File "onbinhangopnhat.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/ChuaNhat VI PS/onbinhangopnhat.htm
File size: 16.79 KiB (17188 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật VI Phục Sinh</title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật VI Phục Sinh, suy niệm, tin mừng, DongCong">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">
Chúa Nhật VI Phục Sinh</font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ƠN BÌNH AN</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
Góp nhặt</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal"><b><span style="font-family: Arial,sans-serif">Suy
Niệm 1. BÌNH AN Ở GIỮA SỰ RỐI LOẠN</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trong
cuốn sách Go Down to the Potter’s House của Donagh O’Shea, ông có một
câu chuyện về một ông vua có hai hoạ sĩ trong triều là hai đối thủ gay
gắt. Một ngày nọ, nhà vua nói: “Trẫm quyết định một lần này cho xong để
biết ai trong hai khanh là hoạ sĩ giỏi nhất. Hai khanh phải vẽ cùng một
đề tài và như vậy, trẫm sẽ ở giữa để phán xét. Và đề tài là bình an”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hai
người hoạ sĩ đồng ý, và một tuần sau trở lại với các bức tranh của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hoạ sĩ
thứ nhất giới thiệu bức tranh của mình. Nó cho thấy một phong cảnh thơ
mộng với những ngọn đồi đều đặn kề bên nhau và một mặt hồ không gợn
sóng. Toàn bộ phong cảnh nói lên sự hài lòng, bình an, tĩnh lặng. Tuy
nhiên, khi nhà vua nhìn vào bức tranh, ngài không thể giữ cho mình khỏi
ngáp. Rồi quay lại hoạ sĩ, ngài nói; “Bức tranh của khanh đẹp, nhưng nó
làm ta buồn ngủ”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Kế đó,
hoạ sĩ thứ hai đã trình bày công trình của mình. Nó cho thấy một thác
nước chảy ầm ầm. Lối vẽ hiện thực làm cho người ta như nghe thấy tiếng
gầm của nước khi va vào các tảng đá ở bên dưới hàng trăm thước.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Nhưng
đây không phải là một cảnh bình an như trẫm đã ra lệnh”, nhà vua tức
giận nói. Hoạ sĩ không đáp lại nhưng xin nhà vua tiếp tục xem. Rồi nhà
vua nhận ra một chi tiết mà trước đó ngài không để ý: ở giữa các tảng đá
bên dưới thác nước, có một bụi cây mọc lên với một tổ chim trên cành.
Khi nhìn kỹ, nhà vua thấy có một con chim trong tổ: một con se sẻ đang
ấp trứng, đôi mắt lim dim. Nó đang chờ các con nó được sinh ra, một hình
ảnh bình an hoàn hảo.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nhà vua
rất thích thú khi nhìn vào điều đó. Quay lại người hoạ sĩ thứ hai, ngài
nói: “Trẫm rất thích bức tranh khanh đã chuyển tải một điều rất quan
trọng về bình an, đó là có thể sống trong bình an cả khi ở giữa cảnh ồn
ào hỗn loạn của đời sống”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu đã nói về sự bình an trong suốt bữa Tiệc Ly. Người nói với các
tông đồ: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an
của Thầy. Thầy ban cho anh em không như thế gian ban tặng. Lòng anh em
đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Quả là
một thời điểm lạ lùng để nói về sự bình an vì mọi sự đang rối loạn ở
xung quanh Người. Làm thế nào mà lúc đó Người có thể nói về sự bình an?
Bởi lẽ bình an là hiệp thông với Thiên Chúa. Và Đức Giêsu đã ở trong sự
hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa. Vì thế, Người có thể nói về sự bình
an cả khi các kẻ thù đang siết chặt vòng vây xung quanh Người và cái
chết đang ở một góc tối nào đó.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Bình an
không giống như sự yên tĩnh. Yên tĩnh thuộc về ngoại giới. Bình an chủ
yếu thuộc về nội giới. Bình an là một tình trạng của sự tĩnh lặng nội
tâm và chỉ rõ những mối quan hệ đúng đắn với Thiên Chúa và với những
người khác. Một thành phần chủ yếu của bình an là sự chính trực. Vì thế
đối với kẻ xấu, không có sự bình an.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Bình an
là kết quả của việc người ta tín thác vào Thiên Chúa và khi ước muốn làm
vui lòng Người là việc quan trọng nhất trong đời sống của người ấy. Đó
là điều mà người ta có thể có cả khi ở giữa sự xáo trộn, xung đột và
những vấn đề chưa giải quyết được.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu ban bình an của Người cho chúng ta: “Thầy để lại bình an cho anh
em”. Bình an mà Người ban cho chúng ta không phải là thứ bình an để
chúng ta trốn tránh thực tại. Nó là một điều rất thâm sâu và độc lập với
những hoàn cảnh bên ngoài. Bình an ấy vượt qua mọi sự hiểu biết, bình an
mà thế gian này không thể ban cho và không một ai có thể lấy mất của
chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><span style="font-family: Arial,sans-serif">Suy
Niệm 2. ĐỂ NGƯỜI RA ĐI</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trong
bữa Tiệc Ly, Đức Giêsu nói về sự ra đi của Người. Không bị bất ngờ, các
Tông đồ chìm sâu vào sự đau buồn trước viễn cảnh mất Người. Họ không
muốn Người đi, họ muốn giữ Người lại. Bạn không dễ dàng chấp nhận Người
mà bạn yêu thương ra đi. Ngay cả một đồ vật hoặc một con thú cưng của
bạn cũng thế.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một
ngày nọ, một cậu trai trẻ thấy một con chim nhỏ run lẩy bẩy nằm dài trên
mặt đất, bên dưới một cái tổ. Cảm thấy xót xa trong lòng vì chim, cậu
đem chim và nhà và đặt gần lò sưởi, ở đó chim từ từ hồi sinh. Tuy nhiên,
thay vì trả chim về tổ, cậu làm một cái lồng cho chim. Trong lồng, cậu
cho chim nhiều thức ăn, nước uống và hơi ấm.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chim
nhỏ mau lớn và bắt đầu bay quanh lồng. Kế đó, nó bắt đầu hót. Cậu trai
run lên vì sung sướng. Nhưng một ngày kia nó bắt đầu đập cánh vào cạnh
lồng. Cậu liền hỏi ông cậu điều đó có nghĩa gì.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Nó
không hạnh phúc”, ông cậu đáp.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Cháu
không hiểu”, cậu trai hỏi: “Nó không có mọi thứ nó cần trong lồng hay
sao?”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Mọi
thứ ngoại trừ một điều mà chim nào cũng mong ước?”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Điều
đó là điều gì?”</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Tự do”
ông cậu đáp.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Ông
muốn nói là cháu phải cho nó tự do, nó muốn rời bỏ cháu”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Nó chỉ
muốn được tự do, vì thế nó mới có thể giống như những con chim khác”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Nhưng
làm sao cháu có thể để nó đi?” Cậu khẩn khoản. “Nó không biết gì về
những nguy hiểm đang chờ nó trong thế gian. Nó có thể bị giết chết hoặc
chết đói”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Đó là
một sự liều lĩnh mà cháu phải có”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Nhưng
cháu yêu nó nhiều đến nỗi cháu không thể để nó đi”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Nếu
cháu thật sự yêu nó, cháu phải để nó đi”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Cậu bé
trở nên thinh lặng. Nó nhìn con chim và con chim vẫn tiếp tục vỗ cánh
vào lồng. Và với mỗi cái đập cánh, nó dường như muốn nói: “Trả tự do cho
tôi! Trả tự do cho tôi!”. Không thể chịu nổi nữa, cậu quyết định để chim
đi.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi nó
bay ra ngoài cửa số, nó mang theo nó một mảnh hồn của cậu. Cậu nhìn theo
qua cửa sốt mở rộng một lúc lâu. Rồi thình lình, cậu nghe tiếng chim hót
ở một cây gần đó. Tiếng hót này dường như vui tươi và ngọt ngào hơn
trước đây. Và đây là lần đầu tiên trong nhiều tháng, cậu cảm thấy tự do:
hạnh phúc và bình an.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Các
tông đồ không muốn để Đức Giêsu ra đi. Nhưng khi làm thế, họ không nghĩ
đến Người mà nghĩ đến họ. Người đã nói với họ như thế. Người nói: “Nếu
anh em yêu mến Thầy thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa
Cha bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy” (Ga 14,28). Đối với Đức Giêsu,
trở về với Chúa Cha là mục đích của đời sống Người. Cố giữ Người ở lại
là tỏ ra không yêu mến Người.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tình
yêu chiếm hữu rất thường gặp. Một số cha mẹ có tinh thần chiếm hữu rất
mạnh trong tình yêu đối với con cái họ. Đã ban cho con cái họ đời sống,
họ từ khước để cho chúng sống đời sống ấy theo cách của chúng. Sự việc
tương tự cũng xảy ra trong một số cuộc hôn nhân. Người ta không sẵn lòng
để cho người phối ngẫu có đời sống riêng của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tình
yêu chiếm hữu gây ra nhiều đau khổ và thiệt hại. Mặt khác tình yêu không
chiếm hữu làm nên điều kỳ diệu cho cả đôi bên.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sự
trưởng thành, tiến bộ, thay đổi đòi hỏi một sự để cho đi, một sự buông
bỏ điều gì đó mà chúng ta đang có và coi là thân thiết. Nhưng sự buông
bỏ ấy là để đạt được một điều mới mẻ và tốt đẹp hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi rời
xa các Tông đồ, Đức Giêsu xác nhận rằng Người không bỏ rơi họ. Người nói
với họ: “Thầy ra đi thì có lợi cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra
đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai
Đấng ấy đến với anh em” (Ga 16,7). Và Người làm đúng như lời Người đã
nói. Khi chúng ta sẵn lòng để Người khác ra đi, người ấy có thể rời xa
chúng ta mà không làm cho chúng ta cảm thấy bị bỏ rơi. Và chúng ta cởi
mở lòng mình để đón nhận một điều mới mẻ mà nếu không ra đi người ấy sẽ
không đem lại cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><span style="font-family: Arial,sans-serif">CÂU
CHUYỆN KHÁC</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một số
người thường hay tức giận trong lòng và kết quả là họ thiếu sự bình an
trong trí óc và sự thanh thản trong linh hồn. Nhưng có những người khác
có được sự bình an nội tâm và họ làm cho đời sống của họ khác hẳn.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hai
người láng giềng, James và John cày đất trên hai cánh đồng sát liền
nhau. Mặt trời chói chang trên họ và trên mặt đất cứng, nhiều đá sỏi.
James có tính khí hắc ám. Ông quất roi da vào lưng con ngựa. Tuy nhiên,
sự đánh đập ấy càng làm cho con ngựa thêm ương ngạnh và không chịu hợp
tác với chủ của nó. James tin chắc rằng lúa mì của người láng giềng sẽ
mọc cao hơn của ông. Và cứ mỗi lần ông nhìn qua người láng giềng, ông có
cảm tưởng rằng ông này đang cười nhạo ông.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trái
lại, John có tính khí trầm tĩnh. Ông im lặng làm việc và làm tốt, mặc dù
cực nhọc và đau đớn. Thỉnh thoảng, ông dừng lại cho ngựa được nghỉ ngơi.
Ông nhìn qua người láng giềng và thầy rằng ông này ở tình trạng rất dao
động, ông muốn giúp đỡ người láng giềng, nhưng ông biết rằng khi ông tất
bật như thế thì tốt hơn nên để ông ta làm một mình.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sự khác
nhau giữa hai người láng giềng không do những điều kiện bên ngoài của
đời sống họ mà do tình trạng bên trong của tâm trí họ. Chúng ta nhìn thế
giới và người khác, không được như bản chất của họ nhưng theo bản chất
của chúng ta: suy bụng ta ra bụng người. John vui sống với sự bình an và
thanh thản nội tâm. Còn James sống trong tình trạng rối loạn nội tâm.
Không có trở ngại nào lớn hơn trong mối quan hệ tốt đẹp với người khác
bằng việc mình khó chịu với chính mình.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu đến để mang lại cho chúng ta sự sống và giải phóng chúng ta khỏi
chính mình. Người trấn an những nỗi sợ hãi của chúng ta, và chữa lành
những lo âu cùng thù hận của chúng ta, nhờ thế Người làm chúng ta có thể
nhìn thế giới với một tấm lòng bình thản và một tâm hồn rộng mở.</span></p>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
<br clear="all" style="page-break-before: always">
</span> </td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>