File "Ngay20.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang12/Ngay20.htm
File size: 10.19 KiB (10438 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày 20 tháng 12</font></span></p>
		<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
		<font color="#0000FF"><font size="5"><span style="font-weight: 700">
		THÁNH ĐÔMINICÔ TU VIỆN TRƯỞNG</span></font><span style="font-weight: 700; font-size: 18pt">
		</span></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="Ngaythang" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Tu viện Silos được xây tại miền Castilla cổ từ thế kỷ 
		thứ VI. Vì ở vào miền trung nước Tây Ban Nha, tu viện này lúc đầu rất 
		sầm uất và nổi tiếng về mọi phương diện. Nhưng năm 919, vì bị quân Ả-rập 
		phá hủy và các tu sĩ phải trốn tránh, nên tu viện trở thành một nơi 
		hoang tàn làm sào huyệt cho nhiều bọn cướp đường ẩn náu. Tình trạng ấy 
		kéo dài cho tới năm 1041, tu viện Silos mới lấy lại được cảnh sống thịnh 
		đạt khi xưa nhờ tài ba và nhân đức của thánh Đôminicô.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh nhân ra đời quãng năm 1000, tại Canas, một thị 
		trấn nhỏ bé trong miền Navarre. Lúc còn trẻ, ngài vừa đi học vừa phải 
		chăn chiên giúp đỡ cha mẹ. Gần 30 tuổi, ngài được chịu chức linh mục, 
		sau đó cha còn sống tại gia đình một năm, rồi mới vào rừng tìm nơi cô 
		tịch. Sau 18 tháng sống tịch liêu, cha Đôminicô xin vào tu viện các cha 
		dòng Bênêđitô tại San Millan. Sau ít lâu cha được cử làm bề trên nhà tập 
		và lĩnh trách nhiệm trùng tu nhà dòng Thánh Mẫu tại Canas. Tại đây đã 
		xẩy ra một việc chứng tỏ cha rất thẳng nhặt trong vấn đề giao tiếp với 
		phụ nữ. Người ta kể, một hôm đến thăm tu viện Thánh Mẫu mới trùng tu, 
		cha bắt gặp hai người đàn bà trong tu viện. Cha khó chịu, quay trở về 
		ngay không kể chi lời biện bạch của vị tu viện trưởng.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Hai năm sau, cha Đôminicô được bầu làm bề trên tu 
		viện San Millan, một tu viện quan trọng nhất của dòng Bênêđitô. Cha làm 
		việc rất thẳng nhặt và cương quyết, nhất định không lùi bước trước một 
		việc có ích cho Giáo hội hay cho các linh hồn và tu viện. Một ngày kia, 
		lãnh chúa miền Navarre tên là Garcia de Nazera tổ chức quyên tiền để lo 
		việc chiến tranh với các lãnh chúa khác. Biết vậy, cha nhất định không 
		ủng hộ mà còn nghiệm nhặt phản đối. Lãnh chúa Garcia tức giận, cho quân 
		đến vây tu viện, tuyên án móc mắt và xử giảo cha Đôminicô. Muốn cho dịu 
		công việc, hội đồng tu viện xin cha trốn đi Burgos đầu năm 1040. Từ lâu 
		tiếng nhân đức của cha Đôminicô đã lan vang khắp các miền nước Tây Ban 
		Nha. Vì thế, khi nghe tin cha đến, tiểu vương miền Castilla và Aragong 
		là Ferdinanđô Cả thân hành ra đón và tiếp đãi cha nồng hậu. Tiểu vương 
		muốn rước cha về tư dinh của ông, nhưng cha từ chối, đến sống ẩn dật 
		trong một túp lều nhỏ bé ở vùng ngoại ô. Mấy hôm sau tiểu vương lại thân 
		hành đến thăm cha và xin cha tái lập tu viện Silos đã bỏ hoang từ hơn 
		một thế kỷ này.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày 14 tháng giêng năm 1041, cha Đôminicô bắt đầu 
		công việc. Nhờ ơn Chúa và sự giúp đỡ của tiểu vương, cha đã hoàn thành 
		công việc mau chóng với đủ nhà ở cho 100 thầy. Chính cha vẽ mẫu và quản 
		đốc việc xây cất ngôi nhà nguyện của tu viện. Nhà nguyện này tuy nhỏ bé 
		nhưng có nhiều giá trị về nghệ thuật kiến trúc. Điều đáng tiếc là năm 
		1750, vì chiến tranh ngôi nhà nguyện đã bị phá hủy đến nỗi không thể 
		trùng tu lại được. Theo tu sĩ Grimmalđô kể lại, thì tu viện trở nên 
		thịnh đạt không phải vì lối kiến trúc tài khéo hay vì nhà cửa đồ sộ đầy 
		đủ tiện nghi, nhưng vì đời sống đạo đức của các thầy, nhất là tiếng vang 
		thánh thiện của cha Đôminicô. Thầy kể tiếp: “Một đêm trong lúc cả nhà 
		hát kinh, một thiên thần đã hiện ra ban cho cha thánh ba vòng hoa rất 
		tươi đẹp và thơm tho: một vòng để tán thưởng cha đã bỏ thế gian tội lỗi, 
		bước cao trên đường trọn lành; vòng khác để ân thưởng công trình trùng 
		tu nhà dòng Thánh Mẫu tại Canas và đức khiết tịnh tuyệt vời của cha; 
		vòng thứ ba để thưởng công cha vì đã làm tròn sứ mạng tái lập tu viện 
		Silos”.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Sự thánh thiện của cha không chỉ làm ích cho các tu 
		sĩ, nhưng, như “ngọn đèn sáng Chúa đặt trên cao”, nó đã toả sáng soi dẫn 
		cho nhiều người. Quả thế, lòng bác ái đã thúc đẩy cha vượt ra ngoài phạm 
		vi nhà dòng để đem sự rỗi phần hồn và ân huệ phần xác đến cho một số rất 
		đông những người bị quân Hồi hồi bắt làm nô lệ. Không ai kể hết được 
		những việc bác ái cha đã làm: nào là chuộc lại nô lệ, chăm sóc bệnh 
		nhân, nào là dàn hòa những gia đình bất thuận và lo dạy giáo lý cho các 
		trẻ em. Người ta phải nghiêng mình kính phục đức khiêm tốn và hãm mình 
		của cha đến mực nào, khi thấy cha lấy miệng hút mủ ở các vết thương của 
		người bệnh. Cha càng tỏ ra khiêm nhường và sống tận tụy với lớp người 
		xấu số nhất trong xã hội. Phải chăng vì thế mà người thời bấy giờ đã 
		khen tặng ngài là “vị thánh bình dân”.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Một điểm đặc biệt khác sáng chiếu trong đời sống cha 
		thánh là lòng sùng mộ các thánh. Cha thường gọi các ngài là “những bông 
		hoa muôn sắc của Chúa Kitô”. Dù bận nhiều công việc, mỗi ngày cha cũng 
		dành giờ đọc hạnh các thánh. Vì cha đã cổ động phong trào sùng kính 
		thánh Vinhsơn và hai chị của thánh nhân đã được phúc tử đạo tại Avila. 
		Năm 1063, cha Đôminicô lại cổ võ việc chuyển di hài thánh Isiđôrê về 
		tỉnh Lyon. Mấy năm sau, chính cha đã đến thăm và đàm đạo với thánh 
		Đôminicô thành Cangiađa đang bị giam tù.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Lòng mến Chúa và yêu các linh hồn đã khiến cha làm 
		việc đến quên sức khỏe và chứng bệnh lao xương hằng rỉa rúc thân xác 
		cha. Cha yên lặng chịu bệnh, và gắng sức làm việc cho đến ngày 20 tháng 
		12 năm 1073 thì hết sức, và qua đời giữa đàn con đông đảo khóc lóc và 
		tiếc thương. Đức Giám mục Bugos chủ sự lễ an táng cha tại nhà nguyện của 
		tu viện. Nơi đây, rất nhiều phép lạ đã xẩy ra vì lời bầu cử của cha 
		thánh. Mỗi phép lạ là một bằng chứng cho lòng sùng mộ của giáo dân đối 
		với cha ngay từ khi cha vừa về trời. Nhiều nhà thờ và nhiều tu viện mang 
		tên thánh nhân, nhất là từ năm 1733, khi tên ngài được chính thức ghi 
		vào sổ các vị thánh của Giáo hội.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày nay, mỗi lần cùng với Giáo hội kính nhớ thánh 
		Đôminicô, chúng ta hãy xin ngài giúp cho chúng ta được giữ trọn giới 
		luật căn bản của Phúc âm: “Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn, 
		hết trí khôn và tha thiết yêu anh em như chính mình” (Lc 10, 27). Đó 
		chính là điều căn bản thánh nhân bắt chước nơi Chúa Kitô, nơi các thánh 
		và dĩ nhiên ngài cũng muốn để lại cho chúng ta nhìn ngắm và bắt chước 
		vậy.</font></span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager