File "aiyeuthuongdeulakitohuugopnhat.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/ChuaNhat V PS/aiyeuthuongdeulakitohuugopnhat.htm
File size: 11.96 KiB (12248 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh</title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh, suy niệm, tin mừng, đồng công">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">
Chúa Nhật V Phục Sinh</font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
AI YÊU THƯƠNG ĐỀU LÀ KITÔ HỮU</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">(Trích
trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’)</span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một
buổi tối nọ, Mẹ Têrêsa thành Calcutta tiến lại gần một người, người ta
vừa mang vào căn nhà dành cho những người hấp hối. Đó là một bà lão.
Mình phủ đầy những mảnh giẻ rách, nước da đen đầy những vết thương hôi
thối. Mẹ Têrêsa đã chùi rửa các vết thương và chăm sóc để ngừa bị nhiễm
trùng. Nhưng người đàn bà đáng thương nầy đang hấp hối… có lẽ khó mà qua
khỏi, do đó tốt hơn là nên tìm cách an ủi lần cuối cùng bằng một chén
xúp nóng và tràn đầy tình thương yêu.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Người
đàn bàn đáng thương ấy sững sờ nhìn và hỏi Mẹ Têrêsa bằng một giọng thều
thào: “Tại sao bà lại làm như thế?”</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Mẹ
Têrêsa trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- “Bởi
vì tôi rất yêu mến bà…”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một tia
sáng hạnh phúc, dù vẫn còn pha chút nghi ngờ, phát xuất tận đáy lòng đã
ngời lên khuôn mặt gầy gò của người đàn bà, nơi dấu ấn của tử thần đã
bắt đầu xuất hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Ôi,
bà hãy nhắc lại một lần nữa đi!</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Tôi
rất yêu mến bà, Mẹ Têrêsa lập lại bằng một giọng điệu rất dịu dàng.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Hãy
nhắc lại, hãy nhắc lại đi bà!</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Người
đàn bà đang bước vào cõi chết xiết chặt tay Mẹ Têrêsa và kéo về phía bà
ta, như muốn lắng nghe rõ hơn, nghe với niềm hạnh phúc tràn trề những
lời lẽ tuyệt vời nhất trên cõi đời nầy…</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Bằng
chính tình yêu của mình, Mẹ Têrêsa đã làm chứng cho tình yêu của Thiên
Chúa đối với loài người chúng ta – “Yêu thương anh em như Chúa đã yêu
thương chúng ta” – Và đó cũng là điều răn mới của Chúa Giêsu. Chúa
Giêsu, trong nỗi bồi hồi xúc động của giây phút chia ly, đã dốc hết lòng
mình với các môn đệ: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy
yêu thương nhau”. Lời di chúc của người sắp ra đi thật là trang trọng và
thâm sâu! Trước đó, Thầy đã khẳng định đây là mệnh lệnh, là giới răn của
Thầy!</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Vì là
giới răn, là mệnh lệnh của Thầy, nên tình yêu thương huynh đệ của người
môn đệ phải mang chiều kích của Thầy: “Anh em hãy yêu thương nhau như
Thầy đã yêu thương anh em”. Vì là giới răn của Thầy, nên từ nay yêu
thương sẽ là dấu ấn, là bằng chứng, là danh hiệu của người môn đệ: mọi
người sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy khi anh em yêu thương nhau.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nhưng,
thưa anh chị em, yêu thương nhau, đâu phải chỉ có kitô giáo mới giảng
dạy. Văn hoá Á Đông đã từng nêu châm ngôi: “Tứ hải giai huynh đệ”: bốn
biển là anh em. Đạo lý cha ông ta cũng đã răn dạy: thương người như thể
thương thân, để nói lên tấm lòng thương yêu rộng mở của người đối với
người trong một xã hội.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Vậy thì
giới răn yêu thương của Kitô giáo có đem đến cái gì mới mẻ hơn chăng?</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chỉ dựa
vào lời di chúc của Chúa Giêsu trước giờ tử nạn, chúng ta đã tìm ra được
nét độc đáo và đặc thù của tình yêu Kitô giáo. Đó là yêu thương anh em
như Chúa Giêsu đã yêu thương và yêu thương anh em là dấu chứng thuộc về
Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nét mới
mẻ của tình yêu Kitô giáo là ở chỗ: mẫu mực, thước đo tình yêu đối với
tha nhân không còn là “tình anh em máu mủ”, cũng không còn là “bản thân
mình” nữa. Mẫu mực, thước đo của tình yêu Kitô giáo là chính tình yêu
của Chúa Giêsu Kitô. Cả cuộc đời của Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta
Thiên Chúa là tình yêu trao ban, là tình yêu dâng hiến. Chúa Giêsu khi
nói về tình yêu của Thiên Chúa và cũng là tình yêu của chính mình, Ngài
đã khéo so sánh: “Không ai có tình yêu lớn hơn người hy sinh mạng sống
cho bạn hữu” (Ga 15,13).</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đó là
bản đúc kết, là bản tóm tắt nội dung cuộc sống và cái chết của Đấng bị
đóng đinh thập giá để nói lên tình yêu của Chúa Cha dành cho loài người.
Một Thiên Chúa đầy lòng nhân ái, đầy tình thứ tha đối với hết mọi người
không trừ ai. Tình yêu thương vô bờ bến đó phải là mẫu mực để chúng ta
noi theo.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chúa
Giêsu không đòi các môn đệ của Ngài phải thông thái như các thầy kinh sư
và ký lục. Ngài cũng không bắt họ phải sống nhiệm nhặt, gò bó như nhóm
người Biệt phái Pharisêu trong việc tuân giữ các giới luật. Điều Ngài
đòi nơi các môn đệ, chỉ một điều duy nhất mà thôi, là phải yêu thương
anh em, yêu thương người khác như chính Ngài đã yêu thương mọi người đến
tột cùng, đến hết khả năng yêu thương của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chính
tình yêu thương vô vị lợi, phổ quát, bao dung nầy sẽ là dấu chứng của
những người tin theo và tuân giữ Lời Chúa. Người môn đệ Chúa Giêsu là
người biết yêu thương tha nhân và ngược lại. Ngay từ cộng đoàn các Kitô
hữu tiên khởi, dấu chứng tình yêu đã trở thành chứng tá của Chúa Kitô
Phục Sinh. Trong suốt lịch sử Giáo Hội, các người bên ngoài Giáo Hội
cũng vẫn nhận ra Chúa là tình yêu xuyên qua những chứng từ sống động của
một tấm lòng vị tha, bác ái của người tín hữu.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thưa
anh chị em,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trong
cuộc sống hằng ngày, không phải chúng ta không biết đến đòi hỏi căn bản
nhất của Tin Mừng là yêu thương tha nhân như Chúa đã yêu thương họ.
Chúng ta cũng vẫn được giảng dạy: Tình yêu là dấu chứng thuộc về Chúa.
Thế nhưng, từ chỗ biết đến chỗ sống, luôn luôn vẫn có một khoảng cách:
chúng ta vẫn thích lấy lòng mình làm thước đo tình yêu dành cho tha
nhân. Chúng ta vẫn muốn giới hạn tình yêu tha nhân trong một mức độ nào
đó để khỏi phải quá thiệt thòi cho mình. Chúng ta vẫn muốn dựa vào tấm
áo hay một danh xưng để xác định chúng ta thuộc về Chúa, chứ chúng ta
chưa dám “liều mạng” để chỉ khẳng định chân tính Kitô hữu của mình bằng
ý nghĩa và hành động yêu thương chân thật. Vì thế mà ngay đối với người
bên cạnh, có thể là linh mục chánh hay phó xứ, có thể là một anh chị em
trong cộng đoàn, có thể là cha, mẹ, vợ, chồng, con cái, chúng ta vẫn
chưa thoát ra khỏi cái lý luận trần tục: người ta đối xử với tôi thế
nào, tôi đối xử lại như thế ấy! Quan hệ của chúng ta với tha nhân còn
mang nặng tính vụ lợi, đổi chác, mua bán. Và cách sống thấp hèn như vậy
chẳng nói được với ai điều gì về niềm tin của chúng ta vào Thiên Chúa
Tình Yêu cả! Trái lại, cách sống ấy là một phản chứng về Thiên Chúa,
không làm cho ai tin được Thiên Chúa của chúng ta. Bởi vì “người ta cứ
dấu nầy mà nhận ra anh em là môn đệ của Thầy, là anh em có lòng yêu
thương nhau”. “Như Thầy đã yêu thương anh em, anh em cũng hãy yêu thương
nhau”. Vậy, ai không yêu thương nhau, người ấy không phải là Kitô hữu,
hay đúng hơn, đó là kẻ chối đạo. Thiên Chúa là tình yêu. Đạo Thiên Chúa
là đạo yêu thương nhau. Không yêu thương nhau là không biết Thiên Chúa,
là chối đạo.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hôm nay
chúng ta hãy tiếp tục làm chứng bằng cuộc sống Kitô hữu của chúng ta
rằng: Đạo Thiên Chúa là đạo yêu thương nhau. Hãy để cho lòng mình lắng
đọng để ân sủng Chúa giúp chúng ta thấy hết tầm mức của giới răn mới và
những khoảng cách xa vời trong cuộc sống chúng ta, để chúng ta quyết tâm
sống giới răn yêu thương của Chúa như chính Chúa đã sống và truyền dạy
chúng ta.</span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>