File "Ngay26.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang10/Ngay26.htm
File size: 14.23 KiB (14572 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table width="100%" border="0" align="center" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0" id="table1">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 26 tháng 10</font></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH EVARISTÔ GIÁO HOÀNG <br>
CÙNG HAI THÁNH LUCIANÔ VÀ MARCIANÔ TỬ ĐẠO</span></font></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH EVARISTÔ GIÁO HOÀNG</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh Evaristô gốc người Do thái, cha ngài là ông
Giuđa, sinh quán tại Bêlem. Đến sau vì kế sinh nhai, ông phải di cư đến
tỉnh Antiôkia thuộc Hy lạp. Tại đây, ông sinh hạ được ba người con trai,
trong số đó Evaristô là con thứ hai.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Từ nhỏ Evaristô chuyên học Hy ngữ và La ngữ. Ngài học
rất giỏi nên thường được coi là học sinh danh dự của trường. Lớn lên
thánh nhân cùng với gia đình lại di cư sang Rôma làm ăn. Tại đây, ngài
trở lại đạo và chuyên học Thánh kinh. Theo thánh Irênê và ông Êusêbiô
thì thánh Evaristô là Giáo Hoàng kế vị thánh Clêmentê. Ngài trị vì Giáo
hội được chín năm và mười tháng, dưới thời các hoàng đế Đômixianô, Nêva
và Trazanô.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh nhân qua đời quãng năm 100. Thi hài ngài được
mai táng gần mộ thánh Phêrô đúng ngày 26 tháng 10.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5"> </font></span></p>
<p class="Thanhriengngay" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt">THÁNH LUCIANÔ VÀ THÁNH
MARCIANÔ</span></p>
<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Hôm nay Giáo hội cũng mừng kính hai thánh tử đạo
Lucianô và Marcianô. Theo tục truyền, các ngài là những pháp sư thời
danh. Nhờ những phép ma quái, các ngài đã mê hoặc nhiều con tim và có lẽ
đã phá hoại tuổi xuân của nhiều thiếu nữ nhẹ dạ. Nhưng một trường hợp
thất bại đã mở mắt cho các ngài tìm về chân lý.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Số là ngày kia, nhân đi qua một nữ tu viện, cả hai
thầy pháp sư nọ đều ngất ngây trước vẻ đẹp thùy mị và thông minh của một
chị nữ tu. Sóng si tình nổi lên, hai người nhất định tìm cách thôi miên
cho kỳ được chị nữ tu ấy. Nhưng qua bao ngày tháng và dù dở hết mọi ngón
trong nghề, hai người vẫn không sao làm cho chị xiêu lòng. Thất vọng và
tức tối, hai người dở sách nghề ra tìm một quỷ kế sau cùng. Vừa mở sách
ra, hai người đều sửng sốt đọc thấy những hàng chữ vàng lóng lánh: “Chị
đã khấn trọn đời thuộc về Thiên Chúa. Thiên Chúa luôn che chở chị; khốn
cho kẻ giơ chân đạp mũi nhọn”. Cả hai đều sợ hại vì biết đó là lời cảnh
cáo của Thiên Chúa người công giáo thờ, nên họ đồng ý đốt hết sách và
tiêu hủy đồ nghề, rồi tìm đến một linh mục xin chịu đạo. Sau khi được
lĩnh bí tích rửa tội, cả hai đều rút lui vào sa mạc đồng thời tu hành và
đền tội. Mấy tháng sau, các ngài trở về quê quán mạnh bạo truyền giảng
Phúc âm. Vì biết rõ các ngài trước kia là những pháp sư vẫn thường tác
oai tác quái, nay lại tòng giáo, nên nhiều người đã đem việc này tố giác
với quan lãnh sự Sabianô kết quả là Lucianô và Marcianô bị bắt và phải
giải nộp tòa.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Sau đây là bản văn tường thuật phiên tòa quan lãnh sự
xử hai thánh tử đạo. Bản văn đầu tiên viết bằng tiếng Hy lạp, sau được
dịch sang La ngữ và tiếng Siria rồi bằng nhiều sinh ngữ khác.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Quan lãnh sự Babianô hỏi thánh Lucianô:</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Tên anh là gì?</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Thưa tôi tên là Lucianô.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Anh làm nghề gì?</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Trước kia tôi làm nghề phù thuỷ, nhưng bây giờ tôi
lo đi giảng đạo Chúa Kitô mà tôi đã tin nhận.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Anh rao giảng để làm gì?</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Tôi rao giảng để giác ngộ anh em đồng loại của tôi
khỏi sự mê tín và lầm lạc, để trở về đàng ngay lẽ thật.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Sau đó quan lãnh sự kéo ghế gần về chỗ thánh Marxianô
và tiếp tục tra vấn: </font> </span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Còn anh tên gì?</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Thưa tôi là người tự do và là kẻ tôn thờ Thiên
Chúa.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Ai dụ dỗ anh bỏ thần minh chân thật đã từng độ phù
nhân dân mà mê theo một ông thần phải chịu tử hình trên thập giá ấy. Ông
ấy đã không cứu nổi mình còn cứu anh làm sao được?</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Chính Đấng đã chịu tử hình ấy đã sống lại, đã biến
cải Phaolô từ con người bách hại Giáo hội cách cuồng nhiệt, thành chiến
sĩ số một trong việc rao truyền ơn cứu độ.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Rồi quan lãnh sự ân cần nhủ bảo cả hai:</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Các anh còn trẻ lắm, các anh hãy suy nghĩ, bỏ thờ
ông Giêsu mà trở về dâng hương tế thần của đất nước. Chỉ có thế tôi mới
có thể bảo đảm sinh mạng cho các anh được.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh Lucianô đáp: “tôi không hiểu ý quan muốn gì?
Phần chúng tôi, chúng tôi nguyện trọn đời ca tụng Thiên Chúa, Đấng đã
giải thoát chúng tôi khỏi bóng tối sự chết và đưa chúng tôi về nước vinh
hiển đời đời.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Quan lãnh sự lại khuyên dụ: “Các anh còn nhiều giờ để
suy nghĩ, các anh hãy tự cứu lấy. Tôi không muốn xử tệ với các anh”.
</font>
</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Marcianô thưa: “Xin quan lớn cứ xử với chúng tôi theo
như bổn phận bắt buộc. Quan khuyên chúng tôi quý chuộng sự sống. Chúng
tôi đội ơn quan. Nhưng đối với người công giáo chúng tôi thì sự sống
vĩnh cửu nơi Thiên Chúa mới thực sự đáng quý, và chúng tôi muốn chết vì
đức tin, tức là muốn đổi sự sống hiện tại lấy sự sống đời đời ấy”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Giọng nói của quan lãnh sự lúc này có vẻ gay gắt hơn:
“Người ta nộp các anh cho tôi, nhưng chính óc ngoan cố và ngu xuẩn của
các anh lại kết án các anh. Các anh nên nghĩ đến danh dự của mình và của
gia đình”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh Lucianô ôn tồn nói: “Xin quan hiểu cho chúng
tôi rằng: là người công giáo chân chính, chúng tôi ai nấy đều muốn tìm
lẽ sống, hy vọng và tin tưởng ở lời hứa sau đây của Thiên Chúa: “Ai
trung thành giao chiến với Satan, người ấy sẽ được sống đời đời sau
này”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Biết là không thể đổi lòng những con người này, quan
lãnh sự Sabianô liền yên lặng cầm bút viết bản án. Viết xong, ông đứng
lên tuyên bố: “Các anh biết ta vẫn xử tử tế với các anh, ta vẫn mong
muốn các anh vâng luật nhà nước để trở về sống tự do và hạnh phúc. Nhưng
các anh đã cố tình không nghe ta, không muốn tuân luật hoàng đế. Vì thế
buộc ta phải lập án như sau: “Lucianô và Marcianô vì đã chối bỏ thánh
luật nhà nước, mà mê theo ngu luật của người công giáo, và vì cứng lòng
không nghe theo lời khuyên nhủ của nhà hữu trách, nên tôi, quan lãnh sự
Sabianô, người đại diện chính thức của hoàng đế, buộc lòng tuyên án cả
hai bị thiêu sinh”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Án lệnh lập tức được thi hành. Ra tới chỗ hành quyết,
các thánh vui vẻ cầm tay nhau, quỳ xuống cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa
Giêsu Kitô, xin nhận lấy những lời ca tụng và cảm tạ bất xứng của chúng
con, Chúa đã cứu chúng con khỏi sự lầm lạc của tà giáo và đã dẫn chúng
con đến cuộc hành quyết vinh hiển và hồng phúc này. Chúng con ước ao
chết trong đống lửa để danh Chúa được cả sáng và cho linh hồn chúng con
được thanh luyện hầu xứng đáng gia nhập hàng ngũ các thánh của Chúa trên
trời. Chúng con chúc tụng Chúa, xin Chúa hãy nhận lấy linh hồn và thân
xác chúng con”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Khi các ngài cầu nguyện xong thì lý hình đến trói hai
người lại với nhau, đặt nằm trên đống củi rồi nổi lửa. Thế là phút chốc
lịch sử Giáo hội lại ghi thêm hai chiến sĩ anh hùng, các thánh tử đạo
được thêm hai người bạn và Thiên Chúa thêm hai người con trung tín.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Cuộc chiến đấu của Lucianô và Marcianô tới đây là
hoàn tất và các ngài đã đáng dự phần vào vinh phúc với Chúa Giêsu Kitô
vì đã chiến đấu cho danh Người.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Kính nguyện hai thánh Lucianô và Marcianô giúp chúng
con biết noi gương các ngài mau mắn từ bỏ con đường lầm lạc để trở về
chính lộ và trung thành phụng sự Chúa cho đến cùng, mặc dầu bị bách hại
và nguy hiểm.</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>