết đời tu là thế nào,
nếu không hợp thì mình ra cũng chẳng sao cả. Người đời thường ví von rằng: Ở
đời mấy ai đoán được chữ “Ngờ”. Bất chợt một ngày kia, Cha Giám Tập gọi báo
tin, em chuẩn bị thi bổ sung vào lớp Đệ Tử trước. Thật khó diễn tả tâm trạng
của em lúc đó, em vừa mừng, lại vừa lo. Mừng vì mình nhận được đặc ân Chúa
ban, lo vì mình chưa kịp chuẩn bị gì cho đời tu, về kiến thức cũng như về
mặt tinh thần. Em bắt đầu cảm thấy: lo lắng, sợ hãi, bối rối vì không biết
đối phó với điều đó như thế nào. Em đã gọi điên thoại, báo tin này cho cha
mẹ cùng mọi người trong gia đình biết, hầu như tất cả mọi người đều tỏ ra
ngạc nhiên. Nhưng lúc đó, em đã nói với họ rằng: Có thể Thiên Chúa gọi em
sớm như vậy, để Ngài chỉ cho em thấy đâu là thánh ý của Ngài, từ đó em có sự
lựa chọn sớm hơn, đúng đắn hơn, kẻo để thời gian trôi đi cách vô ích. Em đã
cầu nguyện rất nhiều cùng Chúa, để xin ơn Người soi sáng, hướng dẫn giúp em
mau nhận ra thánh ý Ngài. Và cũng từ giây phút ấy, trong em đã bắt đầu hình
thành sự nhận thức đúng đắn hơn về đời tu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đối với bản thân em, hành trình đời tu của mình được thể hiện rõ
nét và thực tế hơn, ở giai đoạn bị chấn thương khi chơi thể thao với anh em
Đệ Tử. Chấn thương đã xảy ra trước ngày anh em lớp về quê đón tết với gia
đình. Cho đến lúc này em mới thấm thía được một điều rằng: “Con Đường Thập
Giá Chúa Kitô” là như thế nào? Em mới thật sự cảm nhân được những nỗi đau
cùng cực mà Chúa Giêsu đã phải chịu khi xưa. Người đã phải đội mạo gai, bị
đánh đòn, bị khinh dể, bị người đời chửi bới, nhục mạ và cuối cùng là đóng
đinh Người vào thập giá. Nhìn lại những gì đã xảy ra với bản thân, em mới
nhận thấy rằng: những nỗi đau mà mình đang chịu, tựa như là giọt mưa sa rơi
xuống đại dương khốn khổ bao la mà Chúa Giê-su đã phải chịu khi xưa, thật
chẳng đáng là gì. Nhờ vậy, em mới thật sự nhìn thấy sự yếu đuối, giới hạn
của bản thân và biết cậy trông vào Chúa nhiều hơn. Em thiết nghĩ rằng: dường
như Thiên Chúa đã dùng cách này để uốn nắn, biến đổi con người em. Tâm lý
chung của con người chúng ta thường yêu thích những gì là êm ái, ngọt ngào,
may mắn luôn tìm đến mình. Khi con người ta gặp phải những điều không may,
trái ý thì lại cho rằng là xui xẻo, đau khổ, tội nghiệp, đau đớn và dễ dẫn
đến tình trạng bất mãn, buông xuôi. Nhưng đối với riêng con, lạy Chúa
Giê-su, con xin cảm tạ Ngài, vì Ngài đã dùng những biến cố đó, để dạy cho
con biết những gì mà Người cho rằng là cần thiết cho riêng con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúa biết con là một người yếu ý chí, Ngài đánh gãy chân con và
ban cho con đôi nạng. Chúa biết con thiếu lòng kiên trì, Ngài kéo dài thời
gian điều trị. Chúa biết con chưa đủ lòng mến, Ngài cho con sống cạnh Bàn
Thờ, để con năng đến với Ngài hơn.Chúa chỉ cho con thấy ý nghĩa của đời sống
cộng đoàn. Chúa dạy cho con biết theo Ngài là phải từ bỏ “Ai muốn theo tôi,
phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mc 8,34). Chúa dạy cho
con biết tín thác, cậy trông, tin tưởng vào Ngài khi gặp gian nan, thử
thách, như khi xưa Người trong cơn hấp hối trên thập tự và kêu lên cùng Cha:
“Lạy Cha, con xin phó linh hồn con trong tay Cha” (Lc 23,46). Xin hãy thánh
hóa con như trong lời Kinh Hòa Bình: “Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ
bình an của Chúa”.</span></p>
</td></tr></table></body></html>