File "Ngay22.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang10/Ngay22.htm
File size: 15.96 KiB (16341 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table width="100%" border="0" align="center" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0" id="table1">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 22 tháng 10</font></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"><font color="#0000FF">
THÁNH PHILIPPÊ GIÁM MỤC HERMES <br>
CÙNG CÁC BẠN TỬ ĐẠO</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày nay người ta chỉ còn giữ mỗi một bản văn bằng
Latinh, kể lại cuộc tuẫn giáo của thánh Philippê và các bạn ngài là
Hêmêô và Sêvêrô. Bản văn này mặc dầu rất đặc sắc về văn chương và tín
lý, nhưng với thời gian và qua nhiều lần sao dịch, chúng ta không thể
không dè dặt về giá trị lịch sử của nó.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Bản văn kể: Sau khi đã làm tròn nhiệm vụ của một thầy
phó tế, rồi linh mục, thánh Philippê còn phải chịu muôn nỗi khổ đau trên
tòa giám mục thành Hêraclêa. Khi luồng gió bách hại bắt đầu thổi, thánh
nhân đã tuyên bố nhất định không bỏ thành, ngài còn khích lệ giáo dân
can đảm chịu khổ cực vì Chúa Giêsu. Ngài nói: “Thiên Chúa ban cho ma quỷ
có quyền lực một thời gian, không phải để làm hư mất, nhưng để thử thách
các đầy tớ của Chúa Kitô. Ngày hiển linh đã đến. Chớ gì không một hiểm
nguy nào có thể làm lung lạc đức tin anh em. Bởi vì Chúa Kitô luôn luôn
ban cho các quân binh của Ngài đức nhẫn nại chịu đau khổ và phần thưởng
trọng hậu vì những cực hình đã chịu. Ta thâm tín rằng, mọi cố gắng của
kẻ thù chúng ta sẽ vô hiệu”. Cả khi ông trưởng ty công an tên là
Aristomaque, theo lệnh chính quyền đem quân đến niêm phong cửa nhà thờ,
ngài còn nói lớn tiếng: “Các người hãy nhớ, Thiên Chúa ở trong lòng mọi
người chứ không phải ở trong những bức tường đá”. </font> </span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Hôm sau công an lại đến niêm phong một lần nữa trong
lúc anh em tín hữu đang vây quanh ngài để sửa soạn cử hành thánh lễ. Rồi
ông thị trưởng Bátsô đem quân ập tới, và truyền mở phiên tòa luôn tại
chỗ. Ông nói với thánh giám mục: “Ngài biết luật Hoàng đế cấm tụ họp
đông người, Hoàng đế muốn rằng trong toàn đế quốc, người dân phải quy
phục tế thần, ai không tuân sẽ bị án tử. Vậy nếu ngài không thành tâm
vâng lệnh Hoàng đế, ngài sẽ bị trừng phạt cân xứng”. </font> </span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh Giám mục đáp: “Nếu ông muốn, cứ việc hành hình,
chúng tôi sẵn sàng chịu đựng. Đây thân xác ốm yếu của tôi, xin ông cứ tự
nhiên xé nát theo ý của ông, song đừng vì đó mà tưởng rằng ông đã có một
uy lực nào đối với linh hồn tôi”. Tên lý hình Mucapô được lệnh, tiến vào
đập đánh thánh Giám mục. Rồi họ xé sách thánh, đập vỡ các bình đèn và
ném vào đống lửa đốt sẵn ngoài sân. Thấy thế, thánh tử đạo như quên
những roi đòn hung dữ vừa chịu, đã ứng khẩu một bài đầy ý nghĩa cho dân
thành Hêraclêa hiện có mặt ở đó. Ông thị trưởng lại dùng lời ngon ngọt
dụ ngài tế thần. </font> </span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ngài trả lời: “Làm sao tôi có thể hành động như thế
được, tôi là người công giáo mà lại thờ gỗ đá ư? Ông thật bất hạnh,
chúng tôi phải thương hại ông vì ông đã không biết gì về Thiên Chúa là
Đấng thánh thiện và Tự Hữu đáng tôn thờ. Ông hạ trời xuống ngang hàng
với bùn đất và tự tay tạo ra bụt thần mà thờ lạy. Ông không biết gì về
Thiên tính của Chúa Kitô, một điều mà không một trí tuệ nhân loại nào có
thể đo lường và thông hiểu, trừ đức tin và lòng mến. Thiên Chúa dựng nên
vũ trụ để chúng ta hưởng thụ và do đó, làm trọn nghĩa vụ tôn thờ Ngài.
Thế nhưng ông lại cho vũ trụ là thần tượng phải tôn thờ. Ông đã bỏ Đấng
sáng tạo để tin theo loài thụ tạo”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ông thị trưởng tức giận, truyền bắt giam tất cả các
tín hữu. Riêng thánh Giám mục, mặc dầu bị hành hình đủ cách, ngài vẫn
điềm tĩnh, khỏe mạnh như không cảm thấy đau đớn gì. Hơn thế, mỗi khi lý
hình nghỉ tay và ông thị trưởng không lấy khẩu cung, thánh tử đạo luôn
hát thuộc lòng những ca vịnh. Vì thế, chỉ một tuần lễ sau, nhà tù vô
tình trở nên một nhà nguyện, vang lên những lời kinh tiếng hát của giáo
dân. Phải, người ta hân hoan, người ta ca hát để khích lệ những anh hùng
ngồi trong nhà giam, nét mặt hớn hở vây quanh vị Giám mục gương mẫu.
Người ta hân hoan ca hát để chia vui với anh chị em tân tòng vừa nhận bí
tích thánh tẩy. Trong số đó, có cả bà vợ của ông thị trưởng.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Tình trạng ấy đồn đến tai Hoàng đế. Hoàng đế bèn ra
lệnh cất chức Batsô và đặt Justinô lên thay. Ông tân thị trưởng nổi
tiếng hung dữ, ông coi thường dã man vô nhân đạo. Ông cho rằng mọi việc
xẩy ra đều quy tội vào một mình Đức Giám mục Philippê. Vì thế, ông
truyền điệu thánh nhân đến, lấy giọng hách dịch bắt phải tế thần. Nhưng
ông phải thất vọng trước lời lẽ sau đây của thánh tử đạo: </font> </span></p>
<p class="Noidung" style="line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Là người công giáo, hơn nữa là một vị Giám mục, tôi
tài nào làm điều ông truyền dậy. Ông có thể hành hạ tôi nhưng chắc chắn
ông không thể khuất phục được tôi.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Ta buộc chân ngươi vào xe và cho kéo lê đi khắp phố
phường, sau đó, nếu vô phúc ngươi còn sống, ta sẽ nhốt vào ngục và hành
hình.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Tôi cầu xin Thiên Chúa cho ông thực hiện được những
ước nguyện gian dữ của ông”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Lập tức Justinô cho lý hình buộc thánh Giám mục vào
sau xe ngựa rồi kéo đi khắp thành phố. Dù thân xác đầy vết thương, thánh
nhân vẫn chưa chết, còn hăng hái theo mấy tên lý hình về trại giam.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Bảy tháng sau, khi vết thương đã kín miệng, thân xác
chỉ còn nắm xương bọc da, thánh Giám mục lại được điệu đi đến
Andrinôpôli với mấy người giáo dân. Trong số đó có thánh Hêmêrô và
Sêvêrô. Phiên tòa bắt đầu, ông thị trưởng bắt đầu hỏi thánh Giám mục:
</font>
</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Ngươi có bằng lòng tế thần để thoát chết không?
</font>
</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Tôi đã nói với ông, tôi là người công giáo, tôi
không bao giờ thờ các thần tượng. Tôi chỉ tôn thờ một Thiên Chúa vĩnh
cửu thôi.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ông thị trưởng truyền đánh đòn thánh nhân. Nhưng một
sự lạ xảy ra, mặc dầu năm tên lý hình thay phiên nhau đánh đến mệt sức,
thế mà thánh Giám mục vẫn không nao, miệng cứ đều đều đọc thánh vịnh.
Ngỡ ngàng vì sự can đảm ấy, ông thị trưởng bèn bãi tòa, cho dẫn thánh
Giám mục và các tín hữu về nhà lao. Một buổi cầu kinh được cử hành,
người ta nhảy múa, vây quanh vị Giám mục để cảm tạ ơn Chúa.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ba hôm sau, lúc ánh nắng còn nhạt mầu và hơi sương
chưa tan hết, người ta điệu các thánh tử đạo ra công trường chật ních
dân chúng. Ông thị trưởng hỏi thánh Giám mục: </font> </span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Làm sao nhà ngươi khinh sự sống mình đến thế?</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Tôi không dám khinh rẻ sự sống, nhưng tôi chỉ muốn
sống để phụng thờ một mình Thiên Chúa, Đấng đã dựng nên mọi sự và phán
xét tất cả kẻ sống và kẻ chết. Tôi nóng lòng yêu mến và kính sợ Chúa
tôi. Nếu như các Hoàng đế truyền dạy điều chính trực, tôi xin vâng theo
lập tức, bởi vì Kinh thánh dạy tôi phải “Trả cho Thiên Chúa cái thuộc về
Thiên Chúa, trả cho Cêzarê cái gì thuộc về Cêzarê”. Nhưng hôm nay, chính
là lúc tôi phải từ khước mọi sự mơn trớn của thế gian để chiếm đoạt lấy
nước trời”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Như không để ý đến những lời Đức Giám mục nói, ông
thị trưởng quay sang hỏi thánh Hêmêrô:</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Còn anh, tế thần nào phải là điều xấu. Anh hãy dâng
hương đi, tôi hứa cho anh những ngày hạnh phúc.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Ông đã khinh chê Lời Chúa và vâng theo lời ma quỷ,
nhưng xin ông nhớ cho rằng: “Vinh hiển dành cho người công chính và khổ
hình đè trên kẻ gian ác”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Anh tưởng anh có thể truyền đạo cho ta sao?
</font> </span>
</p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">- Không những mình ông mà tất cả đồng bào vây quanh
tôi đây, tôi đều ước muốn mọi người bỏ tà thần để trở về với Chúa Kitô.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Phiên tòa tạm đình chỉ trong một lúc. Dân chúng ồn ào
giải lao, và ông thị trưởng vào phòng nghị án riêng với các quan chức.
Một lát sau, ông trở ra tiếp tục phiên tòa rồi tuyên án: “Giám mục
Philippê và hai tên Hêmêrô và Sêrêrô, vì khinh thường sắc lệnh của Hoàng
đế, nên bị xoá tên và mất quyền công dân Rôma. Và để làm gương cho những
người khác tôn trọng sắc lệnh Hoàng đế, ta lên án cả ba phải thiêu
sinh”. Nghe tuyên án, các thánh không giữ nổi niềm vui dâng lên mạnh mẽ
trong lòng. Các ngài chạy lại ban bằng an cho nhau và đồng thanh hát lời
ca vịnh: “Linh hồn chúng ta như chim sẻ, thoát khỏi lưới dò người thợ
săn, lưới rách bung ra và chúng ta được cứu thoát, ơn cứu giúp chúng ta
ở nơi Danh Chúa, Đấng dựng nên trời đất” (Tv 123,7-8).</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ra đến pháp trường, các thánh quỳ xuống cầu nguyện.
Mấy tên lý hình chuẩn bị hành quyết. Theo thói quen, họ đào lỗ chôn chân
các thánh xuống đến đầu gối, hai tay trói vòng về phía sau lưng. Đoạn họ
chất củi xung quanh rồi nổi lửa đốt. Khi lửa tàn, người ta thấy thánh
Giám mục Philippê hai tay giang ra như đang cầu nguyện. Riêng thánh
Hêmêrô, nét mặt vẫn vui tươi không bị sém vì ngọn lửa. Ông thị trưởng
Justinô truyền chém đầu các thánh rồi vất xuống sông Êbrê. Nhưng ngay
tối hôm ấy, giáo hữu dùng lưới vớt xác các thánh lên và lén lút đem về
Ogetistyron, một thành phố nhỏ cách Hêraclêa mười hai dặm đường. Ở đó,
Thiên Chúa đã tỏ uy quyền của Người bằng nhiều phép lạ, để giúp chúng ta
đừng sợ khổ hình nhưng can đảm đoạt lấy triều thiên tử đạo.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Các thánh được phúc tử đạo ngày 22 tháng 10 năm 303,
dưới triều Hoàng đế Julianô bội giáo (Julien l’ Apostat).</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>