File "Ngay10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang10/Ngay10.htm
File size: 13.99 KiB (14324 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table width="100%" border="0" align="center" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0" id="table1">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 10 tháng 10</font></p>
<p class="ViThanhKinh" align="right" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"><font color="#0000FF">
THÁNH PHANXICÔ BORGIA</font></span></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"><font color="#0000FF">BỀ
TRÊN CẢ DÒNG CHÚA GIÊSU</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau"><span lang="EN-US"><font size="5">Dòng tộc thánh Phanxicô Borgia
đã cống hiến cho Giáo hội nhiều vị anh tài. Trổi vượt hơn cả là hai vị
Giáo Hoàng Callitô II và Alêxanđôrô VI. Thừa hưởng di sản tinh thần ấy,
Borgia đã đem hết đời sống, hết tài năng để phụng sự Chúa và Giáo hội.
Ngài là một trong những nhân vật xuất sắc nhất của dòng Chúa Giêsu mà ta
quen gọi là dòng Tên, về cả tài ba và đức độ. Borgia sinh tại miền
Ganđia năm 1510. Thân phụ ngài là vị lãnh chúa thứ ba của miền này. Khi
lên mười tuổi, Borgia thích giải trí bằng những trò chơi có tính cách
phụng vụ. Cậu bày bàn thờ và bắt chước linh mục làm các lễ nghi. Với
những cử điệu nghiêm trang, với giọng hát có khiếu từ bé, cậu đã làm cho
mọi người phải chú ý tới lối “giải trí” của mình, nhất là bà thân mẫu;
bà mừng thầm và đoán biết chí hướng của con mình. Nhưng cha cậu lại
không thích cái lối chơi như thế của con. Lần kia, trong khi mọi người
tấm tắc khen Borgia, thì ông đã nghiêm nét mặt bảo con: “Borgia, dẹp hết
bàn thờ đi, địa vị của con không phải làm cha xứ, nhưng làm đại tướng”.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Rồi từ đó, ông rèn luyện cho con
một tinh thần thượng võ, bằng cách ngày đêm chỉ cho con chơi với những
ngựa sắt, kiếm đồng và áo giáp. Dầu vậy, trong những ngày cắp sách đến
trường, Borgia không quên trau dồi triết học và để tâm thâu lượm những
kiến thức phổ thông. Vì thế, mới 17 tuổi, Borgia đã được tiếng là một
hiệp sĩ văn võ kiêm toàn. Hoàng đế Carôlô V, vì khâm phục tài đức của
Borgia, đã gán ép cho chàng kết hôn với một công chúa người Bồ Đào Nha
tên là Êlêônora Castro. Năm 1529, hiệp sĩ Borgia được phong làm hầu tước
miền Lômbay. Hầu tước là một trong những người được Hoàng đế Carôlô V,
và sau này Hoàng đế Philipê II hết sức tín nhiệm.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Say sưa với một tương lai rực rỡ
đang chờ đón mình, nhiều lúc Borgia đã lãng quên bổn phận của người tín
hữu, đến nỗi chỉ mê tìm mọi cách gây uy tín và thế lực trần gian.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Nhưng đường lối Chúa đi nào ai
thấu suốt! Sau nhiều ngày tháp tùng Hoàng hậu Isabella đi du ngoạn, hầu
tước Borgia ngã bệnh phải trở về nhà dưỡng bệnh. Chính trong thời gian
này, ngài đã lấy lại được tinh thần đạo đức nhờ đọc Phúc âm, thư thánh
Phaolô và các bài giảng của thánh Gioan Kim khẩu. Tiếp sau đó là cuộc
thất trận với quân Pháp tại miền Prôvencia cùng với cái chết đau đớn của
một quân nhân thi sĩ Garcilasô Vêga năm 1536, và năm 1539 tiếp đến cái
chết của Hoàng hậu Isabella, người mà hầu tước kính yêu như một người mẹ
hiền, một vị ân nhân lân tuất. Borgia vô cùng cảm xúc và nhận biết những
lời cảnh báo của Thiên Chúa qua những biến cố đau thương này. Từ đó ngài
dốc quyết dự lễ, rước lễ hằng tuần và chăm lo việc bổn phận. Cũng từ đây
cách giải trí duy nhất của ngài sau những ngày làm việc là săn bắn và
thưởng thức âm nhạc, nhất là các bài thánh ca. Mọi lối giải trí có xu
hướng xác thịt khác, ngài đều dốc lòng xa tránh, như lời ngài vẫn thường
nói: “Những lối chơi đó không những tốn tiền, hao sức, mà còn phá hoại
đức tin và làm hoen ố lương tâm”. Vị linh mục ảnh hưởng đặc biệt đến đời
sống Borgia lúc này là thánh Gioan Avila. Nhờ cha hướng dẫn, Borgia đã
giữ mình đúng theo lời Kinh thánh: “Cả khi được quyền cao chức trọng và
dư đầy của cải, con cũng đừng để lòng con dính bén và ra đen tối vì tham
vọng và lạc thú”. Và lời khác: “Được danh thơm tiếng tốt thì quý hơn
giầu sang, chức trọng” (Pro 22,1).</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Càng thay đổi cách sống, hầu tước
Borgia càng được Hoàng đế tín nhiệm. Cuối năm 1539, Hoàng đế Carôlô V
đặt Borgia làm phó vương xứ Catalôgna, một lãnh thổ phì nhiêu và đông
dân cư, nhưng đồng thời cũng là một nơi hiểm trở vì giáp biên thùy và
hiện còn đang xảy ra nhiều vấn đề cam go, nhất là sự dòm ngó của quân
Pháp. Dầu vậy, với đức tính cương trực và bác ái, Borgia đã làm tròn bổn
phận và nghĩa vụ của một phó vương. Dân chúng mến phục và uy tín của
ngài một ngày một rộng lớn. Năm 1543, Hoàng đế cất gánh nặng cho ngài
bằng cách đặt ngài làm Thái sư của công chúa nước Tây Ban Nha, kiêm cố
vấn riêng của hoàng gia. Cũng năm ấy, thân phụ ngài qua đời, nên Borgia
còn đương nhiên được thừa hưởng địa vị làm lãnh chúa miền Ganđia, nơi
đây ngài đã cố gắng canh tân mọi mặt, như xây cất bệnh viện và trường
học. Lần đầu tiên dưới đời ngài, miền Ganđia có một trường đại học và
chính ngài là một trong những vị tiến sĩ thần học nổi danh xuất thân từ
đại học này. Nhưng rồi năm 1546, Borgia phải đau đớn vì cái chết bất ngờ
của người vợ yêu quý, bà Êlêônôra. Nhưng đây cũng là lúc ngài cảm thấy
tiếng Chúa gọi mỗi ngày một mạnh mẽ. Ngài muốn từ bỏ mọi chức quyền thế
gian để hiến thân lo việc tông đồ và lo nên thánh.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Không bao lâu sau, lòng ước ao của
ngài đã được thể hiện như ý. Ngày 01.02.1548, ngài khấn vào dòng Chúa
Giêsu trước sự chứng kiến của thánh Inhaxiô, vị sáng lập dòng. Nhưng vì
còn phải vướng ngăn trở nhiệm vụ chăm lo cho đoàn con chưa trưởng thành,
nên ngài được Đức Giáo Hoàng ban đặc ân cho ở lại gia đình mặc dầu đã có
lời khấn. Nhờ thế lực của ngài đối với hoàng đế và chính quyền, dòng Tên
mỗi ngày một thêm ảnh hưởng đến độ không tránh khỏi những ghen tương tự
nhiên của nhiều dòng khác.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Ngày 31.8.1558, lãnh chúa Borgia
từ giã quê hương đến Rôma trình diện với thánh Inhaxiô. Sau một năm sống
chiêm niệm và thống hối, ngài lĩnh chức linh mục cách sốt sắng và trở về
giảng đạo tại quê nhà. Hai năm sau, Đức Giáo Hoàng Juliô II trạch cử cha
Borgia lên chức Hồng y. Được tin ấy, cha đến xin thánh Inhaxiô bầu cử
cho mình tránh khỏi chức trọng ấy. Nhưng đến năm sau, cha phải vâng lời
giữ chức bề trên tỉnh dòng tại Tây Ban Nha. Ngài dốc hết tâm lực lo việc
truyền giáo tại Ấn độ, Á châu và Mỹ châu. Chỉ trong hai năm ngài đã lập
thêm được nhiều chi nhánh cho tỉnh dòng. Mặc dầu không còn giữ một địa
vị phần đời nào, cha Borgia vẫn được coi như vị cố vấn của hoàng đế. Dựa
vào uy tín sẵn có đối với Hoàng đế Carôlô và Gioan III, ngài đã làm ích
nhiều cho Giáo hội, nhất là trong việc truyền giáo nơi hải ngoại.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Nhưng khi Hoàng đế Gioan III băng
hà và Hoàng đế Philipê II lên ngôi kế vị, thì ngài trở về Rôma. Tại đây,
ngài được Đức Giáo Hoàng Piô V và thánh Giám mục Carôlô Bôrômêô rất mực
tín nhiệm. Năm 1546, ngài được cử làm phó bề trên liên tỉnh dòng Tây Ban
Nha và Bồ Đào Nha; năm sau lại làm phó bề trên cả hội dòng, rồi mấy
tháng sau chính thức làm bề trên cả thay thế cha Laynez.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Với chức vụ mới, cha Borgia hăng
hái làm việc như quên tuổi già đang đến với bệnh dạ dầy đang làm hao mòn
sinh lực. Đối với dòng Tên, thánh nhân được coi như vị sáng lập thứ hai
sau thánh Inhaxiô. Quả thế, chính nhờ ngài, nhờ sự thánh thiện và cách
làm việc khôn ngoan của ngài mà hội dòng này đã phát triển mạnh mẽ, đã
có mặt tại nhiều quốc gia và mỗi ngày một thêm uy tín trong Giáo hội.
Công trình hoạt động của thánh nhân thực đáng kể, nhưng đời sống nhân
đức của ngài còn đáng khâm phục hơn. Người ta bảo ngài được các người
trên tín nhiệm vì ngài có tính cương trực và tinh thần trách nhiệm, được
kẻ dưới kính yêu vì lòng bác ái vị tha của ngài. Ngài thành tựu trong
công việc xét theo bề ngoài là do tài ba, suy tính đắn đo, nhưng bên
trong là nhờ ơn Chúa chan hòa nơi đức tin sống động và lòng yêu mến trọn
hảo của ngài. Có thể nói được rằng, càng về cuối đời, thánh Borgia càng
sáng chói nhiều nhân đức, càng trở nên đèn sáng mà Chúa muốn dùng để
chiếu soi cho anh em trong dòng và cả thế giới công giáo.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Mùa hè năm 1571, vâng lời Đức Giáo
Hoàng Piô V, cha Borgia tháp tùng Đức Hồng y Bônelli đi công cán tại Tây
Ban Nha và Bồ Đào Nha. Cuộc du hành kéo dài tới ba tháng, đã nên dịp cho
bệnh tái phát và mau chóng làm suy tàn tuổi già còn lại. Tuy nhiên, cha
vẫn gắng chịu cho tới khi trở về Rôma. Nơi đây, cha nằm liệt giường và
chịu bệnh cho tới nửa đêm ngày 30.9.1572 thì qua đời; cha hưởng thọ 62
tuổi.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Năm 1670, cha Borgia được Đức Giáo
Hoàng Clêmentê X ký sắc lệnh phong thánh và kính lễ trong dòng Tên, và
đến năm 1689, Đức Alêxanđôrô mới truyền cho cả Giáo hội kính nhớ. Đầu
tiên lễ kính thánh nhân định vào ngày 30 tháng 9, tức là đúng ngày ngài
qua đời, nhưng đến sau lại đổi vào ngày 10.10 hằng năm.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Đọc truyện thánh Borgia, chúng ta
không thể bỏ qua lời vàng ngọc của ngài còn để lại và bao người đã coi
như châm ngôn của đời sống mà ngài đã ghi lại trong một trang nhật ký:
“Tôi ước nguyện làm điều vừa lòng Chúa hơn cả, vì chỉ điều ấy mới làm
cho lòng tôi toại nguyện. Chớ gì tôi được cùng chết và cùng sống với
Chúa. Tôi yêu mến thánh giá Chúa, thánh giá mang vinh dự và cứu rỗi đến
cho tôi...”.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Chớ gì những lời trên đây cũng là
câu tâm niệm và là phương châm hoạt động cho mỗi người chúng ta trên con
đường tu đức.</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>