File "Ngay16.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang10/Ngay16.htm
File size: 28.34 KiB (29019 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table width="100%" border="0" align="center" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0" id="table1">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
		<font size="5">Ngày 16 tháng 10</font></p>
		<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"><font color="#0000FF">
		THÁNH NỮ HÊVIGÊ <br>
		THÁNH MAGARITA MARIA ALACỐC</font></span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Silêsia là một đồng bằng khá rộng và phì nhiêu, được 
		tưới gội bởi giòng sông Ođu đổ xuống từ mấy ngọn núi miền Bohême. Thắng 
		cảnh của Silêsia là ngọn đồi Trebnitz cao chừng ba trăm thước, nằm ngay 
		ven bờ sông Ođu. Suốt thời Trung cổ, Silêsia là miếng mồi ngon cho các 
		xứ lân cận như Balan, Tiệp khắc và Đức quốc tranh giành. Vì thế năm 
		1182, Silêsia bị phân đôi với quận công Henricô I chiếm cứ miền nam 
		Silêsia. Quận công Henricô đây chính là phu quân của thánh nữ Hêvigê mà 
		chúng ta kính nhớ hôm nay.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Hêvigê là một trong tám người con của bá tước 
		Andechs. Thánh nữ có hai người anh làm giám mục, một em gái làm bề trên 
		nữ tu viện và một người nữa làm hoàng hậu nước Hungari, tức thánh nữ 
		Êlizabeth mà Giáo hội mừng lễ vào ngày 19 tháng 11 hằng năm.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Ngay từ khi mới lên bốn tuổi, Hêvigê đã được cha mẹ 
		gửi vào một tu viện để học chữ nghĩa và giáo lý. Trong số các chị em ở 
		đây, Hêvigê được liệt vào hàng xinh đẹp và khôn ngoan nhất. Thực vậy, 
		tuy còn ít tuổi, nhưng Hêvigê đã biết nói năng, cư xử và làm việc như 
		một cô gái trưởng thành. Tới tuổi thành hôn, Hêvigê được cha mẹ hứa gả 
		cho quận công Henricô.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Với cuộc đời mới, là phu nhân của quận công Henricô, 
		Hêvigê đã tỏ ra là một người nội trợ đảm đang và nhân đức. Ngài sinh hạ 
		được tất cả sáu mặt con: ba trai ba gái. Với căn bản đạo đức được hấp 
		thụ khi còn bé, thánh nữ rất để ý đến việc chăm lo cho con cái nên người 
		đạo hạnh hơn là lo cho chúng có địa vị. Ngài dạy dỗ con bằng gương sáng, 
		bằng sự tìm hiểu tâm lý của con hơn là bằng sự truyền khiến và trách 
		mắng. Ngài thường nói: “Con tôi là của Chúa, tôi phải chăm sóc để chúng 
		trở nên những công dân của Nước Trời”. Với đường lối giáo dục tốt đẹp 
		như thế, thánh nữ không những đã làm tròn bổn phận của một người mẹ, mà 
		còn đủ can đảm để vâng theo ý Chúa khi Người cất các con về lúc chúng 
		còn thơ ấu. </font> </span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Thực vậy, tuy sáu lần sinh con, nhưng sau cùng thánh 
		nữ chỉ còn lại người con gái thứ ba tên là Giêtruđê, sau làm tu viện 
		trưởng tại Trebnitj. Tuy ở địa vị giầu sang phú quý, thánh nữ vẫn một 
		mực trung thành với đức khó nghèo của Phúc âm. Ngài ăn mặc những đồ rẻ 
		tiền. Đôi khi được người ta tặng vải vóc, lụa là quý thì ngài chỉ tìm 
		dịp nhường lại cho những người giúp việc trong nhà. Khác với các bà quý 
		phái thời bấy giờ, thánh nữ ít khi đi dự các cuộc giải trí công cộng, 
		trái lại, ngài thường dành thời giờ ấy để đến nhà thờ suy niệm lời Chúa. 
		Đối với thánh nữ, Thánh vịnh và Phúc âm là hai món ăn thiêng liêng mà 
		không bao giờ ngài chán. Nhờ đời sống đạo đức ấy, ngài đã gây được nhiều 
		ảnh hưởng trong gia đình cũng như ngoài xã hội. Chính vì thế mà sau khi 
		thánh nữ từ trần, người ta đã nhận ngài làm bổn mạng chung của nước Ba 
		lan và cách riêng của các bà hiền mẫu.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Nhưng người chịu ảnh hưởng trực tiếp hơn cả có lẽ là 
		chính quận công Henricô. Lúc còn thanh niên, ông chơi bời phóng túng, 
		nhưng dần dần noi gương người vợ hiền, ông đã cải hóa và trở thành một 
		người gia trưởng gương mẫu, người công chức chính trực và bác ái. Năm 
		1209, chính quận công Henricô đã ngỏ ý cùng với thánh nữ khấn giữ đức 
		thanh tịnh đôi bạn. Thực ra, trước kia hai ông bà vẫn có thói quen kiêng 
		cữ không gần gũi nhau trong mùa vọng, mùa chay và các ngày bốn mùa. Hồi 
		ấy Hêvigê mới 30 tuổi. Ít lâu sau, thánh nữ vào sống trong tu viện mà 
		chính ngài đã bỏ tiền xây cất và con gái ngài hiện làm bề trên. Còn quận 
		công Henricô cũng xin vào ở bậc trợ sĩ tại một nhà dòng nam. Thật là một 
		việc ít có nơi các gia đình.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Vào sống trong tu viện, thánh Hêvigê đã treo gương 
		sáng cho các chị em về hai nhân đức: khiêm nhường và nhẫn nại. Khi bà bề 
		trên, tức con gái của thánh nữ ngỏ ý muốn chuẩn cho thánh nữ một vài quy 
		luật dòng, lập tức ngài quỳ xuống và thưa: “Nếu con yêu mẹ, con hãy xử 
		với mẹ như một chị em rốt nhất trong nhà. Mẹ ước được như thế ngay khi 
		mẹ bước chân vào tu viện này. Và đây là một điều ngoài luật dòng mà mẹ 
		muốn con đặc cách cho mẹ, đó là mỗi lần chị em xuống phòng ăn, mẹ muốn 
		được quỳ trước cửa để hôn từng người”. Thánh nữ còn xin được làm những 
		việc hèn hạ trong nhà và ngài đã chu toàn một cách rất cẩn thận và nhân 
		đức. Ngài tỏ ra nhẫn nại khi làm việc, khi coi sóc bệnh nhân, nhất là 
		trong cách đối đãi với chị em. </font> </span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Mặc dầu tuổi đã cao, thánh nữ vẫn dễ tính và vui tươi 
		với hết mọi người, kể từ người nhỏ tuổi cho tới người mới bước chân vào 
		tu viện. Không những để cho chị em mặc sức bông đùa, thánh nữ còn tìm 
		dịp làm vui cho chị em nữa. Quả thực, tuy cao niên nhưng tâm hồn ngài 
		vẫn tươi trẻ; một sự trẻ trung và vui tươi của những người con cái Chúa 
		và của những tâm hồn trong sạch tràn đầy ơn Chúa. Phải, lòng thánh nữ 
		không tràn đầy ơn Chúa sao được, vì ngài vẫn có một tâm hồn chiêm niệm. 
		Ngài yêu mến thánh lễ cách đặc biệt. Một linh mục đã viết về ngài như 
		sau: “Đối với thánh Hêvigê, chỉ lễ Misa mới làm cho ngài được thỏa mãn”. 
		Ngoài ra, thánh nữ cũng ưa đọc hạnh các thánh để tìm ở đó những mẫu mực 
		nên thánh thích hợp cho mình. Một hôm, có chị em hỏi tại sao thánh nữ 
		thích đọc truyện các thánh, ngài đáp: “Tôi thích đọc vì tôi yêu mến các 
		thánh, và chúng ta phải yêu mến các thánh, vì các ngài là những bông hoa 
		Chúa ban để chúng ta thưởng thức và nhìn ngắm. Các thánh cần thiết cho 
		chúng ta, nếu chúng ta muốn các ngài đến với chúng ta trong giờ chết thì 
		điều kiện duy nhất là chúng ta phải yêu mến các ngài”.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Người ta cũng không thể nào bỏ qua những việc hãm 
		mình phạt xác mà thánh nữ Hêvigê đã làm để được tiến cao trên đường 
		thánh thiện. Được biết thánh nữ ăn chay nỗi tuần ba ngày. Trong những 
		ngày ấy, ngài thường uống một thứ nước lá cây rất đắng mà ngài bảo là để 
		thay thế chất giấm chua mà Chúa đã uống xưa. Hơn nữa, vào mùa đông, 
		thánh nữ chỉ mặc một áo vải thô với chủ đích bắt chước Chúa chịu trần 
		trụi trên thánh giá. Đời sống thánh Hêvigê thực là đời cầu nguyện và hãm 
		mình đáng cho chúng ta phải tự thẹn.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Chắc hẳn vì thế, mà cũng như nhiều vị thánh khác, 
		thánh nữ Hêvigê đã được ơn làm nhiều phép lạ ngay lúc sinh thời. Xin đan 
		cử một vài trường hợp tiêu biểu:</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày kia, ngài đã cầu nguyện cho một vị linh mục 
		người Pháp khỏi chết khi còn đang bị vạ vì tội phạm thánh. Lần khác ngài 
		đã làm dấu thánh giá dập tắt lửa đang bốc cháy ngùn ngụt trên mái nhà. 
		Ngoài ra Chúa còn cho ngài biết trước ngày qua đời của quận công phu 
		quân. Càng về cuối đời, thánh nữ càng được Chúa cho làm nhiều sự lạ và 
		đoán biết những điều kín nhiệm. Sau hết, thánh nữ cũng được Chúa cho 
		biết trước ngày giờ Chúa sẽ gọi mình về nước trời.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Vì thế, sau hai tuần lâm bệnh, thánh Hêvigê xin bà bề 
		trên cho chị em đến đứng quanh giường cùng đọc với ngài ca vịnh sám hối 
		để giúp mình dọn mình chết. Đọc xong, thánh nữ xin lỗi mỗi người và hứa 
		về trời sẽ cầu nguyện cho tất cả. Sau hết, thánh nữ xin chịu lễ. Khi vừa 
		nuốt trôi Mình Thánh Chúa và thốt ra được hai tiếng kêu: “Lạy Chúa, lạy 
		Chúa”, thánh nữ từ từ nhắm mắt lại và từ trần cách yên hàn. Hôm ấy là 
		ngày 15 tháng 10 năm 1243.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Thi hài thánh nữ được mai táng trọng thể tại nhà 
		nguyện tu viện, sau được đưa về nhà thờ chánh tòa Trebnitj. Thánh Hêvigê 
		được phong hiển thánh ngay năm 1267, nghĩa là sau khi qua đời được 24 
		năm. Tại Trebnitj, người ta sùng kính thánh nữ cách đặc biệt. Không kể 
		những nhà thờ được xây cất và mang tên thánh nữ, còn nhiều hội đoàn, 
		nhiều phong trào từ thiện cũng nhận thánh nữ làm bổn mạng. Ngày nay vẫn 
		còn một hội dòng gọi là “Hội các chị em thánh Hêvigê” mà chủ đích là 
		chuyên lo việc giáo dục trẻ em và sống theo quy luật thánh Âutinh. Ngoài 
		ra, thánh nữ còn là bổn mạng của các bà mẹ công giáo và toàn thể đất 
		nước Ba lan.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Xem như vậy, đối với các thánh, chết là bắt đầu sống, 
		và sống một cách mãnh liệt và phong phú. Thật là chí lý vậy.</font></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; color: black">&nbsp;</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="center">
		<span lang="EN-US"><font size="5">-o0o-&nbsp;</font></span></p>
		<p class="Thanhriengngay" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="center">
		<span lang="EN-US"><font size="5">THÁNH MAGARITA MARIA ALACỐC</font></span></p>
		<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Giữa lúc con người ngủ vùi trong tiền tài, khoái lạc 
		và danh vọng, Magarita Maria đã xuất hiện như một vì sao sáng, một tiếng 
		gọi khẩn cấp cảnh tỉnh nhân loại bỏ đường tội lỗi trở về với Thánh Tâm 
		Chúa.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Magarita Maria sinh năm 1647, trong một gia đình quý 
		tộc và đạo đức tại làng Lautêcourt bên Pháp. Magarita có năm anh em, 
		người anh cả là Giacôbê cũng đi tu, làm linh mục. Vì lòng mến Chúa, ngay 
		từ nhỏ Magarita đã khấn giữ mình đồng trinh, tận hiến trót đời sống cho 
		Thiên Chúa. Dù còn trẻ người non dạ và chưa hiểu đi tu là gì, cô cũng ao 
		ước được vào sống trong tu viện để dễ đọc kinh, nguyện ngắm. Nhiệt thành 
		tôn thờ Chúa, Magarita cũng hết lòng yêu mến Đức Mẹ. Cô lần chuỗi mỗi 
		ngày và trong khi lần chuỗi, cô quỳ cúi mình hôn đất khi hết một chục 
		hạt.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Năm 1656, ông thân sinh qua đời, Magarita được gửi 
		học nội trú trong nữ tu viện Charolla. Chính nơi cô được diễm phúc chịu 
		lễ lần đầu. Khi ấy cô chẵn chín tuổi. Trong những giờ chơi tại lưu xá, 
		Magarita thường đến góc sân hay chỗ nào vắng người quỳ cầu nguyện. Cô 
		xin Chúa thực hiện điều cô vẫn hằng mong ước, là được vào tu trong nhà 
		dòng. Nhưng nhiệm ý của Chúa còn muốn thử thách Magarita trước khi trao 
		cho cô một sứ mệnh quan trọng. Mẹ cô ốm liệt giường lâu năm, gia tài 
		khánh kiệt, nên cô phải về nuôi mẹ. Trong thời gian sống tại quê nhà, 
		Magarita đã tỏ ra rất hiếu thảo đối với mẹ. Chính công việc bề bộn và 
		vất vả của gia đình đã giúp Magarita hiểu sâu về giá trị việc thánh hóa 
		hằng ngày. Do đó cô đã tiến mạnh trên đường tận hiến cho Chúa và bác ái 
		với tha nhân. Magarita vẫn chăm chỉ lần hạt, viếng Chúa và hãm mình 
		nhiều. Giường cô nằm là một tấm ván sần sùi. Cô chỉ có một bộ sách 
		thiêng liêng là hạnh các thánh, cô say mê đọc và cố gắng noi gương bắt 
		chước các ngài.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Qua thời gian thử thách, Magarita được phép mẹ và các 
		anh cho tự do vào dòng. Đầu tiên Magarita định xin nhập tu viện thánh nữ 
		Usula tại tỉnh Macôn. Nhưng một tiếng bí nhiệm đã thầm bảo: “Ta không 
		muốn cho con tới tu ở đó, nhưng Ta muốn con xin vào dòng Đức Mẹ”. Trước 
		tiếng gọi thầm kín đó, cô sung sướng thưa lại: “Lạy Chúa, con xin vâng ý 
		Chúa. Con muốn đến tu trong một tu viện mà không ai biết đến con. Con 
		muốn sống mai danh ẩn tiếng vì tình yêu Chúa”. Thế rồi ngước đôi mắt mờ 
		lệ nhìn lên ảnh chuộc tội, Magarita kêu xin: “Ôi lạy Chúa Cứu Thế, thật 
		hạnh phúc cho con biết bao, nếu Chúa in hình ảnh đau thương khổ cực của 
		Chúa vào tấm thân non dại này. Lạy Chúa, con khẩn khoản nài xin Chúa ban 
		cho con ơn trọng ấy, mặc dầu con chẳng đáng”. Ngày 20 tháng 6, cô được 
		nhận vào dòng Đức Mẹ Thăm Viếng tại Pharây. Sau hai tháng chị được mặc 
		áo nhà tập và chính thức mang tên là Magarita Maria, khi ấy thánh nữ 
		chẵn 22 tuổi. Thời gian trôi qua, ngày 26.10.1672, thánh nữ khấn trọn 
		đời và được bề trên trao cho việc coi sóc hai con lừa. Tuy là một công 
		việc nhỏ mọn, hèn hạ, thánh nữ phải suốt ngày vất vả chăn nuôi hai con 
		vật. Với tinh thần tận hiến và hy sinh, chị luôn làm tròn nhiệm vụ.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Năm sau bề trên sai chị săn sóc các bệnh nhân. Nhận 
		nhiệm vụ mới, chị Magarita đem hết thiện chí thi hành nhiệm vụ. Ai ai 
		trong bệnh viện cũng thấy nơi thánh nữ một tâm hồn khiêm tốn, nhiệt 
		thành và bác ái bao la. Ma quỷ thấy thánh nữ lập nhiều công phúc, chúng 
		tìm mọi cách ám hại ngài. Lần kia, trong lúc thánh nữ chăm chú làm nhiệm 
		vụ, ma quỷ đến cám dỗ để ngài chán nản, chúng nói: “Chao ôi! Vô ích, 
		không làm nên gì đâu, chỉ là công dã tràng thôi. Chúa Giêsu đã bỏ chị từ 
		lâu rồi”. Không nản sợ, thánh nữ quỳ xuống cầu nguyện: “Lạy Chúa, con 
		quyết yêu một mình Chúa, dù Chúa có bỏ con, đầy đọa con... con cũng xin 
		nhận rằng: Chúa làm như thế chỉ vì yêu con mà thôi. Xin Chúa giúp con 
		luôn trung thành và kiên chí làm trọn mọi việc vì yêu Chúa và bác ái với 
		tha nhân”.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Dường như để tiên báo cho thánh nữ biết con đường mà 
		mai ngày thánh nữ phải bước qua, con đường đầy chông gai và đau khổ, lần 
		kia, Chúa đã cho ngài xem thấy một cây thánh giá to, kết đầy hoa và nói: 
		“Hỡi con, đây là giường nằm của những nữ tu khấn giữ mình trinh khiết, 
		nhưng con nên biết trước rằng, rồi đây những cánh hoa tươi thắm kia sẽ 
		rơi hết, chỉ còn trơ lại những gai nhọn”. Quả thế, bao nhiêu biến cố đau 
		thương đã lần lượt xẩy đến đè nặng trên con người thánh nữ: quả thật 
		càng thương mến ai, Chúa càng gửi xuống cho họ nhiều thử thách. Lần kia, 
		thánh nữ đang quỳ chầu Thánh Thể, thì Chúa Giêsu hiện ra tỏ Trái Tim cho 
		ngài và nói: “Trái tim Cha quá yêu mến loài người đến nỗi ngọn lửa tình 
		yêu trong Trái tim Cha muốn bùng cháy ra”. Và từ đấy, Chúa đã đặt trong 
		trái tim thánh nữ những vết thương tình yêu. Thánh nữ luôn cảm thấy đau 
		nhói bên cạnh sườn. Và cũng từ đấy, cứ mỗi thứ sáu đầu tháng, Trái tim 
		Chúa Giêsu lại hiện ra với thánh nữ, dưới hình mặt trời đỏ chói như một 
		bầu lửa.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Theo tiếng gọi của Thánh Tâm và để phạt tạ tội lỗi 
		loài người, thánh Magarita xin mẹ bề trên cho phép thức dậy cầu nguyện 
		từ mười một giờ tối tới mười hai giờ đêm, nhưng bà mẹ bề trên không ban 
		phép, cho là ngớ ngẩn. Sau ít lâu thánh nữ lâm bệnh nặng. Từ trước đến 
		giờ mẹ bề trên cũng như hầu hết các chị em trong dòng đều ngờ vực vì 
		những lần Chúa hiện ra và những lời thánh nữ thuật lại, nên khi thấy 
		thánh nữ lâm bệnh, họ liền đặt điều kiện bảo ngài phải cầu xin với Chúa 
		cho khỏi bệnh. Magarita khiêm tốn cầu xin Chúa và Chúa đã nghe lời. Việc 
		thánh nữ khỏi bệnh như là phần thưởng Chúa ban cho ngài và như ơn thêm 
		đức tin cho các chị em dòng.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Tháng 6 năm 1657, Chúa Giêsu lại hiện ra với thánh nữ 
		và dạy rằng: “Trái tim Cha quá yêu mến loài người... nhưng ôi! Loài 
		người đã đáp trả lại bằng những vong ân bội nghĩa. Nhất là những kẻ đã 
		dâng mình cho Cha lại làm cực lòng Cha hơn hết. Vì thế, Cha muốn con 
		dâng một lễ vào ngày thứ sáu, tức là ngày thứ tám sau lễ Mình Thánh, để 
		phạt tạ và tôn thờ Thánh Tâm Cha”. Chúa cũng tha thiết xin thánh nữ làm 
		giờ thánh đêm thứ năm rạng sáng thứ sáu đầu tháng và siêng năng chịu lễ 
		kêu gọi mọi người phạt tạ Thánh Tâm. Lần khác, trong lúc thánh nữ quỳ 
		bên góc vườn thờ lạy Thánh Thể, Chúa lại hiện ra có các thiên thần bao 
		quanh ca hát và thờ lạy.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Với lòng yêu mến và tâm tình phạt tạ, thánh Magarita 
		muốn loan truyền tiếng nói của Thánh Tâm Chúa cho mọi người. Nhưng khổ 
		thay, còn bao nhiêu chướng ngại phải vượt qua: vì nghi kỵ những sự kiện 
		đã xảy ra và những lời lẽ Magarita kể lại, mẹ bề trên nại đến ý kiến các 
		nhà thần học. Và chính nhà thần học được mời đến cũng thẳng nhăït kết án 
		thánh nữ. Họ cho rằng thánh nữ vì yếu thần kinh nên mắc phẳi chứng bệnh 
		yên trí. Bản án này đã khiến cho các chị em dòng từ trước đã nghi nan 
		thánh nữ, nay lại càng đố kỵ thêm. Dù bị bao nhiêu hiểu lầm, bao nhiêu 
		hiềm ghét, Magarita vẫn âm thầm chịu đựng và cầu nguyện, tìm mọi cách 
		làm cho người ta nhận thấy sự thực. </font> </span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Một hôm, trong giờ cáo mình theo luật dòng, Magarita 
		đã bình thản đứng lên trình bày lại mọi sự việc đã xẩy ra và những lời 
		kêu gọi khẩn cấp của Thánh Tâm Chúa Giêsu. Nhưng trái với lòng ước 
		nguyện của thánh nữ, chẳng những không thành công, mà còn gây nên truyện 
		xôn xao trong nhà dòng. Từ mẹ bề trên đến các chị tân tu đều coi thánh 
		nữ như một người điên khùng, thậm chí có người lấy nước phép rẩy vào chị 
		vì cho là chị bị quỷ ám. Lợi dụng thời cơ, ma quỷ cũng dồn dập tấn công 
		thánh nữ bằng nhiều ý nghĩ trái đức vâng lời, đức trinh khiết nhất là 
		đức tin. Nhưng ơn Chúa đã giúp thánh nữ bền vững. Ngài âm thầm chịu đựng 
		với một niềm phó thác và tin tưởng vào sự Quan phòng của Thánh Tâm Chúa. 
		Thánh nữ thường nói: “Tôi chỉ là dụng cụ, còn Chúa mới là người hoạt 
		động!”</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Tình trạng ấy kéo dài mãi tới năm 1684, khi bà Mêlin, 
		là bạn của thánh nữ đắc cử bề trên. Bà Mêlin hiểu Magarita hơn ai hết, 
		sau khi đắc cử, bà đã chỉ định Magarita làm bề trên nhà tập. Nhờ đó, năm 
		1685 thánh nữ đã có thể tổ chức việc tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu và lễ 
		kính Ngài vào ngày thứ sáu sau tuần lễ Mình Thánh. Việc tổ chức lần đầu 
		tiên này mang lại cho tu viện một bầu không khí mới, thấm nhuần ơn siêu 
		nhiên và tình bác ái vị tha. Với sự đồng ý của mẹ bề trên, thánh nữ đã 
		lập một bàn thờ nhỏ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu trong nhà nguyện. Sáng 
		ngày thứ sáu, trước bàn thờ Thánh Tâm, thánh nữ hướng dẫn các chị em 
		nguyện ngắm về Thánh Tâm Chúa Giêsu bằng những lời sốt sắng và đầy ý 
		nghĩa. Ngài nói: “Chúng ta hãy yêu mến Thánh Tâm Chúa Giêsu bằng một 
		tình yêu trọn vẹn không chia sẻ. Thánh Tâm Chúa là nguồn mọi ơn phúc của 
		chúng ta. Và càng yêu mến Ngài, chúng ta càng phải sẵn sàng chịu đau khổ 
		để phạt tạ tình yêu Ngài...” Lễ kính Thánh Tâm đầu tiên được tổ chức 
		trọng thể tại tu viện ngày 21.06.1680. Hai năm sau, đức giám mục địa 
		phận lại cho phép xây một ngôi thánh đường nguy nga dâng kính Thánh Tâm 
		Chúa, mở màn cho phong trào đền tạ mỗi ngày một lan tràn mạnh mẽ tại các 
		nước Âu châu và cả thế giới công giáo.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh nữ Magarita rất đỗi vui mừng khi thấy người ta 
		đã biết nghe theo tiếng gọi của Thánh Tâm Chúa. Ngài không muốn gì hơn 
		là được chịu đau khổ và chết vì tình yêu Thánh Tâm Chúa và để cầu cho 
		mọi người. Thánh nữ đã được Chúa nhận lời: sau nhiều năm chịu khó, ngài 
		đã lâm bệnh nặng và qua đời ngày 17.10.1690. Thọ 44 tuổi.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Năm 1856, Đức Giáo Hoàng Piô IX truyền cho cả giáo 
		hội mừng lễ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu. Và tám năm sau, ngày 18.9 thánh 
		nữ được phong chân phúc. Rồi ngày 13.03.1920, Đức Bênêđictô XV tuyên 
		phong ngài lên bậc hiển thánh.</font></span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày nay việc tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu đã phổ 
		biến và ăn sâu trong lòng mọi người, mọi dân tộc, mọi gia đình và nơi 
		từng người. Đó chính là sức mạnh vô biên của tình yêu Chúa Giêsu. Chớ gì 
		nhờ gương sáng và lời bầu cử của thánh nữ Magarita, mỗi người chúng ta 
		biết tha thiết đáp lại tiếng gọi của Thánh Tâm Chúa, và nhiệt thành cổ 
		võ cho mọi người yêu mến...</font></span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager