File "Dau-Chan-Cua-Thay.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/_CacThanh/_Thang09/Mattheu-Tong-Do/SuyNiem/Dau-Chan-Cua-Thay.htm
File size: 12.46 KiB (12754 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Thánh Matthêu Tông Đồ _ DẤU CHÂN CỦA THẦY</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Thanh Mattheu Tong do, hanh cac thanh, tieu su, hanh tich">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Thánh Matthêu Tông Đồ</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font color="#0000FF"><span style="font-size: 12.0pt">DẤU CHÂN CỦA THẦY<br>
		</span></font></b><i>
		<font size="2" color="#006666">Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
		</font></i></p></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Thầy kính mến, </span>
		<span style="font-size: 12.0pt"><br>
		</span><span style="font-size: 12pt">Matthêu kể chuyện mình được Thầy 
		chọn làm môn đệ. Chắc ông sửng sốt bỡ ngỡ lắm. Cả thị trấn Caphácnaum 
		ngẩn ngơ. Các đệ tử của Thầy cũng không ngờ … Bản thân con cũng không 
		thể tưởng tượng nỗi. Chỉ có ba từ “Hãy theo tôi” của Thầy làm mọi người 
		chới với. Chỉ vì Matthêu là người thu thuế. Chỉ vì thái độ của Thầy lúc 
		đó và sau đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: 700">1. Matthêu là người thu 
		thuế.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Giáo Hội và xã hội Do Thái thời ấy coi 
		người thu thuế là người vừa phản đạo vừa phản quốc và cho họ đứng hàng 
		ngang với gái điếm, người Samari và người ngoại. Bốn hạng người này bị 
		loại trừ bằng vạ tuyệt thông cách ly. Không ai được quan hệ với họ. 
		Không ai thèm chơi với họ. Họ chỉ chơi với quân xâm lược La mã và những 
		tín đồ cặn bã của các Hội đường. Matthêu biết tất cả những điều ấy nhưng 
		ông vẫn bất chấp. Ong mất tất cả, nhưng được rất nhiều tiền. Chánh quyền 
		La mã nhắm mắt cho ông hà lạm và bóc lột đồng bào, để mua lấy sự trung 
		thành của một con chó săn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Matthêu là người như thế đó. Thế mà Thầy 
		đã vẫy gọi ông, chọn ông làm Tông đồ, tức là Giám mục ngày nay. Không ai 
		hiểu nổi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Matthêu không hiểu được, vì chính ông tự 
		biết mình là gì rồi. Lý lịch của ông đen quá, đen hơn mõm chó nhiều. Đã 
		lỡ đâm lao, ông đành theo lao, không bao giờ trở lại. Cũng chẳng ai cho 
		ông trở lại. Người đạo đức nhất cũng phải nói rằng: “Những thứ ấy tôi 
		đuổi cho khuất mắt”. Toàn dân ghét bỏ ông. Bề trên trong đạo xua đuổi 
		ông. Trẻ con nhổ nước miếng khi gặp ông. Chỉ còn “bọn không cắt bì” niềm 
		nở với ông. Chỉ còn đồng tiền La mã giơ tay chào ông … Tận cùng bằng số. 
		Thế mà vị ngôn sứ cao quý lại tốt với ông như thế. Chẳng biết thật hay 
		mơ.</span><span style="font-size: 12.0pt"><br>
		</span><span style="font-size: 12pt">Các môn đệ của Thầy thì bất bình 
		quá lẽ. Đưa Matthêu vào đoàn Tông đồ, thì có khác gì cào bằng họ với tên 
		phản quốc và phản đạo. Một con sâu làm rầu nồi canh, huống hồ là một con 
		chuột chết thối tha. Nhục lắm! </span>
		<span lang="EN-US" style="font-size: 12pt">Ức</span><span style="font-size: 12pt"> 
		quá!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Các đấng bề trên trong đạo thì bĩu môi 
		khinh dể. Họ đánh giá Thầy là nhập băng với bọn đàng điếm, là phá luật 
		phá lệ. Từ thời Môsê tới bây giờ họ chưa thấy có một vị ngôn sứ nào làm 
		như vậy. Trên các toà giảng của Hội đường, đặc biệt là tại Caphácnaum, 
		các vị kinh sư sẽ nguyền rủa Thầy về tội có quan hệ với người thu thuế.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Chính con cũng không tài nào hiểu được 
		Thầy. Nếu con là Phêrô, con sẽ nói toạc ra với Thầy rằng: “Một là con, 
		hai là hắn. Thầy phải chọn một trong hai đứa”. Không phải chỉ một mình 
		con, ngay cả giáo luật hiện hành cũng không cho phép đưa vào hàng giáo 
		sĩ và giáo phẩm một ứng sinh quá đáng như thế.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt; font-weight: 700">2. Thầy đến nhà Matthêu 
		ăn tiệc.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Được Thầy vẫy gọi, Matthêu cho là một vinh 
		dự quá lớn. Ong phải làm tiệc mừng. Nhưng một điều đáng mừng hơn nữa đó 
		là ông giải nghệ. Ong thôi thu thuế. Bữa tiệc ấy có ý nghĩa thứ hai là 
		giã từ đồng nghiệp. Ong mời Thầy. Thầy không từ chối theo Luật: đến nhà 
		người thu thuế, thì mắc uế.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Điểm mặt những người dự tiệc, ai cũng phải 
		lắc đầu: quân ngoại đạo, bọn thu thuế bị vạ tuyệt thông, bọn bợm nhậu vô 
		lương tâm và … Thầy. Thầy ngồi ăn với bọn ngoại đạo và bỏ đạo! Thầy quên 
		luật, hay Thầy áp dụng luật một cách linh động? Hay là Thầy cố tình phá 
		luật? Luật và lệ Do Thái giáo không tha thứ cho Thầy vì bất cứ lý do 
		nào. Bởi thế sau bửa tiệc là có vấn đề ngay.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Các ông Pharisêu hạch sách các môn đệ của 
		Thầy: “Tại sao Thầy trò các anh lại ngồi ăn với bọn tội lỗi?” Dĩ nhiên 
		là các môn đệ của Thầy chỉ biết gãi đầu gãi tai, cứng họng không nói 
		được một lời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Dư luận quần chúng chắc cũng ồn ào lắm và 
		không thuận lợi cho Thầy. Họ không thể đồng cảm với Thầy được. Đó là 
		truyền thống, truyền thống ngàn đời, truyền thống thánh thiện, thấm sâu 
		vào dòng máu của tín đồ. Đây mới là năm thứ nhất của đời truyền giáo. 
		Theo sự tính toán của Daniel Rops thì đây mới là tháng thứ ba của năm 
		thứ nhất. Giáo lý của Thầy chưa thấm vào não t</span><span lang="EN-US" style="font-size: 12pt">ủ</span><span style="font-size: 12pt">y 
		của quần chúng. cuối năm thứ ba dư luận quần chúng cũng vẫn chưa thay 
		đổi. Bằng chứng là khi Thầy ngỏ ý với ông Dakêu đang ngồi vắt vẻo tr</span><span lang="EN-US" style="font-size: 12pt">ê</span><span style="font-size: 12pt">n 
		cây vả là Thầy muốn đến ở đậu nhà ông, thì Luca kể rõ rằng: “Mọi người 
		xầm xì với nhau rằng: Ông này lại vào trọ nhà người tội lỗi”(Lc19,7). 
		Ong Dakêu là trưởng ty thuế vụ thành Giêrikhô.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Có một điều khôi hài là các ông Pharisêu 
		không thắc mắc với Thầy, mà lại nạt nộ môn đệ của Thầy. Họ kiềng mặt 
		Thầy. Họ cãi không lại Thầy. Trăm trận trăm thua. Nếu có ai phỏng vấn 
		họ: “Tại sao các thầy không trực tiếp nói với ông Giêsu? Bọn học trò của 
		ông ấy dốt thấy mẹ”, thì các ông ấy sẽ chống thẹn: “Một thằng nói ngang, 
		cả làng không cãi lại”. Đó là cách bảo vệ danh dự của bề trên. Cãi không 
		lại thì chê là cãi ngang.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">3. Các môn đệ chuyển đến Thầy lời nạt nộ 
		của các đấng bề trên là Pharisêu. Thầy tuyên bố lập trường của mình: 
		“Người đau ốm mới cần thầy thuốc. Thầy đến để kêu gọi người tội lỗi sám 
		hối”. Thầy ví von hay quá. Lý luận kiểu đó thì vừa rõ vừa sâu thăm thẳm. 
		Người dốt nghe cũng hiểu. Người giỏi thì cứ muốn ngẫm nghĩ. Càng nghĩ 
		càng thấm. Thầy ơi. Thầy tuyệt vời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Đến bây giờ thì con hiểu rồi. Con không 
		còn tức Thầy nữa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Đến với người thu thuế không có nghĩa là 
		đồng loã với họ. Đến với họ, để mở cho họ con đường trở về. Loại trừ là 
		thất sách, là mất sạch, là tiêu diệt chớ không cứu vớt. Từ thời Môsê cho 
		đến lúc ấy, loại trừ người tội lỗi là đường lối mục vụ thánh. Thầy đến. 
		Thầy làm lại mọi sự. Hay quá! Vaticanô II rất cảm kích đường lồi mục vụ 
		của Thầy nên đã dõng dạc tuyên bố: “Người tội lỗi vẫn còn nhân phẩm. Làm 
		nhục người tội lỗi là xúc phạm đến nhân phẩm”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Matthêu trở về, Matthêu đi truyền đạo với 
		Thầy. Biến cố đổi đời của Matthêu tạo nên một phong trào trở lại. Người 
		thu thuế, gái điếm ùn ùn đến nghe Thầy giảng. Họ thích nghe lời Thầy 
		không phải vì Thầy giảng hay mà thôi, mà vì còn được Thầy yêu thương và 
		quý mến. Tình yêu của Thầy đã khuất phục người lỡ lầm trở về. Như vậy rõ 
		ràng là Luật Môsê sai, dù nó đã tồn tại và được trọng vọng suốt mười ba 
		thế kỷ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12pt">Thầy kính mến, </span>
		<span style="font-size: 12.0pt"><br>
		</span><span style="font-size: 12pt">Con đã nặng lời với Thầy, vì con 
		không hiểu. Bây giờ con hiểu rồi. Xin Thầy tha thứ cho con.</span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager