File "giesu con yeu men minh quang.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/DETUVIEN/Bai-Viet/giesu con yeu men minh quang.htm
File size: 14.27 KiB (14614 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Bài Viết về ơn gọi</title>
<style>
<!--
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
}
-->
</style>
</head><body>
<table border="1" width="500" bgcolor="#FFFFFF" cellspacing="3" cellpadding="9" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" bordercolor="#FF0000"><tr>
<td bgcolor="#FFFFFB" bordercolor="#FFFF00" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none">
<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: center; margin-top: 6.0pt">
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
GIÊSU CON YÊU MẾN</span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; margin-top: 6.0pt">
<font color="#FF0000">
<span style="font-size: 8pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
Minh Quang</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
<b>
</b> Để nói về Giêsu, rất nhiều vị thánh, nhiều tác giả và rất nhiều sách đã
viết về Ngài. Ngài là một con người hoàn hảo, là bậc thầy về giảng dạy, bậc
thầy về lòng khiêm nhường, bậc thầy về lòng yêu thương tha thứ. Ngài là con
đường lý tưởng cho những ai biết bỏ mình mà theo Ngài, để tìm thấy sự sống
đời đời: “<i>Thầy là đường, là sự thật và là sự sống</i>” (Ga 14, 6). “<i>Anh
em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và
khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái,
và gánh tôi nhẹ nhàng”</i> (Mt 11, 29-30). Và với lý tưởng cao đẹp đó, em đã
yêu mến Giêsu và đi theo Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trước khi bắt đầu đời tu, Em cũng như bao chàng thanh niên khác, cái
tuổi đôi mươi đang tràn trề niềm hy vọng, sức mạnh thể lý đang triển nở tăng
tốc, cái tuổi muốn “làm anh hùng”. Muốn dấn thân xả kỷ cho một tình yêu nào
đó…và như bao thanh niên công giáo khác, cũng giữ đúng bổn phận của một
người kitô hữu, tham dự thánh lễ, được học giáo lý, mà em đã thừa hưởng từ
ông bà, cha mẹ, anh chị. Nhưng với cái tuổi đôi mươi ấy, việc giữ đúng bổn
phận đã khó khăn rồi, huống chi là tìm hiểu hay học giáo lý. Lúc đó, Chúa
Giêsu đối với em rất kính trọng, nhưng chưa bao giờ em dành chút thời gian
để nói chuyện với Ngài, hay tìm hiểu về Ngài. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ngày qua ngày, thời gian vẫn âm thầm trôi qua. Cuộc sống của một thanh
niên cứ tiếp diễn, phải xa gia đình học tập và làm việc để theo đuổi những
hoài bão của tuổi trẻ. Ban ngày thì học tập và làm việc, còn ban đêm thi lao
vào những cuộc vui quên mình, đôi lúc, có khi chẳng để ý gì tới Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nhưng có một ngày, với cái tuổi “mộng mơ”, thích được mạo hiểm khám
phá cuộc sống, đi tìm một thứ tình yêu của thế gian, rồi bị thất bại ê chề.
Cái cảm giác cô đơn, buồn bã đã đến với em, trời đất bỗng nhiên tối sầm,
cảnh vật xung quanh thật buồn chán, một mình quanh quẩn góc phòng nằm suy
nghĩ và đôi khi cho rằng cuộc sống chẳng còn ý nghĩa nữa, có lúc muốn chết
đi cho xong. Nằm nhìn xung quanh căn phòng nhỏ bé, và nhìn lên bức tường đối
diện, nơi em treo Thánh Giá Chúa Giêsu. Em chợt nhớ tới những lời dặn dò của
người thân: “<i>khi nào con cảm thấy buồn phiền hay thất vọng trong công
việc, con hãy đến với Giêsu, Ngài sẽ ủi an và cho con sự bình an</i>”. Nhìn
lên khuôn mặt của Chúa Giêsu rất hiền dịu, ánh mắt của Ngài như đang muốn ôm
em vào lòng. Và cứ thế, một ngày, hai ngày, rồi ba ngày, lúc nào em cũng
nghĩ tới Chúa, lúc nào cũng cầu nguyện, tâm sự với Ngài. Cái cảm giác của
màn đêm yên tĩnh trào dâng, mặc kệ sự ồn ào cuộc sống, chỉ một mình với
Chúa, tỏ bày những tâm sự của mình. Thật hạnh phúc biết bao, cái cảm giác
“lâng lâng” tuyệt vời, tâm hồn cảm thấy nhẹ nhàng bình an, và từ đáy lòng
chợt thốt lên: “<i>Ôi Giêsu! Con yêu mến Chúa”.</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tình yêu với Giêsu, không biết đến từ bao giờ mà chàng thanh niên của
ngày xưa giờ đã khác. Siêng năng tìm hiểu giáo lý, tham gia các hoạt động
cộng đồng hơn. Năm tháng dần qua, tình yêu của Ngài dành cho em càng thêm
thắm thiết, và với sự thuyết phục tột bậc của Ngài, em đã bị Ngài chinh
phục. Tình yêu càng lớn dần lên trong em, và em đã có một quyết định táo
bạo, một quyết định có thể thay đổi cuộc đời em, và em đã quyết định dâng
hiến cuộc đời mình cho Ngài. Em đã suy nghĩ rất kỹ và đắn đo nhiều, nhưng
quyết định cuối cùng là em vẫn chọn Ngài. “<i>Giêsu, Ngài là chỗ dựa vững
chắc của con là niềm an ủi lớn lao, con tín thác vào Ngài”</i>. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Qua hơn một năm tìm hiểu ở Dòng Đức Mẹ Đồng Công, em đã dự thi và
được bề trên gọi vào dòng. Khi được gọi vào dòng, niềm vui thật hạnh phúc
không thể tả được, cái cảm giác lâng lâng lại bắt đầu trào dâng. Và với mơ
ước, ngày nào cũng được ở bên Chúa, có thể cầu nguyện, hát ca, tâm sự với
Ngài, giờ đã thành hiện thực. Tình yêu có thể thay đổi mọi sự và với Giêsu
thì còn hơn thế nữa, Ngài sẽ đem niềm yêu thương, an ủi, và hạnh phúc cho
những ai biết trông cậy nơi Ngài. Đặc biệt cho những ai từ bỏ mọi sự mà theo
Ngài, để tìm thấy vinh quang. “<i>Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình,
vác thập giá mình mà theo” </i>(Mt 16, 24)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thế là chàng thanh niên của ngày nào, còn đang chập chửng bước vào đời,
tự do bay nhảy, thích gì, làm gì tùy mình. Thế mà giờ đây, chàng đã chấp
nhận từ bỏ mọi sự mà theo thầy Giêsu, dẫu biết rằng con đường đến với Giêsu
không phải dễ, nhưng sự lôi cuốn của Ngài thật kỳ diệu, đã làm cho trái tim
em xiêu lòng. Hành trang cho cuộc sống mới đang chờ phía trước, một cuộc
sống chỉ dành cho Giêsu mà thôi. Hạnh phúc biết bao khi được gần Chúa và yêu
Chúa suốt cả cuộc đời, và xin Chúa luôn đồng hành để được yêu Ngài mãi.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cuộc sống ở đây không như mọi người thường nghĩ: “Đi tu là sướng”. Đúng
thật là sướng, sướng với những ai biết yêu mến Chúa và sống phó thác vào
Ngài. Nhưng đối với em, thời gian bắt đầu đời tu, cuộc sống ở tu viện thật
là ngột ngạt, không được thỏa mái như ở ngoài đời, phải tuân thủ luật lệ của
dòng, kể cả những chi tiết nhỏ, thật là khó chịu, nhưng vì lý tưởng cao siêu
đó và vì yêu mến Chúa Giêsu, tất cả mọi sự phó dâng cho Ngài. Tình yêu Giêsu
đã giúp em cảm nhận được Ngài đang hiện trong anh em, trong tha nhân. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ở trong tu viện em được học nhiều thứ, nhưng chủ yếu là tìm hiểu về con
người Giêsu. Và qua những môn học ở đây, em rất thích môn Tâm Linh và môn
Thầy Giêsu Nhân Lành. Hai môn này có thể giúp em nhận ra con người mình qua
những phút suy tư, suy biết mình. Qua những lần suy biết mình đó, em cảm
thấy mình là con người tội lỗi, bất toàn mà sao Chúa lại chọn em. Suy gẫm về
cuộc đời của Chúa Giêsu, em thấy Ngài quá yêu loài người, yêu một cách điên
dại và thánh Anphongsô có viết: “<i>Thiên Chúa không còn tự kềm chế được
mình vì yêu mến, người điên dại vì yêu mến, người kể như mất trí vì quá yêu”</i>.
Người mất trí đến nỗi thánh Philipphê đã ghi lại: “<i>Đức Giêsu vốn dĩ là
Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với
Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở
nên giống phàm nhân, sống như người trần thế</i>” (Pl 2, 6 - 7). Ôi Giêsu!
sao Ngài lại yêu chúng con như vậy? mà chúng con chẳng xứng đáng để được
Ngài làm như vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Qua những ngày tháng sống ở đây, em đã suy nghĩ và nghiệm ra một điều:
nếu không có Chúa đồng hành thì mọi khó khăn, mọi thử thách cũng chẳng thể
vượt qua. Cảm nghiệm sâu xa hơn nữa là nhìn lại cuộc đời của mình, nếu không
có Chúa ở bên che chở thì giờ đây em chẳng biết đi về đâu. Những lúc bệnh
tật, tinh thần em xuống hẳn, lo lắng, sợ không còn được ở bên Chúa nữa.
nhưng em vẫn luôn cầu nguyện và phó thác vào bàn tay quan phòng của Ngài. Và
rồi, Ngài đã gởi đến cho em những con người thân thiện để em chia sẻ nhưng
lo lắng, và những người đó chính là anh em đang sống xung quanh em. Cám ơn
Chúa đã đem đến cho con những thử thách, những khó khăn của đời sống để con
cảm nghiệm được tình Ngài yêu con biết bao, và yêu Ngài mãi mãi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lạy Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Lời hằng hữu! Chúa đã sống ba mươi ba năm
trong vất vả và đau khổ, Chúa đã đổ hết máu mình ra, và đã trao ban trót
mạng sống mình để cứu chuộc chúng con. Chúa đã không nề quản bất cứ sự gì để
chinh phục cho được tình yêu của loài người chúng con. Thế mà vẫn có biết
bao nhiêu kẻ không kính mến Chúa dẫu biết rất rõ lòng Chúa thương yêu như
vậy. Than ôi! Con là một trong kẻ vô ân bội nghĩa ấy! con biết thật con đã
quá vô ân đối với Chúa. Lạy Chúa Giêsu của con, xin Chúa thương con, con xin
kính dâng Chúa trái tim con, một trái tim bội bạc, song cũng là trái tim
đang nát tan vì ăn năn. Vâng, con cũng hết lòng hối cải vì đã bao lần sỉ
nhục Chúa, lạy Chúa cứu chuộc con. Nay con xin Chúa tha thứ, và từ rày xin
mãi mãi yêu mến Chúa với tất cả linh hồn và thể xác con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lạy Chúa Giêsu hiền từ! Lạy tình yêu của con! Lạy nguồn vui của lòng
con! Cuộc đời hiền từ của Chúa khiến mọi người yêu mến Chúa đều nên hiền hậu
và khiêm nhường. Xin cho con nhận biết và thi hành mọi sự Ngài muốn con làm.
Con không muốn kiếm tìm bất cứ sự gì ngoài Ngài. Vì Ngài là Đấng vô cùng
thiện hảo. Xin cho con tránh mọi sự xúc phạm đến Chúa. Xin Chúa giúp con chỉ
tìm cách làm đẹp lòng Chúa trong mọi sự để làm theo thánh ý Chúa mà thôi.
</span></td></tr></table></body></html>