File "Ngay04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang10/Ngay04.htm
File size: 20.79 KiB (21290 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table width="100%" border="0" align="center" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0" id="table1">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 4 tháng 10</font></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH PHANXICÔ ASSISI <br>
SÁNG LẬP DÒNG ANH EM HÈN MỌN</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau"><span lang="EN-US"><font size="5">Chẳng khác gì ngọn hải đăng vĩ
đại rực sáng lên giữa một bầu trời u ám, thánh Phanxicô quả là một sứ
giả Thiên Chúa sai đến để đem cho thế giới công giáo thời trung cổ một
nguồn sáng đức tin mãnh liệt giữa mọi sự như chìm sâu xuống vực thẳm đêm
tối.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Phanxicô chào đời tại Assisi
khoảng năm 1182, trong một gia đình quý phái. Cha ngài, ông Phêrô
Bênađônê là một thương gia ngành tơ sợi rất có tiếng và mẹ ngài là bà
Pica, một người rất đạo đức. Chính bà đã hun đúc Phanxicô thành một vĩ
nhân của thời đại và đại thánh của Giáo hội. Ảnh hưởng của một bà mẹ
thật sâu xa mạnh mẽ biết chừng nào.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Ông bà Bênađôniê được Chúa cho có
một mụn con duy nhất. Ai có thể hiểu được lòng ông bà yêu thương, chiều
chuộng Phanxicô lớn lao biết bao. Cậu con trai độc nhất ấy sống tràn
ngập trong tình thương mến và trên rừng của núi bạc; thật có lẽ trên đời
không còn ai có thể hạnh phúc hơn. Như bao thanh niên cùng giai cấp
trưởng giả, Phanxicô đua đòi ăn chơi, luôn luôn tổ chức tiệc vui và
những cuộc dạ hội ca vũ. Tuy nhiên, và đó là điều lạ lùng nhất, Phanxicô
không bao giờ để mang tai tiếng hoặc là bê tha trong những cuộc truy
hoan trái thuần phong mỹ tục.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Nhưng cuộc đời phù du! Đang lúc
Phanxicô vui hưởng thanh bình với tất cả mọi hoan lạc của tuổi thanh
xuân, thì bỗng một biến cố khốc liệt xảy tới: đám lê dân Assisi nổi lên
chống lại phái trưởng giả. Đa thắng thiểu là lẽ dĩ nhiên, nhất là trong
thời mà chiến sự chỉ là gậy gộc gươm giáo. Giai cấp trưởng giả, thất
bại, Phanxicô cũng như nhiều người quý tộc khác bị cầm tù suốt một năm
trời.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Trong thời gian tù đày, Phanxicô
lại lâm bệnh nặng thập tử nhất sinh. Nhưng ý Chúa nhiệm mầu, Người dùng
cơn bệnh ấy để cải hóa Phanxicô. Bởi thế, sau khi hồi phục, chính ngài
cũng phải ngạc nhiên vì tự cảm thấy như chán ghét tất cả những thú vui
phù phiếm khi xưa, đồng thời tâm hồn như nhẹ nhàng muốn bay tới những
khát vọng siêu nhiên: ngài muốn là hiệp sĩ của Thiên Chúa.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Mãn tù ra, Phanxicô gặp một người
trước kia cũng thuộc giới trưởng giả nhưng nay đã bị bóc lột tất cả,
ngài liền cởi bộ áo nhường cho người đó. Tối hôm ấy, giữa lúc giấc điệp
mơ màng, Phanxicô như nghe tiếng Chúa phán bảo và hôm sau, tại Polêtê
ngài lại nghe tiếng lạ đó bảo phải gấp về quê nhà.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Một buổi chiều hè năm 1205,
Phanxicô mở đại tiệc thiết đãi bạn hữu. Tiệc xong, mọi người ra về mang
theo một mùi men nồng nặc vừa đi vừa ca hát vang động cả một khu phố.
Giữa bầu không khí ồn ào đó, Phanxicô bỗng cảm thấy tâm hồn bị lay động
rất mạnh, một mãnh lực huyền bí ngọt ngào xâm chiếm cõi lòng ngài...
Ngài dừng lại và đứng bất động một lúc lâu, như để đón nhận ơn Chúa đang
xuống trong tâm hồn. Lúc đó, quả thực ngài được Chúa ban ơn thúc giục
thay đổi cuộc đời.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Từ đó, tâm hồn Phanxicô rất hoang
mang lo lắng, chưa biết ý Chúa định liệu thế nào, ngài chỉ còn cách hoặc
vào thánh đường Assisi, hoặc tới hang Subasiô ăn năn cầu nguyện, cuối
cùng ngài lên đường hành hương thủ đô Giáo hội. Sau nhiều ngày ăn chay
cầu nguyện, một hôm, vừa ra khỏi vương cung thánh đường thánh Phêrô,
ngài liền được ơn soi sáng, lập tức ngài gọi một người hành khất đến và
xin hắn đổi cho bộ áo cũ rách. Từ đó, ngài quyết chí sống đời nghèo khó
và tự nhận ơn kêu gọi của mình là: “Người nghèo khó hèn mọn”. Trở về
Assisi, ngài đem tiền bạc của cải, phân phát cho những người nghèo khó,
và từ đó, bạn bè quý hóa nhất của ngài là những người túng bấn nghèo
khổ.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Một buổi chiều kia trên đường trở
về nhà, Phanxicô bỗng gặp một người tàn tật, khắp mình đầy chốc lếch,
ghẻ lở. Phản ứng đầu tiên là ngài muốn quay cương ngựa đi thẳng, nhưng
nghe tiếng Chúa phán bảo trong lòng, ngài liền xuống ngựa đến gần người
phong cùi và, với tấm lòng đầy xót thương, ngài liền kề môi hôn những
mụn nhọt hôi thối của người ấy.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Được ít lâu, đang khi Phanxicô quỳ
cầu nguyện trước ảnh chuộc tội, Thiên Chúa đã cho ngài biết thánh ý của
Người qua tiếng phán bảo từ thánh giá vọng xuống như sau:</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">“Phanxicô, con Cha, con hãy trùng
tu lại ngôi nhà của Cha vì nó sắp sụp đổ”. Lập tức bạn người nghèo, tôi
tớ kẻ phong cùi liền đứng dậy quyết trở thành người xây dựng nhà Chúa.
Về nhà, Phanxicô định ngưng tải tơ sợi ra chợ bán và đem dâng số tiền
hàng đó cho cha xứ thánh Đamianô, nhưng cha xứ từ chối vì sợ phật ý ông
Bênađônê. Sau một lúc suy nghĩ, Phanxicô nhất định để món tiền đó nơi
cung thánh đồng thời xin cha xứ cho phép được ở lại giúp việc ngài.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Nghe tin đó, ông Bênađônê nổi giận
đùng đùng, chạy đến nhà cha xứ thánh Đamianô để bắt Phanxicô về. Nhưng
chí đã quyết, Phanxicô nhất định thoát ly gia đình để theo Chúa, ngài
liền trốn vào một cái hang trong núi gần đó.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Đau khổ đến tuyệt vọng, ông
Bênađônê quyết từ con, đồng thời bắt phải hoàn trả món tiền hàng hôm nọ.
Trước mặt Đức Giám mục Guiđô, với cái nhìn khiêm tốn nhưng bừng lên một
niềm khát khao thiên quốc, từ từ lột bỏ tất cả bộ y phục và với tất cả
số tiền còn lại, ngài đem đặt trước mặt thân phụ mà nói rằng:</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">“Cho đến hôm nay, tôi vẫn gọi ông
Phêrô Bênađônê là cha, và tôi xin hoàn lại ông ấy số tiền bạc và quần áo
mà tôi giữ của ông ta. Còn từ nay tôi có thể nói rằng: tôi chỉ có một
Cha ở trên Trời”.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Ít lâu sau, dân chúng thấy
Phanxicô xuất hiện trên các đường phố thành Assisi, mình vận chiếc áo
khổ tu, lưng thắt dây da, chân đi dép và ca những bài hát du dương để
lôi cuốn quần chúng rồi quyên tiền để tu bổ lại giáo đường thánh
Đamianô.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Ngày 24-02-1209, lễ kính thánh
Matthia, Phanxicô đi dự lễ và nghe Phúc âm về sự thực hành đức khó
nghèo. Lời Phúc âm khiến ngài quyết định hẳn thái độ sống: cởi bỏ áo
choàng, giày dép, thắt lưng, đi chân không và chỉ mặc một áo dài, lưng
thắt sợi dây thô. Tại các góc phố, cũng như bên các bờ giếng, dân chúng
tụ lại nghe ngài giảng, ai nấy đều như bị cảm hóa qua lời nói thiết tha
và đời sống khó nghèo của ngài.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Nhiều người hâm mộ và muốn bắt
chước đời sống của ngài. Ngài vui lòng nhận tất cả những ai đến xin làm
môn đệ, nhưng với hai điều kiện đơn giản song không dễ thực hành: bán
hết của cải và đi gõ cửa ăn xin. Tưởng với điều kiện ấy sẽ không ai dám
theo ngài, nhưng trái lại số môn đệ vẫn mỗi ngày một tăng. Có người cộng
tác, ngài liền sai đi truyền giáo tại miền Ombria và Tuscia. Khi cộng
đồng đã khá đông, Phanxicô liền nghĩ đến việc thảo hiến pháp dòng và
sang Rôma xin Đức Giáo Hoàng châu phê.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Đức Giáo Hoàng tuy rất mến
Phanxicô và hội dòng ngài lập, song vì các vị Hồng Y phản đối, nên chưa
quyết định châu phê luật dòng ngài. Nhưng một đêm trong khi ngủ, Đức
Giáo Hoàng chiêm bao thấy thánh đường Latêranô là đầu và là mẹ mọi thánh
đường trong Giáo hội bị lay chuyển tận nền móng và sắp xụp đổ. Trong khi
đó, một người dáng điệu khiêm tốn, mình vận một chiếc áo dài vải thô, đi
chân không, lưng thắt sợi dây đến ghé vai vào tường, rồi lấy hết sức
chống đỡ thánh đường khiến nó lại đứng thẳng và vững chắc hơn bao giờ
hết.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Ngày hôm sau, Phanxicô lại được
vời vào chầu Đức Giáo Hoàng để trình bày hiến pháp dòng lần nữa. Vừa
thấy ngài, Đức Giáo Hoàng Innôxentê III hết sức xúc động, vì ngài nhận
ra người đã chống đỡ đền thờ không ai khác mà chính là thầy dòng hèn mọn
này. Đức Giáo Hoàng liền ôm lấy ngài chúc lành cho ngài và các anh em,
đồng thời cho phép tiếp tục sống cuộc đời khó nghèo và truyền bá Phúc
âm. Trước khi từ giã Rôma trở về nhà dòng tại Portiuncula, thầy Phanxicô
được Đức hồng y Colonna truyền chức phó tế.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Về tới dòng, thầy Phanxicô và các
anh em lại tiếp tục rao giảng Lời Chúa. Lời nói đi đôi với việc làm của
các ngài quả đã lôi cuốn được nhiều linh hồn về với Chúa. Một hôm tại
thánh đường Assisi, trong số thính giả có một thiếu nữ quý phái tên là
Clara, sau khi nghe thầy Phanxicô giảng, liền quyết tâm dâng mình phụng
sự Chúa Giêsu. Ít lâu sau, Anê em Clara cũng bước đi theo chị. Hai thiếu
nữ này là những người tiên phong và nền tảng cho một hội dòng nữ: dòng
thánh Clara, chính là tên chị Clara sau này đã trở thành một vị đại
thánh.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Vì sẵn có ý hướng làm tông đồ
nhiệt thành của Chúa, nên nhân lúc nghĩa quân thánh giá đang tiến mạnh
bên Đông phương, thầy Phanxicô liền muốn lợi dụng cơ hội đó, để truyền
bá Phúc âm cho những người Hồi giáo. Mùa thu năm 1212, ngài xuống tầu
tại Ancôna, nhưng một cơn phong ba thổi mạnh, đánh bạt tầu ngài vào bãi
biển Dalmatia. Năm 1214, ngài lại muốn đi truyền giáo cho những người
Hồi giáo tại Marốc, nhưng chẳng may ngài lại bị bệnh nặng phải nằm tại
Tây Ban Nha. Sau khi bình phục, ngài liền đi Ai cập vào bệ kiến vua
Melekel Kamel. Nhà vua ân cần tiếp đãi và chăm chú nghe ngài giảng,
nhưng nhất định không tòng giáo. Thất vọng, thầy Phanxicô lên đường về
Ý,.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Năm 1224, thầy Phanxicô lui về
Alverna, một nơi hoang vắng cách nạm bắc thành Assisi độ 15 dặm để
chuyên việc suy niệm và ăn năn đền tội. Ngày 14-9, lễ Suy tôn Thánh giá,
đang khi suy ngắm, thầy Phanxicô ngất trí và nhìn thấy ở trên trời một
nhân vật giống như thiên thần Sêraphim và một ảnh chuộc tội. Lúc tỉnh
lại, ôi lạ lùng thay, chân tay và cạnh sườn ngài đã được in năm dấu
thánh của Chúa Giêsu đóng đinh.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lòng đầy mến yêu Thiên Chúa, thầy
Phanxicô cất tiếng ca lên bài ca chúc tụng Thiên Chúa, Đấng tạo hóa của
muôn loài, đó là “Bài ca mặt trời” mà lời lẽ vui tươi sốt sắng như sau:</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">“Ôi Chúa cao cả, toàn năng, chỉ
mình Chúa đáng được chúc tụng, vinh quang, danh dự, và vinh phúc. Chỉ
mình Chúa thôi, lạy Đấng chí cao, loài người không ai xứng đáng hết.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa vinh danh Chúa, vì mọi
loài tạo vật của Chúa, đặc biệt là anh mặt trời soi sáng ban ngày và
chiếu rọi cho chúng con. Anh đẹp biết bao, sáng láng dường nào, anh là
một chứng nhân của Chúa.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa vinh danh Chúa, vì chị
Hằng nga và các vì tinh tú Chúa đã tạo dựng chúng sáng láng mỹ miều trên
bầu trời cao thẳm.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa, chúc tụng Chúa, vì anh
gió, vì không khí, mây mù, sương sa.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa, chúc tụng Chúa vì chị
nước rất hữu ích, quý giá và tinh tuyền.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa, vinh danh Chúa vì anh
lửa, nhờ anh mà đêm tối được sáng, anh tươi đẹp, vui vẻ, uy hùng và mạnh
mẽ biết bao.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa, chúc tụng Chúa vì bà mẹ
địa cầu đã nâng đỡ nuôi nấng và sinh sản muôn vàn hoa trái với những
bông hoa thắm mầu xinh tươi…</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Anh em hãy ca ngợi và chúc tụng
Chúa, hãy cảm tạ và bước theo Người với cõi lòng đơn sơ, khiêm tốn”.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Ngoài “bài ca mặt trời” trên đây,
thánh Phanxicô còn sáng tác một bản “Kinh nguyêïn Hòa bình” với những
lời lẽ tha thiết và sốt sắng như sau:</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">“Lạy Chúa khoan nhân, xin dậy
chúng con nhận biết yêu thương và phụng sự Chúa trong mọi người chẳng
trừ ai.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa, xin hãy dùng con làm khí
cụ bình an của Chúa: để con đem yêu thương vào nơi thù oán, đem tha thứ
vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi bất thuận, đem sự thật vào chốn
lỗi lầm, đem đức tin vào nơi nghi hoặc, đem cậy trông vào nơi tuyệt
vọng, đem ánh sáng vào chốn tối tăm, đem yên vui vào nơi sầu thảm.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa, hãy dạy chúng con: tìm
an ủi người, hơn được người an ủi; tìm hiểu biết người, hơn được người
hiểu biết; tìm yêu mến người hơn được người mến yêu. Vì chính lúc hiến
thân, là lúc nhận lãnh, chính lúc quên mình, là lúc gặp lại bản thân,
chính lúc tha thứ, là lúc được thứ tha, chính lúc chết đi là lúc sống
lại cuộc đời bất diệt.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Hỡi Thần Linh Thánh Ái, hãy mở
rộng cõi lòng chúng con và ban xuống trần gian bình an Chúa cho hết mọi
người thiện chí”. Amen.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Thánh Phanxicô dọn mình chết trong
một túp lều gần nơi sinh trưởng. Ngài xin các tu sĩ dòng đặt ngài nằm
trần trụi trên mặt đất. Lúc này đây, ngài thật đúng là con người sinh ra
trần trụi và khi chết cũng trần trụi.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Ngày hôm sau, khi người ta đọc cho
ngài nghe bài thương khó trong Phúc âm thánh Gioan, thì thánh nhân lâm
cơn hấp hối. Các thầy đặt ngài xuống đất và ngài xin lấy tro rắc trên
mình ngài. Đoạn ngài xướng thánh vịnh 141: Tiếng con kêu thấu đến Chúa,
rồi ngài tắt thở trong niềm hoan hỉ cậy trông.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Năm 1228, thầy Phanxicô được Đức
Giáo Hoàng Grêgôriô tôn lên bậc hiển thánh và năm 1230, xác ngài được di
chuyển từ nhà thờ thánh Giócgiô đến vương cung thánh đường thánh
Phanxicô vừa được xây cất để dâng kính ngài. Thánh Phanxicô nghèo quả là
một vị thánh có một không hai trong lịch sử các thánh. Quả vậy, không ai
đã tỏ ra giống Chúa Giêsu cho bằng ngài. Ngài thật là một tấm gương vĩ
đại về đức khó nghèo cho muôn thế hệ soi chung.</font></span></p>
<p class="Noidung"><span lang="EN-US"><font size="5">Lạy thánh Phanxicô, xin ngài cầu
cho chúng con được can đảm để lướt thắng mọi cám dỗ vinh hoa và bền tâm
bắt chước ngài, đừng ham mê tiền bạc giữa thế giới đầy tham lam gian trá
này.</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>