File "15Ngay_12.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/_CacThanh/_Thang08/Thanh-Da-minh/15NgayVoiThDaminh/15Ngay_12.htm
File size: 14.67 KiB (15020 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Thánh Đaminh - Thanh Daminh</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Thanh Daminh, hanh cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="4" color="#006666">15 Ngày Với Thánh Đaminh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font color="#0000FF">12. Thánh Đaminh, người con Đức Mẹ</font></b></p>
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font size="2" color="#006666"><i>Bản dịch : Giuse Nguyễn Cao Luật, OP</i></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 12pt">Thầy Reginaldo đã được chữa khỏi một
cơn bệnh nặng, khỏi một nguy hiểm mà hầu như không còn chút hy vọng nào
thoát khỏi, nhờ sự can thiệp lạ lùng của sức mạnh thần linh. Vậy Đức
Trinh Nữ Ma-ri-a, Nữ Vương trên trời, Mẹ xót thương đã hiện đến với Thầy
đang sốt mê man và dùng thuốc chữa lành mang theo người mà thoa lên mắt,
mũi, tai, miệng, bụng, tay và chân của Thầy và nói : “Ta xức dầu thánh
vào đôi chân con, để chúng sẵn sàng đi loan báo Tin Mừng bình an” (x. Ep
6,15). Mẹ cũng cho Thầy nhìn thấy toàn bộ tu phục của Dòng. Ngay lập
tức, Thầy cảm thấy mình đã lành bệnh và hồi phục sức khoẻ. Các bác sĩ,
trước đó hầu như đã tuyệt vọng về tình trạng của Thầy, lúc này rất ngạc
nhiên vì sự lành bệnh như vậy. Sau đó, cha Đa Minh đã công khai kể lại
phép lạ kỳ diệu này cho nhiều người, và cho đến nay, những người này vẫn
còn sống. Mới đây, chính tôi cũng tham dự một cuộc diễn thuyết về tâm
linh tại Paris và tại đó, thánh nhân cũng kể lại câu chuyện này trước
một số khá đông người</span></i><span style="font-size: 12pt"> (LIB s.
57).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Ngay từ ban đầu, Dòng của Thánh Đa Minh đã
gắn bó với Đức Trinh Nữ Ma-ri-a. Chính chân phước Giordano Saxonia,
người cùng thời với Thánh Đa Minh và là người viết lại câu chuyện trên
đây cũng khẳng định rằng tu phục của Dòng đã do Đức Mẹ mặc khải, và một
truyền thống đáng kính muốn thuật lại rằng Thánh Đa Minh đã nhận tràng
hạt Mân Côi từ tay Đức Trinh Nữ, và các anh em của Dòng sẽ là những
người nhiệt thành đi quảng bá. Có rất nhiều nhà thờ trong đó có hoặc là
một bức tranh, hoặc là một bàn thờ, hoặc một nhà nguyện hoạ lại cảnh
tượng này. Trong các ảnh tượng này, Thánh Đa Minh quì gối dưới chân Đức
Mẹ đang ngồi trên ngai và ẵm Chúa Giê-su, Đức Mẹ trao một tràng hạt lớn
cho Thánh Đa Minh, thường có Thánh Catarina Sienna kề bên. Dù rằng lịch
sử không chứng minh, nhưng truyền thống này thật có ý nghĩa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Đối với một con người như Thánh Đa Minh,
vẫn gắn bó với thực tại Ngôi Lời Nhập Thể, thì lòng sùng kính Đức
Ma-ri-a là hệ quả tất nhiên. Không phải từ Mẹ mà Ngôi Lời đã làm người
sao ? Không phải Mẹ là người đầu tiên và là chứng nhân tuyệt hảo về
những biến cố làm nền tảng cho đức tin người Ki-tô hữu sao ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Điều này muốn nói rằng, có ít chứng từ về
sự hiện diện của Đức Ma-ri-a trong lời giảng và lời cầu nguyện của Thánh
Đa Minh. Người ta có thể đọc thấy các chứng từ này trong những câu
chuyện, chẳng hạn câu chuyện sau đây :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 12pt">Một lần nọ, cha Đa Minh đã cầu nguyện
trong nhà thờ đến nửa đêm. Cha ra khỏi nhà thờ khoảng nửa đêm, đi vào
nhà ngủ, và tiếp tục cầu nguyện sốt sắng. Trong lúc đang cầu nguyện,
nhìn về phía cuối nhà ngủ, Cha nhìn thấy ba người phụ nữ rất đẹp, vị đi
giữa tựa như một bà sang trọng, đẹp hơn và lộng lẫy hơn hai vị kia, một
vị cầm một bình rất đẹp và rực rỡ, vị kia cầm một cây rảy nước. Bà đi
giữa rảy nước trên các anh em và ghi dấu thánh giá…</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 12pt">Quỳ sụp xuống, cha Đa Minh nài xin Bà
thương cho biết Bà là ai, mặc dù cha đã biết Bà là ai rồi. Vào thời ấy,
các anh em và chị em tại Roma chưa hát bài Salve Regina, chỉ quì gối mà
đọc thôi. Vậy Bà đi giữa trả lời cha Đa Minh “Ta là Đấng các con vẫn kêu
cầu mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, và khi các con đọc Bà là Nữ Trạng Sư,
nguyện đưa mắt nhân từ, phía đoàn con đoái lại thì Ta thường sấp mình
xuống xin Con Ta bảo vệ Dòng của con”</span></i><span style="font-size: 12pt">
(VIE tr. 114).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Chính chân phước Giordano cũng làm chứng
về truyền thống hát kinh Salve Regina vào lúc kết thúc kinh tối như lời
kinh cuối trong ngày. Điều đáng để ý là sau khi đã kể lại những gì cần
nói về cuộc đời Thánh Đa Minh, chân phước kể thêm một vài biến cố khác
để minh chứng sự thánh thiện của Cha Thánh sau khi qua đời. Một trong
những biến cố ấy là câu chuyện một người tên là Bernard Bologna bị cám
dỗ khủng khiếp và chân phước kết luận : </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 12pt">Thử thách rất khủng khiếp của anh
Bernard là cơ hội thúc đẩy chúng tôi đang xúc động, qui định hát kinh
Salve Regina tại Bologna vào cuối giờ kinh tối. Nghi thức này đã lan ra
từ nhà này đến toàn tỉnh dòng Lombardi ; cuối cùng thói quen đạo đức và
bổ ích này được phổ biến trong toàn Dòng. Có biết bao người đã rơi nước
mắt vì những lời ca tụng thánh thiện này đối với người mẹ đáng kính của
Đức Ki-tô ! Có biết bao người trong số những người hát hay nghe hát bài
ca này đã cảm thấy tâm tình của mình được thanh tẩy, lòng cứng rắn của
mình nên mềm mại, và trong tâm hồn dâng trào lòng yêu mến đạo hạnh.
Chúng ta lại không tin rằng Mẹ Đấng Cứu Thế vui mừng vì những lời ca
ngợi ấy, và thích thú vì những lời ca khen đó sao ? Một người đạo đức và
đáng tin đã thuật lại cho tôi rằng anh vẫn thường thấy trong tâm trí
hình ảnh Đức Mẹ quì gối trước Chúa Cha và khẩn cầu xin Chúa bảo vệ Dòng
đang khi các anh em hát : Bà là Nữ Trạng Sư, nguyện đưa mắt nhân từ
</span></i><span style="font-size: 12pt">(LIB s. 20).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Dù người ta không tin lắm về tính xác thực
của các câu chuyện này, nhưng ít ra, người ta cũng có thể nhận ra trong
đó chứng từ về lòng sùng kính Đức Mẹ vào thời Thánh Đa Minh. Chắc chắn
rằng Cha Thánh và các anh em thời đầu rất yêu quí và tôn kính Đức Mẹ.
Các vị thưa với Đức Mẹ như người Mẹ của mình. Các vị ca tụng Đức Mẹ ;
các vị trao phó cho Đức Mẹ sứ vụ của họ cùng những linh hồn được trao
phó cho các vị ; các vị trông cậy vào lời cầu hữu hiệu của Mẹ, bởi vì
các vị tin rằng những gì đã thiết tha cầu xin, thì sẽ nhận được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Còn một câu chuyện khác thuộc loại rất cổ
xưa trong truyền thống Đa Minh được Fra Angelico minh hoạ lại cách không
thể nào quên, đó là chuyện Đức Trinh Nữ là Đấng bảo vệ Dòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 12pt">Cha Đa Minh ngất trí trước Thiên Chúa.
Cha thấy Chúa Giê-su hiện ra và có Đức Mẹ ngồi bên cạnh, và Cha thấy như
Đức Mẹ mặc áo choàng màu lam. Nhìn chung quanh, Cha Đa Minh thấy trước
mặt Thiên Chúa có vô số tu sĩ thuộc các Dòng khác, mà không thấy các tu
sĩ Dòng của mình. Cha khóc lóc thảm thiết, tránh ra xa, không dám tiến
lại gần Chúa Giê-su và Mẹ Người. Đức Mẹ ra hiệu cho Thánh Đa Minh tiến
lại. Chúa hỏi : “Sao con khóc lóc thảm thiết như thế ?” Cha Đa Minh thưa
: “Con khóc vì thấy các tu sĩ mọi Dòng có mặt ở đây, chỉ riêng Dòng của
con, không thấy ai cả.” Chúa nói tiếp : “Vậy con có muốn xem
<span style="letter-spacing: -.1pt">Dòng của con không ?” Cha Đa Minh
run rẩy thưa</span> : “Lạy Chúa, có !” Khi ấy Chúa đặt tay lên vai Đức
Mẹ và nói với Cha Đa Minh “Cha đã ký thác Dòng của con cho Mẹ của Cha”…
Trong khi đó, Đức Mẹ mở áo choàng (hình như Người đang mặc) ra trước mặt
Cha Đa Minh. Áo choàng rất rộng lớn đến nỗi bao phủ cả thiên quốc, và
trong áo choàng ấy, Cha Đa Minh nhìn thấy vô số anh em. Thấy vậy, Cha Đa
Minh phủ phục xuống tạ ơn Chúa và Đức Mẹ, và thị kiến chấm dứt</span></i><span style="font-size: 12pt">
(VIE tr. 115-116).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Một lần nữa, chúng ta không coi câu chuyện
này như một sử liệu chắc chắn, nhưng như một chứng từ về sự gắn bó rất
lâu đời của các con cái Thánh Đa Minh với Đức Trinh Nữ Ma-ri-a.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Tuy vậy chẳng có gì là ngạc nhiên cả, vì
Đức Mẹ trước tiên là Đấng đưa Lời vào thế giới. Mẹ là Đấng bảo trợ những
người giảng thuyết. Câu chuyện Đức Mẹ hiện diện cùng với các tông đồ tại
nhà tiệc ly vào ngày lễ Ngũ Tuần không phải là không có ý nghĩa. Mẹ hiện
diện trong biến cố đổ tràn Thần Khí dưới hình các lưỡi lửa để mở ra lưỡi
của các tông đồ, Mẹ là Đấng trước đó đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần và làm
cho Lời Thiên Chúa được nảy mầm trong Mẹ. Đức Ma-ri-a đã không nhận được
ơn giảng thuyết, cũng không nhận được ơn thiết lập các Giáo Hội, hay
công khai lớn tiếng làm chứng. Nhưng Mẹ có ơn gọi bảo vệ những người có
sứ vụ này. Mẹ chăm sóc họ. Mẹ gìn giữ ngọn lửa linh thiêng trong tâm hồn
họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Và khi các con cái của Thánh Đa Minh chăm
chú suy gẫm các mầu nhiệm Mân Côi, họ thấm nhuần các mầu nhiệm Đức Ki-tô
mà họ đã đào sâu cùng với Đức Ma-ri-a, <i>Người đã ghi nhớ mọi kỷ niệm,
và suy đi nghĩ lại trong lòng</i> (Lc 2,19).</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; line-height: 115%">Những ai muốn đặt bước
chân vào con đường của Thánh Đa Minh, chắc chắn họ sẽ tìm thấy niềm vui
thiêng liêng cao cả cũng như những an ủi trong việc sùng kính Đức
Ma-ri-a. Tất cả những người phải ép mình vào việc học hành đầy khổ hạnh,
những người phải đối diện với những vấn nạn đầy hóc búa, những người bị
thương tổn và cảm thấy trong sứ vụ của mình nhiều thất bại hơn là thành
công, thì nhờ sự gắn bó với Đức Mẹ, vẫn luôn tìm thấy sự nâng đỡ đầy
tình mẫu tử mà họ đang cần đến.</span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>