File "Ngay01.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang10/Ngay01.htm
File size: 16.66 KiB (17059 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table width="100%" border="0" align="center" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0" id="table1">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 1 tháng 10</font></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU</span></font><span lang="EN-US"><font size="5"><br>
(1873-1897)</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">“Thiên Chúa đã ban cho tôi một người mẹ và một người
cha, xứng đáng sống ở trên trời hơn là ở dưới đất”. Đó là lời thánh
Têrêsa ca tụng cha mẹ ngài. Cha ngài là Luy Matinô, sinh năm 1823 và mẹ
ngài là Maria Guérin sinh năm 1831. Cả hai trai tài gái sắc này, đã đến
gõ cửa tu viện xin dâng mình phụng thờ Chúa. Nhưng ý Chúa Quan phòng đã
muốn cho đôi bên sống đời đôi bạn, làm vinh danh Chúa ở giữa trần gian.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Năm 1858, Thiên Chúa đã se định cho Luy Matinô kết
duyên với Maria Guérin, cả hai cùng rất đạo đức. Tại Alencon, đôi vợ
chồng trẻ đã sống những ngày kinh nguyện sốt sắng, tha thiết xin Chúa
chúc lành và nếu Chúa muốn, Chúa ban cho gia đình đông con để thờ phượng
Chúa. Được Chúa nhận lời, hai ông bà đã lần lượt sinh hạ chín người con,
hai trai và bảy gái. Hai cậu con trai đã theo chân hai chị về trời lúc
còn non yếu. Còn lại năm chị em gái tất cả đều hưởng thụ nhân đức của
cha mẹ và lần lượt dâng mình cho Chúa trong dòng kín.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Têrêsa là con út sinh ngày 02.01.1873, tại Alencon.
Chào đời chưa được bốn năm, Têrêsa đã phải vấn mầu khăn tang. Năm 1877,
Chúa đã cất mẹ ngài về sau những ngày tận tụy mến Chúa và giáo dục con
cái. Sau đó, gia đình ông Luy Matinô dọn về trại Buissonê tọa lạc gần
tỉnh Lisieux. Chính nơi đây Têrêsa được hưởng nền giáo dục đầy đủ về cả
trí lẫn đức nhờ sự săn sóc cưng chiều của người cha và các chị, bù lại
tình thương của người mẹ Chúa đã cất về. Ngay từ lúc ba tuổi Têrêsa đã
hứa với Chúa quyết không từ chối với Chúa một điều gì. Lòng mến của ngài
đối với Chúa Giêsu quả thực nồng thắm và keo sơn gắn bó. Bao nhiêu đồ
chơi nho nhỏ và quý báu cũng như những tâm tư thầm kín trong lòng,
Têrêsa đều dâng cho Chúa Giêsu hết. Năm 1881, Têrêsa được gửi học tại
trường các chị dòng Bênêđictin ở Lisieux. Trong thời gian sống tại đây,
Têrêsa rất xuất sắc về học hành cũng như về đạo đức. Năm 1883, thánh nữ
lâm bệnh nặng khiến mọi người trong gia đình lo âu. Song song với những
công việc chạy thầy chạy thuốc, cả gia đình hiệp ý sốt sắng làm tuần cửu
nhật dâng kính Đức Mẹ Thắng Trận, cầu xin cho Têrêsa được khỏi bệnh.
Ngày chủ nhật lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, đang lúc người ta làm việc
khấn Đức Mẹ cầu cho Têrêsa, thì thánh nữ đã nhìn thấy tượng Đức Mẹ đặt
trong phòng mỉm cười với thánh nữ. Đồng thời cơn bệnh biến đi một cách
mau lẹ và Têrêsa cảm thấy trong người khoan khoái dễ chịu. Năm 1884,
Têrêsa được rước lễ vỡ lòng và chịu phép thêm sức.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày lễ Giáng sinh năm 1887, Têrêsa như được ơn Chúa
gọi đặc biệt. Cô muốn bắt chước hai chị đi tu dòng. Sau bao ngày suy
nghĩ và cầu nguyện, Têrêsa đã chọn ngày lễ Hiện Xuống để tỏ ý muốn đó
với ông thân sinh. Thế rồi ngày 31-10, hai cha con lên yết kiến Đức Giám
mục Bayơ xin ngài cho Têrêsa được vào dòng kín lúc 15 tuổi. Nhưng Đức
Giám mục và bề trên dòng kín đều từ chối. Không thối chí, hai cha con
lại sang tận Rôma tâu xin Đức Giáo Hoàng. Trong một lá thư gửi chị
Pauline, Têrêsa đã thuật lại cuộc triều yết đó như sau: “Chị nghĩ xem,
tâm hồn em phải rung động biết bao khi đến lượt em lên hôn chân Đức
Thánh Cha. Em đã quyết định tỏ niềm tâm sự của em với ngài, chứ không
chịu về không. Em đã mạnh dạn đạo đạt ý nguyện của em, nhưng em không
nói hết được, vì cha chính Rêvêrôni không cho em giờ để tâu xin. Dầu
vậy, ngay khi đến chân Đức Thánh Cha, em đã tâu: Tâu lạy Đức Thánh Cha,
con muốn xin vào dòng kín năm 15 tuổi. Đức Thánh Cha bảo em: “Được, nếu
Chúa muốn, con sẽ vào dòng kín”… Thưa chị, lần này em cũng khóc không
kém gì lần đến hầu Đức Cha Bayơ. Nhưng rồi em lại trấn tĩnh được ngay
với ý tưởng: em là quả bóng chơi của Chúa Giêsu Hài Đồng, hoàn toàn tùy
thuộc quyền sử dụng của Người. Phần em, em luôn theo ý Người”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Chính tư tưởng tốt đẹp và đầy phó thác đó đã nuôi
dưỡng ý chí của Têrêsa, và tinh thần phó thác trọn hảo, Têrêsa đã được
Chúa ban cho như sở nguyện: Ngày 09.4.1888, Đức Giám mục cho Têrêsa được
miễn tuổi và vào dòng kín. Ít lâu sau, Têrêsa lại được mặc áo dòng và
chính thức nhận tên “Têrêsa Hài Đồng Giêsu”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Luôn luôn với một tinh thần hy sinh và chịu đựng,
thánh nữ chu toàn tất cả các việc bổn phận. Trong một lá thư gửi cho chị
Celine, thánh nữ viết: “Từ tháng bảy năm ấy, em giặt quần áo cho các chị
em dòng. Ngoài ra, em còn phải quét cầu thang, phòng ngủ, và lúc 4 giờ
chiều em phải làm cỏ. Sau ngày mặc áo dòng, em giữ nhiệm vụ dọn bàn ăn,
quét nhà, kín nước, và dọn phòng thánh. Từ ngày 03-4-1896, vì mắc bệnh
đau phổi, nên mẹ bề trên để em phụ tá nhà may với một chị khác”. Với
lòng bác ái, chị thánh thường tự động đến giặt giúp các chị em, nhất là
chị em nào khó tính, như để có dịp phát triển đức chịu đựng và niềm nở
vui tươi.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Tháng 10-1891, sau tuần phòng do cha Alexis Prou
giảng, thánh nữ được ơn mặc khải và hoàn toàn tin tưởng, phó thác vào
tình yêu Chúa. Chị thánh sống cuộc đời âm thầm, bình dị trong tinh thần
tận hiến. Chính vì thế, trong dòng không ai để ý đến cách sống của thánh
nữ, ngoại trừ mẹ bề trên Maria Agnès Giêsu, tức bà Pauline, chị ruột của
thánh nữ. Vì hiểu tâm hồn và đời sống thánh thiện của Têrêsa, mẹ đã
truyền cho chị viết lại chính đời sống của chị, ta quen gọi là: “Truyện
một tâm hồn”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Dường như Chúa càng yêu ai thì càng ban cho người đó
nhiều gánh nặng, nhiều đau thương. Thánh nữ Têrêsa không tránh khỏi
thông lệ đó. Ngày 11-6-1895, trong khi bắt đầu ngắm đàng thánh giá,
thánh nữ đột nhiên cảm thấy vết thương tình yêu đau nhói bên cạnh sườn.
Lễ Phục sinh năm sau, thánh nữ lại phải chịu những thử thách nặng nề về
đức tin, trong khi thể xác bị hao mòn vì cơn bệnh ho lao hành hạ. Dẫu
vậy, thánh Têrêsa luôn tuyệt đối tin tưởng vào Chúa. Ngài viết: “Chúa sẽ
mệt mỏi, sẽ chán thử thách tôi, chứ không bao giờ tôi hoài nghi Chúa…
Không phải vì tôi được giữ linh hồn sạch tội trọng là tôi trông cậy vào
Chúa đâu, cả khi tôi cảm thấy tất cả tội lỗi của người ta đè nặng trên
lương tâm, tôi cũng không mất lòng tin tưởng vào Chúa. Lúc đó với lòng
ăn năn thống hối, tôi giấn toàn thân vào cánh tay Chúa Cứu Chuộc tôi.
Tất cả các tội đó sẽ tan đi như giọt nước nhỏ tan biến trong ngọn lửa
đang bùng cháy”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Càng về cuối đời, Têrêsa càng chịu nhiều thử thách về
cả tâm hồn và thể xác. Tuy nhiên, thánh nữ cũng chiếu sáng một đức phó
thác tuyệt đối. Ngày 08-7-1897, thánh nữ lâm bệnh nặng và lúc 19 giờ
ngày 30-9, sau khi chịu các phép bí tích, ngài đã trút linh hồn cách êm
ái, khi miệng còn kêu: “Ôi lạy Chúa, con yêu mến Chúa”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Đã khuất bóng, nhưng thánh Têrêsa còn để lại cho mọi
người một bức gương sáng ngời về đức phó thác và, một đường lối nên
thánh đơn sơ quen gọi là đường “thơ ấu thiêng liêng”. Như trẻ con nhỏ,
thánh nữ chỉ cố gắng vâng lời và chu toàn nhiệm vụ thường nhật. Chính
ngài đã viết: “Con đường thơ ấu thiêng liêng là con đường tin tưởng và
phó thác. Tôi chỉ muốn theo những phương pháp nho nhỏ vì nó giúp tôi
thành công rất nhiều… Ở trần gian này, chỉ cần thi hành một điều tối
quan trọng, là dâng lên Chúa Giêsu tất cả những hy sinh nho nhỏ. Sự
thánh thiện không cốt tại làm việc này việc khác, nhưng hệ tại ở trạng
thái linh hồn. Linh hồn phải khiêm tốn phó thác trong tay Thiên Chúa
toàn năng, phải nhận biết mình yếu đuối và cương quyết tin vào sự quan
phòng của Thiên Chúa. Sau cùng, không được thất vọng vì những lỗi lầm đã
phạm, vì nên biết rằng, những trẻ nhỏ cũng thường ngã”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Hoàn toàn tin tưởng, phó thác và yêu mến Thiên Chúa
với một tâm hồn đơn sơ, cởi mở và khiêm tốn, thánh nữ Têrêsa còn muốn
yêu mến Chúa bằng cách bắt chước đời sống các thánh. Có lần đau ốm chị
đã nói với chị em đến thăm: “Em cần của ăn cho tâm hồn, hãy đọc cho em
nghe một truyện các thánh”. Thế rồi để khuây khỏa trong lúc nằm liệt
giường, người ta đã đọc cho thánh nữ nghe chuyện thánh Phanxicô thành
Assisi. Lần khác, ngài nói với chị em nhà tập: “Em xin các chị hãy yêu
mến các thánh và khẩn cầu các ngài, vì các ngài là cha mẹ của chúng ta ở
trên trời. Phần em, em luôn cầu xin các thánh, mà nếu các thánh càng bỏ
qua lời em, em càng mến yêu các đấng ấy. Em sẽ sung sướng, nếu các chị
làm cho em một bài thơ vui để em ca tụng các thánh ở trên trời, vì đối
với em, khi ca tụng các thánh thì cũng như chúc tụng Thiên Chúa nhân
lành qua các thánh vậy”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh nữ đã hứa làm mưa hoa hồng xuống trần gian. Và
ngài đã thực hiện với bao nhiêu phép lạ ngay sau ngày tạ thế. Trước hết
là ngành vạn tuế các chị nhà dòng đặt vào tay thánh nữ khi liệm xác.
Ngành lá ấy, mười ba năm sau, khi cải táng xác thánh lần thứ nhất, người
ta thấy vẫn còn tươi tốt trong quan tài. Một chị bị bệnh nhức óc lâu năm
đã đến quỳ trước thi hài và hôn chân thánh nữ, bỗng nhiên bệnh biến mất.
Một chị khác lúc ấy đang ở phòng riêng, tự nhiên ngửi thấy hương hoa
ngào ngạt mặc dầu trong phòng không có một bông hoa. Cũng chính lúc
thánh nữ qua đời, có chị trông thấy một mũ triều thiên tráng lệ bay từ
đất lên trời biến trong làn mây xanh thẳm. Rồi rất nhiều người đã được
như ý nguyện nhờ lời bầu cử của thánh Têrêsa.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Với đời sống hãm mình, cầu nguyện, mến Chúa trong hết
mọi việc làm nhỏ mọn hằng ngày trong tinh thần Phúc âm và tận hiến, chị
thánh chỉ sống vỏn vẹn hai mươi bốn tuổi ở trần gian, nhưng đã lập công
trạng rất nhiều và tiến rất cao trên đỉnh trọn lành. Chị thánh đã sống
âm thầm lặng lẽ trong nhiệm vụ, sống mai danh ẩn tiếng trong tu viện
khắc khổ, nhưng sau khi chết, như để tưởng thưởng công trạng và nêu cao
gương sáng cho hậu thế, chị thánh đã sớm được Chúa nâng lên đài vinh
quang. Năm 1925, nghĩa là sau khi Têrêsa chết được 28 năm, Đức Giáo
hoàng Piô XI đã phong ngài lên bậc hiển thánh của Giáo hội. Hai năm sau,
Đức Giáo Hoàng lại đặt thánh nữ làm bổn mạng các vị thừa sai và các miền
truyền giáo, ngang hàng với thánh Phanxicô Xavier. Ngoài ra, biết bao tu
viện, hội đoàn và nhiều thánh đường đã mang tên thánh nữ.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày 19 tháng 10 năm 1997, Đức Gioan Phaolô II đã
phong Tiến sĩ Giáo hội cho thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu, tức vị thánh
nữ tiến sĩ thứ ba trong Giáo hội.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Sùng mến thánh Têrêsa, không ai lại không nhận thấy:
“Muốn nên thánh, phải có tâm hồn đơn sơ, sống rất yêu và vì yêu Thiên
Chúa ngay trong nhiệm vụ mỗi ngày”.</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>