File "gioiranyeuthuonggopnhat.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/ChuaNhat V PS/gioiranyeuthuonggopnhat.htm
File size: 17.81 KiB (18235 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh</title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh, suy niệm, tin mừng, đồng công">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">
Chúa Nhật V Phục Sinh</font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
GIỚI RĂN YÊU THƯƠNG</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
Góp nhặt</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal"><b><span style="font-family: Arial,sans-serif">Suy
Niệm 1. ĐIỀU MÀ YÊU THƯƠNG LÀM ĐƯỢC</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Viết về
kinh nghiệm của mình ở Auschwitz, Elie Wiesel nói rằng người Đức đã nỗ
lực làm cho các tù nhân quên hết người thân và bạn bè mà chỉ nghĩ đến
mình và chỉ nhắm đến các nhu cầu của mình hoặc họ phải chết. Điều đó
khiến họ nói đến các nhu cầu ấy cả ngày lẫn đêm. Nhưng điều ngược lại đã
xảy ra. Những người nào chỉ sống cho mình, ít có cơ may sống sót, trong
khi người nào sống cho người thân, bạn hữu, anh em, một lý tưởng đã có
cơ may tốt hơn để được sống còn. Người ta sống nhờ những gì mà người ta
cho đi.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tính
ích kỷ làm cho chúng ta khép kín tâm hồn, nó hạn chế chúng ta. Nó dựng
lên các rào cản, cả những bức tường giữa chúng ta và những người khác.
Điều giải phóng chúng ta khỏi sự giam hãm ấy là mỗi tình cảm sâu sắc,
quan trọng đối với những người khác. Trở nên bạn hữu, anh em và chị em,
người yêu là điều sẽ mở cửa nhà tù. Tình yêu thương giải phóng chúng ta
khỏi tù ngục của tính ích kỷ.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Brian
Keenan trải qua bốn năm bị giữ làm con tin ở Li-băng. Sau đó, ông đã
viết:</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Chỉ
khi chúng ta vượt qua chính mình để cứu mạng, hiểu biết và sau cùng khắc
phục nỗi đau của người khác mà chúng ta trở thành chúng ta trọn vẹn.
Chúng ta trở nên cởi mở và phong phú khi nhận ra nỗi đau của người khác
và tiến đến cảm nhận và cưu mang”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tình
yêu luôn luôn đòi hỏi điều tốt nhất của chúng ta và thể hiện điều tốt
nhất trong chúng ta. Được yêu thương cho người ta một lòng can đảm và
năng lực lạ lùng. Khi yêu cũng thế, người ta nói: tình yêu và năng lực
sẽ được ban cho bạn, ở đâu có tình yêu lớn, ở đó luôn có phép lạ. “Tình
yêu là ngọn lửa sưởi ấm linh hồn chúng ta, đem lại năng lực cho tinh
thần và cung cấp đam mê cho đời sống của chúng ta. Nó là sự liên kết của
chúng ta với Thiên Chúa và người khác” (Elizabeth Kubler-Ross).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi
bước vào nhà tù, Oscar Wilde nói: “Bằng mọi giá, tôi phải giữ gìn tình
yêu thương trong lòng tôi. Nếu tôi vào tù mà không có tình yêu thương
thì linh hồn của tôi sẽ ra sao?”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nếu
không có tình yêu thương, người ta sẽ là gì? Những người không muốn yêu
thương đều có đời sống nghèo nàn. Nhưng những người sống yêu thương, có
một đời sống phong phú và hiệu quả. Mục đích của đời sống là gì nếu
không phải là yêu thương? “Chúng ta đã được đặt vào trần gian ngắn ngủi
để học toả sáng tình yêu thương” (William Blake). Giải thoát khỏi tính
ích kỷ và có khả năng yêu thương người khác – đó là ý nghĩa của đời
sống.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một bác
sĩ, được chia sẻ những giây phút thâm sâu nhất của nhiều cuộc đời nói
rằng, con người đối diện với cái chết không còn nghĩ gì về mức độ họ đã
thu được, hoặc họ nắm giữ những địa vị nào, hoặc đã tích trữ được bao
nhiêu của cải. Vào lúc cuối cùng, điều thật sự quan trọng là bạn đã yêu
thương ai và ai đã yêu thương bạn.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Những
người chọn lựa yêu thương mở rộng tâm hồn mình cho những hạnh phúc lớn
hơn những người không bao giờ biết đến yêu thương. Yêu thương là hạnh
phúc. Nó làm chúng ta sung mãn. Từ chối yêu là bắt đầu chết. Yêu thương
là bắt đầu sống. Trong lúc đức tin làm cho mọi sự thành có thể, tình yêu
làm cho mọi sự được dễ dàng. Yêu thương chữa lành mọi người –cả kẻ cho
lẫn người nhận.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><span style="font-family: Arial,sans-serif">Suy
Niệm 2. SỰ PHONG PHÚ CỦA YÊU THƯƠNG</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Ngày
nay, hơn bao giờ hết, chúng ta biết bản tính phức tạp của con người, và
cả những động lực liên kết đàng sau mỗi việc chúng ta làm. Ít nhất có
năm loại yêu thương.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Loại
thứ nhất là yêu thương vụ lợi. Chúng ta yêu thương người khác bởi vì họ
có ích cho chúng ta. Nhưng như thế giống với tình ích kỷ hơn là tình
yêu. Tôi muốn có một vật nào đó của bạn, nhưng tôi không muốn có bạn.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Loại
thứ hai là yêu thương lãng mạn. Đó là loại tình cảm hướng chúng ta về
người khác bởi vì niềm vui thích mà người khác đem lại cho chúng ta.
Chúng ta say mê người khác. Nhưng đó không phải là tình yêu. Chúng ta
tưởng rằng mình yêu người khác, nhưng thật ra, chúng ta yêu chính mình.
Thông thường tình yêu này không kéo dài, đó là lý do làm cho một số các
cuộc hôn nhân thất bại.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Loại
thứ ba yêu thương có tính chất dân chủ, đặt trên nền tảng bình đẳng theo
luật pháp. Chúng ta tôn trọng những người khác vì họ là những công dân.
Chúng ta thừa nhận tự do của họ để ngược lại, tự do của chúng ta cũng
được thừa nhận. Lý do chúng ta góp phần vào điều tốt cho người khác là
niềm hy vọng được đáp lại bằng điều tốt.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Loại
thứ tư là yêu thương nhân bản. Đó là tình yêu dành cho nhân loại nói
chung. Nhược điểm của nó là một tình yêu trừu tượng không có gì cụ thể:
“Tôi yêu nhân loại, nhưng tôi không thể dính dáng gì với họ”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Loại
thứ năm là tình yêu Kitô giáo, tóm tắt trong giới răn: “Anh em hãy yêu
thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em”. Ở đây chúng ta đang nói về
tình yêu thương vô vị lợi, yêu thương cả khi chúng ta không được gì
trong tình yêu ấy. Tình yêu ấy vẫn luôn tồn tại cho dù bị thù ghét và
bách hại. Nó không phải là một nhiệt tình đột biến, nhưng là một quan hệ
bền vững. Nó biểu lộ trong việc phục vụ, yêu mến và hy sinh bản thân.
Loại yêu thương này chỉ có thể hoàn thành với sự giúp đỡ của Chúa Thánh
Thần.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Người
ta nói rằng nếu bạn làm một công nghiệp tốt, nhưng có một hậu ý không
nói ra thì tốt hơn không làm. Nhưng việc bác ái là ngoại lệ duy nhất.
Cho dù người ta làm việc bác ái với một lý do không rõ ràng thì nó vẫn
là một hành động tốt và đem lại lợi ích cho người khác, lý do của bạn
không có gì quan trọng. Ngoài ra, việc tính ích kỷ và lòng quảng đại
cùng có mặt trong chúng ta làm cho điều tốt mà chúng ta thực hiện càng
được đáng khen. Nó đến từ một cuộc tranh đấu.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Người
ta thường xem vấn đề yêu thương là được yêu thương hơn là trở thành một
con người yêu thương. Vì thế, mọi nỗ lực của người ta là làm cho mình dễ
thương, khả ái bằng việc đạt đến sự thành công, có vẻ đẹp mê hồn, có
quyền lực hoặc giàu có… Và như thế sau cùng họ không có tình yêu thương,
bởi lẽ họ được yêu thương không phải vì chính họ mà vị sự vật họ có,
hoặc sự nghiệp họ đã hoàn thành. Nhưng nếu họ trở thành một con người
yêu thương, họ có thể được yêu vì chính họ. Và sau cùng, mọi người chúng
ta muốn được yêu vì chính mình. Những ai không được yêu thì tìm cách cho
người ta ngưỡng mộ mình.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Có ba
tình trạng: (1) Không yêu thương và không được yêu thương, điều này xem
ra giống hoả ngục trần gian. (2) Yêu thương nhưng không được yêu thương
đáp lại –dù đây là điều đau khổ nhưng vẫn tốt hơn tình trạng đầu tiên.
(3) Yêu thương và được yêu thương –đây là tình trạng được chúc lành mà
Đức Giêsu đã vui hưởng: “Như Cha Thầy đã yêu mến Thầy, cũng thế Thầy đã
yêu mến anh em!”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Yêu
thương biểu lộ điều tốt nhật trong con người đang yêu. Người ta sống
trong sự tốt lành nhất và rực rỡ nhất khi yêu. Họ giống như một ngọn đèn
toả sáng. Tình yêu là một chọn lựa chớ không phải là một cảm nhận. Nhưng
từ chối yêu thương là bắt đầu chết. Điều tệ hại nhất là sự dửng dưng
lạnh giá.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><span style="font-family: Arial,sans-serif">
NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÁC:</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">1. Một
ông nọ người Hy Lạp, năm mươi tuổi đã chết trong một nhà tế bần ở New
York. Ông đã có một đời sống tốt lành, theo lời ông nói. Ông đã muốn có
lại một đời sống tốt đẹp, muốn vui vẻ bỏ bớt tiền bạc và sức khoẻ để
thực hiện điều ấy ở Mỹ, chỉ cần ông có thể có lại vợ con, gia đình và có
lại tình yêu thương ngày nào. Tình yêu đã là một điều quan trọng trong
đời sống. Chính tình yêu đã giữ cho mọi sự vật, ở bên nhau và đem lại ý
nghĩa cho đời sống.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hôm
trước ngày ông mất, ông đã nhắn lại cho những thành viên của gia đình mà
theo lời ông hay gây gổ và xung khắc nhau. Ông nói với họ một cách
nghiêm trang rằng họ phải học yêu thương nhau, phải cố gắng nhiều hơn để
sống yêu thương. Yêu thương là tất cả, tất cả. Họ phải tin vào điều đó,
vì đó là lời nói của người sắp chết.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu đã nói những lời tương tự cho các bạn hữu của Người trong đêm
trước khi Người chết. Người đã cho họ một sứ điệp đơn giản, rõ ràng:
“Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">2.
Người ta kể câu chuyện về một cậu bé mười hai tuổi tên Stephen. Cậu bị
què vì bệnh viêm tuỷ xám. Cậu có một em trai Mark, mười tuổi. Như những
đứa con trai khác, chúng thường đánh nhau, nhưng trong thâm tâm, chúng
vẫn đối xử tốt với nhau. Thỉnh thoảng Stephen ganh tỵ với em mình có đôi
chân mạnh khoẻ.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một đêm
kia, nó nằm mơ thấy mình ở trong rừng sâu và huyền bí. Ở đó, nó đến một
hang động tối đen. Giữa hang động một ngọn lửa cháy sáng. Kế đó, từ bóng
tối một người mặc áo choàng dài bước ra. Ông ta nói với Stephen, ông là
thần của khu rừng và để thưởng cho người nào tìm ra hang động, người ấy
sẽ có một lời ước được thực hiện –chỉ một lời ước thôi cho dù là ước
muốn điều gì.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Stephen
không cần nhiều thời gian để suy nghĩ. “Tôi muốn có một đôi chân khoẻ
mạnh” nó nói. Lúc đó, ông thần bỏ áo choàng ra và trước khi Stephen hiểu
được ý nghĩa, nó thấy mình nằm lại trên giường. Em nó nằm ngủ ở giường
bên cạnh với những tiếng thở đều đều. Ông thần giở cái chăn ra khỏi đôi
chân của Mark.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Ông
định làm gì?” Stephen hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Tôi sẽ
bắt đầu cuộc phẫu thuật” Ông thần nói.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Cuộc
phẫu thuật gì?”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Chuyển
đổi. Khi cuộc phẫu thuật hoàn tất, cậu sẽ có đôi chân của Mark còn nó sẽ
có đôi chân của cậu. Nhưng đừng lo. Không ai biết được đâu, người ta sẽ
nghĩ rằng mọi việc vẫn như cũ”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Tôi
không bao giờ nghĩ mọi việc vẫn như thế” Stephen nói.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">“Cậu
chắc không mong tôi lôi đôi chân khoẻ từ trong không khí ra đó chứ?”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nhưng
Stephen ở trong tình trạng xúc động mạnh. Một hình ảnh loé ra trong tâm
trí cậu. Cậu thấy chính mình tự do chạy nhảy còn phía sau cậu, em Mark
của cậu kéo lê đôi chân của nó. Cậu không thể làm điều đó cho đứa em
trai của mình. “Tôi không muốn điều đó” cậu hét to.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi
nghe tiếng hét, ông Thần già tức giận bỏ đi. Stephen vui mừng khi nhìn
lại mình. Sáng hôm sau, cậu thức dậy và nhìn sang em cậu. Nhớ lại giấc
mộng, cậu mỉm cười. Từ ngày đó trở đi cậu không bao giờ cảm thấy ganh tỵ
với em cậu và yêu thương nó hơn bao giờ hết.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Stephen
muốn sống hạnh phúc nhưng không phải bằng cái giá là gây ra đau khổ cho
em trai cậu. Hạnh phúc thật chỉ tìm thấy trong tình yêu vô vị lợi. Yêu
thương là đặt người khác đừng trước mình.</span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>