File "Ngay01.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang09/Ngay01.htm
File size: 12.21 KiB (12508 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 1 tháng 9</font></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"><font color="#0000FF">
THÁNH ÊGIĐIÔ TU VIỆN TRƯỞNG</font></span></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
(Thế kỷ IV)</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Sau thánh Antôn, Êgiđiô cũng gọi là Gilliô, là vị
thánh được tôn sùng nhất tại các giáo đoàn Tây phương, nhất là ở nước
Pháp. Bằng chứng cụ thể là có nhiều nhà thờ dâng kính dựng lên khắp nơi.
Thực là rạng danh cho “những kẻ có lòng kính sợ Thiên Chúa và hoan hỉ
giữ giới răn Người” (Tv 3,1).</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Theo nhiều văn liệu và những mẩu truyện còn lưu
truyền lại, thánh Êgiđiô sinh quán tại Athena. Ông Thêôđôrê và bà
Pêlagia, cha mẹ ngài là công dân uy thế bậc nhất trong thành. Xuất thân
trong một gia đình nền nếp lại thuộc dòng quý tộc, Êgiđiô lớn lên nổi
tiếng thông minh và nhân đức. Thán phục đức tin sâu xa của thánh nhân,
người đời bấy giờ quen gọi ngài là “chiến sĩ” và là “anh hùng” của đức
tin. Nhưng quý hóa hơn cả là trong đức tin ngời sáng của thánh nhân, còn
gói ghém một tinh thần bác ái bao la. Thực vậy, chỉ vì thực lòng yêu
người và có lòng tin tưởng mạnh mẽ mà lúc 15 tuổi thánh Êgiđiô đã được
Chúa tán thưởng bằng một phép lạ. Trên con đường dẫn đến trường học,
Êgiđiô gặp một người hành khất bệnh tật nằm rên rỉ bên vệ đường. Động
lòng trắc ẩn, cậu bèn cởi áo choàng đắp cho người ấy. Ngờ đâu vừa đắp
xong chiếc áo, người hành khất liền được khỏi bệnh, da thịt trở nên hồng
hào. Lòng tràn đầy vui sướng và tâm tình tri ân, người hành khất cùng
hòa với Êgiđiô dâng lời cảm tạ Chúa. Nhưng rồi chưa đầy hai mươi tuổi,
Êgiđiô đã phải lần lượt chịu tang cha và mẹ. Hai ông bà lần lượt theo
nhau từ trần để lại cho Êgiđiô một gia tài kếch sù, với nhiều tiền của.
Sẵn lòng bác ái, lại muốn theo đuổi lý tưởng tu hành, Êgiđiô đem bán tất
cả gia tài, lấy tiền phân phát cho người nghèo, chỉ giữ lại cho mình một
phần nhỏ. Trong số những người đến lĩnh của bố thí, có một người bị rắn
độc cắn và một người khác bị quỉ ám lâu năm. Cả hai đều được thánh nhân
lấy tên Chúa Giêsu Kitô chữa cho lành bệnh.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Sau đó được ơn Chúa soi sáng, thánh nhân kín đáo bỏ
nhà trốn đi. Ra tới bờ biển, ngài trông thấy một chiếc tầu đang lâm cảnh
bão táp. Thánh nhân quỳ xuống cầu nguyện. Và nhờ đó, con tầu giạt vào
bến yên hàn. Biết rõ là ơn riêng của thánh nhân, các thủy thủ liền đến
từ tạ và xin ngài lên tầu đi Rôma. Bốn hôm sau, chiếc tầu ghé vào một
đảo nhỏ. Tại đây thánh Êgiđiô gặp một nhà tu hành đã mười hai năm sống
đời ăn chay đền tội. Thánh Êgiđiô mừng rỡ xin ở lại thụ giáo với vị tu
hành một thời gian rồi mới đáp tầu về Massilia. Vừa cập bến, thánh nhân
đi thẳng đến đỉnh Arles thăm thánh Cêsariô, xin trọ trong một nhà góa
phụ giầu có tên là Thêôcrita. Bà này có một người con gái mắc bệnh kinh
phong từ hồi ba tuổi, được thánh nhân chữa khỏi.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Theo lời thánh Cêsariô xin, ít lâu sau thánh Êgiđiô
lại đến thăm và sống chung với vị thánh lão thành đó suốt hai năm. Sau
đó, vì lòng mến đời sống tịch mạc, thánh Êgiđiô lên đường qua sông
Rôđanô, vào một khu rừng già sát bên sông, ở đó có một vị tu hành thâm
niên tên là Vêrêđêmô. Hai người trở nên thân tình và chia nhau mỗi người
sống ẩn trong một hang đá gần nhánh sông Gard. Ở đây, nhờ lời cầu nguyện
và lòng tin vững bền của các ngài, Chúa đã cho các ngài làm nhiều phép
lạ, chữa các bệnh nhân và bảo vệ mùa màng cho dân chúng. Vì thế, tiếng
tăm của các ngài mỗi ngày một đồn thổi xa, và dân chúng tuôn đến ngày
đêm không ngớt. Nhưng thánh Êgiđiô rất khổ tâm trước quang cảnh nhộn
nhịp và náo động ấy. Ngài lại kín đáo tìm đến một cái hang khác, cách xa
hai ngày đường và ở trong một đồng cỏ rậm rạp, gần cửa sông Rôđanô. Lúc
đầu thánh nhân chỉ sống bằng cỏ tươi và nước lã, nhưng sau Chúa đã khiến
một con nai ngày ngày đến trước cửa hang cho thánh nhân lấy sữa nuôi
mình. Nhưng rồi một hôm tiểu vương Flaviô và đoàn tùy tùng đi săn bắt
gặp chính con nai kia. Nghe tiếng súng, con vật hoảng hốt chạy đến với
thánh Êgiđiô như để xin che chở. Thánh nhân quỳ xuống cầu nguyện, và
bỗng nhiên trời đổ sương mù khiến nhà vua phải lên hiệu cho đoàn tuỳ
tùng trở về. Sáng hôm sau, có lẽ vì tiếc con nai vừa to vừa đẹp đã bắt
gặp chiều hôm trước, nên vua lại kéo đoàn tùy tùng đến săn bắn. Lần này
có cả Đức giám mục cùng đi. Và con nai lại một phen hoảng sợ vì tiếng
súng của nhà vua. Con vật chạy đến ẩn náu sau lưng vị thánh tu hành. Và
chính vị thánh này đã tìm hết cách che chở cho con vật. Sau tiếng súng
của nhà vua, tưởng đã hạ được con vật rừng đáng giá, bèn cùng Đức giám
mục thả cương dong ngựa tới. Nhưng các ngài phải bỡ ngỡ biết bao khi
thấy một ông lão đang vui vẻ dịt chặt vết thương và con vật ngoan ngoãn
nằm dưới chân ông, thè lưỡi liếm từng giọt máu chảy ra trên mặt đất. Mọi
người xuống ngựa đem thuốc đến băng bó cho ông lão, rồi yên lặng nghe
ông kể sự liên lạc giữa ông và con vật. Nghe câu truyện, nhà vua và đức
giám mục mới nhận ra đó là vị tu hành thánh thiện mà dân chúng mến phục
và đồn thổi từ lâu…</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Từ đấy, cứ mỗi tuần, vua và đức giám mục lại tới thăm
Êgiđiô, dâng cho ngài nhiều thức ăn. Thánh nhân từ chối không nhận những
của ăn đắt tiền ấy, chỉ ngỏ ý xin nhà vua và Đức giám mục giúp mình
thiết lập một tu viện. Vua đồng ý nhưng đòi điều kiện là chính thánh
Êgiđiô phải làm bề trên. Đầu tiên thánh nhân từ chối, nhưng sau vì lời
truyền của Đức giám mục, ngài phải lĩnh ý. Ngoài việc xây tu viện, thánh
nhân còn dựng hai thánh đường, một dâng kính thánh Phêrô, và một dâng
kính thánh Privatô. Ngày Đức giám mục đến làm phép nhà thờ cũng là ngày
thánh Êgiđiô được chịu chức linh mục, và hơn mười thầy khác được ban áo
dòng và nhận lời khấn trọng thể.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Hai năm sau, vì nghe biết tiếng nhân đức của thánh
Êgiđiô, Hoàng đế nước Pháp là Carôlô cho sứ giả đến mời thánh nhân về
Paris. Trên đường về thủ đô, thánh Êgiđiô đã trừ quỷ cho một người tại
Orléans. Hoàng đế đón tiếp thánh nhân rất nồng nhiệt. Hơn nữa, khi vừa
gặp ngài, Hoàng đế đã quỳ xuống xin xưng tội. Cử chỉ nhà vua khiến nhiều
người cảm động, thêm sốt sắng và cùng thán phục nhân đức của vị tu hành
cao niên.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Lúc trở về tu viện, thánh Êgiđiô rẽ vào thành Nimes
viếng các di tích thánh và làm nhiều phép lạ cho con trai ông thị trưởng
đã chết một ngày được sống lại. Ngoài ra, mấy năm cuối đời, thánh nhân
còn được Chúa cho làm nhiều phép lạ và nói tiên tri nhiều điều. Ngài
cũng cố gắng lo cho tu viện được bền vững về sau. Vì thế, ngài đi Rôma
xin Toà thánh châu phê luật dòng và còn xin Đức Giáo Hoàng bảo trợ dòng
cách riêng.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Công việc thành tựu, thánh Êgiđiô sung sướng trở về.
Nhưng về nhà vừa được năm tháng thì thánh nhân ngã bệnh và mệnh chung
ngày 01 tháng 9. Xác thánh nhân được mai táng trong nhà thờ của tu viện.
Đến sau, người ta cải mộ và phân tán hài cốt của thánh nhân cho nhiều
nơi ở Tây phương. Ngày nay nhiều nhà thờ nước Pháp và nước Đức vẫn hãnh
diện vì còn giữ được phần hài cốt của thánh Êgiđiô. Song đôi với phong
trào sùng kính ấy, nhiều thánh đường, nhà nguyện, tu viện được thiết lập
và mang tên thánh nhân.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa là Đấng đã ban cho thánh Êgiđiô được lòng
tin bền vững, đức bác ái nhiệt thành để làm nhiều phép lạ cứu giúp các
linh hồn, xin vì lời bầu cử của thánh nhân, ban cho chúng con cũng được
mạnh tin và giầu lòng bác ái, hầu làm sáng danh Chúa và đáng lãnh nhận
hạnh phúc muôn đời.</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>