File "dayeusoichido.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/ChuaNhat V PS/dayeusoichido.htm
File size: 6.51 KiB (6664 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh</title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh, suy niệm, tin mừng, đồng công">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">
Chúa Nhật V Phục Sinh</font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ĐÃ YÊU</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">(Trích
trong ‘Sợi Chỉ Đỏ’)</span></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Vào năm
1995, xảy ra một trận động đất lớn chưa từng có ở Kôbê, nước Nhật, cả
một thành phố hầu như đổ xuống thành một đống gạch vụn khổng lồ. Thiệt
hại về người và của không biết cơ man nào mà kể. Các đội cứu hộ làm việc
ngày đêm để lôi ra khỏi những đống gạch vụn vô vàn người chết, người bị
thương. Trong các tai hoạ vô cùng khủng khiếp ấy, người ta lại khám phá
ra một câu chuyện hết sức cảm động, mà tiếng vang của nó còn mạnh hơn cả
sức chấn động của cơn động đất. Người ta kể lại rằng, đến ngày thứ hai
của cuộc tìm kiếm nạn nhân, họ đào lên được dưới toà nhà đổ nát hai mẹ
con vẫn còn sống: Đứa con nhỏ khoảng mấy tháng tuổi vẫn còn thoi thóp,
và người mẹ đã hoàn toàn bất tỉnh.. Sau khi cấp cứu cho hai mẹ con vượt
qua cơn thập tử nhất sinh, các nhà báo đã phỏng vấn bà mẹ: Làm thế nào
mà cả hai mẹ con chị có thể sống được hai ngày dưới đống gạch vụn ấy Chị
đáp: Tuy bị chôn vùi dưới toà nhà đổ nát, nhưng có một cái đà đã che
chắn cho mẹ con tôi. Sau vài tiếng đồng hồ thì con tôi quá đói vì hai
bầu sữa của tôi cháu đã uống cạn. Tôi liền mò mẫm trong bóng tối và đụng
phải một vật sắc bén. Tôi liền vồ lấy và rạch một đường nơi cổ tay, đẩy
miệng con tôi vào cho cháu mút giòng máu nóng. Cháu yên lặng được vài
tiếng thì cơn đói lại cào cấu, và cháu lại gào lên khóc. Tôi liền rạch
thêm một đường nữa nơi cổ tay bên kia, đưa vào miệng cháu. sau đó, tôi
không còn biết gì nữa? Thế chị không nghĩ rằng làm như thế thì chị sẽ
chết hay sao? Tôi không hề nghĩ đến cái chết của mình, mà chỉ nghĩ làm
cách nào cho con tôi được sống.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tình
yêu hy sinh quên mình, tình yêu hiến dâng mạng sống của người mẹ dành
cho đứa con trong câu chuyện trên đây, là lời minh chứng hùng hồn cho
lời dạy của Đức Kitô trong bài Tin Mừng hôm nay: “Anh em hãy yêu thương
nhau như Thầy đã yêu thương anh em”. Yêu như Thầy đã yêu chính là cúi
xuống rửa chân cho nhau để bày tỏ một tình yêu sâu thẳm, cho dù người ấy
là Giuđa, kẻ phản bội tình yêu. Yêu như Thầy đã yêu chính là hạ mình
xuống ngang hàng với người mình yêu để cảm thông, chia sẻ và yêu thương
như bạn hữu thân tình. Yêu như Thầy đã yêu chính là yêu cho đến cùng,
yêu cho đến chết và chết trên thập giá. Vâng, kể từ khi Con Thiên Chúa
đã yêu thương nhân loại cho đến cùng, thì luật yêu thương đã trở thành
điều răn mới, mới ở đây chính là yêu như Thầy đã yêu.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chúng
ta chỉ có thể yêu như Thầy đã yêu khi chúng ta cảm nghiệm sâu xa tình
yêu sâu nặng mà Người đã dành cho chúng ta. Chúng ta chỉ có thể yêu như
Thầy đã yêu khi chúng ta dám quên mình, bắt chước Thầy, cúi xuống trước
anh em. Chúng ta chỉ có thể yêu như Thầy đã yêu khi chúng ta dám xả
thân, yêu cùng mức độ như Thầy, hiến dâng mạng sống cho anh em. Như vậy,
yêu như Thầy đã yêu không phải là tình yêu vị kỷ (Eros) yêu người khác
nhưng chỉ để lợi dụng, chiếm đoạt cho riêng mình, vì mình mà thôi; nhưng
chính là tình yêu vị tha (Agapé) sẵn sàng hiến dâng, hy sinh cho kẻ
khác. Yêu như Thầy đã yêu chính là một dòng chảy không ngừng. Từ suối
nguồn yêu thương của Thiên Chúa tuôn đổ xuống chúng ta, qua Thánh Thần
Tình Yêu của Người, rồi từ con tim tràn đầy yêu thương của chúng ta,
dòng suối tình yêu lại tuôn tràn sang những người anh em khác.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nếu
tình yêu như một dòng chảy liên kết chúng ta lại với Chúa, thì chính
tình yêu ấy cũng liên kết chúng ta lại với nhau. Và đó cũng chính là dấu
chỉ của môn đệ Đức Kitô: “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của
Thầy. Là anh em có lòng yêu thương nhau”.</span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>