File "chugiaicuaFiches.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/ChuaNhat VI PS/chugiaicuaFiches.htm
File size: 15.21 KiB (15570 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật VI Phục Sinh</title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật VI Phục Sinh, suy niệm, tin mừng, DongCong">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">
Chúa Nhật VI Phục Sinh</font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b><span style="font-family: Arial,sans-serif">
THẦY BAN CHO ANH EM</span></b></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 400; font-style: italic">Chú giải của Fiches
Dominicales</span></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal"><b><span style="font-family: Arial,sans-serif">
“THẦY BAN CHO ANH EM SỰ BÌNH AN CỦA THẦY. THẦY RA ĐI VÀ TRỞ LẠI VỚI ANH
EM”.</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">VÀI
ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
1. Loan báo một sự hiện diện khác.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sách
Bài đọc Chúa nhật này trích trong chương 14 của Tin Mừng Thánh Gioan,
một đoạn xoay quanh chủ đề “ra đi”, chủ đề được diễn tả bởi những từ
được lặp đi lặp lại.: “ ra di”, “đi “, “trở về”, “con đường”... Tin Mừng
ám chỉ hành trình nào? Đức Giêsu trở về với Chúa Cha. Rõ rồi. Nhưng, đây
cũng còn là hành trình của các môn đệ được người hướng dẫn về với Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Với
Đức Giêsu, sự ra đi của Người đã đến gần. Các môn đệ ưu phiền vì viễn
tượng này người nói với họ rằng Người đi, rồi trở lại với họ, để bắt đầu
giữa họ và trong họ một cách hiện diện khác, nhiệm mầu, chỉ dành cho
những ai trung tín với lời người. Người không có ý đề cập đến sự trở lại
với hình dạng thể lý, cũng không phải sự trở lại huy hoàng ngày thế mạt;
nhưng, ngay từ bây giờ. là sự hiệp thông nghĩa thục với Thiên Chúa trong
mầu nhiệm Ba Ngôi “Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy Cha Thầy sẽ yêu
mến người ấy chúng ta sẽ đến và ở lại với người ấy”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một
thời kỳ đã kết thúc, thời kỳ người ta thấy được bằng mắt, nghe được bằng
tai. Với biến cố phục sinh, một thời kỳ mới bắt đầu, một cách thế khác
cho liên hệ giữa Người với các môn đệ. Thời kỳ của Chúa Thánh Linh mà
“Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy”. Người sẽ dẫn các ông tới chỗ hiểu thấu
đáo lời nói và cử chỉ của Đức Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">X.
Léon-Dufour giải thích rằng: “ Tiếp theo thời kỳ mạc khải của Đức Giêsu
Nadarét, là thời kỳ của Đấng Bầu Chữa. Người tỏ lộ cùng một mạc khải,
nhưng đầy đủ, trọn vẹn. Sứ vụ trần gian của Đức Giêsu kết thúc, nhưng
đối với các môn đệ, Chúa Thánh Linh còn rọi sáng những lời Đức Gìêsu dạy
rõ hơn “ khi các ông nghe lúc trước” (“Lecture de l'Evangile selon
Jean”, Seuil, trg 129).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hai từ
ngữ chỉ chức vụ: đã được uỷ thác cho Chúa Thánh Linh, Đấng Bầu Chữa:
“dạy dỗ “, “nhắc lại “.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Người
sẽ dạy dỗ họ tất cả những gì Đức Giêsu thừa lệnh Chúa Cha thông truyền
cho nhân loại. Như vậy, những gì mà các ngôn sứ loan báo sẽ thực hiện
ngoài sự trông đợi: “mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo” (Is 54,13;
xem thêm Giêrêmia 31,33ss).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Người
sẽ nhắc họ nhớ lại tất cả những gì Đức Giêsu đã nói với họ. Không phải
chỉ là ôn lại, nhưng theo cách nói của Kinh Thánh, là chấm phá ra ý
nghĩa những lời nói và cử chỉ của Đức Giêsu dưới ánh sáng của biến cố
Phục sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">X
Léon-Dufour chú giải: “Khi nhắc các môn đệ nhớ lời của Đức Giêsu, Chúa
Thánh Linh không chỉ lặp lại giọng điệu của Thầy cho những trí nhớ quá
tệ, nhưng Ngài còn giải nghĩa dưới ánh sáng Phục sinh cho các ông nắm
bắt được ý nghĩa mà, cho tới lúc này còn rất tối tăm đối với các ông.
Nhiệm vụ giải thích của Chúa Thánh Linh liên quan tới sứ điệp của Ngôi
Con, nhằm làm cho cộng đoàn thành nơi mạc khải luôn được tiếp tục và
hiện thực một cách sáng tạo trong đời sống các tín hữu. Như thế lời Đức
Giêsu luôn sống động qua thời gian” (Sđd, trg l32).</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
2. Ơn bình an</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Rồi để
từ biệt những người thân của mình, và vào lúc sắp sửa vượt qua thung
lũng Cédron để tới Giếtsêmani, như báo trước lời đầu tiên của Đấng phục
sinh, Đức Giêsu ban bình an cho các các môn đệ.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Bình
an, đối với người quen thuộc Thánh Kinh, không phải chỉ là sự vắng bóng
bạo hành, tĩnh lặng trong tâm hồn, mà chính là sức khỏe, sự thịnh vượng,
hạnh phúc sung mãn, ơn cứu độ. Và chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể ban
bình an này. Vì đó là phúc lộc cứu độ tuyệt vời nhất: “Lúc đó, sự công
chính nở rộ và bình an lớn lao tới khi mặt trăng khuất bóng “ (Tv 72,
7).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu, Đấng Chúa Cha sai đến, là Đấng trung gian của sự bình an này, nên
Người có thể gọi đó là sự bình an của mình: “Thầy ban bình an của Thầy
cho anh em”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Không
phải là thứ bình an giả tạo mà nhiều lần các ngôn sứ đã cảnh báo và Đức
Giêsu đã từ chối đem xuống trên mặt đất nhưng là bình an đích thực của
Thiên Chúa, mà để ban cho thế gian, Đức Giêsu đã hy sinh mạng sống.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hiệu
quả của ơn bình an này là: các môn đệ không còn xao xuyến nữa, dù trước
viễn tượng Đức Giêsu sẽ khuất dạng, hay trước nhiệm vụ đang chờ họ,
chính họ sẽ là những người đem Tin Mừng cứu độ vào giữa lòng thế giới.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><span style="font-family: Arial,sans-serif">BÀI
ĐỌC THÊM:</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
1. Một tạm biệt cho hôm nay</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Lời tạm
biệt của Đức Giêsu không để đành tới ngày mai, nhưng là ngày hôm nay
người ta suy diễn từ sự hỗn độn trong cách dùng thì của động từ (ngôn
ngữ Tây phương rõ rệt hơn).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Có lúc
Đức Giêsu nói trong thì hiện tại: “Thầy sẽ không để anh em mồ côi, Thầy
đến với anh em” (14,28), nhưng chỉ một lúc sau đó, Người lại nói ở thì
tương lai: “Chúng Ta sẽ đến ở lại với người ấy” (14,23); và rồi, Người
lại dùng thì hiện tại: “Thầy ra đi và trở lại cùng anh em” (l4,28). Đức
Giêsu đến làm đảo lộn thời gian chúng ta vẫn quen: Điều này có nghĩa là
Đức Giêsu đến từ một thế giới khác, nhưng cũng có nghĩa là Người làm chủ
tiến trình lịch sử: với kẻ tin, Đức Giêsu còn thực hiện những công trình
lớn lao hơn những điều người đã thực hiện khi còn sống đời dương thế, và
qua hành động này của Đức Kitô, các môn đệ cảm nghiệm được sự hiện diện
của Đức Giêsu. Đấng luôn ở với họ. Có thể suy diễn như thế về những
người đã ra đi trước chúng ta không? Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu đã can
đảm nêu lên: “Tôi muốn rời trời cao để đi gieo hạnh phúc cho trái đất”.
Đối với chị, những bậc “chân phước” không thể làm ngơ trước thân phận
con người còn tại thế. Người chết hiện diện trước mắt ta, một sự hiện
diện như chính sự có mặt của Đức Kitô. Dĩ nhiên, chúng ta không có ý đề
cập đến lời nói và chữ viết cầu cơ. Sự hiện diện này tương tự với sự
hiện diện của Thánh Linh do Chúa Con sai đến. Mầu nhiệm của sự hiệp
thông sâu xa này chắc chắn không được tỏ lộ rõ ràng; đó là mầu nhiệm mà
thần học gọi là “các thánh cùng thông công”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
2. Chìm ngập trong Thánh Linh Đấng Bầu chữa</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">(Henri
Denis, trong “100 từ ngữ diễn tả đức tin”, DDB, trg 161-162).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đấng
Bầu chữa, đó là từ dịch từ tiếng Hy Lạp, lúc đầu có nghĩa tố tụng là
trạng sư, người bênh vực, trợ giúp. Rồi nghĩa rộng là Đấng an ủi, chuyển
cầu. Điều hơi lạ là lúc đầu, chữ này dùng chỉ Đức Kitô (Trong thư thứ
nhất của thánh Gioan 2,1) “nếu có ai phạm tội, chúng ta có Đấng Bầu Chữa
trước mặt Chúa Cha: đó là Đức Giêsu Kitô, Đấng công chính”. Nhưng phần
nhiều dùng chỉ Chúa Thánh Linh. Và nếu hiểu về Chúa Thánh Linh với tất
cả những đức tính nêu trên, chúng ta sẽ nhận ra rằng: ở trần gian này,
không thể một mình mà trung tín với Đức Kitô được. Tuy nhiên, Đức Giêsu
đã tiên liệu một phương thế: các con sẽ không cô độc đâu. Đức Kitô khuất
dạng đã nhường chỗ cho Đấng biện hộ. Ngài đem đến cho các Kitô hữu một
liều thuốc kháng độc cần thiết để họ sống đúng đời Tin Mừng giữa trần
gian nhiều thử thách.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thật là
đúng khi tin tưởng rằng - từ khi Đức Giêsu ra đi, tức lúc Người lên trời
- Tất cả những gì Đức Kitô thực hiện cách tỏ tường trong thế giới này
đều được thực hiện bởi những người dám liều mình vì đức tin, nhiều khi
hy sinh cả mạng sống nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Họ
không cô độc là thế? Đấng thi công vĩ đại, khi hợp nhất mọi người, hợp
nhất chính Giáo Hội, chính là Đấng Bầu chữa vô hình. Người đem sức mạnh
đổ xuống tràn đầy trên người yếu đuối, đem dũng cảm đổ xuống tràn đầy
trên người sợ sệt. Đó là ơn an ủi của Chúa Thánh Linh, như một ngọn lửa
cháy lan từ Kitô hữu này sang Kitô hữu nọ, từ thế hệ này sang thế hệ
kia.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Để kết
thúc, đề nghị bạn cùng tôi đọc những câu đầu trong thư thứ hai của thánh
Phaolô gởi tín hữu Côrintô (1,3-7) và thay những từ trạng sư, bênh vực,
an ủi, bằng chính từ Hy L.ạp paraclitos. Bạn sẽ cảm thấy một ấn tượng kỳ
lạ. Như lặp lần nữa đi (chín lần), Bạn sẽ hiểu chúng ta thực sự chìm
ngập trong Paraclitos, Thánh Linh-bầu Chữa.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Chúc
tụng Thiên Chúa là thân phụ Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta. Người là Thiên
Chúa mọi niềm an ủi; Người đã ban Đấng Bầu chữa cho chúng ta trong mọi
nỗi gian truân, để chúng ta có thể trở thành kẻ bầu chữa cho tất cả
những ai trong cơn hoạn nạn nhờ Đấng Bầu Chữa mà Thiên Chúa đã ban cho
chúng ta. Vì cũng như chúng ta chia sẻ muôn nỗi khổ ải của Đức Kitô, thì
nhờ Người, chúng ta cũng được chứa chan niềm an ủi. Chúng tôi phải chịt
gian nan ư? Chính là dể anh em được ủi an và cứu độ. Chúng tôi nhận lãnh
Đấng Bầu chữa ư? Cũng là để anh em được nhận lãnh Đấng Bầu chữa. Chúng
tôi lấy làm an tâm về anh em, vì biết rằng anh em thông phần thống khổ
với chúng tôi thế nào, thì cũng được thông phần an ủi như vậy”.</span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>