File "Ngay09.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang12/Ngay09.htm
File size: 24.1 KiB (24674 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Ngày 09 tháng 12</font></span></p>
		<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
		<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
		THÁNH PHÊRÔ PHURIÊ <br>
		CHÍNH XỨ VÀ LẬP DÒNG </span></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="Ngaythang" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Phêrô Phuriê (Fourrier) chào đời ngày 30 tháng giêng năm 
		1565 tại Mirơcua (Mirecourt). Dòng họ Phuriê vốn từ xưa thuộc thành phần 
		thường dân rất đơn sơ đạo đức. Mãi về sau mới được đức ông miền Lôren 
		(Loraine) là Carôlô III cất nhắc lên bậc quý phái. Vì thế Phêrô Phuriê 
		mang trong người hai đặc tính căn bản: lòng đạo đức đơn sơ của người 
		bình dân và chí hăm hở cải tạo của con người quân tử.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Ngay tử thuở còn nhỏ tuổi, Phêrô đã làm cho tất cả gia 
		đình cũng như làng xóm phải chú mục đến lòng sùng đạo, tính nết nhu mì 
		ngoan ngoãn và chăm chỉ học hành làm việc của cậu. Trong con trẻ mà đức 
		tính bình hòa về mọi mặt ấy, thỉnh thoảng đã thấy xuất hiện một vài điểm 
		xuất phàm, anh hùng, của một vị thánh tương lai. Theo tài liệu của cha 
		Bêđen (Bédel) cha xứ của cậu để lại thì: một ngày kia Phêrô đang chơi 
		với chúng bạn. Cuộc chơi đang tới độ hơn thua thì Phêrô vô tình chạm vào 
		cánh tay của một anh bạn. Anh này đang lúc hăng, cho là cậu Phêrô chú ý 
		chạm tay anh để anh mất phần thắng. Anh ta liền tát Phêrô một tát nảy 
		đom đóm mắt. Các bạn khác thấy vậy, vội túm vào bênh Phêrô và định trị 
		tội anh bạn chơi xấu kia. Anh cũng tưởng là Phêrô cũng hùa với chúng bạn 
		để trả thù, hay ít nữa cũng lấy làm thoả chí thấy các bạn bênh mình. 
		Nhưng trái lại Phêrô nhảy vào can chúng bạn và bảo vệ anh kia. Phêrô đã 
		thực hiện lời: dĩ đức báo oán.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Chính trong thời kỳ thơ ấu này người ta cũng đã thấy ý 
		muốn của cậu Phêrô sau này là làm linh mục của Chúa. Trò chơi giải trí 
		thường nhật của cậu là dựng bàn thờ, trang hoàng hoa nến, rồi cậu nghiêm 
		trang bắt chước linh mục làm lễ như thật vậy. Có nhiều lúc hứng khởi cậu 
		quay ra giảng một bài, tuy đơn sơ vắn vỏi, nhưng không kém phần thành 
		thực và hùng hồn, khiến chúng bạn cũng phải tấm tắc khen phục. Cậu Phêrô 
		đã được tất cả các bà mẹ hàng xóm lấy làm gương mẫu để dạy dỗ con cái 
		mình.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Năm 15 tuổi Phêrô được gửi tới đại học đường ở Pông 
		Muxông (Pont à Mousson) do các cha dòng Tên điều khiển. Ở đây Phêrô 
		chẳng những dùi mài kinh sử mà còn chăm chú đặc biệt đến việc cải tạo 
		tinh thần các bạn sinh viên. Nhất cử nhất động của Phêrô đều là những 
		tấm gương sáng ngời đập vào mắt các sinh viên. Hơn nữa Phêrô cũng âm 
		thầm hãm mình bằng cách nhịn ăn và ngủ dưới sàn nhà cốt dâng chút hy 
		sinh lên Chúa để cầu cho các anh em sinh viên được sống đúng tinh thần 
		Kitô. Phêrô tốt nghiệp đại học với những lời khen ngợi danh dự của toàn 
		ban giáo sư.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Đến năm 20 tuổi, Phêrô vào tu viện chính Kinh sĩ 
		(Chanoines Réguilier) của thánh Augustinô ở Sômugiê (Chumouzey). Lúc 
		Phêrô vào tu viện này, tinh thần tu viện đã sa sút. Nhưng cũng chính là 
		thánh ý Chúa muốn đưa Phêrô vào đây để sẽ chấn hưng tinh thần tu viện 
		này. Phêrô được khấn dòng năm 1587, và chịu chức linh mục ngày 25 tháng 
		2 năm 1589. Nhưng mãi đến ngày lễ sinh nhật thánh Gioan tẩy giả cha mới 
		cử hành lễ mở tay cốt ý cho cuộc dọn mình thêm sốt sắng và thánh thiện. 
		Sau đó cha Phêrô trở lại Pông Muxông để hoàn bị khoa thần học và nghiên 
		cứu thêm Kinh thánh và Giáo phụ. Cha đặc biệt mê thích học hỏi thánh 
		Augustinô, Kim khẩu, Baxiliô, Grêgôriô và Bênađô. Cha thuộc lòng từng 
		tác phẩm của các vị Giáo phụ này. Thôi học, cha Phêrô được bổ làm nhiếp 
		chính đền thờ thánh Máctinô ở Pông Muxông nhưng sau cha lại trở về 
		Sômugiê.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Về đây trong ba xứ mà cha được phép chọn, cha đã chọn xứ 
		nghèo nàn và khô đạo nhất, xứ Mattaincouri. Xứ đạo này nổi tiếng là lắm 
		người theo bè rối và vô thần nhất vùng. Nhưng cha mạnh dạn về nhận xứ 
		ngày lễ kính Thánh Thể, 5 tháng 6 năm 1597. Lúc ấy cha được 23 tuổi. Lấy 
		ngay chính ý nghĩa của ngày lễ nhận chức này, cha giảng về lòng hy sinh 
		của Chúa trong phép Thánh Thể để đoan chắc với giáo dân của cha là cha 
		cũng sẽ theo chân Chúa hy sinh cho phần rỗi mọi người và mỗi người. Bài 
		giảng đầu tiên này là một tuyên ngôn thực hành của cha mà đời sống của 
		cha sau này minh chứng một cách rất cụ thể và đầy đủ, khiến giáo hữu 
		Mattaincouri, sau hằng mấy chục năm vẫn như còn thấy vang dội một cách 
		mới mẻ và sống động trong tâm trí, như mới được nghe giảng ngày nào đây.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Để lời nói đi đôi với việc làm, cha Phêrô bắt tay ngay 
		vào việc một cách vô cùng hăm hở và nhiệt thành hy sinh. Cha chẳng những 
		đặc biệt chú trọng đến phần hồn khiến toàn xứ đều cảm thấy một đời sống 
		đạo đức đang lên men một cách rõ rệt và mãnh liệt, mà cha còn đem hết 
		sức lực ra để nâng cao đời sống trí thức cũng như xã hội của toàn xứ. 
		Việc xã hội đầu tiên của cha là tổ chức một quỹ dự trữ lấy tên là quỹ 
		thánh Êvơrê (Saint Epvre) và một hội bài trừ kiện tụng. Quỹ thánh Êvơrê 
		nhằm mục đích đóng góp để dành tiền phòng tương tế và cứu trợ khi có ai 
		gặp tai nạn hay nghèo túng sa cơ cần trợ cấp. Chính cha tự xuất ra một 
		số tiền khá lớn để ủng hộ quỹ tương tế này; và nhiều khi cần kíp cha tự 
		lấy tiền túi ra cho mượn tạm, cũng có khi cho hẳn để con chiên cha có đủ 
		phương thế tối thiểu sinh sống mới dễ bề lo phần linh hồn. Có nhiều khi 
		cha đích thân đi chợ hay đến tiệm thực phẩm mua thịt, cá đem đến tận nhà 
		những người đau yếu hoặc nghèo khó để tặng họ và an ủi họ. Cha đi đến 
		đâu là đem theo cả sự giúp đỡ phần hồn lẫn phần xác đến đấy, khiến ai 
		nấy đều muốn níu cha ở lại với họ và cha ít khi nỡ dứt áo ra về được. Đã 
		có nhiều lần cha đã phải lột cả nệm, khăn giường, áo lót và cuối cùng 
		đến cả cái khung giường của cha cũng được vác đi tặng những người túng 
		thiếu. Vì thế cha chuyên nằm dưới sàn nhà. Câu truyện cụ thể sau đây đã 
		chứng tỏ phần nào lòng cha Phêrô thương yêu người túng thiếu cả hồn lẫn 
		xác. Vào đúng ngày lễ Phục sinh, mọi người đều hớn hở mừng lễ. Trong nhà 
		xứ cha cũng đang có đông người túng thiếu đến mừng lễ với cha. Trong số 
		ấy có một quân nhân mới được giải ngũ trông thực là nghèo túng. Cha vội 
		vã tiến đến gần quân nhân ấy và hỏi: Bạn muốn tôi giúp bạn những gì để 
		mừng lễ? – Thưa cha, quân nhân ấy trả lời, xin cha mấy quả trứng. – Cha 
		liền cho lấy hai quả tặng anh ta. Anh ta có vẻ không bằng lòng và nói: 
		Tôi tưởng một người như cha mà lại không cho tôi được nửa tá trứng hay 
		sao? – Cha xin lỗi anh ta và bảo lấy thêm cho bốn quả nữa. Cha hỏi anh 
		đã bằng lòng chưa?</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">- Thưa cha, phải có bánh để ăn với trứng chứ?</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">- Bạn nói phải – Cha nhanh nhẹn trả lời.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Và cha bảo lấy bánh ngon và trắng nhất cho anh ta. Nhưng 
		anh lại nghiêm chỉnh nói với cha: Hôm nay là ngày đại lễ thế này giá có 
		một cốc rượu thì hay biết bao! Cha Phêrô nở một nụ cười, gật đầu khen 
		phải rồi chính cha đi lấy cốc, lấy rượu, chính tay cha rót rượu mời anh 
		ta uống với tất cả lòng ưu ái sẵn có của cha.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Tay đón lấy cốc rượu với một vẻ đắc chí hiện lên nét mặt 
		vui tươi, anh ta nói với cha:</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">- Tôi bằng lòng lắm, tôi cầu Thiên Chúa lòng lành ban 
		cho tất cả các cha xứ được nên giống như cha đây để làm vinh danh cho 
		Hội thánh Chúa.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Trên đây chỉ là một câu truyện điển hình cho hằng trăm 
		câu truyện thương người khác như thế. Do đó khắp vùng ấy đều tặng cha 
		danh hiệu “Cha nhân từ xứ Mattaincouri”.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Chính nhờ ở hành động vị tha đầy hy sinh vì danh Chúa 
		ấy, hợp với lời cầu nguyện và sự hãm mình của cha mà xứ Mattaincouri đã 
		hoàn toàn đổi mới cả về đạo đức lẫn tinh thần và vật chất. Riêng đối với 
		những người vô thần và rối đạo, cha Phêrô lại chăm chú săn sóc cách 
		riêng. Cha đến từng nhà, gặp từng người và sẵn sàng hy sinh cũng như 
		giải đáp mọi thắc mắc với họ, vì thế phần đông đã trở về với Chúa. Cũng 
		có một số ít cứng cỏi chưa chịu nhập đoàn chiên Chúa, nên cha phải dùng 
		nhiều phương thế siêu nhiên rất đặc biệt do sáng kiến của cha để làm cho 
		họ nhận biết Chúa. Có lần khuyên nhủ họ không được cha vội vã từ giã họ 
		chạy tất tưởi về nhà ra trước nhà tạm Chúa bắt đền Chúa một cách rất là 
		thành thực. “Lạy Chúa, hoặc là Chúa xoá tên con khỏi sổ hằng sống, hoặc 
		là Chúa cho người này ăn năn trở lại. Con muốn chịu vạ thay cho người 
		này. Việc thay đổi lòng người là chính việc của Chúa đấy, và chính Chúa 
		là cha xứ của xứ này, còn con chỉ là thay mặt Chúa thôi đấy. Tất cả 
		những gì con bất lực thì con mặc kệ Chúa đấy”. Bắt đền Chúa như vậy, cha 
		Phêrô cũng chưa lấy làm đủ, có lần cha táo bạo, nhưng vẫn run rẩy mở cửa 
		nhà tạm lấy Mình Thánh rồi đem đến tận nhà người cứng tin nọ, với một 
		giọng cảm động và nghiêm nghị, nhân danh Chúa ngự trong phép Mình Thánh 
		truyền cho phải hối cải và tin Chúa. Lời cha nói như một tiếng sét của 
		tình yêu thương đã làm mềm lòng người cứng cỏi nọ.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Vì công cuộc đem những người lạc đường về cùng Chúa của 
		cha Phêrô ở trong xứ của cha đã vang dội khắp địa phận, nên Đức Giám mục 
		thường xuyên mời cha đi giảng nhiều nơi trong khắp địa phận để thuyết 
		phục bè rối và vô thần. Cha đi giảng ở đâu đều thành công ở đấy, người 
		ta trở lại rất đông, mọi người đã nhận thấy rõ ràng sự thánh thiện của 
		cha.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Hết mọi tầng lớp xã hội đều cảm thấy cha Phêrô là của 
		riêng họ và sống giữa họ. Riêng các trẻ em trong xứ lại đặc biệt mến yêu 
		và quấn quít cha. Hễ cha ở đâu cũng như đi đâu là cũng thấy chúng bâu 
		lại đen nghịt chung quanh cha, dĩ chí lúc cha nguyện kinh ở nhà thờ, 
		chúng cũng quì vây chung quanh cha, rồi cũng bập bẹ ê a cầu kinh với 
		cha. Nhiều khi người lớn đã phải can thiệp, hãn ngữ chúng, để cha có 
		chút thời giờ an tĩnh, thì cha lại dùng lời Chúa xưa để xin cho chúng: 
		“Hãy để cho các trẻ em đến với cha và đừng cản trở chúng...”. Cha Phêrô 
		rất yêu chúng và luôn luôn cha dùng chúng để mở nước Chúa, nhất là xin 
		chúng cầu nguyện cho công việc của cha. Có nhiều khi gặp việc khó khăn, 
		cha chạy ra các ngõ xóm gọi tất cả các trẻ em tụ tập lại, rồi đưa chúng 
		vào nhà thờ để cùng cha cầu nguyện, và cha luôn luôn thấy lời cầu xin 
		của các trẻ nhỏ đơn sơ trong trắng ấy được Chúa chấp thuận.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Tuy công việc hàng xứ bề bộn suốt ngày, nhưng ý Chúa đã 
		muốn cha Phêrô còn phải chu toàn một nhiệm vụ thứ ba cũng không kém phần 
		quan trọng so sánh với nhiệm vụ một cha xứ. Đó là sứ mạng sáng lập và 
		cải tổ dòng tu. Trong suốt hơn 40 năm trời, cha Phêrô đã rất bận tâm đến 
		một lớp người có thiện chí muốn dâng toàn linh hồn và thể xác cho Chúa 
		bằng con đường tu trì. Cha đã làm thoả mãn được lớp người này. Chúa Quan 
		phòng đã dẫn đến cha mấy thiếu nữ tốt lành để xin cha lo liệu đời sống 
		tu trì cho họ. Do ý Chúa soi sáng cha lập Hội dòng Đức Mẹ để đáp lại sự 
		đòi hỏi tha thiết của lớp người trẻ tuổi này. Thoạt đầu Hội dòng gặp 
		phải nhiều thử thách ghê gớm, nhưng về sau cũng được Đức Giám mục địa 
		phận cho phép và Đức Thánh Cha công nhận. Hội dòng bành trướng khá mạnh 
		mẽ khắp hạt Lôren, cả nước Pháp và tràn sang cả Đức. Đến cuối thế kỷ 
		XVIII, Hội dòng bị tàn phá nặng nề nhưng rồi lại được tái lập. Năm 1904, 
		Dòng có 30 nhà cả thảy và dần dà phát triển mạnh thì gặp phải đạo luật 
		trưng thu hồi đầu thế kỷ XX. Hội dòng lại một lần nữa bị bão táp, nhưng 
		cũng nhân cơ hội này mà Hội dòng chuyển từ đất Pháp sang Hòa Lan, Anh, 
		Bỉ và lan tràn khắp thế giới. Thời kỳ này là thời kỳ cha Phêrô Phuriê 
		được mọi nơi xưng tụng là vị thánh của thế kỷ, và chị dòng Alíttơ Cơlê 
		(Alix le Clere) là một trong mấy chị dòng đầu tiên, cũng là bề trên thứ 
		nhất của dòng sau khi qua đời đã được tôn lên làm đấng đáng kính trong 
		Giáo hội, và hồ sơ chân phước đang được Giáo hội nghiên cứu.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Cũng chính trong thời kỳ này cha Phêrô đã làm một phép 
		lạ cho một trẻ nhỏ đã chết được sống lại nên danh cha lại càng vang khắp 
		chốn.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Đi song song với công việc lập dòng nữ, cha thánh cũng 
		nghĩ ngay đến công việc cải tổ dòng chính Kinh sĩ thánh Augustinô. Là 
		một con cái trong dòng này, cha Phêrô hằng lo âu trước một sự xuống dốc 
		khá rõ rệt của tinh thần dòng hiện nay. Cha cẩn thận khôn ngoan tìm hiểu 
		thánh ý Chúa để đem lại cho nhà dòng một luồng gió mới khả dĩ làm sống 
		lại tinh thần cố hữu tinh tuyền của thánh Augustinô mà không chạm lòng 
		tự ái của một ai. Sau ba tháng thử thách, cha đã lập được một nhà tập 
		mới, để hướng dẫn tinh thần về chính nguồn và, nhờ nhà tập mới này, cha 
		thực hiện được công cuộc cải tổ một cách rất êm đẹp và đầy kết quả. Dòng 
		cải tổ của cha đã được Toà thánh chấp nhận và đặt tên cho là dòng các 
		Chính Kinh Sĩ Chúa Cứu Thế. Toà thánh cũng đặt cha làm bề trên cả của 
		dòng ngày 20 tháng 8 năm 1632. Như vậy là sứ mệnh Chúa trao cho cha hầu 
		như đã hoàn tất và chỉ đợi ngày về chầu Chúa.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Trước khi cho các con yêu dấu của Người được hưởng hạnh 
		phúc bất diệt, Thiên Chúa thường gởi đến cho họ một món quà rất mực cay 
		đắng. Với cha Phêrô Phuriê yêu dấu đây, Chúa gởi đến một cuộc bách hại, 
		một đời sống lưu đầy khổ ải. Nhưng chính món quà này lại là ngành vạn 
		tuế chiến thắng của người con yêu dấu của Chúa. Trong trận chiến ba mươi 
		năm (1618 – 1648), cha Phêrô Phuriê được các bá tước xứ Lôren nhận làm 
		cố vấn. Nhờ có cha mà xứ Lôren giữ được danh dự và quyền tự do của con 
		người. Vì thế mà Risơliơ (Richelieu) căm thù cha và hạ lệnh truy nã cha. 
		Cha phải cải trang trốn lủi trong nhà các giáo hữu trong xứ. Nhưng cha 
		cảm thấy chỉ có hai đường sống: một bị bắt cầm tù, hai là phải trốn khỏi 
		xứ Lôren. Thể theo ý muốn của giáo hữu, cha chọn con đường thứ hai. Vậy 
		cha qua hạt Phơrăngsơ Côngtê (Franche Comté) và ở tỉnh Gơrê (Gray). Năm 
		ấy là năm 1636. </font> </span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Quân địch thấy không bắt được cha, họ liền triệt hạ, 
		cướp bóc xứ Mattaincouri của cha. Nhà xứ, nhà dòng cũng như nhà thờ đều 
		bị triệt hạ thiêu hủy tất cả. Nghe thấy tin dữ này, lòng cha đau như xé. 
		Nhưng chưa hết, chính ở Gơrê cũng có tai nạn: bệnh dịch khủng khiếp đang 
		hoành hành, thiên hạ càng thêm đau khổ. Nhờ có cha thánh suốt ngày cầu 
		nguyện và luôn mấy ngày kiệu Thánh Thể đi khắp phố mà dân Gơrê chóng 
		thoát khỏi tai ương.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Sau cuộc thử thách nặng nề này, Chúa thấy con yêu dấu 
		mình đã đầy công nghiệp nên Chúa muốn đưa linh hồn cha về với Chúa. Sau 
		75 năm chỉ một lòng thực hiện khẩu hiệu “Omnibus prodesse, obesse 
		nemini: giúp ích cho mọi người mà không làm hại một ai”. Thánh nhân tuy 
		có run sợ trước cái chết nhưng đầy tin tưởng vào lòng lành Chúa và Đức 
		Mẹ. Sau khi chịu của ăn đàng và dịu dàng than thở: Habemus bonum Dominum 
		et bonam Dominam: chúng ta có một Chúa nhân lành và một Mẹ nhân hậu. 
		Thánh nhân trút linh hồn trong tay Chúa và Mẹ nhân lành ngày 9 tháng 12 
		năm 1649.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Gia tài của cha khả ái để lại cho con cái dòng ngài là 
		bản luật dòng Đức Mẹ mà cha vừa mới hoàn tất và những lời dẫn đàng nhân 
		đức vô cùng quý báu của ngài.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Về sau xác thánh ngài được đem về Mattaincouri và táng 
		gần ngôi nhà đầu tiên của Hội dòng Đức Mẹ.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Ngày 29 tháng giêng năm 1730, Đức Giáo Hoàng Biển Đức 
		XIII phong chân phước cho cha và ngày 27 tháng 5 năm 1897, Đức Thánh Cha 
		Lêô XIII phong cha lên bậc hiển thánh.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR"><font size="5">Chẳng những riêng một xứ Mattaincouri hay toàn xứ Lôren 
		và khắp nước Pháp vui mừng và hãnh diện vì có được một cha thánh đang 
		chầu Chúa trên nước trời, mà toàn thể giáo hữu thế giới mỗi khi tưởng 
		niệm đến cuộc đời cha thánh Phêrô Phuriê cũng đều tung hô thánh danh 
		Thiên Chúa với một lòng tràn ngập tin tưởng ở nước trời quê thật đời 
		sau.</font></span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager