File "DenThanhPhanxico.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/_CacThanh/_Thang12/PhanxicoXavie/TimHieu/DenThanhPhanxico.htm
File size: 16.82 KiB (17228 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>ĐỀN THÁNH PHANXICÔ XAVIÊ </title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
span.contents
{}
h2
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
text-align:justify;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:Arial;
color:black;
font-style:italic}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
</style>
<meta name="keywords" content="Thánh Phanxicô Xaviê - Thanh Phanxico Xavie, các thanh, cac thanh, suy niem">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td colspan="2">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font color="#006666" face="Verdana" size="4">Lễ Kính Thánh Phanxicô
Xaviê </font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font color="#0000FF"><b>
<span style="font-size: 12pt; text-transform: uppercase">ĐỀN THÁNH
PHANXICÔ XAVIÊ <br>
</span></b></font><strong style="font-weight: 400">
<span lang="FR" style="font-size: 10.0pt; font-family: Arial">Tác giả
Nguyễn Tầm Thường, sj. </span></strong></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify" colspan="2">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Hồi tưởng
lại câu chuyện 13 năm về trước, cũng lạ. Ngày ấy, đường từ Macao vào
Trung Quốc đã nghẽn lối, thế mà sau cùng tôi vẫn có mặt cùng với nhóm
các cha dòng Don Bosco. Tôi đã kể cách nào tôi vào Trung Quốc được và
những điều ngạc nhiên xảy ra. Bây giờ tôi đang có mặt ở Goa, nơi lưu giữ
xác thánh nhân. Hôm nay ngày 29 tháng 3 năm 2001. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Tôi không
còn ở bờ biển Goa nữa, đã về thành phố Panaji (Panjim), ở trọ nhà các
cha dòng Tên. Các cha rất hiếu khách, tôi xuống bếp bất cứ lúc nào, lấy
đồ ăn tự nhiên như nhà mình. Từ cửa sổ phòng ăn, nhìn qua bên kia là nhà
thờ Đức Mẹ Vô Nhiễm, một công trình kiến trúc tuyệt vời theo lối Bồ Đào
Nha được thánh hiến năm 1541. Nhà thờ Công Giáo nhưng là thắng cảnh của
thành phố nên nhà nước chịu phí tổn đèn điện. Từ chập tối đến mười giờ
đêm, cả nhà thờ như một khối cẩm thạch trắng sáng rực. Từ mãi xa cũng
nhìn thấy. Panaji là hải cảng ghé chân đầu tiên của những đội thuyền từ
Lisbon. Người Bồ Đào Nha xây cất thánh đường này để tạ ơn cho những
chuyến vượt đại dương phong ba. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Goa còn nổi
tiếng về rượu. Chỗ nào cũng có quan bán rượu. Bia và rượu ở đây không có
thuế, rẻ nhất nước. Ai cũng bảo đến Goa tha hồ uống rượu. Thành phố ngăn
nắp, không có bò đi lại nghênh ngang. Phố xá sạch sẽ, nhiều bóng dáng du
khách Âu Châu. Tiếp tục thuê chiếc xe gắn máy Honda, ông thầy tôi quen ở
Poona là Benedito chở tôi đi khắp nội và ngoại thành của Goa. Từ trung
tâm thành phố đi chừng nửa tiếng là tới nơi lưu giữ xác thánh Phanxicô
gọi là Old Goa, thành phố Goa cổ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Thầy
Benedito thật tốt lành, đang học thần học. Tôi hy vọng thầy sẽ là một
linh mục tốt. Nước da của Benedito chỉ ngăm ngăm đen thôi, dòng họ thầy
không phải là người thổ dân Ấn, có thể mấy thế hệ trước đã lai gốc Âu
Châu. Ngay tên gọi của thầy cũng thế, Benedito là tên gọi rất Âu Châu
chứ không phải tên Ấn Độ rất khó phát âm. Thầy chờ tôi đi khắp nơi, cắt
nghĩa những thắng cảnh lịch sử của Goa. Thầy dẫn tôi vào gặp cha giám
đốc trung tâm của nhà thờ đang lưu giữ xác thánh Phanxicô. Cha cũng là
linh mục dòng Tên. Được biết tôi từ Việt Nam đến, không có nhiều thời
giờ nên cha cho tôi dâng lễ ngay sáng đó. Tôi còn giữ mấy dòng chữ cha
viết cho nhân viên coi phòng thánh dọn đồ lễ cho tôi: Father Joseph,
Jesuit will say mass at Mausoleum. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Từ cuối nhà
thờ đi vào, xác thánh nhân đặt bên cánh phải gần cung thánh, trên cao.
Khách hành hương kính viếng có thể quỳ trước hòm đựng xác, có song sắt
bảo vệ, không vào trong khu bàn thờ được. Thấy nhân viên bảo vệ dọn lễ
mở cửa cho tôi vào dâng lễ bên trong mộ bia, mấy người hành hương cũng
theo vào. Sau lễ họ xin chụp hình chung và cám ơn tôi, họ nói rằng quá
may mắn được dâng lễ và được tham dự thánh lễ bên cạnh xác thánh, một kỷ
niệm không ngờ trong chuyến du lịch của họ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Xác thánh
nhân còn đó nhưng khô lại như vỏ cây. Dĩ nhiên không còn lành lạnh tất
cả. Một cánh tay đã được đưa về nhà thờ Giêsu ở Roma. Khi người ta cải
mộ từ Trung Hoa đem về Roma, đi ngang qua Goa, dân chúng giữ xác lại
không chịu cho đem đi. Ngay sau khi chết, Phanxicô Xaviê đã làm phép lạ.
Cùng lúc hiện ra những chỗ khác nhau để cứu người bị bão biển. Lúc bốc
xác, xác còn nguyên không bị hư nát. Vì Goa là vùng đất ngài đã đặt chân
tới lúc ban đầu nên dân chúng nhất định giữ lại. Đối với Roma thì nhất
định phải có mặt Phanxicô ở thủ đô của Giáo Hội vì có thể nói Phanxicô
Xaviê là nhà truyền giáo rửa tội nhiều nhất trong lịch sử truyền giáo.
Sau cùng không đem được xác về Roma thì đưa một cánh tay về. Hôm nay ai
đến Roma sẽ thấy cánh tay của thánh Phanxicô Xaviê được trưng bày tại
nhà thờ Giêsu. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Ngày xưa xác
thánh nhân được trưng bày cho tín hữu đến tận nơi chạm vào. Nhưng có
người cứ muốn lấy xương thánh làm của riêng, để bảo toàn, hôm nay xác
thánh được đặt trong lồng kiếng. Vào dịp lễ hàng năm, mồng 3 tháng 12,
hàng trăm ngàn người hành hương đổ về Goa tham dự kiệu thánh. Chung
quanh nhà thờ là một công trường mấy mươi mẫu đất, rộng mênh mông để
tiếp đón khách hành hương thập phương. Bên cạnh không xa là nhà thờ
chính toà của Goa. Giữa vùng đất của các thần linh, về đến Goa tôi có
cảm tưởng như về Roma của Giáo Hội. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Tôi quỳ bên
mộ xác Phanxicô, hình dung con người đầy dũng cảm này trong những ngày
đầu tiên trên đất Ấn. Hơn bốn trăm năm về trước, Phanxicô Xaviê chỉ là
một người đàn ông mới ngoài tam thập, 36 tuổi, đến một vùng đất đầy
chướng khí, âm u, muỗi độc, nước độc. Bấy giờ lên đường truyền giáo là
vĩnh biệt quê hương, là ra đi không hẹn ngày trở lại. Thật sự là chết đi
trong lòng cho một tiếng gọi cao cả. Hôm ở bến tầu Lisbon từ giã những
thành phố Âu Châu, không biết Phanxicô có những xúc cảm nghẹn ngào nào.
Ngài có nhớ thương cha mẹ không, có biết mình ra đi không trở lại không?
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Thật sự là
thế, chuyến tầu định mệnh ấy đem Phanxicô Xaviê ra đi, và chàng trai này
đã vĩnh biệt quê hương, một chuyến đi không bao giờ về. Bến cũ mênh mông
trong tưởng nhớ. Làm sao mà không có lúc bùi ngùi nhớ về gia đình, bạn
bè, con đường xưa? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Đối với
những con người truyền giáo này Hội Thánh là một gia đình bao trùm cả
thế giới, là một vở kịch lịch sử lớn và các ngài muốn dự phần vào. Đức
Thánh Cha thời đó là Phaolô III bảo thánh Inhaxiô nên quên dự tính đi
Jêrusalem, để ở lại Roma vì không thiếu gì việc làm. Đó là năm 1539,
những tu sĩ dòng Tên đầu tiên khấn đức vâng lời và tuyên hứa một lời thề
đặc biệt là chấp nhận bất cứ sứ mạng nào Đức Giáo Hoàng trao và sẵn sàng
ra đi khắp nơi trên thế giới. Dần dần nhóm trở thành một trong những
dòng tu truyền giáo lớn nhất trong Hội Thánh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Chúa có cách
dùng người khá kỳ lạ. Thánh Phaolô đã từng săn đuổi các Kitô hữu. Nhưng
bất ngờ, Ngài đột ngột thay đổi hết. Sau khi ngã ngựa và hoán cải, Ngài
đi nhiều nơi ở Trung Đông, Hi Lạp và Roma để chia sẻ kinh nghiệm về Đức
Kitô. Ngài trở nên khuôn mẫu sau này thánh Phanxicô Xaviê và các vị thừa
sai khác sẽ theo. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Lịch sử ghi
lại Phanxicô Xaviê không phải là thừa sai đầu tiên được thánh Inhaxiô cử
đến với dân ngoại. Thoạt tiên được thánh Phanxicô Xaviê đang ở Roma
giảng trong các nhà thờ tại đây. Khi ngài phục hồi sau cơn bệnh, thánh
Inhaxiô chỉ định ngày làm thơ kí, vì dòng Tên lúc ấy đang tăng trưởng,
và thánh Inhaxiô cần người giúp để quản tự. Nhưng chưa được bao lâu thì
năm 1540 vua Gioan nước Bồ Đào Nha xin thánh Inhaxiô cho hai tu sĩ dòng
Tên sang Ấn Độ, nơi người Bồ Đào Nha đã đến làm ăn sinh sống và truyền
giáo. Lúc bấy giờ mới có mười tu sĩ dòng Tên thôi. Thánh Inhaxiô chỉ
định hai linh mục đi Ấn Độ. Nhưng ngay đúng hôm lên đường đi Lisbon, tầu
sắp nhổ neo thì một người bị bệnh nặng. Thánh Inhaxiô gọi Phanxicô Xaviê
nói với ngài có thể lên đường đi Ấn Độ ngay hôm sau. Phanxicô Xaviê vâng
lời ngay, không hỏi lại một lời nào. Dù biết có thể không bao giờ gặp
lại thánh Inhaxiô, không bao giờ nhìn lại Âu Châu, dù biết thời ấy cứ
hai người vượt đại dương thì một người chết trên biển, ngài chỉ thưa
thật ngắn gọn với thánh Inhaxiô: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">- Vâng, con
xin đi! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Chắc là nhớ
nhà, những ngày xa quê hương, Phanxicô Xaviê có một túi da nhỏ, lúc nào
cũng đeo trên ngực. Mỗi lần nhạn được thư từ quê nhà, Phanxicô cắt chữ
ký bỏ vào túi da ấy và cứ đeo bên mình. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Phanxicô
sinh ngày 7.4.1506, tầu nhổ neo rời Lisbon đi Ấn Độ ngày 7.4.1541, đúng
ngày sinh nhật lần thứ ba mươi lăm. Đáng nhẽ chuyến tầu ấy mang hai tu
sĩ dòng Tên, nhưng phút cuối người kia ở lại. Chuyện xảy ra là từ Roma,
Phanxicô và Rodriguez đáp tầu về Lisbon để đi Ấn nhưng về đến nơi, tầu
kia nhổ neo rồi. Trong khi chờ tầu, hai người tiếp tục làm việc tông đồ
ở Lisbon. Lúc có tầu cũng là lúc việc tông đồ đang phát triển. Vì thế
người kia ở lại để tiếp tục. Sau cùng Phanxicô ra đi một mình. Chia tay
nhau ở bến tầu, Phanxicô bước xuống nước. Sợ ra đi không có ngày trở
lại, bấy giờ Phanxicô mới nói chuyện bí mật trong một giấc mơ mà người
bạn cứ tò mò hỏi mãi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">- Tôi trẩy
xa anh em, chẳng còn ở chung nữa, vì tình nghĩa anh em, tôi chẳng muốn
giấu gì, điều mà anh hỏi tôi nhiều lần trong đêm tôi đã kêu to: “Lạy
Chúa, xin ban cho con thêm nữa.” Đêm ấy trong một giấc mơ, tôi thấy mình
phải chịu gian nan vì Chúa, nhưng được Chúa ban ơn, tôi chẳng sợ gì. Nên
tôi đã xin Chúa ban thêm những sự khó khăn ấy cho tôi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Trời hôm nay
rất trong và mây rất cao, Ấn Độ đã vào mùa hanh nắng. Tôi đang ngồi đây
bên đền thờ trên đất Ấn hình dung lại những chặng đường xa xưa hơn bốn
trăm năm về trước. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Sau cuộc
hành trình dài mười ba tháng trời, Phanxicô đến Goa ngày 6.5.1542. Tôi
muốn hình dung trong tâm trí lúc thánh Inhaxiô gọi Phanxicô Xaviê bảo
ngày mai tầu nhổ neo, người cha dự định gởi đi bị bệnh, con có thể đi
thế được không. Và Phanxicô Xaviê đã không hỏi lại lời nào chỉ nói:
Vâng, con xin đi. Tôi cũng muốn hình dung giây phút cuối cùng, lúc tầu
nhổ neo giã từ Âu Châu, người kia ở lại không đi nữa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12pt; font-family: Arial">Tâm trạng
Phanxicô lúc đó thế nào, trên chuyến tàu ấy, Phanxicô ra đi một mình.
</span></td>
</tr>
<tr>
<td width="234">
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
<td width="217">
<p align="center"><a target="contents" href="../_List.htm">
<img border="0" src="../../../../LOGOtinmung2.gif" width="71" height="44"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>