File "Ngay04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang07/Ngay04.htm
File size: 12.82 KiB (13123 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 4 tháng 7</font></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH NỮ ÊLISABÉT BỒ ĐÀO NHA</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Êlisabét là công chúa của quốc vương Tây Ban Nha
Phêrô III cai trị lãnh thổ Aragônia. Tuy sinh trưởng trong cung điện huy
hoàng, giữa cảnh giàu sang phú quý, nhưng không may tuổi thơ của
Êlisabét sớm phải nếm mùi cay đắng: Êlisabét mồ côi cha từ năm lên sáu
tuổi. Phải chăng thánh ý Chúa muốn dọn tâm hồn Êlisabét nên mạnh mẽ,
cứng rắn để mai ngày có thể đứng vững trên con đường đau khổ mà Chúa sẽ
muốn cho Êlisabét phải tiến bước?</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Việc giáo dục Êlisabét, vì thế, được giao cho ông nội
là Giacôbê. Tình phụ tử mà Êlisabét không được hưởng đã được bồi đắp một
phần nào nhờ sự chăm nom, âu yếm của ông nội. Đối lại, Êlisabét cũng
ngày càng tỏ ra rất mực ngoan nguỳ đạo hạnh khiến vua Giacôbê đã có lần
phải khen cháu trước mặt cả triều thần văn võ rằng: “Đứa cháu gái này
của trẩm rồi đây sẽ làm cho nhà ta được vinh hiển thịnh sự. Đó thực là
viên ngọc quý của xứ Aragônia”.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thực thế, với vẻ đẹp của tâm hồn là các nhân đức và
nhan sắc kiều diễm, Êlisabét quả là viên ngọc quý đẹp mắt người. Sau khi
khước từ Hoàng tử nước Anh và Ý, Êlisabét vâng lời ông thành hôn với
Đêni vua nước Bồ Đào Nha. Thế là từ nay Êlisabét đã nghiễm nhiên thành
một bà hoàng với đời sống cao sang sung sướng. Tuy nhiên, khung cảnh và
địa vị mới vẫn không làm mất những thói lành đạo đức mà người vẫn thực
hành từ trước. Người ta thấy sáng nào Hoàng hậu cũng dậy sớm, nguyện
ngắm, đọc kinh nhật khóa, kinh Đức Bà và cầu nguyện riêng cho những kẻ
hấp hối và qua đời trong ngày. Đàng khác bởi ý thức sâu xa về lời Chúa
phán: “Phúc cho những kẻ có lòng thương xót, vì họ sẽ được thương xót!
Phúc cho những ai có lòng khó khăn vì nước trời là của họ”, nên tuy ở
địa vị một Hoàng hậu, nhưng người vẫn ưa sống cuộc đời đơn sơ thanh đạm,
không có gì kiểu cách xa hoa. Đôi khi người còn làm những việc hãm mình
quá nhiệm nhặt đến nỗi chính nhà vua phải lên tiếng can ngăn vì sợ có
hại cho sức khỏe của người. Tất cả những người bần hàn bệnh tật đã được
Hoàng hậu thương yêu săn sóc chẳng khác gì người mẹ chăm lo cho các con
của mình vậy.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Nhờ những việc phúc thiện ấy, lòng đạo đức của Hoàng
hậu thêm vững mạnh đủ để có thể chịu đựng những thử thách nặng nề mà từ
đây Chúa sẽ gửi đến cho ngài.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thực vậy, sau mấy năm chung sống, nhất là từ khi sinh
hạ được một hoàng tử và một công chúa, tình yêu của nhà vua đối với
hoàng hậu không còn được đằm thắm và chung thủy như trước nữa. Hơn nữa
nhà vua còn mải miết trong những cuộc truy hoan bất chính, để rốt cuộc
là phạm tội ngoại tình, treo gương xấu tày đình cho dân chúng. Ngoài
Chúa ra ai có thể hiểu rõ nỗi đau khổ của hoàng hâu Êlisabét bấy giờ.
Người nén nổi khổ tâm, âm thầm chịu đựng và can đảm theo ý Chúa để đền
tội cho nhà vua. Để thực hiện đức hiền lành nhịn nhục và tình yêu cao
thượng, Hoàng hậu còn nhận nuôi và chăm sóc đứa con ngoại tình của hoàng
đế như con ruột của mình vậy. Thực là một cử chỉ cao thượng và quảng đại
biết bao!</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ngoài tội thất tín của nhà vua, hoàng hậu còn phải
chịu đựng một điều vu cáo nặng nề. Một quan cận thần kia đã tố cáo với
nhà vua rằng hoàng hậu ăn ở hai lòng, đã dám tư tình với một viên quan
trong triều. Nghe tin này, nhà vua tức khí muốn tìm cách giết ngay quan
đó. Để đạt mục đích, Hoàng đế Đêni liền mật lệnh cho một ông chủ lò vôi
kia rằng, ngày hôm sau, vua sẽ sai viên quan ấy đến gặp ông, và chính
ông sẽ phải thủ tiêu ngay viên quan ấy. Sáng hôm sau, vâng lệnh nhà vua
quan kia đến gặp ông chủ lò vôi. Nhưng trên đường đi ông đã tạt vào nhà
thờ gần đấy dự hai thánh lễ. Trong khi nhà vua sai tên nịnh thần (người
đã đổ vạ cho Hoàng hậu ngoại tình với viên quan kia) đến gặp ông chủ lò
vôi xem kết quả công việc ra sao. Tuân theo lời Hoàng đế, ông chủ lò vôi
bắt giết người tới trước hết tức là viên quan nịnh thần. Trước biến cố
bất ngờ này vua giác ngộ, cho đó là một biến cố siêu nhiên do Chúa quan
phòng mà viên quan bị vu oan kia đã được Chúa cứu sống, còn chính kẻ
nịnh thần thì lại phải chết vì tội ác của mình. Từ đó, nhà vua dần dần
giác ngộ và ăn ở thuận hòa với Hoàng hậu không còn nghi oan cho viên
quan kia nữa.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Tuy nhiên đời sống của Hoàng hậu vẫn chưa hết thử
thách và hy sinh. Cuộc hòa thuận kia chưa được bao lâu thì lại xảy ra vụ
tranh chấp giữa Hoàng đế và Hoàng tử Anphongsô. Hoàng tử dấy binh chống
lại cha. Trước biến cố đó, nhà vua lại nghi ngờ cho Hoàng hậu âm mưu và
ủng hộ lập trường của Anphongsô. Nhưng thực ra Hoàng hậu Êlisabét rất
đau lòng khi thấy hai cha con chia rẽ và chém giết nhau. Để hàn gắn lại
tình trạng đau thương đó, một đàng thánh nữ viết thư khiển trách Hoàng
tử, một đàng người tăng cường việc hy sinh hãm mình và cầu nguyện xin
Chúa sớm phá tan mối bất hòa trong gia đình. Dầu sao, Hoàng hậu cũng
không phá tan được mối nghi kỵ của nhà vua. Kết quả nhà vua ly dị với
Hoàng hậu và đẩy người sang miền Alamquia. Tuy bị hiểu nhầm và phải sống
xa nhà vua, Hoàng hậu vẫn một lòng tin tưởng cậy trông Chúa, vui vẻ đón
nhận những thử thách Chúa gửi đến cho mình. Sau một thời gian, nhà vua
hối hận, cho triệu vời Hoàng hậu về nhà cùng nhau chung sống vui vẻ. Với
thời gian, Hoàng hậu dàn hòa được mối bất hòa giữa cha con, đem lại cho
gia đình những ngày tươi vui hạnh phúc. Để ghi nhớ cuộc dàn xếp khéo léo
đó, người đương thời đã chạm hai bức hình lớn bằng đá mà ngày nay khách
du lịch vẫn còn nhìn thấy mỗi khi đi qua bức tường thành Lisbôna. Ngoài
ra, người ta còn truy tặng thánh nữ huy hiệu là sứ giả của hòa bình.
Thiết tưởng việc đó không có gì quá đáng.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Qua mấy năm sau, nhà vua băng hà. Tuy đau đớn viø mất
người bạn trăm năm, nhưng Hoàng hậu lại sung sướng vì từ nay người mới
có thể hoàn toàn dứt bỏ trần tục. Hoàng hậu liền cắt tóc ngắn, mặc áo
dòng bà thánh Clara và đến gặp Đức Giám mục thành Giacôbê-Compostella để
bày tỏ cho Ngài hay những ý tưởng đạo đức của mình. Hoàng hậu dâng cho
nhà thờ chính toà của Đức giám mục triều thiên bằng vàng mà chính người
đã đội trong ngày lễ thành hôn, và dâng cúng cho Đức giám mục nhiều tài
sản khác. Chính người cũng xây cất cơ sở tu viện thánh Clara ở Côimbra,
tham gia nhiều công việc bác ái và xã hội. Người còn bỏ tiền xây cất một
nhà nguyện dâng kính Đức Trinh Nữ. Đời sống của Hoàng hậu tuy chỉ là đời
sống của người dòng ba Thánh Phanxicô, nhưng thực ra đã thấm nhiễm sâu
xa tinh thần cầu nguyện, lòng bác ái, khó khăn và hy sinh hãm mình của
nhà dòng chẳng khác gì một nữ tu chính thức. Đang khi Hoàng hậu hăng hái
vui vẻ với đời sống đạo đức ấy thì được tin một cuộc chiến tranh bùng nổ
giữa một đứa cháu và một hoàng tử. Thánh nữ lên đường để dàn xếp cuộc xô
xát, nhưng khi đến Estêmô thì người bị một cơn sốt nặng và qua đời ngày
4 tháng 7 năm 1336 trong lúc miệng còn thì thầm đọc câu: “Lạy Mẹ Maria,
Mẹ đầy ơn phúc”. Xác Hoàng hậu được đem về an táng trọng thể tài nhà
dòng ở Côimbra ngày 12 tháng 7 năm đó. Cuối tháng ba năm 1512 khi cải
táng người ta đều bỡ ngỡ lạ lùng trước khuôn mặt hãy còn tươi tỉnh như
khi còn sống của Thánh nữ. Năm 1516 Đức Giáo Hoàng Lêô X cho phép địa
phận Côimbra kính người như một vị chân phước và năm 1626 là chính thức
phong người lên bậc hiển thánh. Lễ kính người được định vào ngày 9 tháng
7 kể từ năm 1630 dưới đời Đức Giáo Hoàng Innôcentê XII.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Cuộc đời của Hoàng hâu Êlisabét quả đáng nêu gương
cho chúng ta bắt chước: Trong ghen tương đố kỵ, Thánh nữ đã biết lấy
hiền hòa nhịn nhục để đổi lại. Những người làm mẹ của gia đình hãy học
cùng Thánh nữ đức khiêm nhường phó thác hoàn toàn cho Chúa giữa bao
nhiêu âu lo của đời sống gia đình. Đó chính là cách thánh hóa đời sống
gia đình để nên thánh vậy.</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>