File "thattuyetvoicaigioiranphanvanloi.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/ChuaNhat V PS/thattuyetvoicaigioiranphanvanloi.htm
File size: 12.07 KiB (12358 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh</title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh, suy niệm, tin mừng, đồng công">
<style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>

<body>

<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF">
	<!-- MSTableType="nolayout" -->
	<tr>
		<td width="460">
							<font size="2" color="#FF0000">
							Chúa Nhật V Phục Sinh</font></td>
		</tr>
	<tr>
		<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
							THẬT TUYỆT VỜI CÁI GIỚI RĂN</td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
							Lm Phêrô Phan văn Lợi</td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none">
		Ngày nọ, một linh mục nghe một thanh niên 16 tuổi nói với mình: “Thật 
		tuyệt vời cái tôn giáo chỉ đòi hỏi một chuyện là yêu mến. Đức Giêsu thật 
		tuyệt vời khi cho chúng ta một giới răn duy nhất là mến yêu!” Một thoáng 
		im lặng rồi cậu dán mắt vào vị linh mục: “Phần cha, cha có thực hành 
		giới răn của Đức Giêsu không?” Vị linh mục đã trả lời như mọi kitô hữu, 
		nếu không khó chiu, có lẽ sẽ trả lời: “Tôi đang cố gắng!” <br>
		<br>
		1. Yêu thương như Thầy...<br>
		<br>
		Đúng thế, lòng yêu mến gần như làm nên linh hồn, ý lực cho các diễn từ 
		thời danh của Đức Giêsu trong bữa Tiệc ly được Gioan ghi chép và được 
		đoản văn Tin Mừng hôm nay lấy lại. Ngỏ lời với môn đệ, Đức Giêsu đề nghị 
		với họ “giới răn mới của Người”. Nó “mới” vì là điều khoản căn bản và 
		độc nhất của “giao ước mới” đã được Giêrêmia loan báo (31,31-34) và được 
		cuộc Vượt qua của Đức Kitô khai mạc. <br>
		<br>
		Đó là một tình yêu hỗ tương (“yêu nhau”) nhờ đó không ai ở trên người 
		khác và tất cả đều cần tình thương của tha nhân. Đó là một tình yêu 
		nghịch lý, ngược đời: thôi yêu người thân cận như chính mình, như Cựu 
		Ước đã dạy (x. Lv 19,18) và chính Đức Giêsu cũng đã dạy (x. Mt 22,39), 
		nhưng yêu thương “như Thầy đã thương yêu anh em”, với chính sự hiến thân 
		toàn diện và vô biên của Đức Kitô, Con Thiên Chúa.<br>
		<br>
		Nhiều kẻ coi chữ “như” này tựa một liên từ so sánh: các môn đệ được kêu 
		gọi bắt chước lối xử thế của Thầy mình. Thật ra, không chỉ biểu thị sự 
		so sánh, liên từ đó còn biểu thị nguồn gốc của tình yêu mà Đức Giêsu đòi 
		hỏi nơi các môn đệ. Thành ra có thể diễn dịch: “Anh em hãy yêu thương 
		nhau... vì Thầy đã thương yêu anh em, để anh em yêu thương nhau như 
		Thầy” hoặc “Anh em hãy thương yêu nhau bằng tình yêu mà Thầy đã dùng để 
		yêu thương anh em”. Nghĩa là “tình yêu của Chúa Con đối với các môn đệ 
		làm phát sinh lòng bác ái nơi các môn đệ. Chính tình yêu của Người lưu 
		chuyển đến họ, làm cho họ yêu mến anh em và được anh em yêu mến. Tình 
		yêu của Đức Giêsu triển nở nơi các tín hữu mang dấu ấn tình yêu Chúa 
		Cha” (X. Léon-Dufour)<br>
		<br>
		Cuối cùng, đó là một tình yêu phải trở nên tấm thẻ độc nhất cho biết 
		mình thuộc về cộng đoàn của Đức Kitô, trở nên bằng chứng sống động nhất 
		cho thấy ta đã tin vào Người. Chính vì thế mà chân dung đẹp nhất của 
		Giáo Hội mọi thời là chân dung được Luca vẽ ra trong sách Công vụ: “Các 
		tín hữu thời bấy giờ đông đảo, mà chỉ có một lòng một ý. Không một ai 
		coi bất cứ cái gì mình có là của riêng, nhưng đối với họ, mọi sự đều là 
		của chung” (4,32).<br>
		<br>
		Và như để minh họa cho giáo huấn tối hậu ấy trong giờ phút tối hậu ấy, 
		có hai nhân vật và hai câu nói hết sức thảng thốt của Đức Giêsu: “Một kẻ 
		trong anh em sẽ nộp Thầy!” Và “Gà chưa gáy, anh đã ba phen chối Thầy”. 
		Hai thảm kịch này của tình bạn, của tình yêu làm sáng lên những gì Đức 
		Giêsu vừa dạy cho cả nhóm. Giuđa đã lao vào đêm tối (“ra khỏi phòng tiệc 
		ly”) và y đã không thể trồi lên lại. Y đã thất vọng, y là hình ảnh khủng 
		khiếp của tuyệt vọng: tất cả chấm dứt với tôi rồi. Phêrô cũng sẽ lường 
		được lỗi lầm mình, nhưng ông sẽ vẫn ở lại trong tình yêu. Ông chắc chắn 
		mình còn được yêu mến và còn có thể yêu mến. Chính cái “còn” này giúp 
		ông không chìm vào thất vọng, như thánh ca mùa chay hay nhất hát lên: 
		“Không đêm tối nào mà chẳng hy vọng ánh sáng. Không gì chấm dứt với 
		Thiên Chúa cả”.<br>
		<br>
		Khi nghĩ rằng Thiên Chúa không thể tha thứ cho mình, chúng ta trở thành 
		Giuđa. Trong khi chúng ta luôn có thể trở thành Phêrô và nghe được lời 
		làm cho chúng ta sống lại: “Con có yêu mến Thầy không?”. Chính cái đó 
		mới đáng kể: “Con có yêu mến Thầy không?”<br>
		<br>
		2. Yêu thương ngay cả...<br>
		<br>
		Nghe những giáo huấn ấy, nhìn những tấm gương ấy, những tấm gương còn 
		kéo dài qua lịch sử Giáo Hội, trong đời sống các kitô hữu đích thực, 
		thậm chí trong đời sống của biết bao người lành ngoại đạo, tất cả chúng 
		ta có lẽ đều nuôi dưỡng ước mơ thầm kín là một ngày nào đó, rốt cục 
		chúng ta sẽ thật sự đặt cược đời mình trên tình huynh đệ. Ta sẽ yêu 
		thương ngay cả X... đúng như bản chất anh ấy, ngay cả Y... sau những gì 
		chị ấy đã làm cho ta. Chúng ta cảm thấy rõ ràng chọn lựa của tình yêu là 
		như thế, không chùn lại khi điều đó trở nên khó khăn. Đi cho đến cùng 
		một chọn lựa cứng rắn: bằng bất cứ giá nào, tôi vẫn muốn yêu thương, tôi 
		sẽ chẳng để cho quyết định thương yêu của mình cao bay xa chạy. <br>
		<br>
		Chúng ta sẽ chẳng luôn luôn đạt tới đó, nhưng có thể đạt tới chỗ chẳng 
		bao giờ cho mình những lý do để bỏ cuộc, chẳng bao giờ quyết định rằng 
		trong một hoàn cảnh nào đó, đối với một ai đó, chúng ta không có bổn 
		phận yêu thương. Chính tính vô điều kiện ấy của tình yêu xét như quy 
		luật sống tuyệt đối bất khả xâm phạm mới biến ta thành kitô hữu: “Mọi 
		người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có 
		lòng yêu thương nhau”. Ở điểm duy nhất này. Không có ba mươi sáu điểm, 
		không có hàng trăm điểm!<br>
		<br>
		Đúng! cho tới khi xảy ra với X... hay với Y... một cái gì đó khiến chúng 
		ta nói: “Đến đây thì không thể yêu thương nổi, Thiên Chúa không thể đòi 
		tôi một chuyện như vậy”. Người đòi hỏi đấy! Nếu chúng ta chẳng tin rằng 
		mình là những kẻ được gọi làm điều không thể, thì hãy khép sách Tin Mừng 
		lại đi! Bí quyết lớn lao của Tin Mừng, đó chẳng phải là dạy ta “hãy yêu 
		thương”, nhưng là bảo rằng ta có thể làm điều ấy vì ta là những kẻ đã 
		được cứu chuộc. Được cứu chuộc bởi Đức Giêsu Kitô, điều đó muốn nói ta 
		có thể yêu thương như Người: “Với Đấng đã chiến thắng sự chết, bạn có 
		thể làm những điều bất khả” (Chiara Lubich). Và thành thử là yêu thương 
		ngay cả X... ngay cả Y... Thay vì lải nhải: “Chúng ta hãy thương yêu 
		nhau”, hãy dám can đảm đương đầu với khó khăn hiện thời của mình: “Tại 
		sao tôi đang căm ghét X..., oán hận Y...?”<br>
		<br>
		Chúng ta biết rõ mình đôi khi có những lý do mạnh mẽ để bỏ rơi hay căm 
		ghét một ai đó. Nhưng chọn lựa yêu thương của ta phải đi đến chỗ điên rồ 
		cuối cùng, điên rồ lớn nhất của Tin Mừng: yêu thương ngay cả trong một 
		cuộc tranh chấp, đi đến chỗ chẳng nói xấu chút nào kẻ thù của ta, không 
		cầu mong điều dữ song là điều lành cho đương sự, cho dẫu phải chống lại 
		đương sự.<br>
		<br>
		Vì không có chuyện chạy trốn trước một xung đột khả dĩ. Các kitô hữu 
		chẳng chống lại gì trong thế giới chúng ta như hiện thời đều là những kẻ 
		ích kỷ và có lẽ là những kẻ hèn nhát, chứ chẳng phải là môn đệ của Đức 
		Kitô. Chúng ta được mời gọi yêu thương trong các cuộc xung đột và điều 
		đó có thể dẫn tới chỗ gây ra một xung đột nhân danh công lý, vì công lý 
		là một trong những khuôn mặt cao cả của tình yêu. Bác ái không thể định 
		nghĩa được bằng ngôn từ “cảm tính” hay “sủng mộ”. Olivier Clément viết: 
		bác ái “đâu phải là đường, nó là muối!” Ngôn từ của bác ái “không bạc 
		nhược, nhưng là dũng cảm”. Bác ái đích thực không tránh né bạo lực, mà 
		là chuyển đổi nó thành việc tranh đấu trong cuộc sống, là tạo lập Công 
		bình và Lẽ phải. Trước những áp bức bạo hành đang nhan nhản, những dối 
		trá lừa lọc đang tung hoành, những bất công kỳ thị đang giáng xuống 
		những kẻ yếu thế, kitô hữu không thể nhân danh bác ái để chỉ nở nụ cười 
		xuề xòa, đưa bàn tay thỏa hiệp, giữ im lặng đồng lõa, nói những ngôn từ 
		hết sức mang tính “ngoại giao”. Họ phải lên tiếng và hành động giải 
		thoát các nạn nhân để đồng thời giải cứu các đao phủ!<br>
		<br>
		Chúng ta cũng được mời gọi yêu thương những kẻ lắm chuyện, hay gây phiền 
		nhiễu, những kẻ chúng ta phê phán là không thể chịu nổi và đó có lẽ là 
		thật, nhưng điều ấy chẳng xóa bỏ yêu cầu của Đức Giêsu: Hãy thương yêu! 
		Chính trên yêu cầu này mà trong vài lúc nào đó chúng ta định đoạt cuộc 
		đời chúng ta. Nếu ai đó, đọc thấy điều này, hiểu rằng mình được yêu cầu 
		làm một bước kinh khủng, hết sức điên rồ, đương sự hãy cầu nguyện và 
		tiến tới, lê mình tới: đương sự sẽ chẳng bao giờ gần gũi Đức Kitô như 
		vậy đâu. <br>
&nbsp;</td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="474">
		<p style="text-align: center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
	</tr>
	</table>

</body>

</html>

PHP File Manager