File "chugiaicuaNoel.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/ChuaNhat V PS/chugiaicuaNoel.htm
File size: 19.3 KiB (19762 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh</title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh, suy niệm, tin mừng, đồng công">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">
Chúa Nhật V Phục Sinh</font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
DI CHÚC TINH THẦN</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 400">Chú giải của Noel
Quesson</span></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Từ đây
cho đến hết Mùa Phục sinh, chúng ta sẽ đọc một số trích đoạn “cuộc nói
chuyện cuối cùng của Đức Giêsu” vào chiều Thứ Năm Thánh, hôm trước ngày
Người "ra đi": đó là di chúc tinh thần của Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
Khi Giuđa đi rồi, Đức Giêsu nói</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Ta có
cảm tưởng rằng, Đức Giêsu được tự do, Người có thể bắt đầu bày tỏ một số
tâm sự... như thể sự hiện diện của kẻ phản nộp đã bít cứng cổ họng
Người, khiến không có dịp thốt nên lời.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi
chúng ta nghĩ đến những nỗi cô đơn thương đau, những khó khăn trong mối
quan hệ, những tình trạng chặn nghẽn tâm lý, đôi khi ngăn cản chúng ta
không thể nói hết những gì' cần phải diễn tả... lúc đó ta hãy nghĩ đến
Đức Giêsu, vì trong thân phận con người, Người đã thấu cảm những tình
huống đau thương như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi
chúng ta chịu đựng những xung đột giữa người đời, trong các nhóm, những
chống đối và hiểu lầm... chúng ta hãy nghĩ đến Đức Giêsu, vì Người cũng
đã chịu đựng những điều như thế. Chiều hôm đó, bầu khí trong nhóm đang
tụ tập chung quanh bàn ăn với Người, trở nên bi thiết: một người trong
họ vừa bước ra ngoài... để phản bội nhóm. Đó là thái độ quá quắt của kẻ
"không có, tình yêu”: tố cáo bạn hữu, ruồng bỏ một người mà mình đã trải
qua nhiều năm tháng kết tình kết nghĩa.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu không phải là không có khả năng thông cảm mọi khó khăn của ta.
Người đã sống những khốn khó đó.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi
Người. Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ
tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu luôn hoàn toàn thanh thản. Trong tình trạng nguy kịch phải đường
đau, Người vẫn giữ được một sự bình an siêu phàm. Lạy Chúa, xin ban cho
chúng con sự bình an đó.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sự bình
an của Đức Giêsu được diễn tả trong một câu nằm giữa hai phó từ: giờ
đây... sắp sửa. Những động từ ở đầu câu thuộc thời hiện tại (nhằm diễn
tả một tình trạng bất định theo tiếng Hy Lạp, nghĩa là thời gian của
"các vật chưa hoàn tất"), và những động từ ở cuối câu thuộc thời tương
lai. Toàn thể một thái độ tinh than tiềm ẩn đằng sau cấu trúc ngôn ngữ
trên. Trong giây phút hiện tại, giây phút đầu tiên của cuộc Thụ Khổ mà
Giua đã mở ra… Đức Giêsu đã nghĩ đến kết quả của tiến trình sắp được thể
hiện qua biến cố Phục sinh. Như thế, niềm hy vọng đã giúp ta cảm thấy
trước những gì vẫn còn ở trong tương lai! "Tôi nghĩ rằng: những đau khổ
chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mạc
khải nơi chúng ta" (Rm 8,18). Cũng như Đức Giêsu, ngay từ bây giờ, giữa
đau khổ hiện tại, tôi có thể đã nếm cảm được thứ hạnh phúc vô biên đó,
sẽ được thể hiện cách trọn vẹn, mãi mãi nhưng muộn hơn, sau này.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Giờ
đây, Con Người được tôn vinh và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chúng
ta trở lại mạc khải đáng ngạc nhiên trên đây, khiến ta có dịp bước sâu
vào "nội tâm của Đức Giêsu. Tiến trình cuộc Thương khó vừa mới được mở
ra, do thái độ bước ra ngoài của "kẻ trao nộp Đức Giêsu”. Do đó, ngay
tức khắc, đối với Đức Giêsu, vinh quang của Người đã hiện ra rồi! Đó là
sự thực. Thật là khó khăn chúng ta mới tin được rằng, thập giá đã là
vinh quang của Đức Giêsu. Chúng ta có khuynh hướng dễ khóc thương trong
Ngày Thứ Năm, Thứ Sáu Thánh dù rằng ngay sau đó phải vội bỏ qua để sống
niềm vui rộn rã của Chúa nhật Phục sinh. Thế nhưng, chính "Đấng chịu
đóng đinh" đã được tôn vinh và làm vinh quang Thiên Chúa? Đến khi nào ta
mới hết coi thập giá như một vật ghê tởm, cần phải tìm hết cách thủ
tiêu? Thực sự, nhìn theo quan điểm của Đức Giêsu, thập giá của Người,
chính là vinh quang của Người? "Không có tình yêu nào lớn hơn" (Ga
15,13). Tuy nhiên, kẻ yêu thương, theo kinh nghiệm, luôn biết rằng, tình
yêu thương dẫn đến hy sinh bản thân cho người mình yêu mến. Còn kẻ chỉ
biết yêu bản thân mình, sẽ không thể hiểu được.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Bạn có
muốn biết mình thương yêu người nào không?</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Bạn hãy
tự hỏi xem bạn có thể hiến thân mình cho họ vì yêu thương không. Nhưng
coi chừng, một giọng nói lừa đảo của thế giới hiện đại sẽ trấn an bên
tai bạn rằng, hiến thân như thế là lầm to, bạn sẽ thành nạn nhân, sẽ mất
nhân vị, bạn phải nghĩ đến mình một chút; để cho đời thêm tươi.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một
ít lâu nữa thôi</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đó là
những lời đầy âu yếm, những lời nói của người mẹ. Trong tất cả các Tin
Mừng, đây là lần duy nhất Đức Giêsu dùng kiểu xưng hô: “Hỡi các con bé
nhỏ của Thầy…”</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu phải ra đi. Người biết rõ điều đó. Người đã phát biểu thành lời.
Nhưng thật đáng tiếc, Sách Bài đọc đã cắt bỏ một câu như sau: ‘Anh em sẽ
tìm kiếm Thầy, nhưng như Thầy đã nói với người Do Thái: Nơi tôi đi, các
ngươi không thể đến được’, bây giờ Thầy cũng nói với anh em như vậy”.
Thế giới ngày nay đang đặt nặng vấn đề sự vắng mặt hiển nhiên của Thiên
Chúa. Đức Giêsu biết rằng, buổi chiều mà Người đang sống với các bạn hữu
của mình là buổi chiều cuối cùng. Người sắp để họ ở lại một mình, không
có sự hiện diện của Người cách hữu hình, nhân loại, cụ thể... nhưng rất
hữu ích? Sẽ có thời gian vắng mặt. Nhưng rõ ràng, Đức Giêsu muốn nói lên
điều gì về vấn đề này. Chúng ta hãy lắng nghe tiếp.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu phải ra đi. Nhưng Ngài loan báo cách hiện diện mới mẻ của Ngài.
"Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha của Thầy sẽ yêu mến người ấy.
Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy" (Ga 14,23). Và thánh
Gioan quảng diễn như sau: "Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa
ở lại trong chúng ta" (1 Ga 4,12).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Vâng,
tình yêu đích thực là một "sự hiện diện thực sự” của Thiên Chúa. "Ở đâu
có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ". Đức
Giêsu hiện diện giữa những người cùng nhau cầu nguyện (Mt 18-20). Những
gì các người đã làm (cho ăn, cho mặc, viếng thăm, săn sóc) cho một trong
những anh em bé nhỏ nhất của Ta, là “các ngươi đã làm cho chính Ta vậy".
Đức Giêsu luôn hiện diện trong mọi người đang cần đến tôi và tôi đang
phục vụ (Mt 25,31 -46).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nếu
thực là thế! Nếu thực là "Thiên Chúa đã chết", thì sự vắng mặt của Thiên
Chúa trong thế giới hiện tại chỉ là hiện tượng tình yêu đã chết". Nhưng
hãy để ý, vì tiếng nói lừa dối của thế giới hiện đại không ngừng thay
đổi giọng điệu với ta, qua những làn phát sóng, trong mọi thứ quảng cáo.
Người ta chỉ bàn luận, chỉ ca ngợi "tình yêu”. Nhưng là thứ tình yêu nào
chứ? Éros hay Agapè, "tình yêu bản thân" hay "tình yêu kẻ khác"? tình
yêu là từ hàm hồ nhất, giả dối nhất. Khi bạn nói: "Tôi thích kẹo cao
su!”… bạn có thích nó thực sự hay bạn tiêu huỷ nó nhằm lợi ích cho bạn?
Khi bạn yêu một người nào đó, bạn có yêu họ theo cách đó... nghĩa là chỉ
vì bạn hay vì họ? Ngôn ngữ Hy Lạp ít hàm hồ hơn, vì có hai từ khác biệt
nhau để diễn tả hai thực tại yêu thương đối nghịch nhau:</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">-Éros:
Yêu mình... đó là tình yêu lợi dụng kẻ khác đến huỷ hoại họ.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">-Agapé:
Yêu tha nhân... đó là tình yêu sẵn sàng hy sinh cho kẻ khác.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em</span></i></b><span style="font-family: Arial,sans-serif">.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chỉ một
từ “như” đơn giản... nhưng đã vạch trần mọi hình thức tình yêu giả tạo
của chúng ta dễ dàng lặp đi lặp lại.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Yêu như
Đức Giêsu! Đó là quỳ gối xuống rửa chân cho anh em mình, một cử chỉ phục
vụ thấp hèn nhất (Ga 13,14). Đó là việc Đức Giêsu vừa làm. Yêu như Đức
Giêsu! Đó là "hiến mạng sống cho kẻ mình yêu thương" (Ga 10,11-15,13).
Đó là điều Người sáp thực hiện, vào ngày mai, trên thập giá.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức
Giêsu nói với thánh nữ Angèle de Foligno: "Việc cha yêu con, đâu phải
trò đùa". Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta đã dẫn Người đến thái
độ hoàn toàn từ bỏ bản thân mình.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Để yêu
tha nhân đúng như con người, và nhận biết họ trong chính sự "khác biệt"
của họ, chúng ta cần từ bỏ quan niệm coi mình là trung tâm mọi giá trị.
Đối với Thiên Chúa, tình yêu tha nhân đã dẫn Đức Giêsu chấp nhận thập
giá Thiên Chúa đã yêu thương con người đến nỗi yêu thương họ, trong cả
khả năng thụ tạo nhầm lẫn của họ. Khả năng đó, "kẻ khác" đã chiếm hữu
trong tự do của họ, để phủ nhận tôi, trở nên một địch thù với tôi, và
kết án tử hình tôi!</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đối với
Đức Gỉêsu, tình yêu không phải là cái gì cứ lặp đi lặp lại cách dễ dàng
và nhàm chán đến độ vô nghĩa. Mọi người xem ra đều nói đến yêu thương.
Thế mà, Đức Giêsu quả quyết, giới răn của Người thì mới mẻ. Phải, yêu
như Đức Giêsu hẳn là phải rất độc đáo, rất mới lạ. Đó là một thứ luân lý
mới. Người ta không khi nào biết được nơi mà tình yêu đó dẫn bạn tới.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">
Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em
có lòng yêu thương nhau</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chỉ có
ba dòng Tin Mừng, mà Đức Giêsu đã ba lần lặp lại điệp khúc: Yêu thương
nhau. Sự lặp lại rất có ý nghĩa. Nhờ đó, Người đã gợi lên ba lý do bổ
sung cho nhau, khiến chúng ta phải yêu thương.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">1. Đó
là lệnh truyền của Đức Giêsu: "Thầy ban cho anh em một điều răn mới".</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">2. Đó
là gương mẫu của Đức Giêsu: "Yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh
em”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">3. Sau
cùng, đó là dấu chỉ Đức Giêsu: "Người ta sẽ nhận biết anh em nhờ tình
yêu...".</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Như
thế, Đức Giêsu thực sự mời gọi các môn đệ tiếp tục sứ vụ của Người, lúc
Người rời bỏ thế gian. Tình yêu huynh hệ là "thể thức" thực sự, giúp Đức
Kitô tiếp tục hiện diện suốt dòng "Thời gian cuối cùng", mở đầu bằng cài
chết của Người. Gioan đã không thuật lại việc lập phép Thánh Thể, như ta
mong đợi. Nhưng bù lại, ông đã tường thuật việc rửa chân " và trao ban
"giới răn mới quan trọng" như thể dưới mắt ông, Tình yêu là một tái diễn
sự Hiện Diện đích thực của- Đức Kitô, cũng thực sự và hữu hiệu, như dấu
chỉ hữu hình., của Bí tích Thánh Thể. Nhằm bổ sung những gì mà các thánh
sử khác không nói đến, có thể nói thánh Gioan đã giảm thiểu tính thiêng
thánh của nghi thức, để đề cao nội dung hơn". Theo thánh Mát-thêu, Máccô
và Luca, Đức Giêsu nói: "Này là Mình Thầy sẽ bị nộp, và Máu Thầy sẽ đổ
ra". Còn theo Gioan, Đức Giêsu đã nói: "Thầy rửa chân cho anh em, Anh em
hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em". Nhưng, đó cũng chính
là “sự hiện diện" có tình nghi thức và thực sự. Có một điều gì đó chất
vấn mạnh mẽ các Kitô hữu khi tham dự thánh lễ. Dấu chỉ mà người ta nhận
ra môn đệ Đức Giêsu không chỉ là Thánh lễ. "Ở điểm này, mọi người sẽ
nhận biết anh em là môn đệ của Thầy: là anh em có lòng yêu thương nhau".</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nhờ
những điều kiện nào, để người ngoài Kitô giáo có thể đọc được dấu chỉ
này? Làm sao dấu chỉ này chỉ dành riêng cho những giây phút các Kitô hữu
quy tụ giữa bốn bức tường của Giáo hội? Chắc chắn Đức Giêsu đã nói đến
một dấu chỉ được trao gởi trong đời thường: đó là dấu chỉ duy nhất mà
"mọi người" có thể nhìn thấy. Trong những điều kiện đó, chúng tá của
Kitô hữu chỉ có thể được nhận biết nếu chúng ta quan tâm đến những trách
nhiệm lớn lao của thế giới hiện nay: công lý, hoà bình, đói khổ, phẩm
giá con người. Bí tích Thánh Thể sẽ "dẫn" chúng ta tới phố xá, các văn
phòng làm việc, những nẻo đường đời, tới trường lớp và đại học ta đang
theo đuổi tới mọi nơi ta đang phục vụ".</span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>